Bạn không có cảnh báo nào.

    Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng. Tô Cẩn Lương cảnh giác bước tới sát cửa, chuẩn bị sẵn sàng hễ có bất kỳ động tĩnh khác thường nào liền lập tức thoát thân qua cửa sổ. Thế nhưng, có vẻ như đó chỉ là gã sai vặt của quán trọ đang đi gõ cửa từng phòng để hỏi xem khách có cần dùng trà sáng hay không.

    Tô Cẩn Lương thở phào một hơi, nuốt xuống vị tanh ngọt ngập trong khoang miệng, yêu cầu đối phương mang cho y một chậu nước nóng cùng một bộ y phục.

    Rất nhanh, gã sai vặt nọ đã quay trở lại, vừa vặn lúc y đang ho khan. Nghe thấy tiếng ho yếu ớt vọng ra từ bên trong, gã bèn thắc mắc: “Khách quan, tiểu nhân mang nước nóng và y phục sạch sẽ tới cho ngài rồi, ngài bị sao vậy?”

    Tô Cẩn Lương hắng giọng: “Không có gì, ngươi cứ đặt đồ ngoài cửa là được.”

    Gã sai vặt: “Vâng thưa khách quan, nhưng nếu ngài cần tìm đại phu thì báo bổn điếm một tiếng, nhờ bổn điếm gọi giúp sẽ không mất tiền đâu.”

    “Đa tạ, ta không sao.” Hôm qua Tô Cẩn Lương vừa chịu hình phạt roi điện, lớp vảy kết trên mười đầu ngón tay vẫn còn ửng đỏ, đêm qua lúc vùng vẫy lại rướm máu, lúc này chỉ cần hơi dùng sức một chút liền đau nhói.

    Y đứng đằng sau cánh cửa một chốc, cuối cùng vẫn cầm lấy chiếc áo khoác bẩn thỉu của y khoác lên người.

    Ngọc Hoa Tiên tôn danh chấn thiên hạ, phong thái tuyệt thế vô song. Mỗi dịp Hoàng gia tổ chức tế điển đều có hàng vạn bách tính mộ danh mà đến, chỉ vì muốn được chiêm ngưỡng chân dung của ngài một lần. Những thoại bản hay bức họa vẽ chân dung của ngài lưu truyền trong dân gian cũng nhiều đếm không xuể. Chính vì vậy, nếu Tô Cẩn Lương ló mặt ra ngoài, e rằng rất nhanh liền sẽ bị người ta nhận ra.

    Gã sai vặt tới giao đồ hình như chạm mặt ai đó ở đầu cầu thang nên khựng lại. Tô Cẩn Lương đợi mãi không thấy đối phương rời đi, đành cẩn thận hé ra một khe cửa nhỏ, thò tay vươn lấy đồ. Cũng ngay lúc này, y nghe rõ được đoạn hội thoại bên ngoài, hóa ra là chủ quán đang sai gã đi làm chút chuyện, mà chuyện đó dường như lại có liên quan tới y.

    “Ngọc Hoa Tiên tôn bỏ trốn rồi, lát nữa ngươi ra ngoài sảnh lớn dán một tờ cáo thị, quán nhà ta tuyệt đối không thể dây dưa rước họa vào thân được.” Tô Cẩn Lương vừa mới túm được bộ y phục sạch sẽ liền nghe thấy câu nói này.

    Y không ngờ tin tức lại có thể lan truyền với tốc độ nhanh đến vậy, liền lập tức đẩy nhanh động tác, bưng luôn cả chậu nước nóng vào trong.

    Hai người ở đầu cầu thang vẫn đang tiếp tục trò chuyện. Gã sai vặt lên tiếng: “Chẳng phải cuối cùng vị Ngọc Hoa Tiên tôn này cũng làm được một việc tốt hay sao, chí ít bây giờ thiên hạ sẽ không nổ ra chiến tranh nữa.”

    Chủ quán rít hai hơi thuốc bằng tẩu, đáp: “Ngươi thì biết cái gì, vị Ma quân dẫn dắt đám ma tu đến xâm phạm có tên gọi là Phong Ngâm Uyên đấy.”

    “Phong…” Gã sai vặt bỗng chốc vỡ lẽ, “Đó chẳng phải là họ của Hoàng gia hay sao!”

    Chủ quán gật gù: “Chính là Hoàng tử đó, lại còn là đệ tử chân truyền của Ngọc Hoa Tiên tôn. Ngươi xem Càn An Quốc lúc này, kẻ đang nắm quyền lại là vị đệ đệ nhỏ tuổi nhất, tâm tư đơn thuần ngu ngơ, chỉ biết nhắm mắt hưởng lạc. Cho nên ngươi nói xem Ngọc Hoa Tiên tôn những năm qua rốt cuộc đã làm được cái gì? Phò tá một vị Nhân hoàng như thế, chẳng những gieo rắc tai họa cho dân chúng thế gian không hề nhỏ, mà còn quấy nhiễu khiến thiên hạ trở thành một mớ hỗn độn. Cứ tiếp tục cái đà này, bình dân bách tính sẽ tạo phản trước, đến lúc đó quốc hiệu e là chẳng còn giữ được hai chữ Càn An nữa đâu. Cho nên vị Phong Ma quân này trở về, tám chín phần mười là muốn nhúng tay vào chuyện triều chính rồi.”

    Gã sai vặt phát ra một tiếng ồ tỏ vẻ đã hiểu, rồi xách tờ cáo thị đi xuống lầu.

    Tô Cẩn Lương đóng chặt cửa phòng, bưng chậu nước đi tới trước bàn trang điểm. Nhìn bóng hình thảm hại sắc mặt trắng bệch trong gương, nào ai dám nghĩ đây lại là một vị Tiên tôn từng hô mưa gọi gió vang danh một thời. Chẳng qua hiện tại thanh danh trong sạch của y đã chẳng còn, thứ duy nhất đọng lại chỉ là tiếng xấu muôn đời, nên rơi vào nông nỗi thế này âu cũng chẳng có gì đáng để ngạc nhiên.

    Cảm khái qua đi, y làm ướt chiếc khăn tay rồi vắt khô, nhẹ nhàng lau chùi vùng cổ. Lúc này linh lực trong cơ thể y vô cùng yếu ớt, những vết roi trên người có thể từ từ dưỡng thương, nhưng dấu vân mây lửa bám ở bên vai tựa như vết xăm nô lệ kia e rằng rất khó để xóa bỏ.

    Tiếp đó, Tô Cẩn Lương kéo vạt áo ra, nhìn những vệt thuốc mỡ vẫn còn sót lại trên nửa thân trên, nhất thời y vẫn chưa thể nào tiếp nhận được.

    Hồi nhận hắn làm đồ đệ, y mới vừa tròn mười sáu tuổi. Phong Ngâm Uyên là đồ đệ đầu tiên, cũng là đệ tử chân truyền duy nhất của y sau này. Lúc còn nhỏ Phong Ngâm Uyên bản tính vô cùng ngoan cố ngang tàng, chính y là người đã từng chút từng chút một dạy dỗ, uốn nắn hắn trở về con đường đúng đắn. Suốt hơn mười năm bầu bạn bên nhau, vượt qua giới hạn của tình thầy trò, bọn họ dần dần trở thành tri kỷ. Cho nên, Tô Cẩn Lương chưa bao giờ từng nghĩ sẽ có một ngày mình và đối phương lại phải chịu cảnh binh đao tương hướng.

    “Đạo tâm chẳng còn, ma tâm xui khiến, vĩnh viễn không thể quay lại được nữa rồi.” Hồi lâu sau, Tô Cẩn Lương thở dài cảm khái. Khẽ buông thêm mấy tiếng thở hắt ra, y cất tiếng gọi gã sai vặt mang lên cho mình một cây kéo và một chiếc nón rèm, chuẩn bị gỡ sáu quả chuông nhỏ đính trên cặp vòng vàng ra để lấy mấy hạt châu bên trong.

    Như vậy, khi y di chuyển sẽ không còn phát ra tiếng động vang vọng nữa.

    Quán trọ nằm ngay ở lối vào của một con phố sầm uất tại Thanh Châu, vị trí địa lý vô cùng đắc địa. Mới sáng sớm, trên con đường rộng thênh thang đã bày la liệt những sạp hàng nhỏ che ô lớn, tiếng rao hàng vang lên không ngớt, xe cựa người qua lại tấp nập như mắc cửi.

    Sau khi thay xong bộ y phục sạch sẽ và đội chiếc nón rèm lên đầu, Tô Cẩn Lương bèn đi xuống sảnh chính trả phòng. Cái tên mà hệ thống dùng để đăng ký cho y gọi là Lăng Ngọc Kinh, chữ “Lăng” trong Lăng Vân Tông, còn cái tên lại được khéo léo lấy ý từ hai chữ “Cẩn Lương”. Y dặn dò gã sai vặt gói lại ba miếng bánh ngọt, rồi mới bước ra khỏi quán trọ, sải bước dưới ánh nắng ban mai rực rỡ.

    Ba miếng bánh ngọt chui tọt vào bụng, Tô Cẩn Lương cảm thấy thể lực đã khôi phục lại đôi chút. Sau khi kết Kim Đan y vốn đã đoạn tuyệt với việc ăn uống, nhưng ban nãy y quả thực rất thèm được thưởng thức một chút thức ăn nơi trần thế.

    Sống trên đỉnh Không Thương quá lâu, đột nhiên rơi xuống chốn phàm trần náo nhiệt khiến y vẫn còn chút bỡ ngỡ. Sau một hồi chần chừ do dự, y mới dám ghé vào một quán nước nhỏ ở con phố bên cạnh xin một ngụm nước lọc. Cảm tạ chủ quán xong, y đứng bên lề đường hỏi hệ thống: “Ta không rành đường lối nơi này lắm, bây giờ nên đi về hướng nào?”

    Hệ thống cũng đang mải sắp xếp lại thông tin, bèn giới thiệu tóm tắt trước: 【Đích đến tiếp theo của chúng ta có tên là Chưởng Thôn. Đúng như tên gọi, đó là một ngôi làng có diện tích và dân số đều rất nhỏ bé. Tương truyền rằng thời thượng cổ, thần điểu Kim Ô từng đánh rơi một giọt máu tươi tại nơi đây, giọt máu ấy sau đó hóa hình ngưng kết thành một món vật phẩm mang đặc tính chí dương —— Xích Huyết Kim Đan. Viên đan dược này chuyên xua đuổi tà ma ngoại đạo, chẳng những có thể nhổ tận gốc sợi tơ rối bị đứt đoạn cắm trên đỉnh đầu Tiên tôn, mà còn có thể chữa lành đan điền, bồi bổ gân cốt giúp ngài cường trân kiện thể.】

    Nghe tới đây, tựa hồ nhớ ra điều gì, Tô Cẩn Lương nhíu mày hỏi: “Tơ rối cũng được coi là một loại tà môn ma đạo, vì cớ gì kính chiếu yêu lại không thể rọi ra?”

    Hệ thống giải thích: 【Thuở trước Nguyên Vinh xuyên sách tới đây, có thể tùy ý chọn lựa bất cứ nhân vật nào trong truyện để điều khiển, cho nên thuật điều khiển rối mà hắn tu luyện được hoàn toàn không phải thứ tầm thường, và lẽ dĩ nhiên kính chiếu yêu thông thường cũng chẳng thể nào ép nó hiện nguyên hình. Trên thế gian này đại khái chỉ có hai món pháp bảo có thể chứng minh sự trong sạch cho Tiên tôn, thứ nhất là Kính Chiêu Nhật của Yêu giới, thứ hai là Cân Chân Ngôn của Thần giới.】

    “Yêu giới hiện nay đã liên thủ cùng Ma giới, cũng coi như là kẻ thù của bổn tôn, mà Thần giới và Tiên giới lại càng là những nơi xa xôi vô cùng khó đặt chân tới. Cả hai món đồ này đều vô cùng khó lấy.” Tô Cẩn Lương rủ mi mắt, sầu não buông tiếng thở dài thườn thượt.

    【Tiểu nhân sẽ dốc toàn lực để giúp đỡ Tiên tôn.】

    Tô Cẩn Lương khẽ bật cười: “Đa tạ các hạ, đành phải tới đâu hay tới đó vậy. Nếu đến cuối cùng vẫn không tìm ra cách giải quyết, ta đành phải lánh đời ở ẩn thôi.” Y ngẩng đầu đưa mắt ngóng nhìn về phía ngọn núi xa xăm ở hướng Đông, trong đôi ngươi ánh lên một mảnh trong vắt.

    “Nếu như vẫn còn có thể tiếp tục tu luyện, ta sẽ chờ đợi thiên kiếp buông xuống. Bằng không, ta đành an hưởng nốt chuỗi ngày còn lại vậy.”

    Hệ thống có thể cảm nhận được tâm cảnh của Tô Cẩn Lương hiện tại chính là như vậy, điều này đối với chặng đường phía trước vô cùng có lợi, cho nên nó cũng không nói thêm gì nữa.

    Bất tri bất giác, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.

    Nghe theo sự chỉ dẫn của hệ thống, Tô Cẩn Lương lội bộ từ khu chợ sầm uất tới tận Lý Tả. Nơi đó là khu vực sinh sống của những người dân nghèo khổ ở tầng đáy xã hội, nhà cửa san sát nhau, môi trường xung quanh vô cùng tồi tàn ẩm thấp.

    Ở ngay đầu một con ngõ sâu hun hút, y dừng bước chân. Sau khi đứng nhìn mấy gã thiếu niên đang mải mê chơi trò chọi châu chấu bên bức tường một lúc lâu, y mới lui vào một góc, kéo sụp nón rèm xuống rồi lên tiếng hỏi hệ thống: “Lúc nãy ta quên mất không hỏi, tối nay chúng ta sẽ trọ lại ở đâu? Hay là cứ đến Chưởng Thôn trước rồi hẵng tính?”

    Hệ thống đáp: 【Sự lựa chọn ưu tiên đương nhiên là Tiên tôn tự mình giải quyết. Bắt đầu từ bây giờ, ngoại trừ việc giải đáp thắc mắc, mọi sự trợ giúp khác đều sẽ bị trừ một lượng điểm số nhất định.】

    Tô Cẩn Lương sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Y đưa tay sờ soạng ống tay áo trống huơ trống hoác của y, nói: “Sau khi bị giam lỏng, toàn bộ pháp bảo trên người ta đều đã bị lột sạch, hiện tại nửa xu dính túi cũng chẳng có.”

    【Chẳng phải vẫn còn một món đồ đáng giá đấy thôi.】

    Nghe hệ thống nhắc nhở, Tô Cẩn Lương mới sực nhớ ra, ban nãy lúc thay bộ y phục cũ, có một chiếc túi gấm được thêu thùa vô cùng tinh xảo rơi ra. Y hồ nghi mở ra xem, phát hiện bên trong chỉ vỏn vẹn một mảnh ngọc bội Tư Nam được chạm trổ bằng hoàng ngọc, chính là món đồ cũ kỹ năm xưa của y.

    Tầm mười lăm năm về trước, Tô Cẩn Lương lần đầu tiên đưa Phong Ngâm Uyên – khi ấy mới mười hai tuổi – rời khỏi Khổ Cảnh để tham dự đại hội luận đạo Huyền Đàm năm năm tổ chức một lần của giới tu tiên. Phong Ngâm Uyên lúc bấy giờ đúng chuẩn một thiếu niên rực rỡ ngông cuồng, lén lút cùng mấy vị sư huynh đệ đồng môn lượn lờ trên con đường núi chuyên dùng để vận chuyển hạ lễ định góp vui hóng hớt. Nào ngờ hắn lại xui xẻo đánh đổ nguyên một rương đá quý, đã vậy còn bị tông chủ Lăng Vân Tông lúc bấy giờ là Thành Phong Viễn bắt quả tang tại trận.

    Vạn Cô Kiếm tôn Thành Phong Viễn là một nam tử sở hữu dung mạo vô cùng tuấn lãng anh khí. Gương mặt ngày thường vốn mang chút nét uy nghiêm ấy lại luôn thích treo một nụ cười hiền từ tươi rói, thoạt nhìn hơi có chút kỳ quặc không ăn nhập cho lắm. Ngày hôm đó, khi tận mắt nhìn thấy món ngọc khí đắt giá nhất trong rương bị đập vỡ tan tành thành từng mảnh, trái tim hắn nhói lên một cái rớt cái phịch, lập tức vung tay giáng một hình phạt thật nặng cho mấy kẻ đầu sỏ gây chuyện: bắt cả bọn đội đá răn dạy đứng phạt phơi nắng giữa trời.

    Tuy nhiên, chút hình phạt cỏn con này đối với Phong Ngâm Uyên mà nói chỉ như gãi ngứa ngoài da. Trong khi những kẻ khác phải vội vàng lấy tay che mặt vì sợ mất mặt với các sư đệ sư muội vô tình lướt qua, thì đầu óc hắn lại đang bận rộn suy tính xem nên xử lý đống ngọc vỡ kia ra sao để lấy lòng sư tôn. Thế cho nên, chập tối hôm đó khi Tô Cẩn Lương đến nhận người, vừa nhìn thấy mảnh ngọc bội Tư Nam được hắn kính cẩn dâng lên trước mặt, những lời trách mắng chực chờ tuôn ra khỏi miệng y bỗng chốc nuốt ngược hết vào trong.

    Đó là lần đầu tiên Tô Cẩn Lương nhận được lễ vật từ đệ tử của y. Mặc dù sau này Phong Ngâm Uyên cũng thường xuyên táy máy làm mấy món đồ chơi nhỏ nhắn tặng y, nhưng ý nghĩa của món quà đầu tiên rốt cuộc vẫn luôn giữ một vị trí đặc biệt, chính vì vậy mà y đã luôn mang theo nó bên mình cho đến tận bây giờ.

    Ngày hôm qua khi y bị lục soát, chắc có lẽ do nể tình ý nghĩa đặc biệt của món đồ này mà Phong Ngâm Uyên đã không tịch thu nó, lại còn lấy một chiếc túi gấm cất vào cẩn thận.

    Lúc này, Tô Cẩn Lương đứng yên trong bóng tối, đăm đăm nhìn chiếc túi gấm không nhúc nhích. Phải mất một lúc lâu y mới cất lời: “Thôi bỏ đi, tuy chất ngọc cực tốt có thể bán được một cái giá hời, thế nhưng tuyệt đối không thể bán. Cùng lắm thì ta chịu cảnh màn trời chiếu đất cũng chẳng sao.”

    Nghĩ ngợi xong xuôi, Tô Cẩn Lương vừa định giấu đồ vào trong vạt áo, đám thiếu niên đang chơi trò chọi châu chấu bên đường ban nãy bỗng nhiên lao thẳng về phía y.

    Vài tên thiếu niên gầy gò trơ xương nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn. Gã thiếu niên dẫn đầu lao tới giật phắt chiếc túi gấm, sau đó nhanh chóng lùi về phía sau. Bị tông mạnh, Tô Cẩn Lương lảo đảo một bước, lật đật vươn tay vịn tường mới đứng vững. Nhìn về phía đám thiếu niên đang nghênh ngang tự đắc cách đó không xa, y thấy bọn chúng trắng trợn lôi thẳng mảnh ngọc bội Tư Nam từ trong túi gấm ra.

    “Thanh thiên bạch nhật dám cướp đồ của người khác, các ngươi đang ăn cướp đấy.” Sắc mặt y nghiêm lại, lạnh lùng chất vấn.

    Nghe vậy, đối phương vỗ tay cười sằng sặc. Tên cầm đầu có nốt ruồi bên gò má đang mân mê túm tua rua trên miếng ngọc bội, cợt nhả đáp: “Con đường này là của nhà tao, thu chút lộ phí qua đường thì đã làm sao.”

    Một kẻ đứng cạnh làm mặt quỷ hùa theo: “Mày xem lại cái bộ dạng lôi thôi lếch thếch không dám ló mặt ra nhìn người của nó đi, làm sao có thể có được thứ đồ quý giá thế này, đừng bảo là đi ăn cắp ở đâu đấy nhé.”

    “Tao lại thấy đồ này là của nó đấy chứ. Chắc là được gã trọc phú nào hay lui tới mấy chốn phong hoa tuyết nguyệt ném cho làm phần thưởng ấy mà, ha ha ha.” Chữ cuối cùng còn chưa kịp dứt, tiếng cười đùa cợt nhả của đám thiếu niên đã trở nên chói tai và khó chịu đến cực điểm, thu hút vô số ánh mắt tò mò của những người đi đường ngoái lại nhìn.

    【Tiên tôn đại nhân, nơi này không nên lưu lại lâu. Hơn nữa, bọn lưu manh du côn ở đâu cũng đều rất dai như đỉa, vô cùng khó đối phó.】

    “Bổn tôn hiểu rõ, chỉ là…” Tô Cẩn Lương nhíu mày, lại thấy đám thiếu niên kia bắt đầu cãi cọ tranh giành món đồ. “Nếu như đồ vật ta tự tay đem tặng cuối cùng lại bị vứt bỏ như thế này, trong lòng ta cũng chẳng mấy dễ chịu.” Dứt lời, Tô Cẩn Lương liền vận dụng chút linh lực cuối cùng đoạt lại miếng ngọc bội. Đồng thời, y cũng nảy sinh ý định dạy dỗ đối phương, một cước quật ngã toàn bộ đám thiếu niên xuống đất.

    “Cướp đoạt tài sản, hủy hoại danh dự người khác, hình phạt này vẫn còn quá nhẹ.” Sau khi buông lại một câu lạnh lẽo, Tô Cẩn Lương liền phất tay áo rời đi, vội vã chen ra khỏi đám đông.

    Đợi đến khi tẩu thoát đến một con ngõ hẻm khác, y mới từ từ bước chậm lại. Đúng lúc này, hệ thống trong đầu bỗng nhiên báo cáo về sự thay đổi điểm số: 【Đẹp +5, Mạnh +2, Thảm +1-1, Sảng khoái +1.】

    Hàng mi Tô Cẩn Lương khẽ run, y mỉm cười hỏi: “Cộng một rồi lại trừ một là có ý gì?”

    【Là do ban nãy Tiên tôn bị cướp mất món tài sản duy nhất, cho nên độ thảm thương cộng thêm một điểm. Sau đó ngài lại lấy lại được, cho nên bị trừ đi mất rồi.】

    Nghe xong, Tô Cẩn Lương dường như sực nhớ ra điều gì, khóe miệng khẽ giật giật: “Mảnh ngọc bội của Ngâm Uyên chỉ đáng giá từng đó thôi sao?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú