Chương 6: Làng chưởng ven hồ
bởi Ly ThiênMảnh ngọc bội Tư Nam này tuy không phải do danh gia tự tay điêu khắc, nhưng chất ngọc thì ngay cả người ngoài nghề cũng nhìn ra được là hàng thượng hạng. Vậy mà qua tay hệ thống, món đồ này chỉ được định giá đúng một điểm thảm thương, đây là điều mà Tô Cẩn Lương không tài nào ngờ tới.
Hệ thống đưa ra lời giải thích như sau: 【Chỗ chúng ta định giá dựa trên mức độ quan trọng của Phong Ngâm Uyên đối với điểm số, chứ không bận tâm đến việc bản thân món đồ đó có đắt tiền hay không. Bọn ta chỉ tính toán dựa trên mức độ “bèo nhèo” của đồ đệ thôi.】
Tô Cẩn Lương không nhịn được mà bật cười ra tiếng: “Thôi được rồi, một điểm thì một điểm.”
Ở một diễn biến khác, bên ngoài tẩm điện đã bị lật tung trên núi Không Thương, một Phong Ngâm Uyên “bèo nhèo” đang đứng đó với ánh mắt âm u đáng sợ. Hắn đã thức trắng cả một đêm, giờ phút này nhìn thấy đám thuộc hạ đều xôi hỏng bỏng không trở về, toàn thân hắn liền tỏa ra sát khí lạnh buốt.
Những tia máu hằn rõ trong con ngươi hắn. Hắn mang theo uy áp nặng nề đảo mắt quét qua đám người đang quỳ rạp dưới đất, cất giọng lạnh lẽo: “Trong ngoài Không Thương sơn giăng sẵn ba đạo cấm chế pháp thuật, vậy mà một người sống sờ sờ vẫn có thể trốn thoát. Bổn quân nuôi các ngươi có tác dụng gì chứ? Đêm qua bọn bay đi đâu làm gì hết rồi?”
Đám ma tu quỳ thành một hàng ngang càng rụt cổ cúi đầu sát đất hơn, nửa lời cũng chẳng dám ho he. Phải đợi đến khi bên ngoài truyền tới tiếng của một con vẹt bắt chước tiếng người, bọn chúng mới như trút được gánh nặng.
“Đi đâu làm gì hết rồi?”
Một nam tử xách lồng chim ung dung thong thả bước tới. Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu sắc sặc sỡ, phía dưới đôi lông mày nhếch cao là cặp mắt hoa đào, vừa nhìn đã biết là kẻ đa tình. Người đã tới sát ngay trước mặt Phong Ngâm Uyên rồi, mà hắn vẫn chẳng vội chẳng vàng, vươn tay ra trêu chọc con chim.
Phong Ngâm Uyên liếc đối phương một cái, cất giọng hỏi: “Thời Ma quân đến đây làm gì?”
“Ây da, mới có mấy ngày không gặp mà đã xa lạ thế này rồi.” Thời Quỳnh Hiên thu tay lại, giao con vẹt cho người hầu cất đi, “Thật ra bổn quân đến đây là để hóng hớt mối ân oán tình thù giữa ngươi và sư tôn nhà ngươi đó.”
Nói đoạn, Thời Quỳnh Hiên nhếch môi vẽ nên một nụ cười đầy ẩn ý.
Phong Ngâm Uyên quay sang nhìn đám thuộc hạ, điềm tĩnh ra lệnh: “Tất cả tản ra tìm kiếm, chia binh lực rải đều khắp các thành trì lân cận.”
Đợi đến khi những người xung quanh bị đuổi đi hết, Thời Quỳnh Hiên mới thong dong bước vào trong phòng tìm một cái ghế ngồi xuống, kết quả lại liếc thấy hiện trường một mớ hỗn độn. Hắn sửng sốt mất một lúc, sau đó mới làm bộ như không có chuyện gì xảy ra mà cất lời: “Nghe nói hôm qua công chúa đã sỉ nhục Tô Cẩn Lương, ép đối phương đến mức phải xuất ra tuyệt kỹ kiếm pháp trong truyền thuyết cơ đấy.”
Phong Ngâm Uyên chỉ đáp lại bằng mấy chữ lạnh tanh: “Nhưng bây giờ y đã trốn rồi.”
“Y có thể không trốn sao?” Thời Quỳnh Hiên nối gót ngay lời của đối phương, “Ban nãy bổn quân có đi xem cái lồng giam kia rồi, không thể không nói, như vậy chẳng khác nào lột sạch quần áo của người ta rồi quăng ra ngoài đường lớn cả. Trái tim của Trầm Uyên Ma quân làm bằng đá đấy à? Học hỏi bổn quân cách thương hoa tiếc ngọc chút đi.”
“Nếu như ngươi chỉ muốn nói dăm ba cái thứ này, thì cút từ đâu về lại chỗ đó đi.” Giọng điệu của Phong Ngâm Uyên không hề có nửa điểm dao động.
“Chậc chậc chậc, nhìn cái bộ dạng thất hồn lạc phách của ngươi kìa, rốt cuộc là muốn ức hiếp sư tôn hay là muốn ‘ức hiếp’ sư tôn đây?” Thời Quỳnh Hiên bỏ ngoài tai lệnh đuổi khách của đối phương, tiếp tục chủ đề của mình, “Thật ra nam nhân nếm mùi cũng tiêu hồn lắm đấy, nếu lại còn cộng thêm nhan sắc như Ngọc Hoa Tiên tôn…”
“Ngươi không chịu nổi đâu.” Phong Ngâm Uyên lại ngắt lời hắn, ánh sáng trong hốc mắt tối đen như đắm chìm dưới vực sâu.
Thời Quỳnh Hiên chống cằm suy tư: “Nghe đồn sau trận đại chiến, công lực của Ngọc Hoa Tiên tôn đã giảm sút nặng nề. Bổn quân cho dù có lười biếng tu luyện đi chăng nữa, thì cũng không đến mức không chịu nổi chứ nhỉ.”
“Ta nói rồi, bổn quân như ngươi không chịu nổi đâu.” Phong Ngâm Uyên gằn từng chữ một.
Thời Quỳnh Hiên là người xuất thân dòng dõi Ma tộc chính thống, hiển nhiên cũng là một kẻ quen thói ngậm thìa vàng từ trong trứng nước. Lúc này thấy đối phương dám cả gan uy hiếp mình, sao hắn có thể nhẫn nhịn cho qua chuyện được. Hắn ra sức xắn ống tay áo rộng thùng thình lên cao, “He he, ngon nhào vô.”
Phong Ngâm Uyên ném cho đối phương một ánh nhìn như đang nhìn kẻ ngốc, sau đó quay lưng bước thẳng không thèm ngoái đầu lại, chẳng buồn buông thêm một lời nào. Ở phía sau, Thời Quỳnh Hiên gọi với theo: “Vậy đến lúc ngươi ức hiếp sư tôn, nhất định phải gọi ta ra xem đấy nhé.”
“Cút!” Phong Ngâm Uyên rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa. Đúng lúc hắn vừa bước chân ra khỏi tẩm điện, liền bắt gặp một con quạ đen tuyền đậu trên cành cây khô xơ xác ngoài sân viện.
Dù Tô Cẩn Lương có từng chứng kiến bao nhiêu chuyện kỳ lạ trên đời đi chăng nữa, thì vào khoảnh khắc bước chân vào Chưởng Thôn, y vẫn bị những gì tai nghe mắt thấy làm cho kinh ngạc —— Ở lối vào thôn là một cây nhãn khá to lớn mọc ngay sát mép nước, trên thân cây khắc một chữ “Chưởng” theo lối chữ cổ.
Đi sâu vào trong thêm chút nữa, phóng tầm mắt ra xa cũng chỉ nhìn thấy lác đác ba hộ gia đình, hơn phân nửa số nhà cửa đều được dựng chênh vênh trên mặt hồ. Tô Cẩn Lương vừa đi vừa cẩn thận quan sát, mới bước được vài bước đã nghe hệ thống báo rằng y vừa ra khỏi thôn.
Y dở khóc dở cười dừng chân bên bờ hồ, lắng nghe hệ thống giới thiệu: 【Hồ nước mà Tiên tôn đang nhìn thấy được bá tánh gọi là hồ Dao, tương truyền đây từng là nơi thần điểu tắm rửa ở chốn nhân gian.】
Tô Cẩn Lương phóng tầm mắt nhìn về phía mặt hồ đang giăng kín sương mù trước mặt, khẽ sụp mi mắt cất giọng: “Nước ở đây đã chết, chẳng có sinh vật nào sống nổi đâu. Các hạ nhìn xem, ngay cả rong rêu cũng không thể mọc nổi trên bờ.” Nơi tận cùng tầm mắt của y, những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bãi sỏi trên bờ cát, loại cát đó mang một màu đen kịt.
【Tiên tôn nói không sai. Nước là trạng thái cuối cùng của ngũ hành, âm đạt đến cực điểm sẽ sinh dương, cho nên Thủy có thể sinh Mộc. Thế nhưng nước ở nơi này hiện tại đã chạm đến ngưỡng cực âm, vậy nên vạn vật xung quanh mới không thể sinh trưởng, cỏ cây chẳng thể mọc nổi.】
Nghe vậy, Tô Cẩn Lương khẽ vén lớp màn sương mỏng lên, để lộ đôi mắt trong veo sáng ngời. Một khi tu vi đã đạt đến một mức độ nhất định, những yêu ma quỷ quái có năng lực thấp kém hơn y phần lớn đều không có chỗ để lẩn trốn. Giờ phút này, đôi mắt y tựa như ôm trọn sự sâu thẳm của hồ Dao, lờ mờ nhìn thấy những luồng hắc khí nhàn nhạt bay lơ lửng.
“Thủy quỷ sao? Không, đây không phải thủy quỷ tầm thường.”
Y còn đang lẩm bẩm thì từ trong một hộ gia đình ở Chưởng Thôn bỗng bước ra một người lưng còng rạp xuống, cảnh giác hỏi y: “Ngươi là người phương nào, đến đây có việc gì?”
Tô Cẩn Lương thả lớp màn sương xuống dời mắt nhìn sang, thi lễ một cái rồi mới nói: “Đại nương, ta không có ác ý gì, chỉ là vô tình đi ngang qua đây rồi lạc đường.”
Người kia thoạt nhìn có lẽ đã ngoài sáu mươi tuổi, sắc mặt xám xịt, áo quần rách rưới. Y vừa định nhân cơ hội thỉnh giáo đối phương vài câu, đại nương kia đã “hừ” một tiếng, cất giọng nói: “Nơi này chẳng qua chỉ là một khúc cua nằm ở biên giới Thanh Châu, ngươi từ con đường nào tới thì cứ đi thế nào cũng sẽ quay lại đúng con đường đó thôi, hay là nói ngươi đến đây tìm người?”
Thấy Tô Cẩn Lương cứng họng, đại nương xua xua tay ra lệnh đuổi khách: “Không có chuyện gì thì mau đi đi, đám con em nhà giàu các người chỉ suốt ngày ăn không ngồi rồi, đâu có giống con trai ta.”
Tô Cẩn Lương mím chặt môi nở nụ cười khổ, thì thầm với hệ thống: “Bộ dạng ta thế này mà cũng nhìn ra là người có tiền sao?” Tuy nhiên, câu nói của đối phương lại vô tình tiết lộ một thông tin khác.
Trên đường đi đến Chưởng Thôn, y đã hỏi han kỹ càng về chuyện của viên Xích Huyết Kim Đan. Quả nhiên nhiệm vụ lần này không phải chỉ là đào kho báu thông thường. Hệ thống nói rằng viên đan dược đó hiện không có ở Chưởng Thôn, nói chính xác hơn là đã bị kẻ khác lấy đi mất rồi. Về những chuyện sâu xa hơn, hệ thống cũng không nắm rõ, thế nên y đành phải bắt đầu tìm hiểu từ ba hộ gia đình này.
Tô Cẩn Lương đứng yên tại chỗ, không biết phải mở miệng thế nào. Lát sau, y mới tiến lên gõ cửa, đờ đẫn cất lời: “Đại nương, thực ra vãn bối đi du ngoạn cùng người nhà rồi bị lạc, đã lang thang quanh khu vực này rất lâu rồi.” Nói xong, hai bàn tay y siết chặt lại bộc lộ sự ngượng ngùng.
Hồi lâu sau, cánh cửa gỗ lốm đốm nấm mốc cuối cùng cũng hé ra một khe nhỏ. Đại nương nhìn y, bực dọc vặn hỏi: “Ngươi là người ở đâu?”
“… Nhà vãn bối ở kinh thành, trưởng bối trong nhà làm quan trong triều. Nếu đại nương có thể chỉ đường, vãn bối vô cùng đội ơn.”
Vân Châu, nơi ngọn núi Không Thương tọa lạc, mặc dù cũng là vùng đất trù phú và an bình, nhưng không phải là nơi thích hợp để những tử đệ trẻ tuổi thi thố tài năng, xây dựng cơ đồ. Mà đối với những thường dân sớm rời xa quê hương, nếu muốn sánh ngang với con cháu nhà giàu, thì lên kinh thành chính là cơ hội tốt nhất để tìm đường thăng tiến.
Quả nhiên, nghe xong những lời này nội tâm đại nương bắt đầu dao động: “Người nhà ngươi làm quan trong triều sao, làm quan lớn đến mức nào? Kinh thành có xa không?”
“Lái xe ngựa cũng phải mất ba ngày ba đêm. Còn chuyện làm quan lớn cỡ nào… tổ tiên từng giữ chức Quốc sư cao nhất, nhưng đến mấy đời gần đây thì sa sút rồi.” Tô Cẩn Lương đáp lại không hề chớp mắt. Tuy nhiên, nếu đổi cách nói khác thì y cũng chẳng nói dối câu nào. “Tổ tiên” chính là y, mà “mấy đời gần đây” cũng là y nốt.
“Quan lớn thế cơ à.” Hai mắt đại nương sáng rực lên, “Vậy ngươi có quen biết con trai ta không? Nó bảo muốn ra làm quan, bây giờ chắc cũng phải làm quan lớn rồi.” Bà ta liếc nhìn trận bão cát vàng đang bắt đầu thổi bên ngoài, vội vã vẫy tay gọi Tô Cẩn Lương: “Ngươi mau vào đây, kể cho ta nghe xem kinh thành trông như thế nào.”
Cứ như vậy, Tô Cẩn Lương cất bước đi vào trong nhà. Thế nhưng ngay khi vừa ngửi thấy mùi vị trong phòng, y liền cảm nhận được sự u ám và ẩm mốc bao trùm nơi này quanh năm suốt tháng. Dán mắt nhìn bốn bức tường cáu bẩn đen ngòm, y còn phát hiện ra từng đàn ruồi nhặng bọ rệp bâu đầy trên đó.
Y kìm nén sự khó chịu dời mắt đi, vội vàng hỏi dồn: “Mạo muội hỏi đại nương, lệnh lang tôn danh là gì?”
“Con trai ta tên Lâm An Sinh, đã đi được gần năm năm rồi.”
Tô Cẩn Lương tỏ vẻ đã hiểu sự tình.
【Có chuyện gì vậy Tiên tôn đại nhân, ngài có ấn tượng với hắn sao?】
“Hoàn toàn không, ta chỉ giả bộ một chút thôi. Trong suốt bảy năm qua, Nguyên Vinh thao túng ta can dự vào chuyện triều chính của Càn An Quốc, ta gần như đã từng chạm mặt với tất cả các tân tú xuất sắc. Trong số đó có những sĩ tử xuất thân nghèo khó, nhưng tuyệt nhiên không hề có ai tên là Lâm An Sinh —— Hoặc cũng có thể do ta quên mất rồi.”
Nói với hệ thống xong, Tô Cẩn Lương nhìn ánh mắt tràn trề kỳ vọng của Lâm mẫu, bèn ậm ờ lấp liếm: “Thật xin lỗi đại nương, quan lại ở lục bộ trong triều nhiều không đếm xuể, vãn bối chưa từng có vinh hạnh được diện kiến Lâm đại nhân. Hay là ngài miêu tả sơ qua diện mạo của lệnh lang, đợi sau khi vãn bối hồi kinh sẽ thay ngài gửi lời thăm hỏi tới ngài ấy.”
“An Sinh nhà ta…” Lâm mẫu do dự một hồi, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Tướng mạo nó thanh tú lắm, thân thể lúc nào cũng ấm áp. Thế nhưng từ lúc còn bé nó đã gầy gò ốm yếu hơn bọn trẻ cùng trang lứa, vợ chồng ta lúc nào cũng thấp thỏm lo âu sợ nó ra ngoài bị người ta bắt nạt.”
“Được rồi, vãn bối sẽ lưu tâm.” Tô Cẩn Lương chân thành đáp ứng, sau đó bắt đầu vẽ ra bức tranh về sự phồn hoa thịnh vượng của chốn kinh thành cho Lâm mẫu nghe. Rất nhanh, Lâm mẫu đã chìm đắm vào trong những câu chuyện đó, bùi ngùi thốt lên: “Thật tốt quá, con trai ta cuối cùng cũng làm nên trò trống rồi. Kinh thành đúng là một vùng đất tuyệt vời, nó nên đến đó để mở mang tầm mắt.”
Đợi đến khi đối phương lau đi giọt lệ vương trên khóe mắt, Tô Cẩn Lương mới bắt đầu dò hỏi thêm những chi tiết xoay quanh sự rời đi của Lâm An Sinh: “Đại nương, đã nhiều năm như vậy rồi, tại sao hai người không lên kinh thành thăm thú một chuyến?”
Lâm mẫu nghe vậy sững người lại, lộ ra nụ cười chua chát: “Ây da, với cái tầm mắt hạn hẹp của vợ chồng ta mà lên kinh thành thì chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ thôi, đến mặt chữ còn bẻ đôi không biết nữa là. An Sinh có thể sống tốt bên ngoài, vợ chồng ta đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.”
Tô Cẩn Lương cẩn thận hỏi dò: “Trong vòng năm năm qua huynh ấy chưa từng về thăm nhà sao?”
“Cần gì phải về, đường xá xa xôi nhường ấy, chẳng phải ngươi vừa bảo phải đi ròng rã ba ngày ba đêm mới tới nơi sao. Cuối năm ngoái nó có gửi thư báo bình an, còn kèm theo không ít bạc trắng. Cơ mà ở nhà cần gì đến chừng ấy tiền chứ, ta đều cất kỹ để sau này cưới vợ cho nó.”
Nhắc đến chuyện này, Lâm mẫu rõ ràng có chút hụt hẫng, vả lại từ cuối năm ngoái đến nay cũng đã qua một quãng thời gian khá dài. Bà ta há miệng định nói gì đó lại thôi mấy bận, cuối cùng vẫn cất giọng thanh minh thêm một câu: “Kinh thành còn nằm tít tắp phía Bắc Thanh Châu, trước đó ta bệnh liệt giường một thời gian dài, sức khỏe không cho phép đi xa.” Ngừng một lát, bà ngước mắt lên thấy Tô Cẩn Lương đang trầm ngâm suy nghĩ, liền vỗ tay xuống bàn nói: “Tiểu công tử, cậu đừng có nghĩ ngợi lung tung, con trai ta là một đứa con có hiếu! Những thứ nó được ban thưởng trong cung, nó đều gửi về nhà rất nhiều.”
Nghe xong câu này, thần sắc Tô Cẩn Lương lập tức trở nên nghiêm nghị. Chủ tử ở trong cung chẳng có mấy người, nếu là kẻ thường xuyên được ban thưởng, y hẳn là sẽ có chút ấn tượng. Ngập ngừng một lát, Tô Cẩn Lương mới lên tiếng hỏi Lâm mẫu: “Vãn bối có thể mạn phép xem qua những bức thư đó được không?” Thấy đối phương lộ vẻ chần chừ, y bèn đổi giọng: “Xem vỏ bao thư thôi cũng được.”
“Được rồi, nhưng ngươi đừng làm rách của ta đấy nhé.”
Đợi Lâm mẫu quay lưng đi về phía góc phòng, Tô Cẩn Lương mới trong đầu thảo luận với hệ thống: “Lúc bị bắt, ta đã đoán được trong triều chắc chắn có quan lại cấu kết với Ma tộc, bằng không thì giải thích thế nào việc quân phòng thủ Vân Châu lại khoanh tay đứng nhìn trong suốt trận đại chiến tiên ma. Giờ ta đã sa cơ thất thế, e là Phong Ngâm Uyên sẽ quay về nhúng tay vào chuyện trong hoàng cung.”
【Tiên tôn đoán không sai, nhưng những chi tiết cụ thể thì tiểu nhân cũng không rõ.】
“Không sao —— Vương triều Càn An quả thực cần phải được chỉnh đốn lại một phen, chỉ mong hắn đừng làm tổn hại đến những người vô tội.” Nói rồi, Tô Cẩn Lương bất chợt nhớ ra điều gì đó, bèn chuyển chủ đề: “Kể từ lúc được ta nhận làm đồ đệ, hắn hầu như không qua lại gì với hoàng thất, chỉ một lòng dốc sức tu luyện. Chẳng biết từ bao giờ, ngay cả ta cũng quên bẵng đi thân phận tôn quý của hắn. Hễ hắn gây họa, ta luôn phạt đánh chẳng thiếu đòn nào.”
Kèm theo những dòng hồi ức, trên gương mặt Tô Cẩn Lương thoáng hiện lên chút nhung nhớ nhạt nhòa, nhưng rất nhanh đã bị sự chua xót về cảnh vật đổi sao dời thay thế. Đúng lúc này, Lâm mẫu cầm đồ quay lại, y liền nhận lấy và xem xét cẩn thận.
Chỉ trong chốc lát, Tô Cẩn Lương đã khẳng định chắc nịch: “Là chất liệu chỉ dành cho quan lại từ tam phẩm trở lên mới được phép sử dụng.”
【Tiên tôn thật lợi hại.】
“Lâm An Sinh ròng rã năm năm trời không về nhà, nhưng vẫn viết thư gửi về báo tin, xem chừng không có ý định bỏ rơi cha mẹ. Thế nhưng tại sao huynh ấy lại không trực tiếp đón họ lên kinh thành sống cùng?” Đang mải mê suy ngẫm, Tô Cẩn Lương bỗng nảy ra một ý, cất lời hỏi Lâm mẫu: “Đại nương, lệnh lang theo nghiệp văn hay nghiệp võ?”
Lâm mẫu xếp gọn mấy tờ bao thư cất đi, đáp: “Chắc là theo nghiệp văn, từ bé nó đã cực kỳ đam mê vẽ vời bôi bác rồi. Tiếc là nhà ta chật chội không có chỗ chứa mấy bảo bối của nó —— À không đúng, hình như vẫn còn giữ lại được một bức họa, để ta tìm thử xem.”
Nghe xong câu này, Tô Cẩn Lương chau mày, đôi môi khẽ mím chặt.
Sự việc có vẻ phức tạp hơn những gì y mường tượng.
0 Bình luận