Chương 3
bởi Ly Thiên“Ừa…”
Hyun-woo, người đã ngủ say như chết suốt nửa ngày, tỉnh dậy với cơ thể mệt mỏi.
Seo Hae-young đã ép anh ấy uống rượu đến mức tưởng chết đi sống lại. Không hiểu sao lại ngủ trên ghế sofa nên chân anh ấy bị tê cứng. lảo đảo bước vào bếp, mở chai nước và uống cạn một nửa, rồi rửa qua trong phòng tắm, hơi rượu tan biến hoàn toàn.
Đó là lý do tại sao tuổi trẻ thật tuyệt. Hyun-woo, người vừa hồi phục nhanh chóng và sảng khoái, vuốt ve cơ bụng đang hơi khó chịu vì ăn quá nhiều và bước lên cầu thang để lên tầng hai.
“Này…”
Mặt trời đã lên cao, nhưng cả ngôi nhà im lặng như chết. Hyun-woo lắc đầu để nước văng ra và bước vào căn phòng trước mặt, thấy Go Tae-kyum đang nằm sấp ngủ trên giường. Anh ấy cười khúc khích, dồn lực vào chân và nhảy phốc lên giường.
“Này! Dậy đi!”
Anh ấy đè bẹp đôi chân đang duỗi thẳng của Tae-kyum.
“Á, đitme…!”
Tae-kyum bật dậy, chải mái tóc rối bù với vẻ khó chịu. Hyun-woo nhanh chóng giật lấy chăn và ném ra xa, rồi cười và lùi lại.
“Ăn uống rồi ra biển quẩy nè. Nhanh đi tắm đi.”
“A… Không có cách đánh thức nào tử tế hơn à. Đau vãi…”
Tae-kyum dùng tay xoa mắt, lẩm bẩm chửi thề và nhặt chăn lên. Anh ta không có vẻ gì là định nằm xuống lại.
“Tôi đi đánh thức mấy tên khác đây.”
Hyun-woo bước vào phòng khác với bước chân phấn khích, đứng ở cửa và thốt lên lời cảm thán. Căn phòng với tầm nhìn toàn cảnh biển qua cửa sổ lớn luôn khiến anh tacậu trầm trồ mỗi lần nhìn thấy. Dù vậy, Tae-kyum lại thích những nơi kín đáo nên không dùng phòng này.
Khi anh ấy hạ tầm mắt xuống, ngay dưới cửa sổ, trên giường là một khối tròn được bọc trong chăn. Hyun-woo cười tinh nghịch và tiến lại gần, giật tấm chăn che mặt xuống rồi đứng sững lại.
“Ơ…”
Đó là Yoon Hae-won. Vì nằm nghiêng nên chỉ thấy được nửa mặt, nhưng vai và cánh tay đều lộ ra. Những vết tay và vết môi in rõ trên làn da trần.
Hyun-woo đứng người một lúc rồi cẩn thận đắp chăn lại và gãi đầu. Những vết đó rất rõ, giống như vừa mới để lại, nếu hai người họ lén lút làm chuyện đó khi đi chơi thì chắc là…
“Chào buổi sáng.”
Giật mình vì giọng nói bất ngờ, Hyun-woo quay lại và đối mặt với Seo Hae-young, người đang mặc quần và lắc đầu để nước văng ra. Hyun-woo ấp úng chào và liếc nhìn Seo Hae-young, người vừa ra khỏi phòng tắm trong phòng, rồi vội vàng đắp chăn kín cho Hae-won. Anh ấy lo lắng vì có thể Seo Hae-young sẽ biết về mối quan hệ giữa Go Tae-kyum và Yoon Hae-won.
“Phòng khác cũng có phòng tắm, mắc gì cậu qua tắm ở đây vậy?”
Mặc kệ sự khó chịu của Hyun-woo, Seo Hae-young bước đến và ngồi lên giường. Hắn nắm lấy mắt cá chân Hae-won đang thò ra từ dưới chăn, dùng ngón cái xoa nhẹ và đáp lại với giọng bình thản.
“Tôi ngủ ở đây thì tắm ở đây thôi.”
“…Cậu ngủ với Yoon Hae-won á?”
Nụ cười gượng gạo của Hyun-woo lộ ra. Seo Hae-young bình thản nghịch mắt cá chân rồi nằm xuống giường. Sau đó, hắn ôm lấy Hae-won đang được chăn bọc bằng đôi chân dài và cười như người mất trí.
“Ừ. Tôi ngủ với Yoon Hae-won đấy, làm sao nào?”
“Ơ… Vậy à.”
Vì giường rộng nên có thể ngủ chung, nhưng Yoon Hae-won lại cởi hết đồ… Đột nhiên những tưởng tượng bẩn thỉu ập vào đầu anh ấy. Một tưởng tượng kỳ lạ về việc ba người quấn lấy nhau.
Bụng anh ấy cồn cào. Có vẻ như cơn say đang trỗi dậy. Anh ấy vội vàng nói rằng vậy thì đánh thức cả Hae-won dậy rồi ra ngoài, bịt miệng và rời khỏi phòng.
Mình không tưởng tượng ra những thứ vô lý nữa. Làm gì có chuyện đó chứ.
Không lâu sau khi Hyun-woo rời đi, Hae-won tỉnh giấc.
Vì giống như ngất hơn là ngủ nên đầu tôi không được tỉnh táo. Đôi mắt sưng húp khó khăn ngay cả việc chớp mắt. Toàn thân đau nhức, tôi úp mặt vào chăn và rên rỉ. Cảm giác như lỗ hậu đã bị xé toạc sau khi lấp đầy duong vat suốt đêm.
Tôi vẫn cảm nhận được lỗ hậu đang tự động đóng mở, khiến da gà nổi lên.
Tôi không nhớ gì về những gì đã xảy ra sau khi bị Seo Hae-young đánh. Hơn một nửa ký ức đêm qua đã biến mất như bị cắt bỏ. Dù cố nhăn mặt để nhớ lại, nhưng quá khứ đó chỉ là một màu đen tối.
“Cậu ngủ ngon chứ?”
Cơ thể giật mình vì giọng nói quen thuộc. Chăn kéo lên đến vai từ từ tuột xuống, và ngón tay chạm vào lưng tròn. Seo Hae-young, người đang dùng ngón tay vuốt dọc xương sống nổi rõ trên lưng gầy, lại hỏi “Hả?”. Tôi định trả lời theo những gì đã học, nhưng cổ họng đau rát. Khi vuốt cổ, tôi chợt nhớ ra một điều.
Khi một duong vat đâm vào lỗ hậu, một cái khác lại vào cổ họng. Tôi không nhớ đã mút duong vat của ai và bao nhiêu lần. Trong lúc đó, tay Seo Hae-young di chuyển xuống dưới. Hắn dùng ngón trỏ xoa nhẹ vào hông đầy vết bầm và hỏi nhẹ nhàng.
“Cậu vẫn thích tôi chứ?”
Tôi chớp mắt và không trả lời. Tôi úp mặt vào gối, định viện cớ đau họng nếu bị ép. Luôn chờ đợi xem khi nào hắn sẽ gọi, nhưng bây giờ tôi không muốn nhìn thấy Seo Hae-young. May mắn là hắn đang quay lưng lại.
Seo Hae-young nhìn tôi, người đang im lặng không nói gì, rồi ngồi dậy và nắm lấy đầu của tôi. Hắn ép tôi gật đầu lên xuống và cười toe toét. Một chút xấu hổ thoáng hiện rồi nhanh chóng bị che lấp dưới nụ cười vô tư như thường lệ. Seo Hae-young nắm lấy vai tôi đang nằm quay lưng và đặt tôi nằm ngửa, rồi chạm vào trán nhăn nheo và cười tươi.
“Dậy thôi nào. Chúng ta ra biển chơi.”
Tôi liếc nhìn Seo Hae-young đang cười và xoa trán. Ánh nắng trưa xuyên qua cửa sổ chiếu rực rỡ lên người hắn.
Nhưng thật kỳ lạ. Mỗi khi Seo Hae-young cười, tim tôi đập nhanh, tâm trạng ngột ngạt khó tả, nhưng bây giờ thì khác.
Nhịp tim thấp và nhanh. Sống lưng lạnh lẽo, và vai tự chùn xuống. Đó là cảm xúc mà tôi đã từng trải qua từ rất lâu trước đây, thông qua những người khác.
Người cha đá thốc vào cửa nhà vệ sinh, ông chủ quỵt tiền lương vung nắm đấm, vị khách khó chịu đột ngột túm lấy cổ áo. Cảm xúc mà tôi cảm nhận từ Seo Haeyoung cũng giống như họ.
Giống hệt như lúc đó.
***
Tôi đội chiếc mũ rộng vành, trong xe trên đường ra biển, tôi nín thở và chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc trước, Go Tae-kyum chép miệng và đội mũ lên đầu tôi. Chiếc mũ tạo bóng râm che đi phần nào má đầy vết máu. Vì không nhớ chuyện đêm qua nên tôi cũng không tức giận khi nhìn mặt Tae-kyum. May hơn là Hyun-woo, người đang lái xe, quá mải mê với biển nên không để ý.
Nhìn những hàng cây dày đặc lướt qua nhanh chóng, tôi muốn mở cửa một chút. Không chỉ là cửa sổ nhỏ, mà mở cửa xe sẽ mát hơn. Tôi nắm lấy tay nắm và kéo nhẹ, nhưng cửa tự động khóa khi vượt quá tốc độ nhất định chỉ phát ra tiếng lách cách mà không mở ra. Tiếc quá. Tôi dựa đầu vào cửa sổ và ngắm nhìn biển xanh đang đến gần.
“Đỗ ở đâu cũng được à?”
“Ừ. Cũng chẳng có ai.”
Vì xa bãi biển nên so với biển mùa hè thì khá vắng vẻ. Có thể thấy những người đang tận hưởng kỳ nghỉ với dù cắm trên bãi cát thưa thớt, nhưng ở khoảng cách khá xa.
Hyun-woo lấy chiếc dù lớn từ cốp xe, chạy vội vàng dựng lên rồi lao xuống biển. Tae-kyum, người đang cầm hộp đá, chỉnh lại chiếc dù bị cắm xiên và dỡ đồ. Dù gọi là đồ đạc nhưng chỉ có đồ uống và đồ ăn nhẹ đơn giản nên cũng không cần giúp đỡ. Và tôi cũng chẳng muốn giúp.
“A! Ra đây nhanh đi!”
Hyun-woo, người đang ngâm mình đến ngang hông dưới biển, vẫy tay. Tôi lắc đầu và đi vào dưới dù. Vì không ai mang theo chiếu nên tôi trải chiếc áo sơ mi kẻ ô đang mặc và nằm xuống. Ánh mắt đờ đẫn của tôi hướng về ba người đang đùa giỡn dưới biển xa xa.
Tôi đứng trước ngã rẽ. Bây giờ tôi muốn giả sử về những điều có thể xảy ra. Giả sử không có Seo Hae-young, thì chẳng có chuyện tôi gặp Go Tae-kyum và Joo Hyun-woo. Nếu không có Seo Hae-young, hai người kia đã không gặp nhau. Dù học cùng trường cũng sẽ chẳng nói chuyện với nhau. Vì ngay từ đầu họ đã thuộc nhóm người khác nhau.
Nếu vậy, Joo Hyun-woo, người luôn đến nhà và lấp đầy tủ lạnh của tôi, sẽ biến mất. Go Tae-kyum, người luôn sẵn sàng trả phí du lịch dã ngoại cho tôi, sẽ biến mất. Joo Hyun-jung, người đã nói với tôi nếu gặp chuyện khó khăn đừng ngần ngại nói với chị ấy, sẽ biến mất. Seo Ga-young, người dù chỉ gặp một lần mỗi năm nhưng không quên hỏi thăm, sẽ biến mất. Tang lễ của cha sẽ không thể chu toàn, sẽ bị đuổi ra đường khi tiền trọ khất hết lần này tới lần khác, và cả tiền bồi thường sau khi đánh bạn cùng lớp gây sự. Tình cờ, tất cả đều liên quan đến tiền, khiến tôi cảm thấy mình thật thảm hại.
Tôi ngửa mũ lên và nhìn bầu trời bị che khuất một nửa bởi chiếc dù. Nghĩ lại thì ngoài bọn họ ra, tôi cũng chẳng có bạn bè. Nếu coi bạn bè là người mút duong vat như Go Tae-kyum nói thì cũng là bạn. Cuộc sống hơn hai mươi năm của tôi bỗng cảm thấy thật tầm thường.
“Cậu làm gì vậy?”
Khuôn mặt đột ngột xuất hiện che khuất bầu trời xanh. Nước biển nhỏ giọt từ tóc thấm vào khóe miệng. Vị mặn khiến tôi cảm thấy khó chịu. Ánh mắt muốn người kia biến đi ngay lập tức hiện lên không giấu giếm.
“Biến đi.”
“Cậu đi mà biến, nhãi ranh.”
Go Tae-kyum cười khúc khích và ngồi xuống cạnh, lấy nước từ hộp đá uống. Tôi ngồi dậy từ tư thế nằm, chống tay ra sau và nhìn chằm chằm ra biển. Đột nhiên tôi tò mò về trạng thái tâm lý của Tae-kyum. Không biết phải vô liêm sỉ đến mức nào mới có thể làm chuyện đó rồi vẫn trơ trẽn bắt chuyện như vậy.
“Cơ thể vẫn ổn chứ?”
Tae-kyum đóng nắp chai nước và lướt nhẹ chân tôi đang duỗi dài. Đầu gối tôi bầm tím đỏ. Dù Tae-kyum đã bảo Seo Hae-young đặt tôi nằm xuống, nhưng hắn chỉ đẩy từ phía sau. Không thể chịu được cảnh tôi nằm dài không thể rên rỉ, Tae-kyum đã kéo tôi dậy và đặt lên ghế sofa. Nếu đã làm thì Tae-kyum thích cả hai cùng tận hưởng, nhưng Seo Hae-young lại hơi… khác biệt về sở thích.
“Nè, Yoon Hae-won. Tôi hỏi cậu có đau không mà?”
Tae-kyum cúi đầu về phía cậu, người đang nhìn ra xa mà không trả lời, và nhìn vào khuôn mặt bị che khuất bởi mũ. Đôi mắt màu nâu sáng từ từ quay lại. Dù ánh mắt gặp nhau, nhưng cậu cảm thấy như đang nhìn vào nơi nào khác. Thật kỳ lạ. Dù nhìn chằm chằm, anh ta vẫn không thể thấy được suy nghĩ thực sự của cậu.
Tiếng hét của Joo Hyun-woo, tiếng sóng đều đặn, và tiếng nước vỗ quanh tai Tae-kyum. Và trong tầm mắt của anh ta là Yoon Hae-won với đôi mắt đờ đẫn dưới hàng mi rủ xuống và má bầm tím. Làn da ướt đẫm gió biển lạnh dần. Tae-kyum vô thức nắm lấy vành mũ của cậu và nâng cằm lên.
Đôi môi mềm mại chạm vào nhau. Tae-kyum nghiêng đầu và hôn cậu. Anh ta đẩy lưỡi vào miệng cậu, người đã liếm và mút duong vat ngày hôm qua. Chiếc lưỡi nóng và ẩm ướt chạm vào.
Dù không phải lần đầu hôn ai đó, nhưng cảm giác lạ lẫm khiến gáy cậu nổi da gà. Tae-kyum, người đã nắm lấy cổ dài của cậu và hôn sâu, đang hôn đến mức người bị đẩy ra. Lưỡi hòa quyện, tiếng mút nhẹ rồi buông ra xen lẫn với tiếng sóng.
Tôi chớp mắt và để mặc chiếc lưỡi dày đang quấy rối trong miệng. Dù quá gần khiến tiêu điểm mờ đi, nhưng Tae-kyum, người đang nhắm mắt, vẫn thoáng hiện. Sau một lúc lưỡi không cử động, anh ta cuộn lưỡi lên rồi cuối cùng mút môi dưới và buông ra.
Tôi dùng mu bàn tay lau đôi môi tê rần vì bị mút quá mạnh, rồi nhặt chai nước đang lăn trên cát. Tôi ngậm một ngụm nước lạnh và súc miệng. Cố chịu đựng cơn ê buốt răng, súc miệng một lúc rồi nhổ nước đã ấm lên cát ngay bên cạnh, khiến anh ta bật cười khẩy.
“Chà, quá đáng thật đấy…”
Tae-kyum nắm lấy cát mịn trong tay rồi để nó chảy qua kẽ ngón tay, nhai nhai môi. Dù chính anh ta làm vậy, nhưng không hiểu sao lại đột nhiên hôn tôi. Liếc nhìn sang, khuôn mặt tôi bị che khuất bởi vành mũ. Đột nhiên cơn tức giận bùng lên.
“Á, đệt…”
Tae-kyum ném cát sang một bên và đứng dậy. Đã làm tình rồi thì hôn có gì to tát. Bước đi trên cát lún, anh ta đột nhiên muốn quay lại nhìn, nhưng thở dài và kìm nén sự thôi thúc. Dù sao dạo này tôi cũng đờ đẫn, chẳng thú vị gì. Anh ta bước đến chỗ Joo Hyun-woo ồn ào đang đùa giỡn. Thật khó chịu.
Khi Tae-kyum quay lại biển, tôi từ từ nằm xuống bãi cát. Nhìn chằm chằm vào Seo Hae-young và Go Tae-kyum, lẩm bẩm cùng một câu trong miệng. Như một câu thần chú, tôi lẩm bẩm và tuyệt đối không nói ra.
“Chán ghét, chán ghét, chán ghét, hãy chán ghét tôi đi.”
Sau khi xem đám người đang chơi đùa dưới nước, tôi bước ra khỏi chiếc dù và mặc chiếc áo sơ mi dính cát. Tôi muốn ở một mình một lúc. Hyun-woo, người duy nhất có thể bắt chuyện, đang chơi đùa bằng cách múc nước biển, nên tôi không gọi mà bước đi. Cầm một chai nước còn nửa, đi chậm rãi dọc bờ biển, tiếng ồn ào dần xa đi, và tiếng sóng nhẹ nhàng phủ lên rồi rút khỏi bãi cát lấp đầy xung quanh.
0 Bình luận