Chương 14: Tuyệt thế Thần Y
bởi Ly ThiênĐầu giờ chiều, khi cái nắng gay gắt đã dần dịu bớt, trước cửa Tề Dân Đường – tiệm thuốc lớn nhất kinh thành – lại nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn ngày thường. Bản tính của bách tính vốn là tò mò thích hóng hớt, cứ thấy chỗ nào đông người là y như rằng xúm đen xúm đỏ lại xem, xem chán chê mê mỏi rồi mới sực nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì.
“Nghe đồn Tề Dân Đường dạo này mới đón một vị thần y vân du bốn biển trở về, mấy hôm nay đang tổ chức khám bệnh miễn phí cho mọi người. Căn bệnh quái gở khó chữa cỡ nào cũng khám được tất, khám xong còn được phát một bát cháo thuốc miễn phí mang về nữa.”
“Ta cũng muốn khám!” Kẻ vừa hỏi chuyện nghe xong liền sáng rực hai mắt, thế nhưng ngay sau đó đã bị hàng người rồng rắn lên mây dài dằng dặc dọa cho chết khiếp, “Xếp hàng thế này thì đến kiếp nào mới tới lượt mình đây!”
Tương tự như vậy, Tô Cẩn Lương ngồi sau chiếc bàn chẩn bệnh lúc này cũng đang trong trạng thái kinh hồn bạt vía. Ban đầu y cứ đinh ninh rằng khung cảnh hành nghề y của mình sẽ mang đậm phong cách của một gã lang băm bày sạp vỉa hè, ai ngờ hệ thống lại chơi lớn, sắp xếp cho y ngồi chễm chệ ngay trước cửa tiệm thuốc đệ nhất kinh thành. Cũng may mà Ngọc Hoa Tiên tôn xưa nay đã quá quen với những trận trượng hoành tráng, nên y mới không đến nỗi bị mất thể diện trước đám đông.
Ngồi khám chừng một canh giờ, bàn tay múa bút viết đơn thuốc của y đã mỏi nhừ, đành giấu xuống gầm bàn lén lút xoa bóp mấy cái. Vừa vặn vị bệnh nhân tiếp theo tiến lên lại là một phụ nữ sắc mặt hồng hào, tinh thần sung mãn, xem chừng là đến khám thay cho người khác.
Mặc dù đã nhìn thấu, nhưng Tô Cẩn Lương vẫn làm việc theo đúng quy trình: “Phu nhân dạo gần đây cảm thấy đau ốm chỗ nào?”
Quả nhiên, người phụ nữ xua xua tay đáp: “Thiếp thân không có bệnh gì cả, là khuê nữ nhà thiếp dạo này cứ hay thất hồn lạc phách thế nào ấy.”
Tô Cẩn Lương gật gù: “Ồ, lệnh thiên kim còn có biểu hiện nào bất thường nữa không?”
“Có chứ, con bé cứ ủ rũ buồn bã, ăn uống cũng chẳng được bao nhiêu, lại thường xuyên thẫn thờ ngẩn ngơ, thỉnh thoảng đang thêu thùa may vá được một nửa lại thở vắn than dài rồi bỏ dở giữa chừng.”
Nghe xong, Tô Cẩn Lương khẽ chau mày, chớp mắt liên tục mấy cái rồi mới cầu cứu hệ thống: “Nghe miêu tả thế này, có vẻ như là tâm bệnh rồi.”
【Tiên tôn thông minh quá, đây rõ ràng là có người trong mộng rồi còn gì.】
Tô Cẩn Lương chợt bừng tỉnh ngộ: “Đây là lần đầu tiên ta gặp trường hợp thích một người đến mức sinh ra tương tư bệnh đấy.”
Hệ thống bổ sung thêm sự thật phũ phàng: 【Bệnh tương tư thì còn lâu mới tới mức đó, chỉ là cô nương nhà người ta không biết mở miệng thưa chuyện với gia đình thế nào nên mới sầu não thôi.】
“Thế ta nói toẹt ra với mẫu thân của nàng thì liệu có ổn không?” Tô Cẩn Lương đâm ra do dự, kết quả là sự im lặng kéo dài của y lại khiến người phụ nữ ngồi đối diện thót tim lo sợ, cứ tưởng con gái mình mắc phải chứng nan y vô phương cứu chữa nào rồi. Y bèn uyển chuyển gợi ý: “Hồi còn trẻ, cứ mỗi dịp năm mới ta lại rất thích xuống núi xem múa lân, thế nhưng lần nào cái ta chú tâm nhìn cũng chẳng phải là con lân.”
“Đại phu thế mà lại có sở thích kỳ lạ vậy sao, thế ngài nhìn cái gì?” Vị phu nhân vểnh tai lên nghe ngóng, dường như bà cũng thừa biết những bậc cao nhân thường rất thích nói chuyện vòng vo chứa đầy ẩn ý.
“… Ta nhìn những động tác đón lấy quả tú cầu của con lân, bởi lẽ cô nương ném tú cầu dung mạo rất xinh đẹp, cảnh tượng đó quả thực khiến người ta vô cùng mãn nhãn.” Dứt lời, chính bản thân Tô Cẩn Lương lại bắt đầu rối rắm trong lòng, thầm trách mình sao lại ăn nói mập mờ mơ hồ đến thế.
Hệ thống tò mò hỏi: 【Những lời Tiên tôn vừa nói là thật sao?】
Khóe môi Tô Cẩn Lương khẽ nhếch lên thành một nụ cười gượng gạo: “Thích xem múa lân, thích không khí lễ hội là thật, còn phần sau đều là ta bịa ra đấy.”
【Ra là vậy, tiểu nhân phải lấy giấy bút ghi chép lại mới được.】
Tô Cẩn Lương nói xong, xung quanh bỗng chìm vào khoảng không tĩnh lặng, nhưng chẳng bao lâu sau vị mẫu thân ngồi đối diện rốt cuộc cũng vỡ lẽ: “Đa tạ đại phu, thiếp thân hiểu rồi. Thiếp thân phải lập tức về nhà tra hỏi xem tên sói con nào đã cướp mất hồn phách của con gái ta.”
Tô Cẩn Lương vội vã lên tiếng cứu vãn tình hình: “Biết đâu lại là đôi lứa tình duyên tương hợp…” Thế nhưng đối phương hoàn toàn không để tâm nghe y nói hết câu, chỉ chớp mắt vài cái đã chạy biến đi mất tăm mất tích. Tô Cẩn Lương từ từ thu lại bàn tay đang định với ra cản người, nhịn không được mà càm ràm với hệ thống: “Trong suốt một canh giờ qua, ta đã gặp phải không biết bao nhiêu yêu cầu kỳ quái trên đời, kẻ thì muốn trở nên xinh đẹp, người thì muốn được mọi người yêu mến, lại có kẻ muốn trở nên thông minh xuất chúng để đỗ Trạng nguyên. Đây rõ ràng là đi cầu thần bái phật chứ đâu phải là đi khám bệnh, làm thế này thì liệu Hàn Khê Tri có thực sự cắn câu không?”
Hệ thống không trả lời thẳng vào vấn đề, mà hỏi ngược lại một câu: 【Tiên tôn cảm thấy căn bệnh của Hàn phu nhân, liệu những vị đại phu tầm thường có thể chữa khỏi được không?】
“Quả thực là không thể.” Tô Cẩn Lương khẽ lắc đầu, động tác nhỏ xíu đến mức khó lòng nhận ra.
【Đúng vậy rồi còn gì, chúng ta phải khoác thêm cho mình chút sắc màu huyền bí thì mới tạo được uy tín chứ.】
Cùng lúc đó, vị bệnh nhân tiếp theo đang nài nỉ xin thuốc từ y: “Thần y ơi, ta muốn có loại thuốc nào uống vào giúp ta cao lên cơ!”
Tô Cẩn Lương đưa mắt đánh giá gương mặt trông già dặn hơn y đến mười mấy tuổi của đối phương, nhất thời rơi vào thế bí: “Thống Thống, cái này thì phải làm sao bây giờ?”
Hệ thống: 【…】
May thay tình huống bế tắc này rất nhanh đã được giải vây, đám đông ồn ào phía cuối hàng người dần dần tản ra nhường thành một lối đi, sự chú ý của tất cả mọi người đổ dồn về hướng đó.
***
Sau cả một đêm dài đằng đẵng ngóng chờ tin tức của Tô Cẩn Lương, sáng nay Phong Ngâm Uyên chỉ chợp mắt được vỏn vẹn hai canh giờ. Tiếp đó, hắn vừa mới bàn bạc xong xuôi những kế sách tiếp theo với Phong Vân Hoài, Thời Quỳnh Hiên đã hớn hở chạy tới rủ rê đòi đi dạo phố.
Sự xô bồ náo nhiệt của chốn nhân gian quả thực đã từ rất lâu rồi Phong Ngâm Uyên chưa được trải nghiệm lại. Thế nhưng điều hắn không ngờ tới là, Thời Quỳnh Hiên lại còn tỏ ra hào hứng hơn cả hắn, đi dạo một mạch từ đầu giờ chiều cho tới tận lúc chạng vạng tối, cuối cùng lại xông thẳng đến trước cửa một tiệm thuốc.
Phong Ngâm Uyên vận trên người một bộ thanh y giản dị, gương mặt đã được thay đổi đôi chút bằng thuật dịch dung, tay phe phẩy chiếc quạt giấy ra dáng một gã văn nhân mặc khách, thế nhưng khí chất cao ngạo tỏa ra trên người hắn vẫn khiến người ta không khỏi suy đoán xem đây là vị công tử bột của gia tộc quyền quý nào.
Tương tự như vậy, Thời Quỳnh Hiên vốn ngậm thìa vàng từ trong trứng nước lớn lên cũng hoàn toàn không thể nào sắm vai một thường dân bá tánh cho đạt được. Thế nên khi hắn bất chấp quy tắc xếp hàng, chen ngang đi thẳng lên vị trí đầu tiên của hàng người đang chờ khám bệnh, cũng chẳng một ai dám lên tiếng phàn nàn oán trách.
Phong Ngâm Uyên đi theo phía sau có chút bất đắc dĩ, cuối cùng đành phải chắp tay thi lễ xin lỗi những người bị chen ngang.
Nói lời xin lỗi xong, thấy bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn vào hai người bọn họ, Phong Ngâm Uyên có chút lo ngại bèn hối thúc Thời Quỳnh Hiên nhanh chóng giải quyết cho xong chuyện: “Đến đây chen chúc hóng hớt làm cái gì? Ngươi bị bệnh à?” Ban nãy lúc dạo bước trên phố, hắn cũng loáng thoáng nghe được người đi đường bàn tán về chuyện Tề Dân Đường tổ chức khám bệnh miễn phí hôm nay.
Hắn vốn chẳng mảy may hứng thú gì với y thuật, nhưng Thời Quỳnh Hiên lại nhất quyết không chịu rời đi.
“Bổn công tử thích nhất là bầu không khí náo nhiệt của chốn nhân gian.” Thời Quỳnh Hiên ngồi phịch xuống chiếc ghế dành cho bệnh nhân, chìa cánh tay ra trước mặt, “Phiền đại phu bắt mạch cho ta xem nào.”
Kể từ giây phút hai người bọn họ xuất hiện, trái tim Tô Cẩn Lương đã treo lơ lửng trên không trung, bởi lẽ y lập tức nhận ra ngay giọng nói của Phong Ngâm Uyên, lại còn cảm nhận được luồng ma khí nồng nặc phả ra từ người còn lại. Mặc dù hệ thống đã khẳng định chắc nịch rằng lớp ngụy trang ngày hôm nay của y sẽ không để lọt ra bất kỳ một tia khí tức nào, hoàn toàn giống hệt một người bình thường, thế nhưng y vẫn không tránh khỏi cảm giác căng thẳng, đến mức bàn tay đang đặt lên cổ tay đối phương để bắt mạch cũng trở nên cứng nhắc.
Chờ mãi một lúc lâu, Thời Quỳnh Hiên bắt đầu mất kiên nhẫn: “Vẫn chưa xong sao đại phu?”
Tô Cẩn Lương thu tay về, trong lòng đã lờ mờ đoán được thân phận của đối phương: “Mạch tượng của các hạ có hơi hư nhược thiếu lực, có lẽ dạo gần đây bị hơi ẩm xâm nhập vào cơ thể. Tuy nhiên ở độ tuổi này của các hạ, thân thể được bảo dưỡng như vậy đã là rất tốt rồi. Thế nhưng ngày thường vẫn nên chú ý nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, hạn chế ngược xuôi bôn ba.”
Câu nói này của y được cân nhắc vô cùng kỹ lưỡng, nghe qua thì có vẻ bình thường không có gì đặc sắc nhưng thực chất lại ẩn chứa một thông tin vô cùng quan trọng. Tô Cẩn Lương vốn luôn tìm cách lẩn trốn Phong Ngâm Uyên, thế nhưng hiện tại nếu y muốn tiếp cận một Phong Vân Hoài luôn ru rú trong phủ không chịu bước chân ra ngoài nửa bước, thì Phong Ngâm Uyên quả thực là một trong những ứng cử viên sáng giá nhất để lợi dụng.
Tuy nhiên sau khi tung lời thăm dò xong, Tô Cẩn Lương lại cảm thấy có chút hối hận, chẳng hiểu sao bản thân cứ toàn đâm đầu vào mấy cái chuyện chui vào hang cọp thế này.
Giữa lúc nội tâm y còn đang giằng xé kịch liệt, Thời Quỳnh Hiên đã truyền âm sang cho Phong Ngâm Uyên đang đứng bên cạnh: “Bổn quân dạo gần đây quả thực đi theo ngươi chạy đôn chạy đáo khắp nơi, mệt muốn đứt hơi rồi.”
Phong Ngâm Uyên thờ ơ đáp lời: “Vậy mà ngươi cũng tin sái cổ à.”
Thời Quỳnh Hiên thì lại tin sái cổ thật: “Bổn quân cũng sống cả trăm tuổi rồi, theo như cách nói của nhân tộc các ngươi, thì đúng là cũng đã có tuổi rồi còn gì.”
Phong Ngâm Uyên cảm thấy vô cùng nực cười: “Thời Ma quân chính là người mang huyết mạch Ma tộc thuần chủng, tính ngược lên trên còn có biết bao nhiêu bậc tiền bối sống cả ngàn năm tuổi cơ mà, ngài lấy đâu ra cái cớ là đã có tuổi vậy?”
Thời Quỳnh Hiên “ồ” lên một tiếng, rốt cuộc cũng vỡ lẽ: “Nói như vậy tức là, bổn quân thực ra vẫn còn trẻ trung chán, thế tại sao tên đại phu này lại phán ta đã lớn tuổi rồi chứ?”
Phong Ngâm Uyên cạn lời, hắn thực sự không biết phải đánh giá Thời Quỳnh Hiên thế nào cho phải nữa. Suốt những năm tháng chung sống ở Ma giới, hắn nhìn thấu được đối phương thực chất là một kẻ đại trí nhược ngu (bề ngoài ngu ngơ nhưng bên trong lại cực kỳ thông minh), nhưng cũng có những lúc cái vẻ ngu ngơ đó lại chân thật đến mức khiến người ta tưởng hắn là một tên đại ngốc thực sự.
“Tránh ra.” Phong Ngâm Uyên thực ra cũng không thể đưa ra một câu trả lời chính xác, bèn quyết định tự mình thử dò xét lai lịch của kẻ trước mặt, “Đại phu cũng xem thử cho ta đi.”
Đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn ghim chặt lên gương mặt đối phương. Lúc này ánh ráng chiều đã dần buông xuống theo vầng dương đang khuất núi, mái che trên đỉnh đầu lại không đủ rộng, ánh chiều tà xuyên qua kẽ lá rọi thẳng vào đôi ngươi của Tô Cẩn Lương, những tia sáng bên trong khẽ rung động nhè nhẹ.
Giọng nói của Phong Ngâm Uyên trầm khàn: “Ngươi run rẩy cái gì?”
“Thân phận của các hạ cao quý, thảo dân không dám mạo phạm.” Tô Cẩn Lương né tránh ánh nhìn của đối phương.
Nghe vậy, Phong Ngâm Uyên sững người trong giây lát, người này quả thực cũng có chút bản lĩnh. Nhưng trên thực tế, những tu sĩ đã tu luyện lâu năm đều có thể dễ dàng nhìn thấu thân phận thật sự của Thời Quỳnh Hiên, bởi lẽ tên kia vốn chẳng thèm che giấu huyết mạch của mình. Thế nên, hắn dự tính tiếp tục thăm dò: “Nhà ta chỉ có chút của nải thôi, chứ chẳng phải là nhân vật quyền quý gì cho cam. Đại phu xin mời.”
Đến nước này, Tô Cẩn Lương đành phải bấm bụng ra tay. Y chỉ bắt mạch một chốc lát rồi phán: “Cơ thể các hạ vô cùng cường tráng, không có chuyện gì…” Lời còn chưa dứt, đôi mày của Tô Cẩn Lương đã nhíu chặt lại.
【Có chuyện gì vậy Tiên tôn?】
Tô Cẩn Lương hơi khựng lại một nhịp, nhưng cuối cùng vẫn quyết định khai thật: “Ngâm Uyên dường như đang gặp khó khăn trong việc đột phá lên Đại Thừa cảnh. Quá khứ hắn dùng Thanh Tịnh Tâm Kinh của Lăng Vân Tông làm nền tảng tu luyện, mặc dù hiện tại đã dung hợp thêm ma đạo để thăng cấp nhanh chóng, nhưng điều đó cũng khiến cho tâm trí hắn dễ dàng bị ngoại cảnh nhiễu loạn hơn. Nói một cách đơn giản, hắn đã sinh ra tâm ma rồi.”
Sau khi vội vã báo cáo những phát hiện của mình cho hệ thống, Phong Ngâm Uyên ngồi đối diện đợi mãi không thấy y nói tiếp, liền rướn một bên lông mày lên hỏi: “Đại phu, không có chuyện gì sao?”
“Không có gì đáng ngại.”
“…” Phong Ngâm Uyên bật cười một tiếng, tay vẫn đặt yên trên bàn không chịu rút về. Khoảnh khắc tiếp theo, nhân lúc Tô Cẩn Lương không để ý, hắn liền trở tay tóm gọn lấy cổ tay đối phương. Trong suốt khoảng thời gian vừa qua, hắn vẫn chỉ nhìn ra kẻ trước mặt là một người bình thường, nhưng muốn đưa ra phán đoán chính xác nhất, hắn bắt buộc phải xác định xem trên người đối phương có linh mạch hay không.
Nào ngờ, kết quả mà hắn dò xét được lại là không hề có.
“Các hạ còn chuyện gì phân phó nữa sao?” Tô Cẩn Lương có phần tức giận trước hành động vô lễ khiếm nhã này.
Phong Ngâm Uyên chẳng mảy may có ý định giải thích hay xin lỗi: “Tài nghệ khám bệnh của đại phu tuy chỉ ở mức tầm thường, nhưng nhìn người lại khá chuẩn xác đấy.” Hắn rút tay về, nhớ lại cảm giác mềm mại mịn màng trên làn da cổ tay vừa chạm vào lúc nãy, vào khoảnh khắc đứng dậy hắn khẽ ghé sát vào tai đối phương: “Ta thấy tuổi tác của đại phu dường như cũng không ăn nhập với ngoại hình cho lắm.”
Tiếng chuông cảnh báo réo lên ầm ĩ trong lòng Tô Cẩn Lương, y hất cằm lên duy trì vẻ trấn định buông lại một câu chốt hạ: “Dẫu sao thì, ta cũng thuộc bậc trưởng bối của các hạ.”
Thời Quỳnh Hiên đứng bên cạnh thấy Phong Ngâm Uyên bị người ta khiêu khích, hai mắt trố lên to như cái chuông đồng, nhưng cuối cùng vẫn bị một Phong Ngâm Uyên lấy đại cục làm trọng lôi đi.
“Như thế mà ngươi cũng nhịn được à? Để ta xem xem bậc vãn bối thì có cái gì nào, là con trai! Là cháu nội!”
Phong Ngâm Uyên lại tiếp tục nhẫn nhịn thêm lần nữa: “Bây giờ ngươi mà còn chọc tức ta nữa, ta lập tức sai người trói gô ngươi tống về Ma giới, rồi viết ngay một phong thư gửi cho Phương Hoa Ma quân tố cáo ngươi suốt dọc đường toàn đi phá đám ta.”
Thời Quỳnh Hiên hết cười nổi rồi, nhưng cái miệng vẫn nhất quyết không chịu thua: “Mẫu quân của ta mà thèm tin mấy lời nói nhăng nói cuội của ngươi chắc?”
“Ngươi thấy sao?”
“Ta thấy bà ấy sẽ không tin đâu.” Thời Quỳnh Hiên vẫn cứ cãi chày cãi cối.
Phong Ngâm Uyên cũng chẳng buồn tiếp tục chủ đề này nữa, vốn dĩ hắn cũng chỉ định trêu đùa một chút thôi, thế nhưng có một chuyện mà hắn bắt buộc phải nghiêm túc xem xét lại: “Phải sai người đi điều tra lai lịch của tên đại phu này mới được.”
0 Bình luận