Bạn không có cảnh báo nào.

    “A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi.”

    Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên.

    “Thua rồi à?”

    “Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày xưa nữa.”

    Trên màn hình, kể từ lúc Tae-kyum ném tay cầm, dòng chữ “Game Over” đã xuất hiện. Những ánh đèn nhấp nháy rực rỡ, như thể đang chúc mừng thất bại hay chế giễu tôi vậy. Tôi nuốt nước bọt, khẽ mân mê chiếc tay cầm đặt trên đầu gối.

    Mùi tinh dịch.

    Chắc là có mùi lắm… nhưng tôi không thể ngẩng đầu lên được. Chỉ sợ vừa mở miệng ra, thứ chất lỏng trắng đục kia sẽ trào xuống. Và cả bàn tay nữa. Bàn tay này vừa mới chạm vào cái đó của thằng khốn ấy…

    Lén lút chùi lòng bàn tay vào quần, tôi giật bắn người khi một cái chạm nhẹ lướt qua vai. Tôi hoảng hốt ngẩng đầu lên. Seo Hae-young ở quá gần.

    Sợ rằng ngay cả hơi thở cũng sẽ phả ra mùi đó, tôi nín thở. Đôi mắt với viền đen đậm và con ngươi nâu sẫm đang nhìn thẳng vào mắt tôi. Hae-young im lặng một lúc lâu, rồi cất giọng đầy thắc mắc.

    “Khóc à?”

    Tôi chớp mắt đầy bối rối, rồi vội vàng né ánh mắt hắn.

    “Ờ… ừ… vì thua.”

    “…Game? Khóc chỉ vì thua game á?”

    Tôi khẽ gật đầu, đầu vẫn cúi gằm xuống. Xấu hổ thật, nhưng thà nói là khóc vì thua game còn hơn thừa nhận mình khóc vì bị cái của Go Tae-kyum chọc đến tận cuống họng.

    Seo Hae-young nhìn tôi với ánh mắt khó tin, trong khi Tae-kyum húng hắng ho một tiếng. Lời biện minh lố bịch này khiến bầu không khí trở nên quái dị hơn bao giờ hết.

    Nhanh như chớp, Tae-kyum vòng tay qua vai tôi, vỗ nhẹ vào má tôi bằng giọng điệu trêu chọc.

    “Khóc lóc gì vậy? Nín đi nào! Bé Hae-won của chúng ta, nín nào!”

    “Muốn chết à. Bỏ tay ra…”

    Tôi chống khuỷu tay lên ghế, đâm mạnh vào mạng sườn Tae-kyum khi anh ta lén sờ vào dái tai cậu.

    “Á!”

    Tae-kyum kêu lên đau đớn, ôm bụng rên rỉ. Nhân cơ hội đó, tôi liền dồn cả nắm tay vào lưng anh ta mà đánh túi bụi.

    Nhưng rồi, tôi bỗng cứng đờ người. Một cảm giác ngứa ran từ gáy lan xuống dọc theo sống lưng, khiến từng sợi thần kinh trên người tôi căng lên.

    Ai đó vừa kéo cổ áo tôi ra.

    “Hae-won à, cái này là gì vậy?”

    Tôi giật bắn người, lập tức đưa tay lên che gáy và bật dậy khỏi chỗ ngồi.

    Tae-kyum, vốn đang nằm dài ra sau khi bị tôi đánh túi bụi, nhanh chóng nhận ra bầu không khí có gì đó kỳ lạ. Anh ta khẽ liếc mắt quan sát tình hình.

    Seo Hae-young, lúc này đã đặt bàn tay bị hất ra trở lại lên đầu gối một cách ngay ngắn, bình thản giơ thứ gì đó lên, vẫy vẫy trước mặt tôi.

    “Chỉ là một sợi tóc thôi mà.”

    “À…”

    Đó là một sợi tóc ngắn, nhìn qua cũng thấy đã bị hư tổn nặng.

    Tôi chậm rãi vuốt ngược gáy bằng móng tay để xua đi cảm giác rợn người còn sót lại, rồi liếc nhìn Tae-kyum với ánh mắt khó chịu.

    Tae-kyum chỉ nhếch miệng cười trơ tráo, nhún vai đầy vô tội.

    Mỗi lần anh ta làm cái vẻ mặt đó, tôi lại nghĩ: “giá mà có thể đấm hắn một cú thật mạnh thì tốt biết mấy.”

    Nhưng cuối cùng, tôi chỉ đành nén bực tức vào trong.

    Seo Hae-young, dường như đứng ngoài cuộc chiến ngầm giữa hai người kia, đảo mắt nhanh chóng qua lại giữa họ.

    Một bên là Tae-kyum với nụ cười trơ tráo, còn bên kia là tôi, rõ ràng không mấy hài lòng với nụ cười đó.

    Không khí trở nên lạ lùng, có chút nặng nề và ẩm thấp một cách khó hiểu…

    Ngón tay đang gõ nhịp đều đặn lên tay vịn ghế sofa của Hae-young chợt dừng lại.

    Tựa cằm lên tay, hắn nở một nụ cười nhạt, ánh mắt khẽ nheo lại.

    “Hae-won à.”

    “Ăn cơm rồi hãy đi. Chắc đói lắm rồi nhỉ.”

    … Mày rốt cuộc đã làm gì trước khi đến đây?

    ***

    Nhận được một bữa tối miễn phí, tôi gần như bỏ chạy thẳng đến cửa hàng tiện lợi.

    Tôi đến sớm tận ba mươi phút, khiến ca làm trước đó nhìn tôi với đôi mắt đờ đẫn như cá chết chợt sáng bừng lên.

    Không kịp chào hỏi tử tế, tôi vội vàng lao vào nhà kho rồi chui thẳng vào nhà vệ sinh.

    Cậu lật nắp bồn cầu lên, cúi gập người xuống.

    “Ugh…!”

    Câu “Ăn cơm rồi hãy đi” của Seo Hae-young, một kẻ chẳng có chút kỹ năng sống nào, chẳng khác nào có nghĩa là “Để cậu nấu cho tôi ăn.”

    Tae-kyum cũng vậy, chẳng khác gì.

    Vài người từng hỏi tôi có thấy phiền không, nhưng với tôi, những bữa ăn cùng Seo Hae-young luôn là niềm vui.

    Tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp rau củ tươi, thịt, cá, trái cây, thậm chí cả đồ tráng miệng.

    Là một kẻ sống một mình và lúc nào cũng thiếu tiền, với tôi, cái tủ lạnh ấy chẳng khác nào một kho báu.

    Nhờ việc Seo Hae-young ghét có người lạ trong nhà, việc nấu nướng hoàn toàn trở thành trách nhiệm của tôi.

    Tôi thích điều đó.

    Việc được nấu ăn cho Seo Hae-young, việc được sử dụng những nguyên liệu tươi ngon để tạo ra những món ăn ngon miệng…

    …Tất cả đều khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.

    “Ugh… khụ…”

    Hôm nay, tôi đã nôn sạch mọi thứ.

    Hai tay bám chặt lấy bồn cầu, tôi cố móc hết những gì còn mắc lại trong cổ họng.

    Nhưng dù có nôn khan bao nhiêu lần đi nữa, thứ đã bám chặt vào thành thực quản vẫn không chịu hiện hình.

    Tôi xả nước, súc miệng dưới vòi nước mát lạnh.

    Vị đắng chát vẫn còn vương lại trên đầu lưỡi.

    “Anh có ổn không ạ…?”

    Tôi, người vẫn đang hớp từng ngụm nước trong lòng bàn tay, khẽ liếc lên nhìn qua gương.

    Tôi chợt thấy bóng dáng nhân viên ca trước, người vẫn đang bồn chồn đứng đó, không biết có nên vỗ lưng tôi hay không.

    Bộ đồng phục màu xanh của cửa hàng tiện lợi càng làm rõ vẻ lúng túng của cậu ta.

    “À… vâng, tôi ổn.”

    “Ờ, ừm… cái đó…”

    Tôi giũ đôi bàn tay còn ướt, lướt ngang qua nhân viên ca trước đang lảng vảng gần đó, rồi khoác lên mình chiếc áo khoác màu xanh.

    “Cậu cứ về trước đi. Tôi lo được mà.”

    “À… ừm…”

    Cậu nhân viên kia ngập ngừng một chút rồi cũng cởi áo khoác, cúi đầu chào trước khi rời đi.

    Lương ở cửa hàng tiện lợi này chẳng đáng là bao, tôi chỉ còn bám trụ lại vì chút tình nghĩa với quản lý. Nhưng có lẽ, cũng đến lúc nên nghỉ rồi.

    Dù điều hòa có chạy suốt cả ngày, mùi thức ăn vẫn chẳng chịu tan biến.

    Những món ăn khi nếm vào chỉ khiến bụng tôi thấy khó chịu hơn là no bụng.

    Mùi hôi tanh cứ quẩn quanh làm tôi phải cố gắng lắm mới kìm nén được cơn buồn nôn đang trực trào, kiên nhẫn chịu đựng nốt khoảng thời gian còn lại của ca làm.

    Giờ tan ca là 9 giờ sáng.

    Nếu không có gì bất trắc, tôi sẽ về đến nhà vào khoảng 9 giờ 15 phút.

    Khi cuối cùng cũng hoàn thành ca làm và lê bước trở về nhà, thứ đầu tiên lọt vào mắt tôi là một đôi giày lạ, đặt xiêu vẹo trước cửa ra vào.

    Tôi đưa tay day nhẹ đôi mí mắt đang trĩu nặng vì mệt mỏi.

    “Cậu về rồi à?”

    “Lẽ ra mình nên giết hắn từ đầu.”

    Giết quách đi, chôn xác ở ngọn núi bên cạnh, bị phát hiện, rồi vào tù.

    Dù sao thì, tôi cũng chẳng biết bản thân phải làm gì để sống tiếp.

    Có khi như thế lại tốt hơn.

    Gương mặt của tôi méo mó vì tràn ngập hối hận.

    Tae-kyum đang tiến lại gần.

    Ngay khi cởi giày ra, anh ta đá văng nó sang một bên.

    Chiếc áo phông thấm đẫm cái nóng gay gắt từ ánh mặt trời bị anh ta lột phăng chỉ trong một động tác.

    Hệt như kẻ điên, anh ta lao đến, cắm mặt vào cổ tôi mà hút mạnh.

    Anh ta đoán trước tôi sẽ vứt bỏ tất cả, nên gel bôi trơn và bao cao su mới mua đã được bóc sẵn.

    Nhân cơ hội, tôi vung chân đá thẳng vào đùi anh ta rồi lao vào nhà vệ sinh.

    Lần đầu tiên Tae-kyum trải qua chuyện này, nên anh ta không kịp phản ứng để giữ tôi lại.

    Tôi lảo đảo bước vào, ngã ngồi xuống sàn, tựa lưng vào cánh cửa đã gãy khóa.

    Nghiến răng.

    “Đến đây làm gì, đồ khốn? Tao vừa mới bú cho mày rồi còn gì! Biến đi…!”

    Tae-kyum buông tay khỏi cái tay nắm cửa đã hỏng, rồi dùng vai đẩy mạnh.

    Nhưng do tôi đang ngồi chặn ở bên trong, cánh cửa chẳng hề nhúc nhích.

    Tae-kyum từ tốn ngồi xổm xuống trước cửa, giọng điệu trở nên dẻo quẹo.

    “Ây dà, Hae-won à. Vừa nãy là gì ấy nhỉ… Hôm qua chứ gì, hôm qua.”

    “A, thì sao hả! Mày nói chỉ một lần thôi mà…!”

    “Một lần thành hai lần, hai lần rồi thành ba lần… Thế thôi.”

    “Thằng khốn, thật là…”

    Tôi gục đầu xuống gối, ánh mắt thất thần dán vào nền gạch mà dù có chà bao nhiêu lần vẫn bám đầy cặn bẩn.

    Những viên gạch ố vàng, nứt vỡ lởm chởm trông thật thảm hại.

    Tôi thực sự kiệt sức.

    Chà xát mắt, lại cúi đầu.

    Tae-kyum tiếp tục lên tiếng.

    “Chẳng có gì xấu xa đâu mà? Cậu cũng thích, tôi cũng thích.”

    Ban đầu thì anh ta còn làm ra vẻ kiêu căng.

    “Hae-won à. Yoon Hae-won. Cậu nghĩ thằng Seo Hae-young sẽ cảm ơn cậu vì giữ cái lỗ sau sạch sẽ chắc? Hả? Nó có vẻ sẽ làm vậy à?”

    Sau đó, anh ta nổi giận.

    “Thôi nào, mở cửa ra đi. Chúng ta cùng điều chỉnh lại một chút xem nào.”

    Rồi anh ta lại chuyển sang giọng điệu nịnh bợ.

    Chỉ cách nhau một cánh cửa gỗ sứt sẹo, một cuộc giằng co giữa thuyết phục và từ chối, giữa đe dọa và chửi bới cứ thế tiếp diễn.

    Tôi lúc thì đáp lại Tae-kyum, lúc lại phớt lờ anh ta, trong khi chậm rãi đếm những viên gạch còn nguyên vẹn trên sàn.

    Và phải mất đến mười phút, tôi mới nhận ra—

    Bấy lâu nay, tôi không để ý, nhưng số lượng gạch nguyên vẹn chẳng có bao nhiêu.

    Ngay khi nhận thức được điều đó, một cú đá mạnh giáng vào cửa.

    Bị đẩy ngã về phía trước, tôi không chống cự khi Tae-kyum xông vào nhà vệ sinh, giật phăng quần tôi xuống.

    Tôi mệt lả.

    Hôm kia, hôm qua, rồi cả hôm nay nữa.

    Mọi thứ.

    Chỉ đơn giản là quá đỗi mệt mỏi.

    ***

    “Hư, ưm! Hức…!”  

    “À, đm… Hôm qua mày làm tao phát điên lên đấy…”  

    Ngôi nhà nhỏ bé, tồi tàn, trong đó là phòng tắm còn nhỏ hơn, và dưới cửa sổ tí hon của phòng tắm đó, tôi ôm lấy cổ người khác, thở hổn hển. Tae-kyum vòng tay qua chân phải dài của tôi, áp dương vật vào. Tôi liên tục đập đầu vào gạch cứng, nên Tae-kyum dùng một tay ôm lấy đầu tôi, ấn cái đầu nhỏ bé đó xuống vai mình, rồi đẩy hông vào lỗ chặt khít. Đau quá. Tôi chỉ cảm thấy đau đớn khi dương vật cứng đờ cố gắng mở rộng lối vào đã sưng đỏ.  

    “Hức…!”  

    “Này… Bỏ cái tiệm tạp hóa đi. Tôi cho cậu tiền. Ừ…?”  

    Tôi giấu mặt vào vai ướt đẫm, phớt lờ lời nói vô nghĩa đó. Có lẽ Tae-kyum cũng đang mải mê trong cơn hưng phấn, vừa lẩm bẩm chửi thề vừa đẩy mạnh phần hông. Tôi nuốt tiếng kêu đau đớn, dùng nắm đấm đập mạnh vào lưng Tae-kyum.  

    “Đau quá… Đau quá, nhẹ thôi…, á!”

    “Hôm kia cậu thích chết đi được mà… Đừng giả vờ đau đớn nữa…”  

    “Đm, thật sự đau mà! Tao bảo đau mà, đồ khốn…!”  

    Ha. Tae-kyum bật cười đầy khó chịu, rồi rút dương vật đang căng cứng ra một cách dứt khoát. Hức…! Ngay khi tôi kêu lên tiếng rên đau đớn, cánh tay tôi bị nắm lấy, xoay người lại. Tôi loạng choạng không giữ được thăng bằng, đành phải chống tay vào bồn rửa mặt cũ kỹ.  

    “Bây giờ…!”  

    Tae-kyum đá mạnh vào chân phải. Chân trượt trên nền gạch ướt, và ngay trước khi ngã, Tae-kyum ôm lấy eo tôi, đẩy lưng tôi xuống. Tôi chống tay lên bồn rửa mặt, ngẩng đầu lên nhìn hình ảnh phản chiếu của Tae-kyum trong gương với ánh mắt hoang mang. Khuôn mặt Tae-kyum lúc này trông như sắp đánh người, khiến tôi, người đang để lộ hoàn toàn lưng, bỗng cảm thấy sợ hãi.

    Những giọt nước từ mái tóc ướt của Tae-kyum nhỏ xuống, rơi dọc theo xương sống tôi. Khi để lộ lưng một cách không phòng bị, không ai biết được khi nào cổ sẽ bị nắm lấy. Và Go Tae-kyum là kẻ thù. Dù khi chỉ có hai người, không khí không quá khó xử, nhưng cũng không hề thoải mái, Tae-kyum đột nhiên trở nên đáng sợ. Đôi môi đầy vẻ chế nhạo méo mó rồi mở ra, mọi thứ dường như chậm lại. Cuối cùng, giọng nói thô ráp, cào xé cổ họng vang lên:  

    “Nắm chặt vào, đồ khốn. Để xem mày có thật sự không thích không.”  

    Tae-kyum nắm lấy bàn tay đang chống hờ của tôi, ép chúng nắm chặt hai bên bồn rửa mặt. Anh ta đè lưng tôi xuống, tạo tư thế mà nếu buông tay ra, mặt sẽ ngay lập tức đập thẳng vào vòi nước. Tôi lắc đầu liên tục, không biết chuyện gì sắp xảy ra.  

    “Đừng…! Đừng, á…!”

    Ba ngón tay cùng lúc đâm sâu vào bên trong, nơi gel và nước máy hòa lẫn.  

    “Đau, đau quá…!”  

    Lỗ nhỏ đang chảy gel đặc quánh, nhờ vừa nuốt dương vật nên đã dễ dàng tiếp nhận ba ngón tay. Dù vậy, mỗi lần chạm vào lối vào sưng đỏ, cơn đau khiến tóc gáy dựng đứng.  

    Tae-kyum cúi đầu, hút lấy da gáy của tôi đang cố chịu đựng sức nặng, tay di chuyển qua lại. Trong không gian chật hẹp và ẩm ướt, thứ gì đó bị khuấy động và lắc lư. Tiếng ướt át và tiếng rên nghẹn ngào vang khắp phòng tắm nhỏ. Tae-kyum dần dùng cả cánh tay, đẩy ngón tay vào sâu đến mức cơ thể tôi bị đẩy lùi.  

    “Ực, hức…! Ưm…”  

    “Đau à? Yoon Hae-won… Giờ đau không?”

    Đau. Bụng dưới co thắt, tay chân đang chống đỡ run rẩy, eo tự nhiên vặn vẹo, tất cả đều do cơn đau.  

    “À, ừ… Á…!”

    Dương vật cương cứng nhỏ giọt chất lỏng trơn tuột, khóe mắt nóng rực lên. Tất cả đều đau đớn.  

    “Không… Đau mà… Đm, sao lại thế này.”  

    Tae-kyum cọ xát đôi môi lên vai trơn nhẵn, thở ra hơi thở nóng. Chỉ việc dùng ngón tay đâm vào bên trong, cảm nhận thành bên trong co thắt, đã khiến tôi kích thích. Tiếng thở gấp gáp, đôi chân trần trượt trên nền gạch ướt, cố gắng thoát ra, cột sống dần cong lại. Tae-kyum không ngừng lắc cánh tay mạnh mẽ, nghiến chặt răng.  

    “Hức…! Ah! Ahh…, làm ơn, dừng lại…!”  

    Cánh tay chống trên bồn rửa mặt gục xuống. Tôi úp mặt vào bồn rửa mặt cứng ngắc, cố chịu đựng khoái cảm dâng trào. Không thể chịu nổi. Khi những ngón tay đang đâm mạnh rút ra đột ngột, và ngay lập tức thay thế bằng vật to lớn hơn, đôi chân đã loạng choạng từ nãy hoàn toàn gục ngã.  

    “Ahh…!”

    Tae-kyum dùng cả hai tay nắm lấy eo, nâng đỡ cơ thể đang gục ngã của tôi, tiếp tục đẩy hông với tốc độ như lúc dùng tay.  

    “Đm, Hae-won à…”  

    Cơ thể tôi bị đâm xuyên bởi dương vật cương cứng đến giới hạn, lắc lư một cách hỗn loạn. Miệng tôi không thể khép lại. Nước bọt chảy thành giọt xuống bồn rửa mặt. Bên trong bị khuấy đảo bởi vật to lớn.  

    “Ah, ưm…! Đợi, đợi đã…!”  

    Không thể nào chịu đựng được nữa. Lòng bàn chân trượt trên nền gạch lạnh. Bụng dưới chạm vào bồn rửa mặt cứng ngắc, tôi chống hai tay lên tường bên cạnh chiếc gương nhỏ, khó nhọc tiếp nhận những cú đẩy mạnh bạo của Tae-kyum.  

    “Hức, ực…!”  

    Đau. Phải đau chứ. Không uống rượu, làm sao có thể thích thứ này được. Nhưng… khi dương vật to lớn mở rộng thành bên trong, ép buộc mở lối và đẩy vào, mọi nơi nó chạm qua đều phát ra cảm giác mơ hồ. Khi đầu dương vật dày đâm vào một điểm nào đó, hơi thở nghẹn lại. Da gáy nổi gai ốc, bắp chân căng cứng run rẩy.

    “Đm, đau à? Thật sự đau không?”  

    “Ah, ưm…! Ưm…!”  

    Tôi lắc đầu dữ dội. Những giọt nước trên tóc văng tung tóe. Ghét và đau. Khốn nạn và khó chịu. Phải thế chứ. Mỗi lần mông đập vào háng Tae-kyum, tay tôi dần trượt đi. Nếu không phải tiếng ướt át từ lỗ nhỏ, thì nghe giống tiếng đánh nhau hơn là làm tình.  

    “Này… Hae-won à.”  

    Tae-kyum nắm lấy eo không quá thon gọn, dùng lực từ cả hai tay siết chặt. Cơn đau như xương sườn bị nghiền nát khiến tôi vùng vẫy dữ dội hơn. Không buông lỏng tay, Tae-kyum tiếp tục đẩy hông, đối diện gương và bật cười.  

    “Cậu cương à? Hả? Cương rồi kìa, đồ khốn…”

    Tôi giật mình, cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân. Dương vật cương cứng đang nhỏ giọt chất lỏng đục mỗi lần hông đẩy. Không thể nào. Không thể như vậy được. Tôi kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào dương vật đang lắc lư và đôi chân vướng víu. Rồi tiếng hét đầy nước mắt bật ra.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú