Bạn không có cảnh báo nào.

    Ngủ với một Seo Hae-young đang say giấc không mang lại cảm giác thế này. Nó không đau đớn, không bạo lực và cũng chẳng kinh khủng đến thế. Tôi chẳng thể tìm thấy đâu nữa cái cảm giác râm ran, xao xuyến khi xưa, nó đã biến mất tự bao giờ. Thay cho những rung cảm quý giá ấy là một sự hưng phấn đã được lập trình sẵn đang trào dâng. Vòng eo đang khom lại của tôi khẽ run rẩy, và một luồng nhiệt cưỡng chế bốc lên. Giữa ranh giới của cảm giác rùng mình và sự tuyệt vọng, nỗi tự ghê tởm bản thân bắt đầu nảy nở.

    “Ư, ưm…”

    Sau một hồi hôn lấy hôn để như muốn bù đắp cho tất thảy những lần chưa từng làm trước đây, hắn mới chịu rời ra. Tôi dồn dập thở dốc, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Đôi môi sưng vù đến mức rỉ máu, chỉ cần một cơn gió lạnh lướt qua cũng đủ khiến tôi đau nhói tận màng nhĩ.

    Trong khoảng cách mà sống mũi hai đứa chạm nhau, đôi môi đau rát của tôi hết bị cắn rồi lại bị bật ra. Tôi run rẩy, khép chặt hai đầu gối rồi chậm chạp cọ xát vào nhau. Dù đã đặt tay lên đùi nhấn mạnh để kìm nén, nhưng thật chẳng dễ dàng để che giấu sự hưng phấn đang sục sôi, khiến tôi có cảm giác muốn đâm một nhát dao vào chính mình cho xong. Seo Hae-young liếc mắt nhìn xuống phía dưới rồi bật cười khẩy một tiếng.

    “Thế này mà cũng ‘lên’ được à?”

    Vành tai tôi đỏ bừng lên như lửa đốt. Đáng lẽ tôi phải đánh hắn vì sự bẩn thỉu này, nhưng chẳng có cú đấm hay cú đá nào được tung ra cả. So với nỗi nhục nhã muốn cắn lưỡi tự tử, sự nghi hoặc trong tôi còn lớn hơn.

    Dần tắt nụ cười, hắn chậm rãi mơn trớn vành tai đang nóng bừng của tôi rồi lại nghiêng đầu. Đôi môi hai đứa chạm khẽ vào nhau. Những tiếng mút mát đáng hổ thẹn và những nụ hôn nhẹ nhàng đầy thân mật đó vốn là những thứ tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhận được từ hắn.

    Chính vì vậy, tình cảnh này giống như một cơn ác mộng hạnh phúc. Trong đôi mắt đầy vẻ sợ hãi của tôi tràn ngập sự nhục nhã, kinh ngạc và khiếp sợ. Sau nụ hôn dài, Seo Hae-young tì trán vào trán tôi, nhìn sâu vào đôi mắt đang hỗn loạn những cảm xúc đan xen rồi khẽ thì thầm.

    “Nói lần cuối đấy, ngoan ngoãn chút đi.”

    Hắn chẳng thèm nghe bất cứ lời bào chữa hay phản kháng nào mà dứt khoát đứng dậy, túm lấy eo nhấc bổng tôi lên. Đôi chân không còn chút sức lực nào của tôi khuỵu xuống, hắn cứ thế xốc tôi lên rồi đi vào trong phòng. Trong khi tôi còn đang ngẩn ngơ chưa kịp nói gì, khung cửa kính ngăn cách với ban công đã biến mất sau tấm rèm cửa.

    Bóng tối đậm đặc đến mức khó phân biệt được phương hướng càng đẩy tôi vào bước đường cùng. Trong lúc bị ném xuống chiếc giường êm ái và bị lột sạch bộ đồ ngủ rộng lùng bùng, tôi chỉ biết cứng đờ người mà run rẩy. Một dự cảm chẳng lành đè nặng lên toàn thân rằng tôi sắp bị đánh đến nghẹt thở, và sau đó cơ thể sẽ bị xé toạc ra. Trong lúc hơi thở trở nên dồn dập như sắp lên cơn co giật, có kẻ đã vùi mặt vào vạt áo đang mở phanh của tôi và cắm phập răng vào cổ. Một cơn đau rát lan tỏa, hệt như khi bị quất bằng thắt lưng da.

    “Á…!”

    Bị cắn mạnh đến mức phát ra tiếng khục, tôi run bắn lên và bấu chặt lấy vai Seo Hae-young. Ngay lập tức, hắn dùng hai tay siết chặt eo tôi rồi nhấc bổng bụng tôi khỏi mặt giường. Hắn cúi đầu xuống, hết cắn đau lại mút mạnh, để lại những dấu vết xấu xí trên da thịt. Đó là những cú gặm nhấm thô bạo và vội vã.

    “Đau, á…!”

    Mỗi khi phần thân trên cựa quậy, những chiếc xương sườn thoắt ẩn thoắt hiện lại bị hắn nhai ngấu nghiến, khiến tôi chợt nhớ về lần đầu tiên ấy. Cái lần đầu tiên khi tôi bị đè lên chiếc bàn gỗ cứng nhắc, và cơ thể bị xé rách bởi một Seo Hae-young chẳng mảy may ban phát lấy một cái chạm tay dịu dàng.

    Lúc đó trời không tối thế này, tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt đang cười cợt khi đâm vào mình, nhưng giờ đây tôi chẳng thấy gì cả. Ngay cả cái lưỡi nóng bỏng đang liếm láp dọc theo bụng, tôi cũng chẳng biết đó là lưỡi của ai. Chính vì thế, đôi môi đang mút mạnh vào xương chậu của tôi mang lại cảm giác như của một người khác. Là cậu ấy, cậu ta, hay là một ai đó nữa.

    Tôi bị kìm kẹp bởi đôi bàn tay đang siết chặt lấy eo, chỉ biết thở dốc hồng hộc. Trong tầm nhìn nhuộm đen, khuôn mặt của cả ba người cứ xoay mòng mòng. Cả ba đều giống nhau cả thôi. Chỉ cần dâng hiến thân xác một lần là mọi chuyện cấp bách trước mắt sẽ được giải quyết. Vậy nên không sao đâu, tôi tự an ủi mình như thế, nhưng đúng lúc đó đôi môi đã trượt xuống dưới và ngậm lấy đỉnh phân thân đang bán cương của tôi. Tôi hít vào một hơi lạnh, mọi suy nghĩ hỗn loạn lập tức đứt đoạn. Cái lưỡi đang xâm nhập một cách quái gở vào khoang miệng chợt trở nên nhọn sắc, lách vào khe quy đầu. Cái lưỡi trơn trượt như một con rắn, uốn lượn liếm láp khắp ngóc ngách của phần quy đầu nhẵn nhụi.

    “Hà, ư…!”

    Giữa những kẽ ngón tay tôi, mái tóc mềm mại của hắn rối bời. Sức mút mạnh mẽ ấy mãnh liệt và bạo lực như thể hắn đang phát điên để làm cho nó cương lên. Cặp mông bị kéo cao lên để thuận tiện cho việc bú mút khẽ run rẩy co thắt, và những tiếng thở dắt thoát ra.

    Trong cơn đau đớn rên rỉ, tôi nhớ lại nỗi oán hận trong lòng vào cái đêm bị lôi ra khỏi bệnh viện, lúc tôi châm lửa thuốc lá cho hắn. Những ký ức lộn xộn hiện về không đúng lúc đã đè nén phần nào sự hưng phấn đê tiện kia. Một nỗi oán hận khẩn thiết mong rằng Seo Hae-young cũng phải nếm trải cảm giác bị phản bội dù chỉ một lần. Nụ hôn bất ngờ kia càng củng cố thêm cho sự khẳng định đầy hoang mang. Tôi vừa hổn hển vừa gọi khẽ tên hắn khi hắn vẫn đang vùi mặt giữa hai chân mình.

    “V-vậy nên… ý cậu là, tôi chỉ được làm chuyện này với cậu thôi chứ gì?”

    “Ừ.”

    Seo Hae-young chậm rãi liếm lấy phần quy đầu bóng loáng nước bọt rồi thản nhiên đáp lời. Câu hỏi tiếp theo vang lên, dù chỉ là một câu ngắn ngủi nhưng cũng lẫn lộn tiếng rên rỉ dơ bẩn.

    “Kể cả bạn bè… cũng không được sao?”

    “Chắc cậu cũng hay bú cho bạn mình lắm nhỉ.”

    Hắn mỉa mai một cách hờ hững, dường như suy nghĩ một chút rồi bật ra tiếng cười nhạo thấp rền.

    “À, cậu bú rồi mà.”

    Tôi không phủ nhận thêm nữa. Dẫu có nói rằng đó không phải là điều tôi muốn thì cũng chẳng có ai lắng nghe. Tôi chỉ biết ngước nhìn trần nhà tối đen, đưa tay vuốt ve mái tóc của một Seo Hae-young dường như đã thay đổi, đúng lúc đó, một ngón tay bất thình lình thúc mạnh vào cái lỗ đang mấp máy, cào xát lên vách trong mà không có bất kỳ lời cảnh báo nào.

    “Hức…!”

    “Đừng có làm thế. Đứa nào dám bú cho cậu nữa thì xác định cả hai đều chết đấy.”

    Ngay khi kết thúc lời đe dọa, Seo Hae-young dùng hai ngón tay thọc mạnh vào cái lỗ vốn đã nới lỏng mà chẳng thèm kiêng nể, đồng thời mút lấy phân thân của tôi. Từ cái cổ đang ngửa ra sau, những tiếng rên rỉ lẫn tiếng khóc bật ra. Bàn tay tôi vội vã bấu chặt lấy chiếc áo phông của hắn, đôi chân vẫn còn nhức mỏi cứ liên tục khép rồi lại mở.

    “Á, hộc…!”

    Máu dồn hết lên não. Hai gò má nóng bừng bừng, tai tôi bắt đầu lùng bùng những tiếng o o. Vách trong vốn bị Hyun-woo hành hạ không sót ngày nào giờ đây chỉ cần một ngón tay cũng đủ gợi lên khoái cảm nghiệt ngã.

    Hắn bật cười vì tôi ra quá nhanh. Trong cơn say, nỗi buồn và sự rã rời, tư duy của tôi trở nên mờ mịt. Dù sương mù che phủ chẳng thể phân định điều gì, nhưng có một điều tôi chắc chắn: Một tuần. Chỉ cần sau một tuần, có lẽ tôi sẽ khiến Seo Hae-young phải nổi điên. Một nụ cười méo mó thoáng hiện rồi biến mất trên đôi môi rỉ máu. Dù có tưởng tượng về tương lai, tôi cũng chẳng thấy hạnh phúc chút nào.

    Tôi lờ mờ thấy bóng dáng hắn lột phăng chiếc áo phông. Vẫn chưa thoát khỏi dư âm của khoái cảm, tôi hổn hển dùng cánh tay run rẩy chống xuống giường. Tôi gượng dậy, bò rạp xuống như một con chó rồi chổng mông lên cao. Tôi nắm chặt lấy tấm chăn, chờ đợi phân thân của hắn đâm thẳng vào, nhưng phía sau vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Với lòng đầy thắc mắc, tôi ngơ ngác chớp mắt nhìn ra phía sau.

    Vì trời quá tối và đầu óc thì choáng váng nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của hắn. Tôi khẽ thốt lên “À”, rồi vội vã cài lại từng chiếc cúc áo đang mở toang. Ngay khi tôi vừa che giấu đi phần thân trên và khuôn mặt tầm thường, xấu xí để nằm rạp xuống lần nữa, thì tóc tôi bị túm chặt lấy.

    “Á, ư…!”

    Da đầu tôi đau như sắp bị lột ra. Tôi cố gượng dậy nhưng lại bị giữ chặt, eo bị ép đứng thẳng, tôi vùng vẫy bám lấy cánh tay rắn chắc của hắn, nhưng cổ lại bị kéo ngược ra sau đến mức không thể nuốt nổi nước bọt. Tôi vuốt ve mu bàn tay đang nổi đầy gân xanh của hắn, cất giọng cầu xin đầy cẩn trọng.

    “Đau, đau quá…”

    “Ai cho cậu nằm rạp xuống thế hả?”

    Giọng nói lạnh lùng ấy vừa chứa đựng sự khó hiểu vừa mang theo vẻ bực bội. Tôi cũng chẳng khỏi bàng hoàng. Tôi chỉ làm theo đúng những gì Seo Hae-young thích thôi mà. Ngoan ngoãn, theo tư thế vẫn thường làm.

    “V-vì cậu chỉ làm từ phía sau… nên tôi mới…”

    Khi tôi lắp bắp giải thích, tôi nghe thấy một tiếng tặc lưỡi ngắn ngủi. Bất thình lình, bàn tay thô bạo ấy nhấn mạnh đầu tôi xuống giường. Chưa kịp thét lên, đùi tôi đã bị tóm lấy và lật ngược lại, tôi ngơ ngác nhìn hắn kéo tuột chân mình ra rồi dang rộng.

    “T-tôi trông… ghê lắm mà…”

    Có những thứ dẫu bóng tối có che phủ cũng chẳng thể giấu giếm được. Tôi bồn chồn che mặt, rồi lại kéo vạt áo che đi phân thân của mình, lo lắng nhìn sắc mặt của một Seo Hae-young đã chẳng còn chút dịu dàng nào.

    Nhanh chóng chiếm lấy vị trí giữa hai chân tôi, hắn quệt lấy số tinh dịch dính nhớp nháp ở thân dưới rồi thọc vào cái lỗ đang mấp máy. Vì không nhìn rõ mặt nên cảm giác như tôi đang dang chân cho một con quái vật đen ngòm vậy. Khi tôi còn đang run bần bật thì đôi môi ẩn trong bóng tối của hắn khẽ mấp máy.

    “Hae-won à… ngậm miệng lại đi.”

    Vừa lúc nỗi sợ hãi trào dâng trước cái tông giọng nhừa nhựa đầy vẻ cáu kỉnh ấy thì-

    “Á… á…!”

    Vòng eo đang căng cứng của tôi vặn vẹo. Cái lỗ vốn đã lỏng lẻo đến mức một ngón tay có thể đẩy vào mà không gặp chút lực cản nào, giờ đây bị xé toạc ra. Không chỉ đâm một phát lút cán, sức nặng của hắn đè lên khiến tôi nghẹt thở trong tích tắc. Tôi kinh hãi kêu lên một tiếng “hức”, vùng vẫy tứ chi đang bị đè nghiến. Hai bàn tay hắn ấn chặt vào đùi trong, ép đôi chân đang cố khép lại của tôi phải dang ra hết mức. Một mệnh lệnh độc đoán vang lên bảo tôi phải dạng chân ra cho hẳn hoi, nhưng tôi chẳng thể thốt nên lời, chỉ biết há hốc miệng.

    “Hức, a…!”

    Mông tôi giật nảy liên hồi, tầm mắt bắt đầu nhấp nháy. Cảm giác lấp đầy bên trong bụng và quy đầu đang nhấn mạnh vào nơi sâu nhất hiện lên sống động. Từ cửa mình đang ngậm chặt phân thân cho đến vách trong bị đẩy sâu vào, tất cả hiện lên rõ mọt mồm dù chẳng nhìn thấy gì.

    Từ phân thân vừa mới xuất tinh, những giọt tinh dịch trắng đục lại trào ra. Tuy số lượng không nhiều nhưng cảm giác lúc đó chẳng khác gì khi đạt cực khoái. Seo Hae-young luồn tay xuống dưới gáy rồi túm lấy tóc tôi, bật cười khẩy như thể không tin nổi, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thấy xấu hổ nữa. Đôi mắt tôi trợn trừng rồi lại nheo lại, run rẩy như sắp ngất đi.

    “Mới cho vào thôi mà đã thế này rồi…”

    Hắn nuốt lại những lời lẽ chẳng mấy hay ho phía sau, túm lấy tóc kéo ngược cổ tôi ra sau rồi bắt đầu di chuyển, đồng thời mút lấy phần da thịt lộ ra. Đúng như sự thiếu tinh tế ngay từ lúc xâm nhập, những cú thúc hông của hắn vô cùng mãnh liệt. Vì đã quen với những lần quan hệ cùng một Hyun-woo luôn kìm nén dục vọng và dịu dàng, tôi đã tạm quên đi loại khoái lạc mãnh liệt khiến đầu óc rối bời này. Trong lồng ngực của một Seo Hae-young lần đầu tiên áp sát ngực mình, tôi chẳng thể thốt ra lấy một tiếng rên, chỉ biết nấc nghẹn, nước mắt từ khóe mắt tuôn rơi lã chã. Hắn đè môi mình lên những dấu vết mà Tae-kyum để lại như muốn phủ lên đó một màu đỏ mới, rồi đâm mạnh phân thân vào trong vách trong đang mút chặt lấy mình.

    “Hức, hư…!”

    Tôi trợn ngược mắt, vội vàng bám lấy vai hắn, nhưng khoái cảm chẳng hề đứt đoạn, cũng chẳng biến chuyển thành nỗi đau. Đôi bàn tay run bần bật của tôi trượt đi. Hết cào cấu tấm lưng nhẵn nhụi lại đến đẩy lấy vòng eo đang nện xuống liên hồi. Nhưng chẳng có thứ gì bị đẩy ra, cũng chẳng có ai rời khỏi.

    Hắn chẳng buồn nghe lời, lột phăng chiếc áo ngủ mà tôi đã vất vả lắm mới mặc vào được trong lúc tôi đang vùng vẫy cố khép chân lại. Vì kéo mạnh cổ áo nên trên da thịt tôi hằn lên những vệt đỏ, nhưng chẳng ai trong hai người để tâm đến điều đó.

    “Á, Hae, Hae-young… a…”

    Vừa mới cho vào chẳng được bao lâu mà tôi đã kêu rên như sắp chết đến nơi, hắn nhấn đầu tôi vào gối, cắn vào vành tai rồi lặng lẽ thì thầm.

    “Cậu thích duong vat đàn ông đến thế cơ à, chỗ nào cũng dạng ra được…”

    Làm cho đến khi cậu phát ngán thì chắc sẽ không thế nữa đâu nhỉ? Đúng không?

    Lời thì thầm rợn người ấy tựa như một loài côn trùng nhiều chân đang bò lổm ngổm quanh lỗ tai.

    Hai đùi dang rộng hết cỡ của tôi lên cơn co giật, nhưng tôi chẳng thể tự mình khép chúng lại được. Mỗi khi không chịu đựng nổi nữa mà định khép lại, một sức mạnh nặng nề lại giữ lấy đầu gối tôi nhấn mạnh xuống. Đôi chân bị vặn vẹo cứ đung đưa theo nhịp thúc hông, cảm giác như xương chậu sắp vỡ vụn đến nơi.

    “Á, ưm…”

    Cửa mình vốn đã giãn rộng đến giới hạn giờ đây nhuộm một màu đỏ rực sau hàng chục lần ma sát, phần hội âm và chiếc gối kê dưới eo cũng đã đẫm tinh dịch nhớp nháp. Dù chẳng dùng đến gel nhưng phân thân đang cương cứng đến đáng sợ của hắn vẫn không ngừng đâm vào trong cái lỗ đang phát ra tiếng mút mát. Mỗi khi phân thân nghiền nát cửa mình đi vào, lướt qua vách trong rồi đâm thẳng vào nơi sâu nhất, một khoái cảm kinh khủng lại lấp đầy bộ não đã hỏng hóc của tôi.

    Seo Hae-young bấu chặt lấy xương chậu nhỏ nhắn của tôi như muốn bóp nát nó, hắn vừa thúc tới tấp như muốn trút hết mọi dục vọng tích tụ suốt một tuần qua, vừa để lại vô số dấu răng trên vành tai tôi.

    “Đã làm nhiều thế rồi mà, hử? Thì phải làm cho tốt vào chứ…”

    Hắn vẫn tiếp tục thúc hông, rời tay khỏi xương chậu để lộ ra những dấu tay hằn rõ rệt. Bàn tay trượt xuống qua vùng hội âm rồi sờ soạn cái lỗ đang ngậm chặt phân thân. Hắn dùng ngón cái đã dính đầy dịch trơn đẩy vùng xung quanh ra, khiến cửa mình đang ngậm chặt phân thân khẽ run rẩy mở rộng. Hắn cố tìm kẽ hở để thọc tay vào nhưng chẳng dễ dàng chút nào.

    “Hư, a… a…”

    Có vẻ như vì đau nên trong tiếng rên rỉ rã rời ấy có lẫn chút tia đau đớn. Tiếc nuối rút tay lại, hắn đứng thẳng dậy, nhìn xuống phía dưới. Tôi chỉ thấy bóng dáng lờ mờ của hắn khi bản thân chỉ còn sức để hé mắt. Thật khó để rời mắt khỏi một Hae-won đang vừa nức nở vừa thốt ra những tiếng rên rỉ như sắp đứt hơi mỗi khi hắn thúc mạnh eo.

    Việc chỉ biết đau đớn đã là chuyện của ngày xưa rồi. Chẳng biết thời gian qua đã lăn lộn thế nào mà cái lỗ đã lỏng lẻo đến mức chẳng cần phải nới lỏng, và dù có đâm chọc mù quáng thế nào thì tôi vẫn bắn tinh xối xả đầy vẻ thích thú. Giữ chặt cái đầu đang ngoẹo sang bên này bên kia bằng hai tay, Seo Hae-young đối mặt với tôi ở khoảng cách chưa đầy một tấc rồi đâm mạnh vào. Vì tâm trạng chẳng mấy vui vẻ nên một câu hỏi lệch lạc bất chợt thốt ra.

    “Thằng nào đâm cho cậu, cậu cũng sướng cả đúng không?”

    Phần bẹn hai đứa đập vào nhau bành bạch rồi lại tách ra, vách trong đang co thắt nuốt trọn phân thân đang xông vào một cách bạo lực mà chẳng gặp chút khó khăn nào. Chiếc giường rộng rãi vốn đủ cho hai người nằm giờ đây rung lên bần bật. Chẳng mấy chốc, từ đỉnh quy đầu của tôi, tinh dịch bắt đầu rỉ ra từng chút một, nhưng chuyển động của hắn không hề chậm lại dù chỉ một chút.

    “Á! Á, Hae-young à… ưm, á…!”

    Dù hắn có hỏi lại “Hử?” thì tôi cũng chỉ biết mếu máo, chẳng thể đưa ra một câu trả lời hẳn hoi mà chỉ biết bật ra những tiếng rên rỉ. Hắn giữ chặt đầu không cho tôi quay đi, hễ tôi định nhắm mắt là hắn lại cắn vào môi ép tôi phải mở ra.

    “Này… mở mắt ra.”

    Chẳng bao lâu sau, hàng lông mi ướt đẫm khẽ run rẩy rồi mở ra. Khi đôi mắt mờ đục của hai đứa chạm nhau, Seo Hae-young vừa hối hận vì đã không bật đèn, nhưng một mặt lại cảm thấy thật may mắn. Hắn muốn nhìn, nhưng lại chẳng muốn thấy. Khuôn mặt bị bóng tối phủ lên một lớp này không phải là khuôn mặt tuổi mười ba đang nhìn thẳng vào hắn đầy căm giận, cũng chẳng phải khuôn mặt tuổi mười tám với vẻ mặt chán chường chỉ nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, hay khuôn mặt tuổi hai mươi với vành tai đỏ bừng cố tỏ ra như không có chuyện gì. Những khuôn mặt của ngày xưa ấy đã biến mất đâu mất rồi, thứ hiện ra trước mắt hắn giờ đây là một khuôn mặt đê tiện đang khóc lóc nức nở vì sướng khi bị duong vat xuyên thấu mà chẳng biết nhục nhã là gì.

    “Hức, ư…! Nhẹ… nhẹ thôi… Hae-young à… á…!”

    Dù mệt lả nhưng tôi cũng chẳng đẩy hắn ra mà chỉ biết bấu chặt lấy ga giường, phân thân đang cương cứng cọ xát vào bụng dưới khiến hắn cảm thấy thật kỳ lạ, dẫu có bóp cổ hay đấm đá thì dường như mọi chuyện cũng chẳng thay đổi. Seo Hae-young mím chặt môi rồi khẽ mỉm cười. Ngay lập tức, gò má hắn nóng bừng lên và khóe miệng hếch lên đầy vẻ châm chọc.

    “Trông cậu rẻ tiền lắm, Hae-won à…”

    Thật đáng tiếc, đó là lời nói thật lòng. Hắn định đưa tay lên cổ tôi nhưng rồi khựng lại, kết thúc bằng một cái tát nhẹ vào má rồi đứng thẳng người lên. Tôi còn chẳng kịp chỉnh lại cái đầu vừa bị đánh văng sang một bên, chỉ biết thở dốc run rẩy, hắn kéo tuột chân tôi ra rồi gác lên vai. Hắn áp môi vào bắp chân đã gầy đi nhiều so với trước đây, đồng thời dùng lòng bàn tay sờ soạn lồng ngực đang phập phồng dữ dội của tôi.

    “Hae-young, Hae-young à…”

    Ngay khi vừa thở được, tôi liền gọi tên hắn, mỗi lần tôi mở miệng là cái lỗ không biết đã tiếp nhận bao nhiêu người kia lại siết chặt lấy phân thân của hắn. Nhìn phân thân đang cương cứng rung rinh như thể chỉ cần đâm thêm một phát xuyên qua vách trong đang bám dính lấy mình là sẽ xuất tinh ngay lập tức, hắn dùng một tay nắm chặt lấy nó. Hắn nhanh chóng sục mạnh phân thân đã trơn trượt vì dính tinh dịch đã bắn ra ba bốn lần trước đó, đồng thời không ngừng đâm vào trong lỗ. Tôi vặn vẹo vòng eo như bị co giật, nghiến chặt răng rồi nhăn mặt.

    “A, ức…! Aa, đừng… đừng chạm vào đó…! Hư hư…”

    “Sao thế. Chắc cậu cũng làm nhiều rồi mà…”

    Khi hắn nhấn mạnh cơ thể đang vùng vẫy như muốn thoát khỏi chiếc gối kê dưới eo, cơ thể tôi bị gập lại và tôi hét lên một tiếng rên rỉ gần như là tiếng thét. Seo Hae-young không hề dừng bàn tay đang sục lại dù chỉ một chút, và theo đó, cột sống của tôi cong lại thành một vòng tròn.

    “Á…! T-tôi một lát, đừng mà…!”

    Bàn chân đang tì vào vai hắn cố gắng dùng sức, nhưng cơ thể đang đứng vững như bàn thạch ấy chỉ càng đè nặng thêm. Bụng dưới bắt đầu đau nhói và trở nên bức bối. Tôi xê dịch phần thân trên đang bị đè nghiến xuống giường, nắm lấy cổ tay hắn đang sục phân thân nhạy cảm của mình và lắc đầu liên tục.

    “Buông, buông ra…! Ư, hức…”

    Cảm giác như tôi sắp tè ra quần đến nơi rồi. Tôi thầm nghĩ xin hãy buông ra, tôi sẽ làm bất cứ điều gì, dẫu tôi có thốt ra bất cứ điều gì chợt nảy ra trong đầu thì bàn tay thô bạo kia vẫn tàn nhẫn vuốt dọc theo thân gậy rồi chà xát vào quy đầu. Dù tôi có cố nhịn bằng cách cọ xát hai đầu gối vào nhau thì mỗi khi phân thân của hắn nghiền nát bên trong, đầu óc tôi lại trống rỗng. Từ khuôn mặt đang há hốc miệng chẳng thể thốt ra lấy một tiếng rên, chỉ có những tiếng hì hục yếu ớt thoát ra. Dù có bị đánh vào mông bảo đừng có siết nữa thì tôi cũng chẳng thể thả lỏng những khối cơ đang co rút lại được.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú