Chương 10: Qua mặt trên giường
bởi Ly ThiênKỳ thực về cục diện hiện tại của Càn An Quốc, Tô Cẩn Lương đại khái cũng có thể đoán ra được đôi chút.
Vương thất Càn An vốn có truyền thống tôn sùng tu tiên đạo, bất kể hoàng tử hay hoàng nữ của các đời đều sẽ được gửi đến ba đại tông phái lớn của Tiên minh để tu hành vài năm. Thuở Tiên hoàng còn tại vị, Thái Học Viện đã được mở thêm khoa Tiên Kinh, cho nên con cháu của các bậc công khanh ít nhiều cũng được dòm ngó được đôi chút huyền cơ của con đường tiên đạo.
Trước khi bị điều khiển, thỉnh thoảng Tô Cẩn Lương vẫn hay ghé đó giảng đạo. Sau khi bị Nguyên Vinh thao túng, “y” liền lợi dụng cơ hội đó để kéo bè kết phái, dùng linh đan diệu dược làm mồi nhử để lôi kéo các bậc trọng thần trong triều ủng hộ mình, từ đó thuận lợi leo lên vị trí Quốc sư.
Đợi đến khi Tiên hoàng băng hà, y lại chống lưng cho Lục hoàng tử Phong Minh Như khi ấy còn nhỏ tuổi lên ngôi, rồi nhanh chóng tước đoạt mọi quyền hành của đối phương, để bản thân trở thành kẻ dưới một người trên vạn người, là người duy nhất thực sự nắm trong tay quyền sinh quyền sát của cả thiên hạ.
“Bây giờ ta đã thành kẻ sa cơ, nhưng thế lực ta gây dựng ở kinh thành không dễ gì bị nhổ tận gốc đến vậy đâu. Thống Thống, ngươi nói xem, lần này Ngâm Uyên quay về với thân phận Vương gia đương triều, liệu có định dùng vũ lực để ép Minh Như thoái vị không?”
Sự chú ý của hệ thống lúc này lại chỉ tập trung vào cách xưng hô thân mật đột ngột của Tô Cẩn Lương: 【Tiên tôn vừa gọi ta là gì cơ?!】
Đến lúc này Tô Cẩn Lương mới sực nhận ra, vội vàng giải thích: “Ta không quen gọi thẳng tên họ của người khác. Nay ta và ngươi cũng coi như là ruột thịt tương giao, nên ta mới mạn phép gọi vậy. Nếu ngươi không thích…”
【Tiểu nhân thích lắm!】
“Vậy thì tốt.” Khóe mắt Tô Cẩn Lương khẽ cong lên, y tiếp tục hỏi: “Hiện tại ta không nhìn thấu được suy tính của Ngâm Uyên, Thống Thống, ngươi thấy sao?”
Hệ thống không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại: 【Tiên tôn nghĩ trong số các vị hoàng tử, ai có thể gánh vác được trọng trách này?】
“Tiên hoàng vốn dĩ không có nhiều con cái, Đại hoàng tử thì chết yểu năm lên hai, Tứ hoàng tử đi chinh chiến phương xa mười năm chưa về, Ngũ hoàng tử bị Nguyên Vinh vu oan giáng họa, đã đổ bệnh chết trong Tông Chính Tự từ mấy năm trước. Thế nên những hoàng tử có thể lựa chọn lúc này chỉ còn lại Ngâm Uyên và Nhị hoàng tử Phong Vân Hoài.” Nói tới đây, Tô Cẩn Lương thở dài thườn thượt.
“Đứa trẻ đó vốn dĩ là người được chọn để lập làm Thái tử, nhưng sau khi Minh Như đăng cơ, tính tình nó liền thay đổi hoàn toàn, xa lánh chuyện triều chính, suốt ngày chìm đắm trong tửu sắc. Nào ngờ Nguyên Vinh vẫn không buông tha cho nó, hắn mượn tay ta phế bỏ tu vi của nó, còn cắt đứt kinh mạch hai chân của nó nữa. Ta loáng thoáng nhớ lại lúc đó Nguyên Vinh đã nói thế này: Nếu Nhị hoàng tử điện hạ đã muốn mượn rượu giải sầu sống trong mộng tưởng, vậy thì chi bằng cứ nằm một chỗ luôn đi, mọi sinh hoạt ăn ngủ đều để cho kẻ hầu người hạ hầu hạ. Ta biết, Nguyên Vinh đã nhìn thấu được Vân Hoài đang nằm gai nếm mật, cho nên mới ra tay độc ác như vậy.”
【Nhưng tiểu nhân không thể không nói, có thể khiến cho quân đội Càn An trận bại nhiều hơn trận thắng, mà lại không để người ta nắm được bất kỳ manh mối nào, chuyện này tuyệt đối không phải là việc mà một quan viên tầm thường có thể làm được.】
Tô Cẩn Lương tiếp lời: “Cũng không phải là chuyện có thể làm xong trong một sớm một chiều. Cho nên, nếu chuyện này thực sự do Phong Vân Hoài tính kế, thì Ngâm Uyên còn kém xa nó.”
Nói xong câu này, Tô Cẩn Lương cởi giày tất trèo lên giường: “Ta chỉ mong sẽ không có thêm người vô tội nào bị tổn thương nữa.”
Thấy hai mí mắt của y đã nặng trĩu, hệ thống hỏi: 【Tiên tôn mệt rồi sao?】
Tô Cẩn Lương nằm dịch vào mép giường bên trong, như vậy có thể tránh né được ánh mắt theo dõi của lũ ma tu bên ngoài một chút, thế nhưng y vẫn không dám chợp mắt: “Đến giờ Hợi, nhớ phải gọi ta dậy nhé.”
【Tiên tôn cứ yên tâm ngủ đi, trong vòng một canh giờ tới bọn Ma tộc cũng chẳng thể làm gì ngài được đâu. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào, tiểu nhân nhất định sẽ gọi ngài dậy.】
Tô Cẩn Lương không ừ hử cũng chẳng từ chối. Y lặng lẽ nhìn những đóa hoa văn rỗng được chạm trổ thủ công tinh xảo trên thành giường làm bằng gỗ óc chó, bất chợt cất giọng thì thầm: “Ta lại thấy khá thích mấy bông hoa tân di này đấy.”
Thanh âm mỗi lúc một nhỏ dần, Tô Cẩn Lương từ từ chui vào trong chăn. Y rốt cuộc vẫn không thể cưỡng lại được cơn buồn ngủ đang ập đến, thế nhưng ngay cả trong lúc ngủ, y vẫn cuộn tròn người lại thành một cục, mang theo sự bất an thường trực đối với thế giới này.
Sau khi tiễn khách xong, Phong Ngâm Uyên vội vã chạy về phòng khách. Vừa tới nơi hắn đã nghe thấy đám thuộc hạ đang truyền âm to nhỏ với nhau, ngay cả một kẻ kiệm lời như Lục Ly cũng xen vào một câu: “Ngọc Hoa Tiên tôn quả thực rất khác biệt so với người thường.”
Phong Ngâm Uyên sầm mặt đẩy tung cửa bước vào, cũng không thèm hạ giọng: “Các ngươi đang làm cái trò gì đấy?”
Mấy tên thuộc hạ giật thót mình định xông lên bịt miệng hắn, cuối cùng may mà não vẫn nảy số nhanh hơn chân tay, kịp nhận ra đó là chủ tử nhà mình. Thế nhưng người trên giường lại chẳng nể nang gì hắn, tiện tay vung luôn cái gối mềm ra ngoài.
Phong Ngâm Uyên đưa một tay bắt gọn lấy chiếc gối, vừa định nổi cơn lôi đình thì Lục Ly đã lên tiếng can ngăn: “Chủ tử, Tiên tôn đang ngủ ạ.”
Phong Ngâm Uyên trố mắt nhìn, sau đó mới để ý thấy nhịp thở của Tô Cẩn Lương quả thực rất đều đặn, “Lùi ra ngoài hết đi.” Sau khi đuổi tất cả mọi người đi, hắn chậm rãi bước tới mép giường, lạnh lùng gọi: “Tô Cẩn Lương.”
Đối phương không hề đáp lại, dường như đang ngủ rất say.
Lại trôi qua thêm mấy nhịp thở, hắn mới nhấc vạt áo trước lên, ngồi nghiêng mình bên mép giường trải nệm ấm buông rèm lụa đỏ. Tô Cẩn Lương đang quay lưng về phía hắn, cả cơ thể cuộn tròn lại, chiếc chăn mỏng đắp ngang hông.
Phong Ngâm Uyên vẫn còn nhớ rất rõ, sư tôn của hắn từ trước đến nay luôn là người được kẻ khác hầu hạ. Mà hắn thân là một hoàng tử cao quý, kể từ ngày bái nhập môn hạ của y, đã thường xuyên phải lo liệu mọi bề sinh hoạt thường ngày cho đối phương.
Nói vậy cũng không có nghĩa là Tô Cẩn Lương không biết tự chăm sóc bản thân, mà là trong mắt người ngoài, Ngọc Hoa Tiên tôn luôn là một sự tồn tại cao cao tại thượng, nhưng trên thực tế y lại là một người vô cùng tự do tản mạn, hệt như một vị thiếu gia con nhà quyền quý nào đó, thậm chí còn tôn quý hơn cả hoàng tử.
Trong quá khứ, hai việc mà Phong Ngâm Uyên phải làm nhiều nhất, một là nửa đêm canh ba đến đắp lại chăn cho y, hai là sáng sớm tinh mơ đến gọi y rời giường. Tóm gọn lại bằng một câu, Tô Cẩn Lương không những có nết ngủ xấu mà còn mắc cái bệnh cáu kỉnh lúc mới ngủ dậy.
Bây giờ nhớ lại những chuyện đó, Phong Ngâm Uyên có đôi chút hoài niệm, nhưng rất nhanh đã bị sự chua xót thay thế.
Tô Cẩn Lương vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ, bàn tay thon dài nuột nà túm chặt lấy mép chăn, hàng lông mày hơi nhíu lại có vẻ trằn trọc. Phong Ngâm Uyên nhìn thấy những vết thương do roi điện gây ra trên những ngón tay của y. Mặc dù đã đóng vảy, thế nhưng hằn trên đôi bàn tay ấy vẫn khiến người ta cảm thấy chói mắt.
Với tình trạng cơ thể hiện tại của Tô Cẩn Lương, những vết thương này không dễ gì mà lành lặn nhanh chóng được.
Nghĩ đến đây, Phong Ngâm Uyên có chút chần chừ, một lúc lâu sau mới nhoài người về phía trước. Ngay lúc hắn định vận dụng linh lực để chữa trị cho đôi bàn tay ấy, Tô Cẩn Lương lại vì cảm nhận được sức ép mà giật mình tỉnh giấc, trong đôi mắt hơi ửng đỏ vẫn còn đọng lại làn nước mỏng.
Phong Ngâm Uyên sửng sốt một giây, rồi nhanh chóng nhếch mép cười: “Sư tôn ngủ có ngon không?”
“Cút xuống!” Giọng nói của Tô Cẩn Lương hơi khàn, y không thể nào quên được đêm qua khi áp sát mình, đối phương đã làm ra những chuyện gì. Ngay sau đó, thấy Phong Ngâm Uyên không hề có ý định lùi lại, y bèn nhấc chân đạp thẳng tới.
Phong Ngâm Uyên đưa một tay túm gọn lấy cổ chân đối phương, hơi nhấc lên trên một chút, rồi áp người đè tới. “Sư tôn, ngài tháo chuông trên vòng này ra rồi sao. Thực ra đệ tử lại rất thích nghe tiếng leng keng mỗi khi ngài cử động đấy.”
Nhìn đối phương còn cố tình gảy gảy vào chỗ cái chuông từng được gắn, mặt Tô Cẩn Lương đỏ bừng lên trong nháy mắt, gân xanh nổi đầy mặt: “Buông ra!”
“Ngoài việc bảo đệ tử cút xuống và buông ra, ngài còn biết nói gì khác không?” Phong Ngâm Uyên dùng tay còn lại đè chặt hai tay Tô Cẩn Lương. Sự phản kháng của y lúc này đối với hắn mà nói chẳng khác nào chuồn chuồn đạp nước. Hắn ung dung nhìn người dưới thân dốc hết toàn lực vùng vẫy nhưng vẫn bó tay hết cách, cho đến khi đối phương khó chịu đến mức ho sặc sụa, hắn mới chịu buông ra.
Lùi sang một bên, Phong Ngâm Uyên vừa cầm khăn tay lau tay, vừa lạnh nhạt nói: “Sư tôn, ngài cũng thật là quá vô tư rồi đấy, ngài thực sự nghĩ rằng đệ tử sẽ không làm gì ngài sao?”
Tô Cẩn Lương ho khan thêm một lúc lâu mới dừng lại. Y quan sát tâm trạng của đối phương, sau đó mới rủ mi mắt, thăm dò hỏi: “Ban nãy các ngươi bàn bạc thế nào rồi?”
Phong Ngâm Uyên: “Ồ, thế sư tôn có biết khách của đệ tử là ai không?”
“Cũng loanh quanh mấy tên mệnh quan triều đình, bàn mưu tính kế xem làm thế nào để ngươi quay về kinh thành chứ gì.” Điều Tô Cẩn Lương quan tâm hơn cả là những toan tính tiếp theo của Phong Ngâm Uyên. Nếu có thể, y muốn dẫn dắt hắn đi đúng hướng một chút, “Sau khi ngươi trở về kinh thành, tuy bá quan văn võ trong triều đều biết tỏng ngươi có ý đồ khác, nhưng cũng sẽ không vạch mặt ngươi, dẫu sao thì cuộc tấn công của Ma tộc lần này cũng thực sự làm bọn họ khiếp vía rồi. Nay Quốc sư không còn, các đảng phái ắt hẳn cũng đang hoang mang lo sợ. Đương kim Thánh thượng tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đứng sau ngài lại là thế lực được Quốc sư bồi đắp trong suốt bao năm qua, cho nên dù Minh Như có tự nguyện dâng ngọc tỷ cho ngươi, thì đám người đó cũng sẽ không đời nào chịu đồng ý.”
Phong Ngâm Uyên rất bất ngờ khi Tô Cẩn Lương đột nhiên lại bàn luận chuyện triều chính của Càn An Quốc với mình. Hắn nhất thời không hiểu được ẩn ý bên trong, bèn án binh bất động: “Người muốn nói lên điều gì?”
“Bổn tôn hy vọng ngươi đừng có nóng vội, dẫu sao thì ban đầu Tiên hoàng cũng không hề truyền ngôi cho Minh Như. Các ngươi đang nắm lợi thế này, nhưng nếu ép những kẻ đang tay năm quyền lớn đó vào đường cùng quá sớm, thì các ngươi sẽ gặp bất lợi đấy.”
Những lời này của Tô Cẩn Lương có lý có lẽ, dường như y thực sự đang suy nghĩ cho bọn họ. Phong Ngâm Uyên bán tín bán nghi, rướn một bên lông mày hỏi: “Sư tôn đây là lương tâm trỗi dậy, hay là muốn lôi kéo thêm vài liên minh để bản thân không bị quá cô đơn vậy?”
Tên đồ đệ này bây giờ ngày càng biết cách chọc tức người khác, Tô Cẩn Lương vẫn còn nhớ như in ngày trước Phong Ngâm Uyên còn hay làm nũng với mình. Nhưng thời gian đang gấp gáp, y đành phải nhẫn nhịn: “Bổn tôn mong ngươi niệm tình huynh đệ ruột thịt, đừng làm hại đến Phong Minh Như. Những năm qua nó sống cũng chẳng sung sướng gì, xưa nay chưa từng có dã tâm hãm hại người khác.”
“Chuyện này thì không phiền sư tôn bận tâm. Phong Minh Như cho dù có được ở bên cạnh ngài ngần ấy năm, thì những chuyện ác nó có thể làm ra cũng chẳng thấm tháp vào đâu so với ngài.”
“Đúng vậy, chẳng ai xấu xa bằng Quốc sư cả.” Mà những việc làm táng tận lương tâm đó giờ đây đều do một mình y gánh chịu. Tô Cẩn Lương cảm thán đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Nơi đó có thể nhìn thấy một cây hòe cành lá xum xuê, lũ chim chóc đang ríu rít trở về tổ, rộn ràng bay lượn trên những cành cây.
“Khi nào thì ngươi lên kinh thành?” Đột nhiên, y lại quay sang hỏi Phong Ngâm Uyên.
Thấy đối phương ung dung ngồi xuống mép giường, mang giày tất vào đàng hoàng, Phong Ngâm Uyên bước tới bàn rót một chén trà, “Nếu sư tôn đang nôn nóng muốn đi, thì nhanh nhất là một ngày nữa.”
Hắn đã quyết định sẽ mang Tô Cẩn Lương theo cùng. Hiện tại chỉ có nhốt người trong tầm mắt, hắn mới có thể yên tâm được.
Nào ngờ khóe môi Tô Cẩn Lương lại khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt: “Quá chậm.” Ngay khi câu nói này vừa dứt, y dùng một tư thế vô cùng tao nhã để đón chờ khoảnh khắc đếm ngược của thanh tiến trình bỏ chạy kết thúc.
Phong Ngâm Uyên: “…”
0 Bình luận