Bạn không có cảnh báo nào.

    Tô Cẩn Lương chìm vào một giấc mộng.

    Trong mộng, y lại quay về bờ sông Vong Thủy. Hai quân giao chiến, binh lính dưới trướng y liên tiếp bại lui, cuối cùng chỉ còn lại đệ tử của Lăng Vân Tông nguyện ý đứng ra bảo vệ y ở chính giữa. Đột nhiên, từ phía đối diện hàng vạn mũi tên đồng loạt bắn tới, những người chắn trước mặt y lần lượt trúng tên ngã gục, mà y vì mất đi công lực nên chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.

    Tô Cẩn Lương chưa từng cảm thấy bất lực như vậy bao giờ. Cảm giác hệt như đang lún sâu vào một vũng lầy không cách nào vùng vẫy thoát ra, để rồi cuối cùng, giữa bóng tối mịt mờ, y bị vô số kẻ thù dìm xuống tận đáy cho đến chết.

    Nhưng y rốt cuộc đã làm sai điều gì cơ chứ?

    Giữa cơn tê dại, Tô Cẩn Lương cảm thấy nhịp thở của mình trở nên vô cùng khó nhọc, dường như y thực sự sắp vùi thây trong vũng bùn lầy này. Đôi mắt y trống rỗng đờ đẫn, nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, y vẫn cố vươn cao cánh tay tìm lấy một điểm tựa.

    Ở bên trong một thùng tắm bằng thuốc, y bừng tỉnh lại. Con ngươi dần dần lấy lại tiêu cự khẽ ngước lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đen thẳm đầy căng thẳng của Phong Ngâm Uyên. “Đừng đánh nữa.” Tô Cẩn Lương buột miệng thốt ra ba chữ này. Mãi một lúc sau y mới giật mình nhận ra trận huyết chiến đã kết thúc từ lâu, giờ đây chỉ còn lại cơn ác mộng của riêng một mình y.

    Vừa rồi, khi Phong Ngâm Uyên đang xử lý công việc ở gian ngoài, bỗng nhiên liếc thấy bóng người in trên tấm bình phong đã biến mất. Hắn sải bước lao nhanh vào trong, liền nhìn thấy Tô Cẩn Lương đang chìm nghỉm dưới nước, không hề có nửa điểm giãy giụa. Trái tim hắn giật thót, đang định vươn tay vớt người lên, thế nhưng đối phương đã hoảng hốt bừng tỉnh và đứng bật dậy trước một bước.

    Lúc này, thấy Tô Cẩn Lương lại lảng tránh ánh mắt của mình, Phong Ngâm Uyên bèn buông lời mỉa mai: “Cũng may ban nãy đệ tử đã đuổi đám thuộc hạ ra ngoài, nếu không chuyện sư tôn suýt nữa chết đuối trong thùng tắm, e là lại trở thành một trò cười cho thiên hạ rồi.”

    Nghe xong, Tô Cẩn Lương cũng không có phản ứng gì quá lớn. Trên suốt chặng đường từ bờ sông Vong Thủy bị áp giải về đây, y đã loáng thoáng nghe thấy vô số lời giễu cợt, câu nói này của Phong Ngâm Uyên căn bản chẳng thấm vào đâu. Dẫu vậy, y vẫn cảm thấy đau lòng, có lẽ bởi vì đối phương từng là đứa đồ đệ mà y thân thiết nhất, ưng ý nhất.

    Bất quá, Tô Cẩn Lương nay cũng đã nghĩ thoáng hơn đôi chút. Y vốn chẳng phải là kẻ mang tội lỗi tày trời không thể tha thứ, không cớ gì bản thân lại phải tự dằn vặt chính mình.

    “Bổn tôn sẽ không chết.” Sau khi dùng chất giọng yếu ớt nhưng đầy kiên định vứt lại một câu, Tô Cẩn Lương liền vắt khô nước trên ống tay áo, định bước ra khỏi thùng tắm.

    Vào lúc mũi chân vừa chạm đất, y lảo đảo một cái, lập tức bị Phong Ngâm Uyên nhanh tay đỡ lấy. Thần sắc trên gương mặt đối phương vô cùng phức tạp, nhưng cuối cùng lại hóa thành một tiếng cười lạnh: “Có đệ tử ở đây, người đương nhiên sẽ không chết. Ngày trước, vào lúc rơi xuống thung lũng Tỏa Hồn, đệ tử đã ngộ ra một đạo lý, chết thực ra chính là một sự giải thoát.”

    Vừa nhắc đến thung lũng Tỏa Hồn, trái tim Tô Cẩn Lương lại đau nhói lên một nhịp. Đó là chuyện ác đầu tiên y làm sau khi bị kẻ khác điều khiển, và Phong Ngâm Uyên chính là người đầu tiên mà “y” làm hại.

    Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Cẩn Lương lại dâng lên vài phần mềm mỏng. Ngay sau đó, y đang định thử lên tiếng thanh minh cho bản thân thêm một lần nữa, thì Phong Ngâm Uyên đột nhiên bóp chặt lấy cằm y bẻ thẳng lại, ép buộc y phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

    “Đệ tử vốn dĩ luôn nghĩ, với những nỗi thống khổ mà ngài đã ban tặng cho đệ tử trong suốt bao năm qua, dù có đem ngài ra lóc thịt róc xương cũng chẳng đủ để hả giận. Thế nhưng sau khi gặp lại sư tôn, đệ tử lại cảm thấy làm vậy thật quá thô bạo. Ngọc Hoa Tiên tôn thanh cao như vầng trăng sáng, trong sạch không vướng bận bụi trần, đáng lý ra phải được nhốt trong một tòa cung điện làm bằng vàng bạc đá quý, vĩnh viễn không để kẻ nào khác được phép chạm vào.” Nói đến đây, Phong Ngâm Uyên khẽ cúi đầu, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn hẳn: “Tòa cung điện kia cần thêm chút thời gian mới có thể xây xong, khoảng thời gian này đành phải để sư tôn chịu tủi thân một chút rồi.”

    “Cho nên ngươi vẫn muốn nhốt vi sư trở lại nơi đó sao?” Tô Cẩn Lương cảm thấy vô cùng buồn bã.

    Phong Ngâm Uyên không hề lên tiếng trả lời, mà buông người ra, từ trên chiếc bàn bên cạnh cẩm lấy hộp thuốc mỡ đã được chuẩn bị sẵn. Ban nãy sau khi dò xét thân thể Tô Cẩn Lương, hắn mới biết được đối phương đã vắt kiệt linh lực, đan điền bị tổn thương nghiêm trọng, tu vi coi như đã phế đi một nửa rồi.

    Thêm vào đó, trò hề mà Tư Đồ Thiên Thiên gây ra lúc trước, càng đổ thêm dầu vào lửa khiến tình trạng của y tồi tệ hơn.

    “Đệ tử sẽ đợi người hồi phục hòm hòm rồi mới đưa về đó, dẫu sao loại thuốc này cũng vô cùng quý giá.” Phong Ngâm Uyên lấy một chút cao thuốc xoa đều trên đầu ngón tay, dùng ánh mắt ra hiệu bảo Tô Cẩn Lương ngồi qua đây.

    “Ngươi cứ đặt thuốc trị thương xuống đi, vi sư tự biết cách bôi.” Tô Cẩn Lương vẫn đứng im bất động, sắc mặt lạnh nhạt. Tuy nhiên câu nói vừa dứt, y đã bị một lực đạo thô bạo kéo giật tới.

    Phong Ngâm Uyên dùng thái độ cứng rắn ấn chặt y xuống ghế: “Đệ tử bây giờ muốn chạm vào sư tôn, dễ như trở bàn tay.”

    Y phục trên người Tô Cẩn Lương vẫn còn sũng nước, cởi ra vô cùng phiền toái. Phong Ngâm Uyên bèn dùng sức mạnh khống chế sự phản kháng của đối phương, bất thình lình từ chỗ cổ áo xé toạc ra một dải vải lụa.

    Nhìn thấy vùng da trước ngực bị phơi bày, Tô Cẩn Lương giơ tay lên định tát cho hắn một cái, thế nhưng khi thấy Phong Ngâm Uyên đang cẩn thận bôi thuốc lên vết thương trước, y lại ngẩn người ra.

    “Ngươi…”

    Nhớ năm xưa, Phong Ngâm Uyên cũng từng lo liệu cho y từ miếng ăn giấc ngủ đến chuyện đi lại một cách vô cùng chu đáo. Bọn họ vừa là thầy trò vừa là tri kỷ, tình nghĩa giữa hai người từng thuần khiết và đáng ghen tị đến nhường nào. Giữa lúc đang bùi ngùi xót xa, ánh mắt đỏ ngầu của Phong Ngâm Uyên đã nhìn chằm chằm tới.

    Tựa như một con mãnh thú đang gầm gừ, hắn gằn từng chữ một: “Tô Cẩn Lương, hãy nhìn rõ thân phận hiện tại của ngài đi. Ngài bây giờ chỉ là một tên tù nhân, ta muốn ngài chết cũng chỉ cần tốn một câu nói mà thôi!” Lời vừa dứt, hắn bèn siết chặt eo đối phương kéo sát vào người mình, cúi đầu nhắm ngay bả vai của y mà hung hăng cắn xuống một nhát.

    Nơi dấu răng găm xuống liền hiện lên một đường vân hình đám mây, nóng rát như đang thiêu đốt da thịt.

    Tô Cẩn Lương ngửa đầu rên lên một tiếng đau đớn, hai tay nắm chặt thành đấm ra sức nện mạnh vào người hắn, nhưng lại chỉ đổi lấy sự xâm phạm mãnh liệt hơn từ đối phương. “Phong Ngâm Uyên, đồ khốn kiếp!”

    Phong Ngâm Uyên vẫn không chịu dừng tay, trực tiếp giật đứt thắt lưng của y, tay còn lại bóp nát bét lọ thuốc. “Ngài cứ coi như đệ tử là kẻ khốn kiếp đi, dù sao trong quá khứ ngài cũng từng chửi mắng ta như vậy rồi.”

    Lớp thuốc mỡ lạnh lẽo đặc sệt lẫn lộn với những mảnh sứ vỡ vụn trượt dọc theo lồng ngực Tô Cẩn Lương. Mùi thuốc sặc sụa xộc thẳng vào mũi khiến y nhíu chặt đôi mày, cả nửa thân trên cũng đau đớn rát buốt.

    Sau khi bôi thuốc xong, Phong Ngâm Uyên mới chịu lùi ra, cầm lấy chiếc khăn tay để lau sạch những ngón tay.

    Sự rời đi tạm thời của đối phương khiến cảm giác ngột ngạt vơi bớt phần nào, thế nhưng cả người Tô Cẩn Lương vẫn bắt đầu run rẩy. Đôi mắt xưa nay luôn giữ vẻ tĩnh lặng như mặt nước không gợn sóng giờ đây lại dần trở nên ướt át. Đây là lần đầu tiên y rơi lệ kể từ khi bước chân vào con đường tu đạo đến nay.

    Bên ngoài cửa sổ, trăng sáng sao thưa, những loài côn trùng sắp chết không ngừng kêu la thảm thiết ở khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh. Gió lạnh thốc vào trong phòng, khiến cái rét cắt da cắt thịt ngấm ngầm lan tỏa khắp toàn thân.

    Ngay giữa thời khắc tuyệt vọng nhất, ở trong đầu y, hệ thống kích động gào gọi ba tiếng “Tiên tôn đại nhân” liên tiếp: 【Thanh tiến trình bỏ chạy đã tích trữ xong năng lượng! Năm giây nữa ngài sẽ được dịch chuyển đến một nơi an toàn, trong vài giây ngắn ngủi này ngài có quyền từ chối dịch chuyển.】

    Ngay sau đó, hệ thống bắt đầu đếm ngược.

    Ban đầu Tô Cẩn Lương vẫn còn ngơ ngác, mãi đến khi hệ thống đếm tới hai y mới hơi bừng tỉnh lại đôi chút. Y đưa mắt nhìn Phong Ngâm Uyên đang ngoái đầu lại xem thử y muốn sống hay muốn chết, vào giây phút cuối cùng vẫn cất giọng hỏi: “Ngươi thật sự một chút cơ hội cũng không định chừa lại cho vi sư sao?”

    Vào khoảnh khắc một giọt nước mắt nữa rơi xuống, bóng dáng Phong Ngâm Uyên liền tan biến, cảnh tượng trước mắt thay đổi hoàn toàn.

    “Nhanh quá.” Tô Cẩn Lương không nhịn được thốt lên cảm thán. Tốc độ của thanh tiến trình bỏ chạy này so với bất kỳ loại pháp thuật đi ngàn dặm mỗi ngày nào trong giới tu tiên cũng phải nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.

    Ngay sau đó, dưới sự cam đoan an toàn hết lần này đến lần khác của hệ thống, y rốt cuộc cũng chìm vào giấc ngủ say.

    Sáng ngày hôm sau, Tô Cẩn Lương đã thức dậy từ rất sớm. Y thực sự không dám hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, bởi vì quán trọ y đang dừng chân lại nằm ở Thanh Châu. Núi Không Thương vốn thuộc địa phận Vân Châu, cách Thanh Châu đúng một tòa thành ở giữa. Nếu như tốc độ lùng sục của bọn ma tu đủ nhanh, chỉ trong vòng hai ngày chúng đã có thể mò tới nơi này.

    Sau khi rời khỏi giường, Tô Cẩn Lương bắt đầu quan sát gian phòng trọ mà hệ thống đã sắp xếp cho y. Ở căn phòng này, cửa sổ vừa vặn hướng về phía Đông. Ánh nắng ban mai hắt bóng những nhành liễu ven đường lên trên khung cửa sổ bằng giấy, thoạt nhìn tràn trề sức sống. Ở chính giữa căn phòng, trên mặt bàn bày sẵn một cây nến đỏ đã tắt ngúm, sáp nến mới chỉ cháy được một nửa.

    Ở phía trong bức rèm mộc mạc, Tô Cẩn Lương hơi ngồi nghiêng người, trên thân chỉ mặc độc một bộ quần áo lót mỏng manh rách rưới, sờ vào tựa hồ vẫn còn hơi ẩm ướt. Trên cổ chân y, cặp vòng vàng hễ cử động liền vang lên tiếng leng keng. Phía trên một chút, đầu gối của y đã bầm tím toàn bộ.

    Lại ngẩn ngơ thêm một chốc lát, y mới cất giọng gọi hệ thống: “Các hạ, có ở đó không?”

    Gần như chỉ ngay trong cái chớp mắt tiếp theo, hệ thống đã lập tức đáp lời: 【Chào buổi sáng, Tiên tôn đại nhân. Chúc mừng ngài đã hoàn thành chuyến bỏ chạy đầu tiên, thời gian tích trữ năng lượng mất tròn ba canh giờ.】

    “Ba canh giờ…” Tô Cẩn Lương lẩm bẩm trong miệng. Tính từ lần đầu tiên y nghe thấy giọng nói của hệ thống cho đến lúc biến mất ngay trước mặt Phong Ngâm Uyên, quả thực mất ngần ấy thời gian. Y dường như đã lờ mờ hiểu ra, “Cho nên, sau khi ta nói tải xuống thanh tiến trình bỏ chạy, đúng ba canh giờ sau liền có thể từ bất kỳ nơi nào dịch chuyển đến bất kỳ nơi nào sao?”

    【Chuẩn luôn, Tiên tôn đại nhân hiểu bài đạt điểm tối đa, chẳng cần tiểu nhân phải giải thích dài dòng.】

    Tuy nhiên, Tô Cẩn Lương vẫn chau mày suy tư: “Nhưng khoảng thời gian ba canh giờ này, ta rất khó để nắm chắc thế cục.”

    【Không cần phải sợ đâu Tiên tôn đại nhân, thanh tiến trình bỏ chạy hoàn toàn có thể nâng cấp, chỉ cần ngài tăng cường các chỉ số thuộc tính của nhân vật chính là được.】

    “Thuộc tính nhân vật chính? Là độ sảng khoái mà các hạ vừa nhắc đến vào hôm qua sao?”

    【Tiên tôn đại nhân trí nhớ thật tốt, nhưng hiện tại ngài có tổng cộng sáu loại thuộc tính nhân vật chính, lần lượt là Đẹp, Mạnh, Thảm, Cuốn hút, Sảng khoái và Ngọt ngào. Khi tổng điểm của những chỉ số này đạt tới một cột mốc nhất định, ngài liền có thể nâng cấp thanh tiến trình bỏ chạy. Ngoài ra, những thuộc tính này còn có thể quy đổi thành điểm số để mua sắm vật phẩm, chẳng hạn như căn phòng trọ mà ngài đang ở đây. Tiểu nhân hôm qua thông minh xuất thần, đã nộp đơn xin tăng độ thảm thương, quả nhiên điểm số liền vọt thẳng lên trời.】

    Hệ thống liến thoắng nói một tràng dài. Ở trong đầu, Tô Cẩn Lương cố gắng tăng tốc độ tiếp thu, cuối cùng y cũng đoán được thuộc tính có điểm số cao nhất của mình lúc này đại khái chính là độ thảm thương.

    “Vậy hiện tại những thuộc tính này ta đang đạt được mấy điểm rồi?”

    【Đẹp 80, Mạnh 9, Thảm 65, Cuốn hút 2, Sảng khoái 5, Ngọt ngào 0. Mỗi hạng mục có điểm tiêu chuẩn là 100, có thể cộng dồn thêm.】

    Nghe xong, Tô Cẩn Lương hít sâu một hơi. Đôi môi mỏng khẽ hé mở run rẩy nhè nhẹ: “Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng nhận mức điểm số thấp như thế này bao giờ, bất kể là việc học hành hay là tu đạo.”

    Hệ thống sững sờ một giây, lấy hết can đảm dè dặt hỏi dò: 【Ngài đang nói đến điểm 80 đó hả?】

    Tô Cẩn Lương gật gật đầu: “Càng không cần phải nhắc đến mấy con điểm hai, điểm năm… thậm chí là điểm không kia nữa.” Ngay đúng vào khoảnh khắc y dứt lời, ở ngoài cửa phòng liền truyền tới những tiếng gõ cửa lộc cộc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú