Chương 18
bởi Ly ThiênTôi rời nhà cùng Seo Hae-young khi hắn đang trên đường đến trường, và tôi đã không thể khăng khăng đòi tự đi bộ. Thật khó để đối đầu dù chỉ một giây với Seo Hae-young khi hắn đang mở cửa ghế phụ và nhìn tôi chằm chằm, nên tôi đành lóng ngóng leo lên xe, để rồi bị hắn đánh vào mông một cái. Tôi giật mình quay lại, chỉ thấy Seo Hae-young khẽ bóp nhẹ rồi buông ra đầy thản nhiên, hắn khẽ chớp mắt.
“Không lên à?”
Gương mặt hắn trông thanh sạch đến mức đáng sợ so với kẻ vừa làm ra hành động của một tên phong lưu. Hae-won, người đã kiệt sức vì bị hắn đè lên bàn ngay giữa bữa sáng, khẽ mím đôi môi đầy bất mãn rồi ngồi vào chỗ. Giữa hai cánh mông vẫn còn cảm giác ê ẩm, mỗi khi cọ xát vào ghế xe lại thấy nóng rát. Dù tự nhủ rằng bị đánh thế này vẫn còn may hơn chán vạn lần, nhưng tôi vẫn thấy u uất vì cảm giác những sự cố kiểu này chẳng bình thường chút nào.
“Khi nào thì dọn xong?”
Seo Hae-young quay lại ghế lái, vừa nổ máy lùi xe vừa hỏi. Tôi mân mê chiếc điện thoại trong tay, yếu ớt đáp lại.
“Sắp rồi… Tôi phải liên lạc với chủ nhà đã.”
“Cứ thế mà dọn ra không được à?”
“Phải lấy lại tiền cọc chứ…”
Chẳng đáng bao nhiêu.
Tôi vờ như không nghe thấy tiếng hắn lầm bầm khi xoay vô lăng. Dù sao đó cũng chỉ là lời nói dối để trì hoãn việc dọn vào nhà Seo Hae-young. Khi nghe hắn bảo sẽ để trống một phòng cho tôi đến ở, tôi cũng không mấy ngạc nhiên. Đó hoàn toàn là lời mà một kẻ vốn lười ghé thăm nhà chính như hắn có thể nói ra. Tôi cũng chẳng lạc quan đến mức không hiểu được hàm ý rằng hắn muốn dùng tôi bất cứ lúc nào hắn thích.
Giữa lúc đang thẫn thờ, một câu hỏi khó chịu bất chợt ập đến.
“Có thấy vòng tay của tôi không?”
“…Vòng tay?”
“Tháo ra để đó mà giờ biến mất rồi.”
Tôi cố tránh ánh mắt đang liếc nhìn mình, nhìn chằm chằm về phía trước.
“Tôi không rõ lắm…”
Câu trả lời đã được định sẵn. Tôi vờ vịt phủ nhận, tay nắm chặt lấy vạt quần. Seo Hae-young chỉ đáp lại bằng một tiếng “Thế à?” rồi im lặng bẻ lái. Tôi lau đi mồ hôi hột, nín thở chờ đợi những câu hỏi tiếp theo nhưng tuyệt nhiên không có sự truy hỏi nào thoát ra từ đôi môi đỏ ấy. Thật may mắn.
Khi xe vừa dừng trước cửa nhà, tôi tháo dây an toàn định bước xuống thì Seo Hae-young nằm bò ra vô lăng, đôi mắt nheo lại.
“Lại định dẫn đàn ông về nhà à?”
Thấy tôi chậm chạp không đáp, hắn đan hai tay lại rồi dùng ngón tay tạo nên những cử chỉ thô thiển. Ngón trỏ cứ đâm vào rồi lại rút ra khỏi vòng tròn được tạo bởi ngón tay khác. Động tác lặp đi lặp lại nhiều lần đó trần trụi đến mức gây buồn nôn.
“Nếu thấy thiếu thì làm thêm ở đây luôn đi.”
Vừa nói hắn vừa cười hì hì, bộ dạng đó phản ánh một tâm trí mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi dù chỉ một khoắc giây. Hắn đúng là không bình thường. Tôi cứng nhắc lắc đầu, cúi gầm mặt xuống.
“Đau… Đau đến mức có bảo làm tôi cũng không làm được…”
“Thế à? Đau nhưng cậu vẫn thích mà.”
Tôi không thể thốt ra lời phủ nhận. Dù tôi có kêu đau hắn cũng chẳng dừng lại, nên tôi buộc phải cảm nhận nó, và khi một người kết thúc thì người khác lại xông vào, tôi phải đón nhận cả sự khổ đau lẫn khoái lạc. Đó là kết quả được tạo ra bởi cả ba người bọn họ. Nỗi sợ hãi mơ hồ rằng có ngày mình sẽ đạt cực khoái ngay cả khi đang bị đánh đập dâng lên, tôi vội vàng mở cửa xe.
Tôi khẽ chào rồi bước về phía nhà, nhưng bỗng nhớ ra điều gì đó nên lại quay lại xe của Seo Hae-young. Tôi gõ nhẹ vào cửa kính xe, Seo Hae-young khi ấy đang định sang số liền hạ kính xuống. Ánh mắt như muốn hỏi “có chuyện gì” của hắn đâm vào da mặt tôi, nhưng tôi cố giữ vẻ thản nhiên. Tôi khẽ quan sát sắc mặt hắn rồi nói ra mục đích của mình.
“Thẻ của cậu… Mật khẩu là gì?”
“Mật khẩu?”
Thấy đôi lông mày hắn nhíu lại đầy nghi hoặc, tôi vội vàng thêm vào lời giải thích.
“Tiền… Tiền mặt tiện hơn nên…”
Giữa lúc tôi đang lắp bắp giải thích về sự tiện lợi của tiền mặt, Seo Hae-young khẽ tránh mắt đi. Có vẻ hắn không muốn nói. Khi tôi ngượng ngùng định quay đi thì một tiếng gọi hời hợt vang lên.
“Này.”
Bàn tay hắn thò ra ngoài cửa sổ ngoắc ngoắc. Khi tôi tiến lại gần, hắn lật lòng bàn tay xuống ra hiệu cho tôi cúi đầu. Ngay khi tôi vừa chậm rãi cúi người, bàn tay đang vẫy vùng ấy đột ngột chộp lấy gáy tôi. Trái ngược với bàn tay đang bóp chặt đến đau đớn, một nụ hôn nhẹ nhàng chạm vào môi tôi rồi tách ra. Tôi sửng sốt mở to mắt, theo phản xạ đưa mu bàn tay lên lau môi. Có vẻ hành động đó làm hắn buồn cười, Seo Hae-young vừa cười khục khặc vừa kéo kính xe lên, buông lại một câu.
“Sinh nhật.”
“…Mật khẩu ấy hả?”
Seo Hae-young không đưa ra câu trả lời chính xác mà đóng hẳn cửa kính. Tôi nhìn theo đuôi xe đang lách qua khu đất trống tồi tàn cho đến khi nó biến mất hẳn mới quay bước về nhà. Trong đầu tôi không ngừng lặp lại ngày sinh nhật của Seo Hae-young mà mình vẫn nhớ rõ mồn một.
Bước đi thẫn thờ dọc hành lang bẩn thỉu, đầu óc Hae-won chứa đầy những suy nghĩ rối bời nên đã không nhận ra tiếng bước chân bất ổn đang chậm rãi bám theo sau. Ngay khi tôi vừa tra chìa khóa vào ổ của cánh cửa mà vài ngày nữa sẽ vứt bỏ, đôi vai tôi bị tóm chặt rồi đẩy mạnh vào bên trong. Tôi giật nảy mình vì kinh hãi. Cứ ngỡ Seo Hae-young lại giở trò trêu chọc, nhưng ngay khi quay lại, tôi liền câm nín.
“Vẫn chưa đi sao…”
Không phải Seo Hae-young. Một bóng người cao lớn đứng ngược sáng, đầu gục xuống, hai nắm đấm siết chặt. Cánh cửa chính đóng sập lại, sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn nhà chật hẹp. Đối diện với người mà mình không ngờ tới, tôi chần chừ lùi lại phía sau.
“Cậu bảo không phải là đang thăm dò mà.”
Giọng nói khàn đục thốt ra từ nơi trầm thấp. Cái đầu đang gục xuống ngẩng lên, để lộ gương mặt với gò má sưng tấy và đôi môi dập nát. Thay vì gương mặt thê thảm ấy, tôi không thể rời mắt khỏi đôi mắt lờ đờ của anh ấy.
Ánh mắt ấy khiến tôi rợn tóc gáy. Cảm giác nổi da gà lan từ cánh tay lên tận gò má. Trong không gian chỉ có tiếng thở của hai người, tôi là người mở lời trước vì căng chần.
“…Hyun-woo à.”
Chưa kịp nói hết câu, đôi môi dập nát của anh ấy lại mở ra, những lời trách móc quái gở tuôn ra lầm bầm.
“Cậu bảo sẽ đi cùng nhau, bảo sẽ sống cùng nhau mà. Cậu cũng nói là sẽ thử thích tôi…”
Dáng vẻ kích động của Hyun-woo khiến tôi trở nên nôn nóng. Việc Seo Hae-young có thể ập đến bất cứ lúc nào đã là một vấn đề, nhưng cuộc gặp với Hyun-jung tối qua cũng chiếm một phần lớn nguyên do. Cảm giác tội lỗi đè nén khiến tôi thốt ra lời bằng giọng điệu khá nhẹ nhàng. Tôi đặt điện thoại lên kệ giày rồi khẽ đẩy vai Hyun-woo, định bụng sẽ đuổi anh ấy ra ngoài.
“…Tôi sẽ liên lạc sau. Bây giờ nếu cậu ở đây thì…”
“Cũng có thể như vậy. Việc cậu gặp Seo Hae-young, bây giờ vẫn có thể như vậy… Nhưng ít ra cậu cũng nên liên lạc cho tôi một lần chứ…”
Nhưng Hyun-woo đột ngột ngắt lời và rút ngắn khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt. Khi Hyun-woo, người có khung xương to lớn chẳng kém gì Seo Hae-young, tiến sát lại gần, sự áp bách đè nặng lên cơ thể tôi. Nỗi sợ hãi tiềm ẩn âm thầm trỗi dậy.
May mắn thay, Hyun-woo thường là kẻ hay ngại ngùng ngoại trừ những lúc làm chuyện đó, nên tôi chậm rãi hạ tay xuống nắm lấy cánh tay dày rộng của anh ấy. Tôi định bụng sẽ dỗ dành để anh ấy về, nhưng nỗi sợ bản năng trào dâng khiến lời nói không được trơn tru.
“Chị… Chị ấy có gặp cậu không? Vì thế nên…”
“Tôi đã định nhẫn nhịn. Đã định… dù có hơi lo lắng, tôi vẫn tưởng là mình ổn.”
Dường như không nghe thấy lời tôi, Hyun-woo tiếp tục độc thoại với giọng nói như đang chực khóc. Tôi bàng hoàng nhận ra hàng lông mi của Hyun-woo đã bắt đầu ướt đẫm.
“Sao cậu lại kh… khóc…, khục…”
Bàn tay tôi định đưa lên lau mắt cho anh ấy bỗng chốc bị tóm lấy ghì vào cổ. Những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang siết chặt lấy cái cổ dài. Tôi bật ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào, vừa cào cấu bàn tay đang bóp cổ mình vừa đấm vào vai Hyun-woo. Nhưng Hyun-woo chẳng hề lay chuyển, nước mắt cứ thế thấm đẫm gò má anh ấy.
“Cậu cũng phải nỗ lực chứ. Khi cậu không bắt máy, tôi đã…”
“Hy… khục, khước…!”
Thái độ mất đi lý trí của Hyun-woo hoàn toàn khác hẳn với trước đây, không biết anh ấy đã trải qua những chuyện gì. Những giọt nước mắt rơi lã chã từ đôi mắt vặn vẹo trông vừa có vẻ đau khổ, vừa có vẻ tức giận. Gương mặt tôi đã đỏ gay vì máu không lưu thông được và cảm giác như sắp nổ tung, nhưng tôi vẫn dùng bàn tay run rẩy nắm lấy cổ tay Hyun-woo và khẽ xoa bóp.
“Hư… ha… ha…!”
Lời van nài bị bóp nghẹt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi bị quăng quật xuống lối vào chật hẹp.
“Hộc…!”
Cơn đau tê tái xộc lên từ lồng ngực khi va chạm với sàn nhà. Cơ thể nát bấy không thể gượng dậy nổi, chỉ biết co giật một cách yếu ớt. Tôi nhắm nghiền mắt lại rồi lại mở ra, hổn hển dưới thân hình đang đè nghiến lên lưng mình. Không thể hít thở nổi, tôi chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ “ư ư”.
“Thằng khốn đó tốt đến thế sao? Bị đánh mà cũng thấy thích à? Tôi… tôi thực sự thích cậu mà… Tôi có thể đối xử tốt với cậu.”
Chưa kịp định thần xem tình hình hiện tại là gì, những bàn tay run rẩy đã mơn trớn cạp quần tập được buộc chặt của tôi. Trong khi bàn tay ấy luồn ra phía trước tháo nút thắt, cơ thể tôi vùng vẫy loạn xạ, nhưng chỉ riêng việc bật ra tiếng ho bị nghẹn nơi cổ họng đã khiến tôi kiệt sức. Dù giọng nói run rẩy của anh ấy đang chạm vào gáy tôi – nơi đầy rẫy những vết cắn – tôi cũng không thể tránh né.
“Tôi đã thích cậu mãi, từ ngày xưa rồi… Thực sự tôi đã muốn làm thế này. Từ lúc chúng ta còn nhỏ, từ khi đó…”
Chiếc điện thoại bị văng ra xa khi va vào kệ giày đang nhấp nháy đổ chuông ở góc phòng. Tôi cứ ngỡ căn nhà này chật hẹp đến mức chẳng có chỗ đặt chân, nhưng giờ đây, cái góc phòng đó trông thật xa xôi vạn dặm.
Cơ thể bị đè nén xô về phía trước, những giọt nước mắt đọng nơi sống mũi trào ra. Gò má tôi không ngừng bị chà xát xuống sàn nhà khô khốc tạo nên những vết xước mờ, rồi lại chồng lên những vết xước khác sâu hơn. Hyun-woo thúc mạnh hạ bộ vào, nhấn chìm đôi mông vốn đã loang lổ những vết bầm tím và dấu vết đỏ hằn.
“Khục…”
Một cảm giác tê dại ập đến cùng với sự xuất tinh bên trong những vách ngăn đang siết chặt lấy dương vật. Một hơi thở dài mang theo hơi nóng thoát ra. Hyun-woo nới lỏng bàn tay đã bóp chặt đến mức tê cứng, khiến cánh tay đầy những dấu tay đỏ của tôi buông thõng xuống sàn. Tiếng xương va chạm nhỏ nhặt ấy đã kéo lý trí quay về, bấy giờ Hyun-woo mới sực tỉnh và hít một hơi thật sâu.
“A… chết tiệt…”
Đôi mắt vằn tia máu đỏ rực lia đi đầy hối hả. Xung quanh lỗ nhỏ đang hé mở để lộ lớp thịt mềm bên trong là đầy rẫy tinh dịch trắng xóa, còn Hae-won thì nằm rũ ra như đã chết, không chút động đậy với quần áo xộc xệch. Trong phút chốc, những gì mình vừa gây ra chạy qua đầu anh ấy như một thước phim chậm.
“A, Hae-won à…”
Anh ấy đã kéo quần xuống, thúc duong vat vào cái lỗ không thể khép lại được và dồn dập đâm rút. Anh ấy đã vặn vẹo cánh tay đang kháng cự và bịt miệng tôi lại khi tôi định nói những điều anh ấy không muốn nghe. Anh ấy đã đè nghiến lấy tôi đang đau đớn và cảm thấy hưng phấn.
Đến mức không thể tin nổi. Đó là điều anh ấy luôn khao khát, nhưng cũng là điều không được phép làm. Thứ đã thiêu rụi chút lý trí cuối cùng mà anh ấy cố bám víu chính là một câu nói của tôi.
“Nếu Seo Hae-young biết…”
Cứ mở miệng ra là Seo Hae-young, Seo Hae-young, Seo Hae-young, Seo Hae-young.
Trong khi điên cuồng tìm kiếm Hae-won – người đã mất liên lạc nhiều ngày, vào lúc bị Hyun-jung tát, mọi chuyện vốn đã chuyển biến tồi tệ. Anh ấy chẳng nói lời nào với Hyun-jung, người đang nghẹn ngào đấm vào ngực mình vì quá sốc. Dù quá trình dẫn đến đây có ra sao, kế hoạch mang cậu đi vẫn không thay đổi, và dù là gia đình trân quý đến mấy, anh ấy cũng không có nghĩa vụ phải giải trình từng chút một. Anh ấy chỉ lo lắng cho Hae-won đang bặt vô âm tín. Dù có tức giận, anh ấy vẫn cố nén vào lòng.
Cho đến trước khi nhìn thấy Hae-won bước xuống từ xe của Seo Hae-young, anh ấy vẫn đang nhẫn nhịn rất tốt. Nếu trước đó cậu liên lạc dù chỉ một lần, anh ấy thực sự đã có thể kiềm chế được.
“Vì tôi thích cậu, vì quá thích cậu nên mới làm thế…”
Lời thú nhận đầy hơi nước và run rẩy thảm hại thoát ra từ kẽ môi, gương mặt lấm lem nước mắt vặn vẹo một cách xấu xí. Hyun-woo dùng bàn tay run lẩy bẩy cẩn thận xoay vai Hae-won lại, đôi môi anh ấy méo xệch một cách gượng gạo.
“Xin lỗi, tôi sai rồi…”
Hyun-woo rút chiếc khăn tắm mà anh ấy đã nhét vào miệng Hae-won – người đã ngất đi từ lúc nào, rồi kéo chiếc quần đang vắt vẻo trên đùi xuống, lột sạch ra. Anh ấy vuốt ve gương mặt bẩn thỉu vì nước mắt và nước dãi, đặt nụ hôn lên vết xước hằn trên xương gò má.
“Hae… won à… xin lỗi cậu…”
Vừa lầm bầm lời xin lỗi, Hyun-woo vừa dang rộng đôi chân tôi và một lần nữa thúc duong vat vào cái lỗ nhớp nháp. Chậm rãi cho đến tận cùng, như muốn cảm nhận từng nếp nhăn nơi vách ngăn ấy.
“Ha…”
Bên trong cậu, người không có bất kỳ phản ứng nào ngoại trừ đôi hàng mi che khuất đôi mắt đẹp đang khẽ rung lên – đã bao bọc lấy duong vat một cách mềm mại mà không có lực đẩy ra.
“Xin lỗi, là tôi sai…”
Theo mỗi nhịp thúc hông, cậu đang lịm đi lại bị rung chuyển dữ dội. Anh ấy đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên vầng trán đang nhíu lại, vừa mút lấy đôi môi rướm máu vừa không ngừng rơi lệ. Vì thấy quá đỗi tuyệt vời, và cũng vì cảm thấy bản thân thật kinh tởm khi lại hưng phấn trước một Hae-won đang nằm rũ rượi như một con búp bê.
***
Chìm sâu vào trạng thái vô thức, tôi đã mơ một giấc mơ rất dài. Đó là giấc mơ phác họa lại những ngày xưa cũ một cách mơ hồ. Khi bức màn đen vén lên, nơi hiện ra là một tang lễ vắng lặng với hai vòng hoa viếng thay cho khách đến chia buồn. Một ngày tang lễ đạm bạc, không có người nhận tiền phúng điếu, cũng chẳng có ai khóc thương.
Đó là đám tang kéo dài ba ngày rơi vào cuối tuần. Tôi thấy Go Tae-kyum và Joo Hyun-woo mặc vest đen thay vì đồng phục học sinh bước đến, liền đứng thẳng người dậy. Tôi đã lay vai Seo Hae-young đang nằm bò ra đó để báo cho hắn biết là hai người họ đã đến, nhưng hắn chẳng có phản ứng gì đặc biệt, nên tôi chỉ khẽ chạm vào bờ vai rộng của hắn rồi đứng lên.
Ngay khi vừa ký tên vào sổ tang, Tae-kyum tháo giày bước lên rồi nhét phong bì tiền phúng điếu vào túi áo vest. Tôi lấy phong bì ra khỏi cái túi đang phồng lên một cách buồn cười đó, định bụng sẽ gửi lời cảm ơn thì một giọng nói gắt gỏng đã vang lên trước.
“A. Tôi ghét cái mùi này chết đi được.”
Chẳng thèm nói lấy một lời lịch sự, Tae-kyum lướt qua tôi rồi ngồi bệt xuống cạnh Seo Hae-young – kẻ đang nằm bò trên sàn nhà ấm áp bấm điện thoại. Tôi khẽ liếc nhìn theo rồi thản nhiên vuốt thẳng tờ giấy bị nhăn, bấy giờ lại có thêm một chiếc phong bì nữa đặt lên trên.
“Tôi đến muộn quá. Xin lỗi nhé.”
Trong khi tôi mân mê chiếc phong bì dày cộm và định gửi lời cảm ơn tử tế lần này, Hyun-woo đã tự nhiên bước vào trong thắp hương. Tae-kyum vừa nhìn Hyun-woo đang bái lạy vừa cười khẩy, rồi nằm vật ra gối đầu lên người Seo Hae-young. Bình thường nếu bị đè nặng như thế Seo Hae-young đã bảo tránh ra ngay, nhưng giờ hắn chỉ dán mắt vào màn hình game. Tae-kyum cởi cúc áo vest đen, chọn một tư thế thoải mái rồi nhìn vào di ảnh của người đàn ông có nét giống Hae-won, buông lời mỉa mai.
“Suốt ngày đánh đập thằng bé, giờ chết đi là phải.”
“Cậu nói chuyện nghe ‘đẹp’ mặt thật đấy…”
Hyun-woo vừa bái xong liền liếc nhìn Tae-kyum bằng ánh mắt khinh bỉ, còn Tae-kyum chỉ nhún vai. Thậm chí còn hỏi ý kiến Hae-won đang đứng đối diện xem mình nói có đúng không.
“Thì cũng tốt mà.”
Tôi thản nhiên đáp lại, sau khi bái đáp lễ với Hyun-woo, tôi không đứng dậy ngay mà bò lồm cồm đến. Tôi gối đầu lên đôi chân dài đang duỗi thẳng của Tae-kyum, lặng lẽ ngắm nhìn những làn khói hương đang tan tác trong không trung.
“Nằm xuống đi. Ấm lắm.”
0 Bình luận