Bạn không có cảnh báo nào.

    “Thống Thống, ta đã tính đến nước hồ Dao vì đạt trạng thái cân bằng với Xích Huyết Kim Đan mà biến thành thứ nước mang tính chí âm, vậy mà lại chẳng ngờ tới việc Lâm An Sinh vì hấp thụ Xích Huyết Kim Đan mà dần dần biến đổi thành thể chất chí âm.”

    Trong khi Tô Cẩn Lương còn đang đứng đây vò đầu bứt tai tự trách sự sơ suất của bản thân, thì hệ thống ở đầu dây bên kia lại vừa sốt ruột vừa bất lực: 【Tiên tôn ơi, chúng ta có thể lo chuyện thoát thân trước được không?】

    Nghe vậy, Tô Cẩn Lương lúc này mới bắt đầu để ý đến hoàn cảnh hiện tại của mình. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phong Ngâm Uyên đã kéo y rúc vào nấp dưới gầm giường. Nơi này là chỗ an toàn nhất nhưng đồng thời cũng là nơi nguy hiểm nhất, bởi lẽ với sự tinh ranh của Hàn Khê Tri, sớm muộn gì ông ta cũng mò ra được chỗ này thôi.

    Không gian dưới gầm giường vô cùng chật hẹp, tư thế ban đầu của Tô Cẩn Lương là nằm sấp. Lát sau, y cẩn thận quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt đầy vẻ hồ nghi của Phong Ngâm Uyên. Bọn họ nằm sát sàn sạt vào nhau, dưới ánh sáng lờ mờ chẳng thể nào nhìn rõ ngũ quan trên gương mặt, thế nhưng Tô Cẩn Lương có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của đối phương phả ra nóng hổi, dường như còn mang theo chút gấp gáp.

    Tô Cẩn Lương không dám chắc Phong Ngâm Uyên đang cảm thấy căng thẳng, hay là do ban nãy nghe xong đoạn đối thoại dâm dục kia nên mới mất đi định lực. Y đưa ngón tay lên môi làm động tác ra hiệu bảo đối phương giữ im lặng, sau đó lại gục đầu xuống hỏi hệ thống: “Luồng kim quang vừa rồi, có phải là Xích Huyết Kim Đan không?”

    【Cũng xấp xỉ tám chín phần mười. Dẫu sao cũng là thánh vật của thần điểu, phát hiện ra sự tồn tại của Tiên tôn cũng chẳng có gì lạ.】 Hệ thống vừa mới đáp lời xong, liền cảm nhận được ý đồ của Hàn Khê Tri đang hướng về phía gầm giường, 【Tiên tôn cẩn thận, hai người sắp bị lộ rồi kìa!】

    Tô Cẩn Lương vẫn giữ dáng vẻ ung dung điềm tĩnh, chỉ buông đúng hai chữ: “Đừng hoảng.” Ngay sau đó, phần thể xác đang ngồi thiền bên ngoài của y từ từ mở mắt ra, khẽ nhấc bàn tay thon dài nuột nà hướng lên bầu trời điểm nhẹ một cái.

    Khoảnh khắc tiếp theo, từ bên ngoài phủ Thừa tướng, một chùm tia lửa từ từ bay vút lên không trung, rồi bung nở rực rỡ ở tít trên cao, thắp sáng cả một màn đêm vốn chỉ có vài ánh sao le lói.

    Tuy chiêu giương đông kích tây này có hơi lộ liễu, thế nhưng sự chú ý của Hàn Khê Tri rốt cuộc vẫn bị thu hút về phía đó trong nháy mắt. Phong Ngâm Uyên chớp lấy cơ hội này để tẩu thoát. Trước khi rời đi, hắn ngoái đầu nhìn vào trong một cái, phát hiện người kia đã biến mất từ đời thuở nào: “Chạy nhanh thật đấy.”

    Hắn không muốn lãng phí thêm thời gian, liền thu hồi thần thức bay lướt qua Hàn Khê Tri để nhập lại vào cơ thể của mình.

    Thấy chủ tử đã an toàn vượt qua cơn hoạn nạn, Lục Ly lên tiếng nhắc nhở: “Chủ tử, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây thôi, lính canh của phủ Thừa tướng đều bị đánh thức hết cả rồi.”

    Phong Ngâm Uyên gật đầu, nhưng lại hỏi ngược lại một câu: “Quả pháo hoa này là do ngươi bắn sao?”

    “Không phải thuộc hạ ạ.”

    Phong Ngâm Uyên ngước mắt nhìn những đóa pháo hoa vẫn đang liên tục nổ tung rực rỡ giữa không trung đen đặc. Hắn chợt nhớ lại hồi còn ở núi Không Thương, cứ mỗi dịp lễ tết, hắn đều được ngắm nhìn cảnh tượng hệt như lúc này. Phát hiện bản thân dường như vừa bỏ lỡ một điều gì đó, Phong Ngâm Uyên từ từ nheo mắt lại: “Chia nhau ra tìm người.”

    Sau khi rời khỏi viện chính, Tô Cẩn Lương chạy một mạch ra thẳng khu hoa viên phía sau, dự định sẽ tẩu thoát theo con đường cũ. Ban nãy y đã tiêu hao khá nhiều linh lực để phân tách thần thức, giờ phút này quả thực chẳng còn sức để mà bay nữa.

    “Mệt mỏi quá.” Vừa chui tọt vào hoa viên, y liền bám chặt lấy một thân cây lớn, ra sức điều hòa nhịp thở mấy bận mới có thể bình ổn lại hơi thở của mình. Tiếp đó, y đang định tung mình một cái rời khỏi phủ Thừa tướng, thì từ phía sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói âm u.

    “Đa tạ tiền bối ra tay tương cứu, ân huệ ngày hôm nay vãn bối nhất định sẽ hậu tạ.” Nối gót theo sau là tiếng bước chân dẫm lên lá khô và đất đá sột soạt, nghe mà khiến người ta không khỏi rùng mình.

    Chẳng cần suy nghĩ nhiều, Tô Cẩn Lương thừa biết đó là Phong Ngâm Uyên đã tìm tới nơi. Nhịp tim y bắt đầu đập liên hồi.

    【Tiên tôn đừng sợ, lớp ngụy trang của ngài hoàn hảo không tì vết.】

    “Ta không sợ, chỉ là mệt thôi.” Đợi tĩnh tâm lại một chút, Tô Cẩn Lương mới từ từ quay đầu lại, mang theo vẻ mặt dửng dưng lạnh nhạt liếc Phong Ngâm Uyên một cái: “Không cần hậu tạ, cũng chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.”

    Nghe vậy, khóe môi Phong Ngâm Uyên khẽ nhếch lên thành một nụ cười không rõ ý vị, hắn chỉ cười chứ không nói thêm lời nào.

    Thấy đối phương không có ý định nói thêm gì nữa, Tô Cẩn Lương làm bộ chuẩn bị rời đi, nhưng lại bị Lục Ly thình lình xuất hiện ngáng đường. Đối phương chằm chằm quan sát y vài lượt, rồi chắp tay hành lễ: “Các hạ cũng là yêu tu sao?”

    Tô Cẩn Lương nhìn thấu được chân thân của đối phương: “Trông có vẻ như là một con quạ đen.” Ngay sau đó, y bèn quay sang thắc mắc với hệ thống: “Hắn bảo ta là yêu tu, cớ sự này là sao?”

    【Tiểu nhân đã giúp Tiên tôn che giấu tu vi và kiếm khí Bạch Giác rồi. Thế nhưng nếu ngài cái gì cũng không nhìn thấu được, thì lại càng dễ khiến người ta sinh lòng nghi ngờ ngài chính là Ngọc Hoa Tiên tôn. Cho nên, tiểu nhân đã đặc biệt giữ lại chút yêu khí vương vãi từ cặp vòng chân hồ yêu kia trên người ngài.】

    Tô Cẩn Lương chợt bừng tỉnh đại ngộ, mà Phong Ngâm Uyên cũng làm ra vẻ như giờ mới hiểu ra vấn đề: “Thảo nào ban nãy ta cứ ngửi thấy mùi hồ ly thoang thoảng đâu đây…” Hắn nhìn thấy sắc mặt Tô Cẩn Lương lộ vẻ khó chịu, liền bày ra dáng vẻ trịnh trọng nói lời xin lỗi: “Vãn bối mạn phép mạo phạm.”

    “Ta có thể đi được chưa?” Tô Cẩn Lương không muốn tiếp tục dây dưa, cất giọng lạnh tanh. Y vốn cũng chẳng có ý định thăm dò ý kiến của Phong Ngâm Uyên, đây chỉ là một lời thông báo mà thôi. Thế nhưng ngay khi y vừa mới nhấc chân lên, lại một lần nữa bị Phong Ngâm Uyên áp sát ngáng đường.

    “Nghe đồn hồ yêu đa phần đều rất giỏi mị thuật, tiền bối đêm hôm khuya khoắt mò đến đây, là để học hỏi kinh nghiệm đó sao?”

    Tô Cẩn Lương nhớ lại những chuyện vừa chứng kiến lúc nãy, lúc này mới muộn màng đỏ bừng cả hai má. Thế nhưng vì biết tỏng đối phương đang cố tình sỉ nhục mình, y liền nhanh chóng thu lại biểu cảm, giữ gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Y vốn có ý định né tránh giao tranh, nhưng Phong Ngâm Uyên lại cứ bám riết không buông.

    Cuối cùng, Tô Cẩn Lương không nhịn nổi nữa. Y ngưng tụ kiếm ý trên đầu ngón tay rồi vung mạnh về phía trước.

    Phong Ngâm Uyên không kịp né tránh, trên mặt bị rạch một vết thương nhỏ. Đợi khi hoàn hồn lại, hắn liền bật cười thành tiếng: “Sư tôn, rốt cuộc người không diễn nổi nữa rồi phải không?” Dứt lời, hắn xông thẳng tới định bắt sống Tô Cẩn Lương, nhưng lại bị đối phương dốc toàn lực tung một chưởng đánh bật ra.

    Mượn lực đẩy từ đòn đánh, Tô Cẩn Lương thừa cơ chạy trốn trong lúc hỗn loạn.

    Bóng người vụt mất nhanh đến mức kinh ngạc, khiến cho Phong Ngâm Uyên ban đầu còn nghi ngờ đối phương chưa thực sự rời đi. Thế nhưng khi hắn tản thần thức ra bốn phía rà soát một vòng, sắc mặt hắn liền trở nên lạnh lẽo: “Ở đây có mật đạo.”

    Sau một hồi chôn chân đứng im tại chỗ, hắn nhận ra đêm nay không thể tiếp tục manh động kẻo khiến phủ Thừa tướng đề cao cảnh giác, đành phải bỏ cuộc: “Đi thôi.”

    Khoảng chừng tàn một nén hương sau, Tô Cẩn Lương trở về đến Vân Khởi Lâu, cảm thấy bản thân dường như đã bị rút cạn nửa cái mạng. Vừa lết vào đến phòng trọ, y liền đổ gục xuống giường, gương mặt tiều tụy xơ xác đến mức khiến người ta không khỏi xót xa.

    Hệ thống nhận thấy y vẫn chưa hoàn toàn buông lỏng cảnh giác để chìm vào giấc ngủ, bèn lên tiếng báo một tin vui: 【Tiên tôn ơi, tuy lúc này làm phiền ngài có hơi không phải phép cho lắm, nhưng mà độ ngọt ngào của chúng ta rốt cuộc cũng nhúc nhích rồi!!!】

    Hệ thống vốn có ý muốn làm cho Tô Cẩn Lương vui vẻ lên một chút, thế nhưng y lại chỉ mải canh cánh lo âu về sự an nguy của bản thân lúc này: “Bổn tôn phải đi khỏi đây thôi.” Phong Ngâm Uyên đã biết y đặt chân đến kinh thành, đêm nay nhất định sẽ lật tung cả thành lên để lùng sục y cho bằng được.

    【Tiểu nhân khởi động thanh tiến trình bỏ chạy giúp ngài trước nhé. Cơ mà dẫu sao thì đây cũng là địa bàn của Hoàng gia, đối phương sẽ không dám huy động nhân lực rầm rộ đâu. Tiểu nhân dám vỗ ngực cam đoan, trong vòng ba canh giờ tới, tên đồ đệ bèo nhèo kia tuyệt đối không thể nào đánh hơi được tới chỗ này. Cho dù hắn có tìm đến được đi chăng nữa, ngài cứ áp dụng kế thứ tám trong “Mỹ nhân thập kế”: Lấy bất biến ứng vạn biến. Cứ hở tí là bỏ chạy chưa chắc đã là thượng sách đâu.】

    Nghe hệ thống ríu rít một tràng dài, tâm trạng của Tô Cẩn Lương bỗng dưng khá lên đôi chút. Y phì cười hỏi lại: “Rõ ràng là tư tưởng của bậc tiền bối, sao qua miệng ngươi lại biến thành Mỹ nhân thập kế rồi?”

    【Thì mấu chốt vấn đề vẫn là, cho dù có gặp phải tình huống nào đi chăng nữa, Tiên tôn cũng đừng tự làm khổ làm nhọc chính bản thân mình. Nếu như hôm nay ngài rời khỏi kinh thành, ngày mai ngày mốt lại phải lộn về, cứ ngược xuôi chạy tới chạy lui thế này mệt mỏi lắm.】

    Tô Cẩn Lương ngẫm nghĩ một lúc, cũng tự cảm thấy bản thân lo lắng hơi thái quá: “Ngươi nói phải, ta vẫn còn cả đống nhiệm vụ phải làm cơ mà.” Càng về cuối câu, giọng y càng nhỏ dần, ý thức cũng dần dần chìm vào cõi mộng.

    Bên ngoài cửa sổ, những đám mây mù tụ tập bị gió thổi bay đi mất, để lại ánh trăng sáng vằng vặc hắt vào tận trong phòng.

    Nhìn thấy Tô Cẩn Lương rốt cuộc cũng chịu ngủ say, hệ thống khẽ thở phào nhẹ nhõm. Quả thực không thể không thừa nhận, đây là một trong những ký chủ thê thảm nhất mà nó từng dẫn dắt kể từ lúc mở màn. Chẳng ai thương chẳng ai xót, lúc nào cũng trong cảnh chạy trốn thục mạng. Nhưng cũng may là đối phương đủ kiên cường để vượt qua.

    【Ngủ ngon nhé, Tiên tôn đại nhân.】

    ***

    Trải qua một đêm bình yên vô sự, Tô Cẩn Lương ngủ một mạch đến tận trưa ngày hôm sau. Vừa mới tỉnh giấc không lâu, y liền đi xuống sảnh dưới tầng trệt gọi một ấm trà sáng, tranh thủ dò la tin tức. Sau khi xác định chắc chắn tối qua không hề xảy ra vụ đột nhập ầm ĩ nào, y mới gọi bữa trưa mang lên tận phòng để thưởng thức.

    Cơm canh của Vân Khởi Lâu quả thực xứng danh tuyệt hảo. Tô Cẩn Lương mặc dù đã đoạn tuyệt với chuyện ăn uống nhiều năm, nay cũng không nhịn được mà gọi thêm một phần nữa.

    Ánh nắng ban trưa chói chang hắt qua khung cửa sổ, y cứ thế ngồi cạnh bậu cửa quan sát đủ mọi hạng người tấp nập qua lại chốn kinh thành. Húp cạn chung canh được hầm bằng lửa nhỏ liu riu, y chợt nhớ ra một chuyện: “Đêm qua ta đã kích hoạt thanh tiến trình rồi cơ mà?”

    Hệ thống thừa biết đối phương đang muốn chất vấn vì sao nó lại không dịch chuyển mình đi, bèn lên tiếng giải thích: 【Tiểu nhân thấy chẳng có ai đuổi theo, nên để ngài dịch chuyển tại chỗ trong giấc mơ luôn rồi.】

    Pha xử lý này nghe qua thì cũng hợp tình hợp lý đấy, thế nhưng nét mặt Tô Cẩn Lương vẫn có chút nghiêm nghị: “Bổn tôn phát hiện ra, bản thân vốn không thể tùy ý tự quyết định bề chuyện đi ở. Chẳng hạn như lúc hết hạn ba canh giờ, ngươi sẽ tự động lựa chọn điểm đến thay ta, mà cũng chẳng buồn đánh thức ta dậy để hỏi ý kiến lấy một câu.”

    Hệ thống cũng không có ý định giấu giếm điều gì: 【Sự thật quả đúng như lời Tiên tôn nói. Nhưng nguyên nhân là bởi tiểu nhân cảm thấy đêm qua ngài thực sự không cần thiết phải chạy trốn. Đương nhiên nếu Tiên tôn không bằng lòng với cách làm việc này, từ nay về sau tiểu nhân sẽ không tự tiện như vậy nữa.】

    Nghe vậy, Tô Cẩn Lương đưa mắt ngắm nhìn đám mây bồng bềnh cuộn tròn rồi lại tản ra nơi chân trời. Y bỗng nhiên cảm thấy tò mò về những chuyện ẩn sâu bên trong hệ thống: “Ngươi bắt bổn tôn phải hoàn thành những nhiệm vụ này, mục đích chính là để đưa thế giới này quay trở lại đúng quỹ đạo của nó. Vậy nếu như ta thất bại thì sao?”

    【Nếu thất bại, nơi này sẽ biến thành một thế giới bị vứt bỏ, đến lúc đó cũng chẳng còn Thiên Đạo để duy trì trật tự nữa.】 Nói tới đây, hệ thống dường như bị nghẹn họng, lúc lên tiếng trở lại đành phải lái sang chuyện khác: 【Tiểu nhân chỉ có thể tiết lộ đến đây thôi, Tiên tôn vẫn nên hỏi những chuyện có liên quan đến nhiệm vụ thì hơn.】

    Tô Cẩn Lương trầm mặc một chốc, rồi mới cất lời: “Được thôi, hôm nay ta muốn sửa soạn đôi chút để hóa thân thành thần y tái thế như kế hoạch chúng ta đã bàn. Ngươi giúp ta kiếm một tấm biển hiệu đặt ở khu vực sầm uất nhé.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú