Chương 7: Theo sát phía sau
bởi Ly ThiênBên trong gian phòng trọ tại Thanh Châu nơi Tô Cẩn Lương vừa nghỉ tạm một đêm, lúc này đây đứng chật kín người. Cửa ra vào và cửa sổ đều mở toang, ánh nắng ấm áp rọi sáng rèm lụa trắng trơn.
Phong Ngâm Uyên ngồi nghiêng trên mép giường, lật tung đống quần áo rách nát mà Tô Cẩn Lương thay ra để tìm chiếc túi gấm. Sau khi chắc chắn rằng đối phương đã mang theo món đồ đó, hắn mới vuốt phẳng rồi gấp gọn đống y phục lại.
Cách đó khoảng hai ba bước chân, chủ quán và gã sai vặt nơm nớp lo sợ đứng rúm ró một góc. Có trời mới biết khi bọn họ vừa mới dán cáo thị ngoài cửa xong liền bị một đám người ồ ạt xông vào bủa vây, bọn họ đã kinh hãi và bàng hoàng đến nhường nào. Bất quá, có vẻ như tâm trạng của gã cầm đầu lúc này cũng không đến nỗi quá tồi tệ.
Một lát sau, Phong Ngâm Uyên mới lên tiếng: “Người đi về hướng nào rồi, còn nhớ không?”
Gã sai vặt vội đáp: “Ra khỏi quán liền rẽ về hướng Tây ạ.”
Phong Ngâm Uyên lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, “Sau đó thì sao?”
“Ma quân đại nhân! Tiểu nhân chỉ là kẻ chuyên làm chân bưng bê nghênh khách tiễn khách, khách đã trả tiền thì tiểu nhân sẽ không xen vào chuyện khách từ đâu đến đi về đâu ạ.” Vừa nói, dưới ánh mắt tràn ngập sức ép của Phong Ngâm Uyên, gã sai vặt liền quỳ sụp xuống đất, mếu máo gào khóc: “Đại nhân minh xét, Ngọc Hoa Tiên tôn quả thực đã tới thuê phòng từ trước khi có tin tức truyền đến. Nếu như bọn tiểu nhân biết y là ai, nhất định sẽ đi báo quan ngay ạ.”
Thấy đối phương có vẻ không giống đang nói dối, Phong Ngâm Uyên tiếp tục hỏi: “Vào giờ nào?”
Thấy gã sai vặt bắt đầu ấp úng, chủ quán vội vàng giáng một cái tát lên vai đối phương bắt im miệng. Lão vừa toát mồ hôi lạnh vừa cố gắng vắt óc nhớ lại, quả quyết đáp: “Tầm khoảng giờ Hợi, có một nam tử trẻ tuổi đến đặt phòng thượng hạng.”
Tiếp đó, trong lúc chủ quán bắt đầu thao thao bất tuyệt miêu tả chi tiết tình hình lúc bấy giờ, Phong Ngâm Uyên khẽ nhíu mày chìm vào suy tư. Giờ Tý Tô Cẩn Lương vẫn còn ở trong phòng của hắn, kẻ đến đặt phòng hiển nhiên là một người khác.
Vừa vặn, chủ quán cũng nói: “Nam tử đó có lẽ không phải Ngọc Hoa Tiên tôn đâu ạ. Tuy y dùng vải che khuất hơn nửa khuôn mặt, nhưng xem chừng mới trạc đôi mươi, giọng nói ẻo lả mảnh mai, dung mạo cũng tính là thanh tú.”
Chủ quán ở nơi phồn hoa đô hội đã từng chứng kiến đủ mọi hạng người qua lại cùng những chuyện lạ trên đời, nên biết rất rõ cái gì cần nhớ, lời gì cần nói, lại càng tinh ý trong việc quan sát nét mặt người khác. Thấy ánh mắt Phong Ngâm Uyên dần trở nên lạnh lẽo và sâu thẳm khôn lường, lão vội vàng bồi thêm vài câu: “Đương nhiên là không thể sánh với vẻ phong thần tuấn lãng của Ma quân đại nhân rồi. Thật ra Ma quân không cần phải quá nóng vội, nếu tiểu nhân nhớ không lầm, Ngọc Hoa Tiên tôn lúc rời đi có đội nón rèm. Cách ăn mặc như vậy chắc chắn những người bán hàng rong trên phố sẽ có ấn tượng.”
Một lúc lâu sau, Phong Ngâm Uyên mới gật đầu. Hắn vắt y phục của Tô Cẩn Lương qua khuỷu tay, quay sang dặn dò tên thuộc hạ thân tín Lục Ly: “Dọc theo con đường này mà điều tra, nếu phát hiện tung tích của Tô Cẩn Lương thì lập tức quay về bẩm báo với bổn quân.”
Lục Ly thân vận hắc y cung kính cúi đầu đáp: “Rõ —— Bẩm chủ tử, Thời Ma quân ban nãy vừa tách đoàn, trước lúc rời đi ngài ấy có căn dặn thuộc hạ báo lại với ngài rằng sau khi xử lý xong việc nhất định phải đến tìm ngài ấy.”
Phong Ngâm Uyên dùng một tay vuốt lại vạt áo rồi đứng dậy, đi thẳng về phía cửa, “Hắn thích đi đâu thì đi, ta rảnh hơi đâu mà làm trò hề với hắn.” Lục Ly bước theo sau, bẩm báo thêm một chuyện khác: “Tối qua công chúa làm loạn một trận, đòi một hai phải quay về Ma giới. Sáng nay thấy ngài đích thân xuống núi tìm Ngọc Hoa Tiên tôn, có vẻ như ả đã thực sự rời đi rồi.”
Nghe đến đây, bước chân Phong Ngâm Uyên chợt khựng lại. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười như có như không: “Hiếm khi có dịp nói đi là đi thế này, bớt được khối rắc rối. Dù sao thì có Hộ pháp Căng đi cùng, các ngươi không cần phải hộ tống.”
“Vâng.” Lục Ly vâng dạ đáp lời, trong lòng không khỏi thầm nghĩ, chủ tử nhà mình ghét bỏ công chúa Ma tộc ra mặt đến mức này sao.
Sau khi tạm biệt Lâm mẫu, Tô Cẩn Lương liền đi tìm hai hộ gia đình còn lại, dẫu sao Lâm An Sinh tuy đã rời nhà, nhưng chưa chắc đã là kẻ mang Xích Huyết Kim Đan đi.
Lần theo bờ hồ, y quyết định lẻn đến trước cửa sổ của ngôi nhà nằm gần cây nhãn nhất để quan sát trước. Thế nhưng y đi vòng quanh bức tường tới tận nửa vòng mới phát hiện ra, cánh cửa sổ duy nhất của ngôi nhà này lại quay thẳng ra hồ Dao. Cửa chính tuy mở ra đường bộ, nhưng lại bị khóa chặt bằng một ổ khóa lớn.
Y đứng trên rễ cây, đang miên man suy tính xem làm thế nào để đạp nước lướt qua, thì mặt hồ vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên cuộn trào một luồng khí tức xa lạ ập tới.
【Tiên tôn cẩn thận, hiện tại linh lực ngài đang cạn kiệt, tốt nhất nên tránh giao chiến.】
Tô Cẩn Lương chỉ trầm ngâm giây lát, rồi dứt khoát cúi xuống nhặt một nhánh cây bị gió thổi rụng dưới đất lên, “Đối phương cố tình nghênh đón, ắt hẳn có sở cầu. Tuy công lực ta đã hao hụt phần lớn, nhưng kiếm pháp vẫn còn đó, ngươi không cần phải quá lo lắng.”
Dứt lời, sau khi xác định xung quanh không có ai, y hất vạt nón rèm lên, vận khinh công, đạp chân đáp xuống một chiếc thuyền nan mục nát bị vứt chỏng chơ cách đó không xa.
Chiếc thuyền nan rời bờ lướt đi vô cùng chậm chạp, nhưng thứ dưới lòng hồ có vẻ hơi mất kiên nhẫn, mang theo một luồng hắc khí cuồn cuộn lao vút tới. Tô Cẩn Lương dần dần chuyển sang tư thế nghênh chiến, tay nắm chặt nhánh cây, đôi mắt chăm chú theo dõi mọi nhất cử nhất động dưới làn nước.
Khi cái bóng đen ngòm kia hoàn toàn nấp dưới gầm thuyền, y từ từ lùi về phía đuôi. Ngay lúc mấu chốt, y sải một bước dài làm lệch trọng tâm, khiến mũi thuyền hếch ngược lên trời. Thân thuyền bám đầy rêu mốc kéo căng những sợi tảo đen quấn quanh nó, dựng đứng gần như vuông góc với mặt nước.
Tô Cẩn Lương ngả người ra phía sau, vào khoảnh khắc cuối cùng liền dùng mũi nhánh cây khẽ điểm lên mặt nước đục ngầu mượn lực nhảy vọt lên cao, sau đó vung tay bắn ra hai luồng linh lực xuống mặt hồ.
Chớp mắt, mặt hồ nổi sóng dữ dội cao tới vài trượng, bên dưới nước cũng hình thành một vùng xoáy nước khổng lồ, nghiền nát bét toàn bộ đám tảo đen đang bị điều khiển.
Đợi khi mũi thuyền hạ xuống, Tô Cẩn Lương nhẹ nhàng đáp lại vào trong khoang. Y nhanh chóng bắt được cái bóng đen đang định lẩn trốn phía dưới, dùng dây thừng trên thuyền quất mạnh về phía đối phương. Sau khi nghe thấy một tiếng bốp giòn giã, y lớn tiếng nói với cái bóng đen đang toan bỏ chạy: “Có việc nhờ vả người khác thì phải lấy lễ đối đãi. Việc ngươi đột ngột ra tay bổn tôn có thể không tính toán, nhưng đánh thua rồi bỏ chạy thì thật sự chẳng khác nào trò đùa của trẻ con.”
Dứt lời, y phất tay áo dùng linh lực điều khiển thuyền nan quay trở lại bờ. Tuy nhiên vừa quay đầu lại thì đã bị cái bóng đen kia chặn đường.
“Tiên sư xin dừng bước!”
Thanh âm vừa dứt, một thân hình nhỏ thó gầy guộc chui lên khỏi mặt nước, mái tóc bù xù rũ rượi. Đối phương đưa tay vén phần tóc mái đang che khuất tầm nhìn, để lộ một khuôn mặt non nớt. Quan sát Tô Cẩn Lương một lúc lâu, nó mới lấy hết can đảm lên tiếng: “Tiên sư, ngài đến đây là để giúp ta phải không?”
Tô Cẩn Lương nhìn con thủy quỷ trước mặt, lật ngược nhánh cây chống xuống lòng thuyền, chống một gối xuống quan sát đối phương.
Thủy quỷ là những kẻ chết đuối hoặc nhảy sông tự vẫn. Trừ phi tìm được người thế mạng, nếu không bọn chúng sẽ vĩnh viễn không thể siêu thoát đầu thai. Chốn thế gian này phàm là nơi có sông hồ biển cả, ít nhiều đều vương vất những oan hồn bất hạnh ấy. Tô Cẩn Lương từng phá lệ bỏ qua quy tắc luân hồi thông thường, tiễn một con thủy quỷ nghìn năm tuổi xuống thẳng suối vàng. Cho nên khi vừa bước tới hồ Dao, y cũng chẳng lấy làm lạ khi thấy có thủy quỷ rình rập, chỉ là y không ngờ đối phương lại nhỏ tuổi đến vậy.
Chìm sâu trong dòng suy nghĩ nên mãi không thấy đáp lời, đối phương mất hết kiên nhẫn bèn bám mười ngón tay xám ngoét ánh xanh lên đuôi thuyền. Tô Cẩn Lương thấy vậy liền hạ giọng dịu dàng dỗ dành: “Ngươi đừng nóng vội, bổn tôn có thể siêu độ cho ngươi vào luân hồi.”
“Không phải chuyện đó,” Thủy quỷ xua xua tay, “Là ta muốn đi gặp một người.”
“Muốn gặp ai?”
“Lâm An Sinh.”
Nghe đến cái tên này, Tô Cẩn Lương khẽ hít một hơi khí lạnh. Y nghe ra được sự oán hận trong lời nói của đối phương, nhưng không hề chất chứa thù hằn. Đoán chừng đây là một câu chuyện từ thuở xa xưa, y bèn khoanh chân ngồi xuống, cất giọng trầm ấm: “Ngươi cứ từ từ kể lại, bổn tôn có thời gian để nghe.”
Rất nhanh, y đã biết được đứa trẻ bất hạnh hóa thành thủy quỷ hồ Dao trước mặt này tên là Dĩ Khang, con trai độc nhất của một gia đình ở Chưởng Thôn. Lúc chết, nó mới chỉ độ chừng mười tuổi.
Ba hộ gia đình ở Chưởng Thôn sống san sát cạnh nhau. Từ lúc bắt đầu có ký ức, Dĩ Khang đã luôn quấn quýt chơi đùa cùng Lâm An Sinh – người lớn hơn nó sáu tuổi. Hai đứa trẻ bầu bạn bên nhau, vô lo vô nghĩ, mãi cho đến một buổi sáng của năm năm về trước, biến cố bất ngờ ập đến.
“Khi đó, cây nhãn ở đầu làng vẫn còn sum suê lá cành. Ta cùng An Sinh ca ca đang đào nấm linh chi dưới gốc cây, thì tự dưng ca ca như bị tà nhập vậy, cứ đờ đẫn đứng im như tượng. Sau đó ca ca bắt đầu kêu nóng, chạy loạn xạ va đập khắp nơi, rồi sau đó nữa, ta bị đẩy thẳng xuống nước.”
Đối phương kể lại bằng chất giọng bình thản, nhưng Tô Cẩn Lương vẫn nghe ra vài phần ấm ức xen lẫn trong đó. Y vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh bảo nó tạm thời lên thuyền, rồi hỏi: “Cha mẹ ngươi lúc đó không có ở nhà sao?”
“Nương ta đi chợ từ sớm, còn phụ thân thì say khướt. Nhưng thật ra ta biết bơi mà, chỉ là nước hồ Dao lúc đó không hiểu sao kỳ lạ lắm, ta vùng vẫy thế nào cũng không thể ngoi lên được, mà An Sinh ca ca cũng không nghe thấy tiếng ta gọi.” Nói đến đây, Dĩ Khang nghẹn ngào bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài qua hai gò má lấm lem bùn đất, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
“Cảm giác lúc chết dường như cũng không đến nỗi quá đau đớn, thế nhưng sau khi hóa thành thủy quỷ, ta đã tận mắt nhìn nương ta khóc lóc vật vã suốt một ngày một đêm bên bờ hồ, rồi chưa đầy nửa năm sau bà cũng uất ức mà chết. Lúc đó ta chẳng thể nào đến gần bà được, ta không thể rời khỏi nước, mà có nhoài người ra cũng sẽ bị những người xung quanh đánh đuổi.”
Trái tim Tô Cẩn Lương như bị bóp nghẹn hồi lâu, y vươn tay xoa đầu đối phương nhẹ nhàng an ủi. Chờ đến khi tâm trạng Dĩ Khang bình ổn trở lại, y mới hỏi tiếp: “Năm năm qua hồ Dao lúc nào cũng tĩnh mịch u ám như vậy sao?”
“Vâng, sương mù chưa từng tan đi, cũng đã rất lâu rồi không được thấy ánh mặt trời. Vốn dĩ người dân Chưởng Thôn vẫn dựa vào hồ nước này để mưu sinh, nhưng từ khi trong hồ chẳng còn cá tôm, phụ thân ta và nhà bên cạnh đã dọn đi hết rồi.”
“Gia đình họ Lâm tại sao lại không dọn đi, ngươi có biết không?”
“Hình như là khoảng thời gian sau khi An Sinh ca ca trúng tà, Lâm thẩm bạo bệnh một trận thập tử nhất sinh, mời bao nhiêu lang trung tới cũng đều lắc đầu bó tay. Sau đó có một vị thầy pháp giang hồ mách cho An Sinh ca ca là huynh ấy phải bỏ đi thì bệnh tình của Lâm thẩm mới thuyên giảm được.”
Tô Cẩn Lương rủ mi mắt, gặng hỏi: “Nói như vậy tức là Lâm An Sinh đã hồi phục bình thường sau khi ngươi rơi xuống nước?”
“Hình như là vậy, nhưng lại có vẻ không giống lúc trước nữa. Ca ca dường như đã quên mất chuyện đẩy ta xuống nước, mà hình như cũng quên mất ta luôn rồi.” Dĩ Khang vùi sâu đầu, đôi vai khẽ run rẩy, những lời thốt ra sau đó cũng trở nên đứt quãng, “Ta tìm tiên sư, là muốn biết hiện tại An Sinh ca ca sống thế nào rồi, dẫu sao thì từ trước đến nay ca ca luôn rất chăm sóc ta. Còn chuyện đầu thai, mười mấy năm nữa tự ta sẽ nghĩ cách kéo một kẻ nào đó xuống nước làm thế mạng, rồi đi tìm nương ta.”
Tô Cẩn Lương lập tức hiểu ý của nó, hơi cúi đầu kề sát lại nói: “Luân hồi lục đạo không dễ dàng nối lại đoạn tình mẫu tử kiếp trước như ngươi nghĩ đâu. Hơn nữa, cái gọi là chuyển thế đầu thai, chính là phải cắt đứt mọi duyên nợ kiếp này.”
“Tại sao chứ?” Dĩ Khang sốt sắng phản bác, “Ta và nương ta mới chung sống cùng nhau được có vài năm, bà ấy nhất định cũng luôn nhớ mong ta. Bất quá ta cầu xin tiên sư giúp đỡ, là muốn ngài đưa ta đi gặp An Sinh ca ca một lần.” Nói xong, nó hậm hực phi thân nhảy tọt xuống nước, chỉ ngoi mỗi đôi mắt lên, cũng chẳng buồn nhìn người trên thuyền.
Tô Cẩn Lương bất đắc dĩ mỉm cười, nhưng trong lòng y đã quyết định sẽ nhân tiện giúp đối phương hoàn thành tâm nguyện này. Y giãn chân mày, khẽ giọng bảo: “Thôi được rồi, ta sẽ giúp ngươi đi một chuyến này.”
0 Bình luận