Chương 25
bởi Ly ThiênNhững vệt đỏ hằn lên mu bàn tay Huyn-woo, khuôn mặt tôi dần chuyển sang màu đỏ tía như vết móng cào. Mi mắt run rẩy. Tầm nhìn mờ đi, hình ảnh Joo Huyn-woo thoắt ẩn thoắt hiện. Tôi mò mẫm xung quanh trong hoảng loạn. Bên trái là tựa sofa, bên phải là chiếc bàn thấp. Bàn tay trắng bệch lần trên mặt bàn nhưng chỉ chạm vào tuýp thuốc và vỏ băng dán, những thứ chẳng thể thành vũ khí. Những đốm đen xuất hiện trong tầm nhìn mờ ảo của tôi, rồi dần tập trung vào một điểm.
Đôi môi Huyn-woo. Khóe miệng nhếch lên. Nụ cười rạng rỡ đến đáng sợ.
“Khự… Khực…!”
Mặt tôi đỏ bừng vì máu dồn lên. Nhãn cầu đau nhức như muốn văng khỏi hốc mắt, cảm giác não chết dần vì thiếu oxy khiến tôi đấm mạnh vào cánh tay anh ấy . Dù dồn hết sức, cơ thể kia vẫn bất động như tảng đá. Tôi giật mạnh áo sơ mi trắng như muốn xé toạc. Tuýp thuốc rơi xuống, sức lực dần rời bỏ cơ thể. Mắt trợn ngược. Ngay trước khi đồng tử biến mất sau mí mắt, Huyn-woo mới bất ngờ buông tay.
“Hự…! Ha…! Ực…!”
Tôi há mồm hít không khí ồ ạt rồi ho sặc sụa. Cơn ho dồn dập khiến thân hình gầy guộc co quắp. Giữa lúc thở gấp lấy lại hơi, bàn tay kia lại siết chặt cổ. Chưa kịp định thần, xương, cơ và thịt đã bị bàn tay to lớn nghiền nát. Trong nỗi sợ chết ngạt, tôi đẩy vai Huyn-woo, móng tay cào xé da thịt.
Sắp chết. Không muốn chết. Muốn sống. Chưa từng một lần nghĩ đến cái chết. Ngay cả khi bị luân phiên hãm hiếp, tôi vẫn muốn sống. Bằng mọi giá phải sống.
“Ực… Ức…”
Huyn-woo nhìn xuống gương mặt đỏ ửng, thở ra hơi nóng. Đôi mắt đẫm nước mắt nhăn nhó chớp liên hồi. Cánh tay đập vào vai anh ấy đau điếng, đôi chân giãy giụa, tất cả đều khiến anh thấy đáng yêu đến phát điên. Gáy lạnh run. Phần trước quần đen đã căng phồng không thể giấu giếm. Tai đỏ bừng, Huyn-woo dùng một tay siết cổ tôi, tay kia vội vàng mở khóa quần.
“Ực…! Khứ…! Hứ…!”
“Xin lỗi Hae-won à… Cố chịu thêm chút nữa đi.”
Giọng nói ngập đầy hưng phấn, Huyn-woo đè lên ngực tôi, người đang thở hổn hển. Đầu gối chống xuống sofa, anh lôi duong vat cương cứng đỏ ửng ra ngoài. Tôi vừa ho sặc sụa vừa giật mình khi thấy thứ ấy. Nhìn gương mặt đỏ bừng của tôi, anh ấy không kìm được ham muốn, đẩy mạnh đầu duong vat thô ráp vào kẽ môi.
“Ứ…! Ực…!”
“Đừng dùng răng… Để tôi tự làm.”
Trước khi kịp hét, miệng tôi đã bị bịt kín. Duong vat đâm mạnh vào vòm họng. Huyn-woo lẩm bẩm chửi thề rồi nắm đầu tôi kéo lên, điều chỉnh góc độ để duong vat chui sâu vào cổ họng chật hẹp.
“Ha… Hae-won à…”
“Khụ…! Ức…!”
Vết thương vừa lành trên khóe miệng lại rách toạc, tay tôi buông thõng khỏi đùi săn chắc của anh ấy.
“Ư…! Khụ…!”
Nhân lúc tôi mất sức, duong vat đã ập vào sâu, mũi tôi đập mạnh vào bẹn anh. Miệng mở rộng đến giới hạn, tôi lại cố đẩy đùi và sofa để thoát ra. Nhưng Huyn-woo đã nắm chặt đầu tôi, đẩy hông ra rồi lại đâm mạnh vào. Cổ họng co thắt, dạ dày quặn đau.
“Khụ…! Ức…!”
“Xin lỗi… Hae-won à… Xin lỗi…”
Huyn-woo nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ ứa nước mắt, lưỡi liếm môi như thèm khát. Mỗi lần rút ra đẩy vào, lưỡi mềm ướt đỡ lấy thân dưới duong vat, cổ họng chật hẹp siết chặt đầu. Nắm cổ tay tôi đang đập vào bụng mình, anh bóp mạnh sau gáy tôi, mắt lim dim lắng nghe tiếng nghẹt thở. Khoái cảm tột độ xóa sạch lý trí.
Anh ấy thích điều này. Thích khuôn mặt khóc lóc của Yoon Hae-won. Thích ép mở cổ họng, bẻ cổ tay, siết cổ. Đặc biệt khi đối tượng là Yoon Hae-won.
“Hức… Hae-won à… Yoon Hae-won…”
Lông mi ướt run rẩy. Đôi mắt sáng quắc nhìn Huyn-woo bằng ánh nhìn pha trộn giữa sợ hãi và phẫn nộ. Chính ánh mắt ấy khiến anh ấy điên cuồng đẩy hông mạnh hơn.
“Khụ…! Ức…! Ư…!”
Ngón tay và mí mắt co giật liên hồi. Không thở được. Khóe miệng ướt đẫm nước bọt. Duong vat trơn trượt dùng nước bọt làm chất bôi trơn, đâm sâu vào cuống họng.
Hóa ra biệt thự hôm đó không phải mơ. Sau vài nhịp đẩy, tôi vô thức há miệng lấy hơi ngay khi anh ấy rút ra. Tôi nhớ ra không được nuốt, nhớ cách thả lỏng cổ để mở rộng họng.
Thật vô nghĩa. Tưởng chuyện đã kết thúc, hóa ra mới chỉ bắt đầu. Không ngờ Joo Huyn-woo lại là khởi nguồn. Vết rách khóe miệng đau nhói.
Seo Hae-young và Joo Huyn-woo giống mà khác. Đều coi tôi như búp bê, nhưng loại búp bê khác nhau. Tôi ghét cả hai đến mức không thể chọn bên nào đỡ hơn.
Chân đạp vào tay vịn sofa yếu dần. Tiếng thở gấp của Huyn-woo và âm thanh ướt át khi duong vat ra vào cổ họng vang lên thô tục. Màng nhầy và da thịt va đập liên tục. Mỗi lần đâm sâu, mũi tôi lại đập vào bẹn anh ấy. Nước bọt chảy dọc cằm lệch, nhỏ giọt lên cổ áo sơ mi. Sức lực cạn kiệt, tôi chỉ còn cách đẩy nhẹ vào đùi Huyn-woo.
Ánh mắt đờ đẫn nhìn lên bỗng sáng quắc khi đầu duong vat rút ra khỏi miệng, lơ lửng trước mặt.
“Hức…! Khụ…! Ực…!”
Đầu duong vat nhớt nhát chạm vào khóe mắt và má tôi, người đang thở hổn hển.
“Khụ… Hae-won à…”
Chẳng mấy chốc, tinh dịch ấm áp phủ kín mặt tôi như lần trước. Giọt tinh dịch rơi từ lông mi xuống môi run rẩy. Tôi dùng tay gạt đi chất lỏng trắng đục trên sống mũi, lau luôn nước mắt. Cảm giác nhớt nhát và mùi vị vừa kinh tởm vừa quen thuộc.
Vài tháng trước, tôi không tưởng tượng nổi việc có ngày trở nên quen với cảm giác bị đút duong vat vào cổ họng. Dù có thể cố nuốt duong vat của Seo Hae-young nếu cố gắng, nhưng phải chuẩn bị tinh thần rất lâu. Còn giờ… Càng phải cố nén tiếng khóc, hơi thở càng gấp gáp.
Huyn-woo dùng ngón tay xoa vành tai đẫm nước mắt của tôi Móng tay cào mạnh khiến tôi quay đầu đột ngột. Nhìn ánh mắt giận dữ của tôi, anh ấy nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối bù.
“…Hae-won à.”
Huyn-woo vén mái tóc dính tinh dịch, lộ ra vầng trán thanh cao. Tay anh ấy lau nước mắt nhưng vừa chạm vào, tôi đã phản ứng dữ dội.
“Đ… Đồ khốn…! Đừng đụng vào…!”
Móng tay cào xước da, Huyn-woo nhìn mu bàn tay đỏ ửng rồi bật cười. Anh ấy biết bản thân mình thật sự hỏng rồi, chỉ nhìn vẻ sợ hãi của Hae-won cũng đủ cương cứng. Nắm chặt cổ tay đang đẩy đùi mình, anh bẻ quặt tay Hae-won ra sau. Vẻ mặt chửi rủa rồi nhanh chóng hoảng sợ thật đáng yêu.
“…Xin lỗi.”
Lời xin lỗi chân thành phát ra từ gương mặt bình thản. Phải mất rất lâu anh mới chấp nhận sự thật về bản thân. Dù quá khứ hay hiện tại, anh vẫn luôn muốn cưỡng hiếp Yoon Hae-won.
Joo Huyn-woo lại đút duong vat vào miệng Hae-won lần nữa. Một tay nắm sau gáy, tay kia bóp cổ để quan sát đường nét duong vat dưới da. Mặt Hae-won đỏ bừng, tiếng nghẹt thở càng kích thích anh đẩy sâu hơn, xuất tinh thẳng xuống cổ họng. Không cần nuốt, tinh dịch tự trôi xuống.
Sau hai lần nhận tinh dịch, tôi bật khóc thảm thiết. Mặt nhăn nhó nhưng không phát ra âm thanh, chỉ có tiếng thở khò khè. Huyn-woo kìm nén ham muốn trói tôi lại và đâm cho đến khi rách nát, ôm chặt thân hình giãy giụa vào lòng.
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, tôi xin lỗi.”
Tôi vùng vẫy, dùng giọng khản đặc chửi rủa. Những lời xin lỗi chân thành càng khiến tôi thêm đau khổ. Giá như không chạm vào Joo Huyn-woo ngày đó… Giờ không biết trách ai nữa.
0 Bình luận