Bạn không có cảnh báo nào.

    “Tải… xuống.” Tô Cẩn Lương chật vật đưa ra lựa chọn. Y có một loại trực giác, nghe theo liền có thể tìm được cách phá giải thế cục. Tiếp đó, trước mắt bỗng lóe lên, ngay chính giữa tầm nhìn hiện ra một khung hình chữ nhật dài.

    “Ngươi đã làm gì mắt ta?” Tô Cẩn Lương giật mình, bắt đầu căng thẳng.

    【Tiên tôn đừng sợ, ta đang ở trong não… phì, ở trong thức hải của ngài, không hề động chạm lung tung vào mắt ngài đâu. Đây chỉ là một thanh tiến trình mà thôi, bình thường sẽ tự động ẩn đi.】

    Tô Cẩn Lương càng thêm khó hiểu: “Thanh tiến trình lại là thứ gì?”

    Hệ thống đáp lại rất nhanh: 【Không sao đâu Tiên tôn đại nhân, trước tiên xin cho tiểu nhân tự giới thiệu một chút.】 Nó ho khan hai tiếng, ra vẻ đứng đắn hơn vài phần, 【Nơi này là hệ thống “Hào quang nhân vật chính không thể đánh bại”, trong khoảng thời gian sắp tới sẽ tận tâm phục vụ ngài.】

    “Hào quang nhân vật chính có ý gì?” Khi lánh đời tại Khổ Cảnh, Tô Cẩn Lương cũng từng đọc qua vạn quyển sách, thế nhưng dăm ba câu của đối phương, nhất thời y lại chẳng nghe hiểu gì cả.

    Hệ thống chững lại một chút: 【Tiên tôn đại nhân không cần quá bận tâm đến cái tên này, chỉ là mánh lới thu hút mà thôi. Bây giờ, tiểu nhân sẽ kể lại ngọn ngành nguồn gốc của thế giới này cho ngài nghe.】

    Tứ chi dường như đã có thể cử động, Tô Cẩn Lương chậm rãi đứng dậy, tựa lưng vào tấm bình phong cách đó không xa, “Được, vậy làm phiền các hạ.”

    【Thế giới ngài đang sống thực chất là một quyển tiểu thuyết tiên hiệp thuần ái. Tiểu thuyết cũng giống như thoại bản mà ngài biết vậy, kể về câu chuyện giữa sư tôn “cao ngạo lạnh lùng” và đồ đệ “sói con tâm cơ”.】

    “Xin đợi một chút,” Tô Cẩn Lương nghe vậy liền nhíu mày, bất đắc dĩ ngắt lời, “Thuần ái là có ý nói về câu chuyện tình yêu sao?”

    【Có thể hiểu như vậy, nhưng không chỉ giới hạn ở tình yêu nam nữ. Thuần ái mà chúng ta nói ở đây thường chỉ mối tình giữa những người đồng giới, mà quyển tiểu thuyết này kể về tình yêu nảy sinh theo năm tháng giữa hai nam tử.】

    “Hai nam tử, sư tôn cùng đồ đệ…” Nhịp tim Tô Cẩn Lương hẫng đi một nhịp, huyết sắc trên môi nhạt dần, “Đóa hoa cao ngạo lạnh lùng kia, sẽ không phải là đang nói bổn tôn đấy chứ?”

    【Chính là ngài! Nói chi tiết hơn, đây là câu chuyện về một tên đồ đệ từng bước chinh phục sư tôn, đem ngài ăn sạch sành sanh vào bụng.】

    Nghe vậy, Tô Cẩn Lương không ngừng lắc đầu, “Sư đồ dan díu, điều này trái với luân thường đạo lý, cũng sẽ không được người đời công nhận.” Lòng bàn tay y toát mồ hôi lạnh, trào vào miệng vết thương lại bắt đầu nhói đau.

    Hệ thống nghẹn họng vài giây, rất nhanh liền nghĩ ra lời đáp trả: 【Nam chưa cưới, nam chưa gả, tình đầu ý hợp ở bên nhau, thế này sao có thể gọi là dan díu cơ chứ? Tiên tôn đại nhân.】

    Đôi mắt đẹp làm người thương xót chớp chớp, Tô Cẩn Lương không tiếp tục bày tỏ thái độ, mà giống như nhớ ra điều gì liền hỏi ngược lại: “Cho nên, đây là một quyển cấm thư sao?”

    Hệ thống: 【…】

    Trong một khắc đồng hồ sau đó, hệ thống đã phổ cập cho Tô Cẩn Lương không ít từ vựng mới. Mối quan hệ giữa thế giới này và hệ thống, cũng như lý do vì sao y hoàn toàn bó tay hết cách khi đối phó với tên ác đồ đến từ thế giới khác kia đều được giải thích cặn kẽ.

    Quyển tiểu thuyết mà Tô Cẩn Lương đang sống được Hệ thống chủ ở cấp cao hơn lựa chọn, tạo nên một hệ thống ba ngàn cõi thế giới rộng lớn. Vạn vật sinh linh trong đó đều được ban cho ý thức, không còn bị câu chữ của tiểu thuyết chi phối hoàn toàn nữa.

    Tại mỗi thế giới, nếu có một người xuyên sách ghé thăm, liền sẽ được ghép đôi với một hệ thống phụ, gọi tắt là hệ thống, để trợ giúp hoàn thành nhiệm vụ. Hệ thống “Hào quang nhân vật chính không thể đánh bại” chính là một trong số đó. Tuy nhiên lần này, hệ thống phụ không còn mang theo người xuyên sách tới nữa, mà trực tiếp ghép đôi với nhân vật chính trong truyện.

    Bảy năm trước chính là thời điểm người xuyên sách ghé thăm thế giới này, cũng tức là tên ác đồ kia, được ghép đôi với hệ thống “Tác giả là Thượng Đế”. Ác đồ tên gọi Nguyên Vinh, là tác giả của một bộ tiểu thuyết mạng dành cho nam giới. Tại thế giới của mình, hắn gặp nạn qua đời, liền bị Hệ thống chủ tìm đến lôi tới nơi này, ban cho một cơ hội sống lại.

    Nghe đến đây, Tô Cẩn Lương khẽ mỉm cười, nói: “Vị văn nhân này yêu thích thời thế loạn lạc sao?”

    Hệ thống giải thích: 【Cũng chỉ là nghe nói, vị tác giả này cực kỳ giỏi viết về những bậc kiêu hùng giữa thời loạn. Nhưng kẹt nỗi thế giới này lại thái bình thịnh trị, lại còn là tiểu thuyết thuần ái, hắn tức đến mức hộc máu tại chỗ. Tục ngữ có câu, không có cái gì liền tạo ra cái đó, ngài xem, hắn liền tìm đến Tiên tôn đại nhân ngài để quấy nhiễu Càn An Quốc này thành một mớ hỗn độn.】

    Tô Cẩn Lương vốn dĩ đã vì hàm oan mà uất kết trong lòng, lúc này biết được động cơ của tên ác đồ kia, ngọn lửa giận càng không có chỗ phát tiết. Y nói: “Người chịu khổ đều là lê dân bách tính, trong lòng hắn có thể an tâm sao?”

    【Nguyên Vinh đến đây để hỗ trợ viết tiếp câu chuyện, hắn vốn không phải tác giả gốc. Hắn xem con người ở thế giới này hệt như lúc này Tiên tôn đại nhân đang lật xem một quyển sách trên sạp ven đường vậy, không hợp khẩu vị liền chẳng nảy sinh nổi chút tình cảm nào.】

    Tô Cẩn Lương cười lạnh một tiếng, lắc đầu nói: “Nếu đã bỏ mạng ở thế giới khác, đến thế giới này có được sinh mệnh mới, thì cũng coi như là một thần dân của Càn An Quốc. Hắn nên xem ngươi và ta như những sinh mệnh tươi sống, sao có thể giết chóc vô cớ? Cho dù thực sự là Thượng Đế đi chăng nữa, trên đời cũng tuyệt không có cái đạo lý tùy tiện làm xằng làm bậy như thế!”

    Lúc Tô Cẩn Lương lên tiếng, tấm lưng thẳng tắp chống đỡ bộ bạch y mộc mạc, nơi đáy mắt xẹt qua một tia sáng tối tăm. Nghe thấy những tràng pháo tay liên tục không ngừng vang lên trong đầu, y khẽ mỉm cười, rồi chuyển sang vẻ mặt nghiêm nghị: “Vậy nên hiện tại, Nguyên Vinh vẫn còn ở đây sao?”

    【Tiên tôn đại nhân quả không hổ là nhân vật kiệt xuất đứng đầu tu tiên giới, thực sự thông tuệ thấu triệt. Khi Ma tộc phát động đại chiến, Hệ thống chủ dự tính được hai vị nhân vật chính của tiểu thuyết sẽ cùng nhau bỏ mạng, liền gấp gáp phái bổn hệ thống tới thay thế hệ thống “Tác giả là Thượng Đế”, đồng thời tiến hành lưu đày đối với Nguyên Vinh. Nhưng do Nguyên Vinh đã an cư ở thế giới này ròng rã bảy năm trời, sớm chuẩn bị sẵn vốn liếng bảo toàn tính mạng, cho nên tiểu nhân mới không truy sát được hắn.】

    “Hắn vẫn còn sống?” Tô Cẩn Lương nhíu mày, “Vậy, hắn sẽ còn tìm đến ta chứ?”

    【Tiên tôn đừng vội. Vào thời điểm xuyên sách, thuật Điều khiển rối chính là thứ mà Nguyên Vinh lựa chọn, cũng tức là thông qua thao túng người khác để sửa đổi câu chuyện, hắn vốn không có ý định ở lại nơi này. Hiện tại hắn trọng thương bỏ trốn, e rằng chỉ còn lại duy nhất lựa chọn cướp đoạt thể xác của một nhân vật. Thuật điều khiển rối của hắn rất dễ bị phát hiện, phàm là kẻ nào tiếp cận Tiên tôn, nếu bị thao túng, tiểu nhân đều có thể nhìn thấu. Cái khó duy nhất chỉ là đích thân hắn tới tìm, việc này cần dùng một món pháp bảo khác để xác minh thân phận. Tuy nói có chút phiền phức, nhưng chỉ cần kịp thời tìm ra pháp bảo, lại trang bị thêm kỹ năng đặc thù mà tiểu nhân chọn cho ngài —— Thanh tiến trình bỏ chạy, ngài đem hắn giẫm dưới lòng bàn chân mà chà đạp hoàn toàn không thành vấn đề.】

    Sau khi nghe xong phen giải thích này, hiếm khi Tô Cẩn Lương lại thở phào nhẹ nhõm một hơi, đại khái là bởi bản thân rốt cuộc đã không còn trong trạng thái mù mờ nữa.

    Cẩn thận cân nhắc những thông tin này một hồi lâu, y vuốt lại mái tóc đen đang rối bời của mình, hỏi ngược lại: “Các hạ cũng là hệ thống, hiện tại ghép đôi với ta, ta chẳng lẽ cũng có nhiệm vụ sao?”

    【Tiên tôn thông minh như vậy, không ngại thử đoán trước xem.】

    Tô Cẩn Lương mỉm cười: “Ngươi nói đi, ta đang nghe đây, đều đã rơi vào tình cảnh nhường này, còn có cái gì mà không thể chấp nhận được nữa chứ?”

    【Ngài quả là người sảng khoái. Thật ra nhiệm vụ cũng khá là phức tạp. Thứ nhất là ngài phải đưa cốt truyện của quyển tiểu thuyết thuần ái này trở về đúng quỹ đạo. Thứ hai là ngài phải phối hợp cùng tiểu nhân khống chế Nguyên Vinh, bắt hắn nhận lấy sự trừng phạt đích đáng. Dùng đó làm điều kiện trao đổi, trong quá trình này, tiểu nhân sẽ dốc hết khả năng để hỗ trợ ngài.】

    Tô Cẩn Lương khẽ nhíu mày, nói: “Nhiệm vụ thứ hai ta cực kỳ sẵn lòng, đối với nỗi oan ức bảy năm qua, ta cũng muốn đòi lại công đạo. Thế nhưng nhiệm vụ thứ nhất này e là không ổn… Ngâm Uyên hiện tại đã thay đổi, ngay cả việc nói chuyện tử tế với hắn ta đều không làm được. Hắn cũng không đợi được cái ngày ta chịu yếu thế đâu. Tính tình của bổn tôn chính là như thế, không cam lòng cũng không chịu khuất phục, e rằng đến cuối cùng ngay cả tình nghĩa sư đồ đều giữ không nổi.”

    【Làm sư đồ không thành cũng chẳng sao, ngài cùng hắn vốn là muốn làm đạo lữ, làm phu thê mà!】 Sau khi hệ thống phấn khích nói xong, nhìn thấy thần sắc Tô Cẩn Lương lạnh nhạt, lắc đầu nói “Đừng trêu đùa ta nữa”, liền lùi một bước để tiến lên nói tiếp: 【Vậy Tiên tôn đại nhân cứ hoàn thành nhiệm vụ thứ hai trước đi. Nhưng trước tiên, ngài cần phải rời khỏi chốn lao tù này đã.】

    Tô Cẩn Lương gật gật đầu, bị giam giữ tại Không Thương sơn đương nhiên chuyện gì cũng chẳng làm được. “Ta nên làm như thế nào?” Tuy nhiên ngay lúc câu hỏi vừa dứt, từ chỗ không xa liền truyền đến những tiếng bước chân.

    Men theo âm thanh y nhìn lại, liền thấy một nữ tử yêu kiều đang uyển chuyển bước tới. Đối phương mặc y phục đỏ che phủ thân thể, nửa kín nửa hở, trên vạt áo cùng mái tóc điểm xuyết rất nhiều chuỗi trân châu, nương theo từng bước đi liền va chạm vào nhau phát ra những âm thanh trong trẻo.

    “Công chúa Ma tộc Tư Đồ Thiên Thiên.” Rất nhanh Tô Cẩn Lương liền nhận ra người nọ. Chẳng qua cuộc gặp gỡ cùng vị ma nữ này lại là vào thời điểm đối phương vẫn còn nhỏ tuổi, cũng là lúc bản thân đang ở thời kỳ đỉnh cao tới khiêu chiến Ma tôn và giành được chiến thắng vang dội.

    Trận chiến đó đối với tu tiên giới mà nói không thể nghi ngờ chính là một trận đại chiến làm phấn chấn lòng người, thế nhưng đối với Ma tôn Tư Đồ Minh lại hẳn là một sự sỉ nhục.

    Tô Cẩn Lương không quá hiểu rõ tính tình của vị công chúa Ma tộc này, nhưng nhìn dáng vẻ hẳn là kẻ không dễ chọc. Y ngồi khoanh chân tại chỗ nhắm mắt điều hòa nhịp thở, hoàn toàn không chạm mắt cùng bất kỳ kẻ nào, cho dù y thừa biết Tư Đồ Thiên Thiên là đến đây để tìm mình.

    Dẫn theo đám tùy tùng hùng hậu, công chúa tiến đến vây quanh bên ngoài lồng giam, giống như xem khỉ làm xiếc mà buông lời chỉ trỏ đối với người ngồi ở giữa. Tô Cẩn Lương một chút cũng không dao động, dẫu sao nếu đã là kẻ ăn nhờ ở đậu, bị vây xem như thế này đã là điều khó lòng tránh khỏi.

    Quả nhiên, vị quý nhân dẫn đầu kia rất nhanh đã cất lời, nụ cười vang lên như tiếng chuông bạc: “Người đâu, mau mở cánh cửa này ra cho ta.”

    Đám ma tu canh gác ở vòng ngoài liền để lộ vẻ mặt khó xử. Bọn họ đã nhận mệnh lệnh từ chỗ Phong Ngâm Uyên, không cho phép bất kỳ ai tiếp cận Tô Cẩn Lương, đặc biệt là Tư Đồ Thiên Thiên. Thế nhưng khi thực sự đối mặt với loại tình huống này, ma tu cũng không thể không nể nang thân phận của công chúa Ma tộc.

    “Xin công chúa điện hạ nghĩ lại, mở cửa ngục tù vào lúc này e rằng sẽ tạo cơ hội bỏ trốn cho Ngọc Hoa Tiên tôn.”

    Tư Đồ Thiên Thiên không thèm nhìn tên ma tu khuyên can kia, mà liếc mắt ra hiệu cho người bên cạnh. Trong chớp mắt tiếp theo, tên ma tu bị một luồng sức mạnh áp đảo đè sấp xuống mặt đất, đỉnh đầu cắm phập vào bùn lầy hoàn toàn không thể vùng vẫy thoát ra.

    “Tại Ma giới hiện nay có ai không biết công lực của Tô Cẩn Lương y còn chưa tới một thành. Y vừa bước ra nửa bước, liền sẽ có cấm chế của Ngâm Uyên trói chặt y lại.” Tư Đồ Thiên Thiên vừa chiêm ngưỡng móng tay mới sơn của mình, tuy trong lòng mười phần bất mãn, thế nhưng cuối cùng cũng không tiếp tục trừng phạt đối phương. “Hôm nay bổn công chúa tâm trạng đang tốt, nể mặt Ngâm Uyên nên ta sẽ tha cho ngươi. Thế nhưng ở lần sau gặp ta, ngươi nhớ phải hành lễ theo kiểu này đấy.”

    Sau đó, tên ma tu vừa được buông tha rốt cuộc cũng hít thở được không khí mới mẻ. Hắn nằm trên mặt đất dập đầu tạ tội: “Công chúa đại nhân đại nghĩa, tiểu nhân sẽ đi mở cửa ngay lập tức.”

    Trò ồn ào này tự nhiên cũng lọt vào trong tai Tô Cẩn Lương. Y hạ giọng thì thầm: “Nhận được sự ưu ái của công chúa, xem ra Ngâm Uyên cực kỳ được Ma tôn trọng dụng.”

    Tự lẩm bẩm một mình xong, y cũng không thể không đối diện với nguy cơ tiếp theo của chính mình.

    Tư Đồ Thiên Thiên hoàn toàn không bước vào trong phòng, mà phái hai tên thuộc hạ tiến vào. Tô Cẩn Lương cảnh giác quan sát bọn chúng từng bước đi tới gần, cuối cùng liền thấy đối phương móc ra một cặp gông cùm mang theo chuông vàng.

    Nét mặt Tô Cẩn Lương khẽ dao động. Nhìn thấy bọn chúng muốn vươn tay bắt lấy hai chân mình, một tiếng “Làm càn” pha lẫn uy áp của Đại Thừa kỳ lập tức dọa cho hai kẻ kia sợ đến mức đứng khựng lại.

    Tại phía xa, Tư Đồ Thiên Thiên cũng bị giật mình. Nàng nhìn thấy Tô Cẩn Lương sừng sững bất động, một chút cũng không sốt ruột: “Hóa ra Tiên tôn vẫn chưa ngủ nhỉ, sống tại tẩm điện này có được thoải mái hay không?” Đối phương lạnh nhạt ngồi ngay ngắn, thoạt nhìn không hề có chút tiều tụy nào.

    Dù cho bị bắt vào tù, dính đầy máu bùn, dung nhan kia của Tô Cẩn Lương vẫn chói mắt như cũ. Tư Đồ Thiên Thiên cực kỳ để tâm đến nhan sắc. Trong quá khứ tại Ma giới, nếu gặp phải người nào trông đẹp mắt hơn mình, nàng thậm chí có thể trực tiếp giết chết đối phương. Lần này bám theo đại quân tới nhân gian, trên suốt dọc đường nàng đã phiền não đến mức cực độ. Lúc này tận mắt nhìn thấy một Tô Cẩn Lương phong thái không hề suy giảm so với năm xưa, nàng tức đến mức hận không thể cắn nát một hàm răng bạc.

    Sau khi tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt, nàng cất bước tiến về phía trước một bước, tiếp tục nói: “Nhiều năm rồi Thiên Thiên chưa được diện kiến Tiên tôn, hôm nay cũng là thay mặt phụ tôn tới đây để thăm hỏi ngài.”

    Vào bảy năm trước, Ma giới chưa hề làm loạn. Tu tiên giới đối với bọn họ tuy không có chút qua lại nào, nhưng ở ngoài mặt cũng sẽ giữ lại vài phần khách khí.

    Nghĩ đến đây, lúc này Tô Cẩn Lương mới mở miệng đáp lời: “Tâm ý của các ngươi bổn tôn xin nhận.”

    “Thế nhưng Thiên Thiên vẫn chưa dâng lên lễ vật mà.”

    Tô Cẩn Lương liếc mắt nhìn đôi gông cùm màu vàng kim được tên ma tu bên cạnh bưng lấy, do dự một hồi lâu mới lãnh đạm cất tiếng: “Nếu đã như vậy, xin mời công chúa sai người đặt xuống mặt đất đi.”

    Nằm ngoài dự liệu của Tô Cẩn Lương chính là, Tư Đồ Thiên Thiên thế mà thực sự sai thủ hạ đi làm. Tuy nhiên nhìn đối phương tươi cười rạng rỡ ngồi xuống chiếc ghế do thuộc hạ dời đến, y luôn cảm thấy sự tình tuyệt đối không hề đơn giản như vậy.

    Quả nhiên ở khoảnh khắc tiếp theo, hai chiếc gông cùm đặt trên mặt đất giống như nhận được chỉ thị bay vút về phía y. Tô Cẩn Lương nhanh chóng vận lên chút linh lực ít ỏi còn sót lại cản phá, nhưng vẫn khó lòng địch nổi đòn đánh lén từ cao thủ Ma tộc bên ngoài, đành gắng gượng đón lấy đối phương một chưởng.

    Sau một trận trời đất quay cuồng, hai cổ chân của y đều đã bị cùm lại bằng vòng vàng.

    Thấy tình cảnh này, Tư Đồ Thiên Thiên vỗ tay kêu tốt: “Tiên tôn có biết vòng tay Miên Miên Tình Ý này là bổn công chúa chặt đứt đôi chân sau của một con hồ yêu mới tháo xuống được hay không? Nếu đã vô cùng thích hợp với Tiên tôn như vậy, không bằng cứ để Tiên tôn ngài tự mình hoàn thành di nguyện của con hồ yêu đó đi.”

    Tô Cẩn Lương nghe không quá rõ, nhưng rất nhanh một tiếng sư tử gầm liền vạch trần ý đồ của vị công chúa Ma tộc này cho y biết. Từ trên mặt đất y lảo đảo gượng dậy, trơ mắt nhìn một đôi yêu sư cao ngang bằng hai thân người được triệu hồi ra.

    Tác giả có lời muốn nói:

    • Tác giả: Ngươi gấp gáp cái gì chứ? Nhìn xem, làm người ta sợ hãi rồi kìa.
    • Hệ thống: QAQ

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú