Bạn không có cảnh báo nào.

    Độ khoảng giữa trưa, Tô Cẩn Lương đã quay lại nhà họ Lâm để hỏi han cặn kẽ về trận bạo bệnh của Lâm mẫu vào năm năm trước. Vừa lúc đó, Lâm phụ cũng xách túi gạo cùng một xâu thịt trở về nhà. Sau khi Lâm mẫu lên tiếng giới thiệu, bọn họ bèn bắt đầu tán gẫu mấy chuyện chuyện nhà cửa thường ngày.

    Ban đầu Lâm phụ vẫn còn vô cùng cảnh giác, nhưng thấy hành xử của Tô Cẩn Lương đúng mực, toát lên phong thái của một gia đình trâm anh thế phiệt, lại còn kiên nhẫn đáp lời Lâm mẫu, lão mới từ từ buông bỏ sự đề phòng.

    Sau khi vo gạo xong, lão vô tình nhắc đến chuyện vừa gặp phải trên thành lúc nãy: “Lúc nãy ta có đi ngang qua Lý Tả, thấy lũ trẻ mà Tam Mù nuôi đang gặp rắc rối rồi.”

    Lâm mẫu chẳng hề lấy làm lạ, đáp: “Cái đám quanh năm suốt tháng không học được cái gì tốt, suốt ngày gây họa ấy thì có gì lạ đâu chứ.”

    “Lần này khác, hình như chúng trêu chọc phải một nhân vật lợi hại lắm, dọa cho cả con phố không ai dám ho he nửa tiếng.”

    Tô Cẩn Lương kẹp giữa hai người nghe câu được câu chăng, bèn tìm cơ hội xen vào: “Đại nương, ở Thanh Châu này rốt cuộc là có người tốt việc tốt gì xảy ra vậy?”

    Lâm mẫu “chao ôi” một tiếng, giải thích cặn kẽ: “Tam Mù chính là tên thầy pháp giang hồ lúc nãy ta kể đã chữa khỏi bệnh cho ta đó. Mấy loại người lang bạt khắp nơi này lúc nào chẳng nghèo túng, đi dạo một vòng bên ngoài rồi lại về Thanh Châu nương náu. Hắn mua một ngôi nhà lớn ở khu Lý Tả, lại còn cưu mang rất nhiều trẻ mồ côi. Ban đầu ai cũng nghĩ hắn làm việc thiện, còn khen ngợi hắn hết lời suốt một thời gian cơ đấy. Nào ngờ hắn lại dạy dỗ lũ trẻ đó thành một đám du côn lưu manh chuyên đi lừa lọc trộm cắp, khiến cho những gia đình khốn khó sống quanh đó rầu rĩ không thôi.”

    Lâm phụ đang bắt tay vào nấu nướng bên cạnh cũng góp lời: “Thì hắn đối với nhà chúng ta vẫn tính là tốt mà, ít ra cũng đã cứu bà một mạng, còn đưa An Sinh lên kinh thành nữa.”

    “Đống thuốc hắn bốc cho với mấy thứ trước đó ta uống có gì khác nhau đâu, thế mà còn đắt cắt cổ!” Lâm mẫu tỏ vẻ không phục, bất bình đứng bật dậy. “Hơn nữa ông không thấy trong thư An Sinh viết rằng hắn đã bán một đứa trẻ mồ côi lên kinh thành, còn dặn chúng ta phải tránh xa tên mù lòa đó ra hay sao.”

    “Lúc nào cơ? Nhưng mà mới dạo trước ta vừa xách sang cho hắn vò rượu xong…”

    “Cái đồ phá gia chi tử nhà ông, đó đều là mồ hôi nước mắt của con trai chúng ta đấy.”

    Thế là chẳng hiểu vì sao, hai ông bà lại lăn ra cãi nhau ỏm tỏi. Tô Cẩn Lương vẫn ngồi ngay ngắn tại chỗ, thấy trận cãi vã này nhất thời chẳng thể ngã ngũ ngay được, y bèn dứt khoát cáo từ rời đi.

    Y khép chặt cửa nhà họ Lâm lại, vừa đi vừa tự xâu chuỗi lại những thông tin vừa nghe được. Y phân tích với hệ thống: “Lúc trước ta đã đoán rằng có khi Lâm An Sinh lên kinh thành vốn không phải để làm quan. Gia đình này tuy mộc mạc chân chất, nhưng chắc hẳn đều là người chưa từng đọc qua Tứ thư Ngũ kinh. Những năm gần đây, sĩ tử xuất thân nghèo khó muốn vào triều làm quan đâu có dễ dàng gì, Lâm An Sinh có lẽ chỉ làm họa sư cho phủ đệ của vị công khanh nào đó thôi.”

    【Có lý lắm, vậy Tiên tôn bây giờ tính làm gì tiếp theo?】

    “Dựa theo lời kể của Dĩ Khang, ta đoán viên Xích Huyết Kim Đan kia đã bị Lâm An Sinh vô tình nuốt phải vào đúng cái ngày của năm năm về trước đó. Máu tươi của thần điểu Kim Ô vốn dĩ là thánh vật mang tính chí dương, e rằng hồ Dao từ sớm đã đạt đến trạng thái cân bằng với nó, dần dà chuyển hóa thành thứ nước mang tính chí âm. Sự cân bằng này nếu nhìn từ bên ngoài thì cũng chẳng khác gì nước hồ bình thường, thế nhưng một khi nơi đây đánh mất đi sự bảo hộ của Xích Huyết Kim Đan, sương mù dày đặc liền bắt đầu ngưng tụ, khiến sinh linh lần lượt bỏ đi, để rồi biến thành bộ dạng như bây giờ.”

    【Thì ra là thế, Tiên tôn đại nhân quả thực kiến thức uyên bác.】

    Tô Cẩn Lương hít sâu một hơi, đột nhiên thở dài thườn thượt, “Cứ ngỡ chuyến đi này cũng không có gì khó khăn, nào ngờ giờ lại phải lặn lội lên kinh thành một chuyến. Đối với ta mà nói, quả thực chẳng khác nào chui đầu vào hang cọp.” Y nghe hệ thống ậm ừ hồi lâu cũng chẳng nặn ra được lời an ủi nào, bèn chắp tay sau lưng rời khỏi Chưởng Thôn. “Đi thôi, chúng ta đi gặp tên thầy pháp giang hồ kia trước đã, phải chuẩn bị hành trang cho thật tươm tất rồi mới lên đường được.”

    Khí hậu Thanh Châu vào mùa xuân là đỏng đảnh thất thường nhất. Buổi sáng bão cát vàng còn mịt mù giăng lối, vậy mà đến trưa chiều nắng đã rực rỡ chói chang.

    Xuyên qua khu phố trung tâm tấp nập người qua lại, Tô Cẩn Lương một lần nữa trở lại khu vực ven rìa Lý Tả. Thế nhưng xung quanh đây lại chẳng hề có bóng dáng vụ ẩu đả nào. Y khẽ thở dài: “Biết thế ban nãy tranh thủ lúc Lâm phụ Lâm mẫu chưa cãi nhau hỏi cho rõ ngọn ngành —— Hay là bây giờ ta đi hỏi thăm mấy người bán hàng rong quanh đây thử xem?”

    Kể từ lúc phải mai danh ẩn tích, một thân một mình lăn lộn chốn chợ búa, mới có nửa ngày mà Tô Cẩn Lương đã hoàn toàn thích nghi với việc chủ động bắt chuyện với người lạ. Phải biết rằng trước đây y thường xuyên bế quan tu luyện, ngay cả trong đại hội Tiên minh dù có bắt buộc phải lộ diện, y cũng chỉ lặng lẽ ngồi một góc, cực kỳ hiếm khi chủ động nói chuyện với ai.

    Lúc này, y tỉ mỉ quan sát những người bán hàng rong ven đường, chọn một nam tử trung niên trông có vẻ đổ nhiều mồ hôi nhất để tiến lên hỏi thăm: “Đại ca, xin hỏi vừa nãy ở đây có trò vui gì để xem phải không?”

    Thấy y ăn nói nhỏ nhẹ lại khiêm nhường, nam tử đáp lời: “Đúng vậy, công tử lỡ mất một tuồng kịch hay rồi. Ở cái ngôi nhà lớn nhất nằm tít dưới mạn Nam Lý Tả nhà bọn ta là nơi ở của tên trùm du côn quanh đây. Khoảng chừng nửa canh giờ trước, lũ đàn em do hắn cưu mang dường như vừa trộm đồ của một vị tiên sư nào đó, kết quả bị đánh bay thẳng từ trong hẻm ra ngoài, rụng mất một cái răng. Ngay sau đó mấy tên trộm cắp vặt lảng vảng quanh đó cũng xúm lại, vị tiên sư kia liền bộc phát uy lực, lấy một địch mười, đánh cho đám khốn kiếp đó phải quỳ rạp xuống đất xin tha. Phen này quả thực đã giúp những nạn nhân xung quanh đây hả giận một phen.”

    Tô Cẩn Lương hỏi lại: “Mạn phép hỏi đại ca, vị tiên sư kia ăn vận thế nào?”

    “Tiên sư ăn mặc sang trọng cực kỳ, là một bộ trường bào màu tím sẫm thêu hoa văn vàng chìm. Lúc ra đòn vạt áo tung bay, thoạt nhìn hệt như những nét cọ múa lượn vậy.”

    Tô Cẩn Lương chớp mắt ngẫm nghĩ một chốc, lại hỏi: “Thế sau đó bọn họ đi đâu cả rồi?”

    “Cuối cùng vị tiên sư kia dường như buông lại vài lời đe dọa rồi rời đi, đám trẻ đó cũng hoảng hốt bỏ chạy thục mạng. Mong sao sau khi lĩnh giáo được bài học này, bọn chúng sẽ không đi gây họa cho mọi người nữa.”

    Sau khi ngỏ lời cảm tạ nam tử trung niên, Tô Cẩn Lương mang theo vẻ mặt đầy tâm sự nép vào một góc khuất, nói với hệ thống: “Ta suýt nữa thì sơ ý rồi, bản thân vẫn đang trên đường chạy trốn, hơn nữa Thanh Châu cũng chẳng hề an toàn, Ngâm Uyên có thể tìm đến đây bất cứ lúc nào.”

    【Nhưng nếu bây giờ Tiên tôn mạo hiểm lên kinh thành, chẳng khác nào mò kim đáy biển, lại càng dễ rước họa vào thân.】

    “Ta hiểu chứ, nhưng trước mắt việc cần làm nhất chắc chắn là phải nhanh chóng tìm tên thầy pháp giang hồ kia để dò hỏi tung tích của Lâm An Sinh ở kinh thành. Đồng thời ta cũng phải tìm đường lui cho mình —— Thanh tiến trình bỏ chạy bắt đầu tải về được chưa?”

    Hệ thống: 【Vậy tầm đầu giờ Hợi sẽ tiến hành dịch chuyển cho Tiên tôn. Ngài nhớ suy nghĩ cho kỹ đấy, đến lúc đó nếu như ngài từ chối dịch chuyển mà muốn đi nữa, thì lại phải đợi thêm ba canh giờ tải lại từ đầu.】

    Tô Cẩn Lương cân nhắc một hồi, rồi mới đưa ra quyết định: “Cứ tải về ngay từ bây giờ đi, tới đêm khuya thì bổn tôn cũng vừa vặn kiệt sức rồi.”

    【…】

    Ngay sau đó, Tô Cẩn Lương lần theo con đường cũ, chẳng mấy chốc đã loáng thoáng nhìn thấy vài bóng dáng quen thuộc trong con hẻm hẹp sâu thẳm. Y chần chừ tiến lại gần mấy bước, nhìn rõ đối phương không ai khác chính là đám thiếu niên giật ngọc bội Tư Nam của mình lúc nãy, chỉ có điều hoàn cảnh của bọn chúng lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Tên cầm đầu có nốt ruồi trên má mặt mày sưng vù tím tái, lại còn bị những kẻ khác xô ngã xuống đất mà thượng cẳng chân hạ cẳng tay.

    Tô Cẩn Lương lại xích lại gần thêm một chút để quan sát, lắng tai nghe đoạn đối thoại của bọn chúng.

    “Đều tại mày hết, hại bọn tao phải chịu nhục trước bao nhiêu người!”

    “Lần nào cũng như con quỷ chết đói nhào lên giật đồ, chạy thì nhanh đấy, nhưng lúc nào cũng ngu như bò.”

    “Chẳng biết đây là lần thứ mấy làm hỏng việc rồi, mày chết luôn đi cho khuất mắt! Đỡ phải chia khẩu phần ăn cho mày.”

    Tô Cẩn Lương gồng mình chôn chân tại chỗ nghe cho hết những lời lẽ thô tục dơ bẩn, ngót nghét phải đến một khắc đồng hồ sau, động tĩnh bên trong mới chịu lắng xuống. Y ló đầu ra nhìn đám thiếu niên đánh người đi khuất bóng, lúc này mới chậm rãi bước tới.

    Gã thiếu niên cuộn tròn người lại thành một cục run rẩy liên hồi, quần áo bị xé rách tả tơi, khóe miệng rỉ máu đỏ tươi. Phát hiện có cái bóng người đang bao trùm lấy mình, nó he hé tay ra nhìn. Vừa nhận ra vị tiên sư bị cướp ngọc bội lúc trước, mặt mũi nó lập tức cắt không còn hột máu, cuống cuồng định bỏ chạy.

    Tô Cẩn Lương không hề ra tay ngăn cản, chỉ cất giọng nhàn nhạt: “Đừng động đậy, với cái bộ dạng này của ngươi ta tuyệt đối sẽ không giậu đổ bìm leo. Chỉ có điều lỡ mà ngươi bị gãy xương chỗ nào, cố sức bỏ chạy là sau này hết đường cứu chữa đấy.”

    Gã thiếu niên vừa nghe xong liền đứng hình không dám nhúc nhích, nằm sấp một lúc lâu bỗng nhiên òa khóc nức nở: “Tiên sư cứu ta với, đau quá.”

    Rủ mi suy nghĩ một hồi, Tô Cẩn Lương vẫn thở dài cúi xuống xem xét vết thương cho đối phương. Tuy đám thiếu niên này bây giờ lầm đường lạc lối, nhưng phần lớn cũng là do hoàn cảnh xô đẩy, bản tâm chưa chắc đã muốn như thế. Hơn nữa, đạo pháp y tu luyện bao lâu nay chính là thanh tịnh vô cầu, từ bi hỉ xả với mọi chúng sinh, cho nên y lại mềm lòng.

    Sau khi cẩn thận kiểm tra vùng cánh tay, chân và lưng của gã thiếu niên, Tô Cẩn Lương thở phào nhẹ nhõm: “Đều là những vết thương ngoài da khá nặng, ngươi cứ từ từ đứng lên.”

    “Không được đâu Tiên sư, ta sợ lắm.”

    “Ta đảm bảo chưa đụng đến gân cốt đâu.” Ngay sau đó, nhìn đối phương khó nhọc chống tay xuống đất lồm cồm bò dậy, Tô Cẩn Lương bèn vươn tay đỡ một cái, “Chậm thôi.”

    Nước mắt gã thiếu niên vẫn còn lưng tròng: “Tiên sư, ta cướp ngọc bội của ngài, vậy mà ngài còn cứu ta. Ngài quả là một người tốt.”

    “Ta đã trừng phạt ngươi rồi. Bây giờ ngươi mang thương tích đầy mình, đó là chuyện khác.” Đã nhắc đến đây, Tô Cẩn Lương liền mượn cớ hỏi dò: “Lúc nãy, ngươi lại cướp đồ của người khác sao?”

    Gã thiếu niên lập tức hoảng hốt: “Oan uổng quá Tiên sư đại nhân ơi. Lúc nãy ta chẳng làm gì sất, tự dưng có một vị quý nhân túm cổ ta lên, hỏi cái túi gấm đeo trên hông ta lấy ở đâu ra. Ta bảo là cướp được của một vị Tiên sư, thế rồi ta và đám chiến hữu liền bị ăn đòn một trận nhừ tử.”

    【Xem ra là đồ đệ bèo nhèo rồi, Tiên tôn ngài cẩn thận một chút.】

    Tô Cẩn Lương gật đầu, nhìn bộ dạng đáng thương của gã thiếu niên, y không kiềm được mà buông một câu: “Cái thói ăn hiếp trẻ con này, vẫn chẳng chịu sửa đổi.” Câu nói bay bổng nhẹ tựa lông hồng của y vọng vào một căn phòng nằm sát cạnh đó, kẻ nấp sau tấm bình phong im hơi lặng tiếng từ nãy đến giờ rốt cuộc cũng nhướng mi mắt lên, để lộ đôi ngươi đen như mực.

    Dưới sự nâng đỡ của Tô Cẩn Lương, gã thiếu niên đã đứng vững được, y nhìn người trước mặt có vẻ muốn nói lại thôi, sau đó mới nghe đối phương mở lời trước: “Nhà ngươi ở đâu, ta tiễn ngươi một đoạn.”

    Gã thiếu niên đấu tranh nội tâm một hồi, giọng nói cũng nhỏ dần đi: “Là căn nhà lớn nhất nằm dưới mạn Nam, đa tạ Tiên sư.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú