Bạn không có cảnh báo nào.

    Duong vat đã vào sâu một nửa, giờ lại đẩy vào tận cùng. Một tiếng rên vừa phât ra, Seo Hae-young lập tức bịt miệng tôi lại và kéo tôi về phía sau một cách thô bạo. Eo uốn cong, các đầu ngón chân chống đỡ trọng lực run rẩy. Seo Hae-young vừa đẩy hông mạnh đến mức phát ra tiếng ồn, vừa từ từ rời miệng khỏi tai tôi, hướng về phía cửa.

    “Ừm……. Tôi sẽ ra ngay.”

    -“Cậu đang tắm à?”

    “Ừ……. Tôi đang tắm cho Hae-won.”

    Mông tôi chạm vào háng Seo Hae-young, bị ép vào. Tôi, người đang chống tay lên bàn một cách khó khăn, run rẩy. Nó quá sâu. Seo Hae-young, vừa bịt mũi và miệng tôi, ôm lấy eo tôi và đẩy hông từ dưới lên. Bắp chân tôi cứng đờ. Tiếng rên bị kẹt trong lòng bàn tay thoát ra nhỏ giọt qua kẽ ngón tay.

    “Hư…!”

    -“Gì vậy? Đừng có bắt nạt cậu ấy, ra đây nhanh lên.”

    Có vẻ như định chờ ở phía trước, tiếng bước chân đi lại nghe được. Seo Hae-young áp môi vào tai tôi, cười khẽ thì thầm.

    “Thế thì tôi phải nhanh hơn nhỉ…….”

    Chuyển động trở nên nhanh hơn. Chiếc bàn rung lắc dữ dội hơn, thân trên của tôi bị giữ chặt không thể cựa quậy, chỉ còn biết tiếp nhận duong vat đang đâm vào. Cơ thể tôi bị đẩy lên rồi lại kéo xuống. Những cú đẩy hông thật tàn nhẫn, như chỉ để thỏa mãn ham muốn của hắn. Nước mắt tôi chảy dài trên mu bàn tay Seo Hae-young đang bịt miệng tôi.

    “Hư ực…….”

    “Ha…….”

    Hàm răng cứng cắn nhai vành tai. Lỗ hậu mở ra hổn hển, dù đau đớn, vẫn dễ dàng tiếp nhận duong vat của Seo Hae-young và siết chặt vừa đủ để thấy khoái cảm. Mỗi khi duong vat căng đầy rút ra, nó lại dính lấy như thể tiếc nuối, và khi vào lại, nó nhẹ nhàng cuốn lấy. Tốc độ đẩy hông càng nhanh, tầm nhìn càng dao động loạn xạ. Hơi thở nóng và tiếng rên tự thoát ra, rồi bị chặn lại trong lòng bàn tay, tan biến.

    “U ư……, ha……!”

    Eo vặn vẹo, các đầu ngón chân duỗi thẳng. Tôi vòng tay ra sau, chống lên đùi Seo Hae-young, rồi nhắm chặt mắt lại. Duong vat xé rách bên trong, đâm sâu vào bên trong, ngừng chuyển động một lúc, rồi đẩy mạnh vài lần như đang tống tinh dịch vào. Sau một tiếng rên thấp, duong vat đang khuấy động bên trong rút ra ngoài, để lại dòng tinh dịch đặc quánh chảy từ lỗ hổng, vượt qua các đường gân, nhỏ giọt xuống sàn.

    -“Này, ra nhanh lên! Tôi xuống dưới đây!”

    “Hư……! Ha……!”

    Ngay khi cánh tay đỡ eo buông ra, tôi trượt xuống, đầu đập cạnh bàn “cộp” một tiếng, rồi ngã xuống sàn. Tinh dịch lẫn máu rỉ ra từ giữa hai mông đỏ ửng. Seo Hae-young, nhìn xuống tôi đang run rẩy vì cảm thấy sướng, chỉnh sửa lại trang phục rồi bước về phía nhà tắm như thể đã xong việc. Tiếng nước chảy tràn qua cánh cửa đóng.

    Tôi, chỉ cởi phần dưới, thở ra những hơi thở không đều sau khi tiếp nhận tinh dịch của Seo Hae-young. Bụng dưới run bần bật. Tinh dịch thấm ướt bên trong lan khắp cơ thể, gặm nhấm tinh thần tôi. Run rẩy vì tủi nhục, tôi với tay lấy hộp khăn giấy rơi từ bàn, lấy ra vài tờ và ngồi dậy. Ngay cả khi lau chất lỏng dính giữa hai chân, nước mắt vẫn không ngừng.

    Tôi rên rỉ, kéo quần lót và quần dài mắc ở mắt cá chân lên và mặc vào. Eo đau như muốn gãy, chưa kể vùng giữa hai mông. Sau khi mặc quần áo, tôi vịn vào chân bàn, đứng thẳng lưng và lau sạch tinh dịch bắn trên mặt bàn. Sự thật là tôi đã xuất tinh ngay cả trong một cuộc tình nhục nhã khiến tôi nổi da gà, tôi cọ xát một cách ám ảnh và dùng mu bàn tay lau đôi mắt đẫm lệ.

    Trong khi dùng vài tờ khăn giấy để xóa sạch dấu vết, cửa phòng tắm mở ra và Seo Hae-young sạch sẽ xuất hiện. Tôi nắm chặt những tờ khăn giấy vò nát, co người vào góc, cảnh giác với Seo Hae-young đang tiến lại gần. Seo Hae-young, đi lại một cách thờ ơ, ngồi xổm xuống và dùng đầu ngón tay chạm vào trán tôi. Bàn tay hắn lướt từ thái dương xuống má, nắm lấy cằm và nâng lên.

    “Tiếc nhỉ. Đúng không?”

    Bàn tay ướt ấn mạnh vào cả hai má đến mức hơi đau. Đôi môi bị cắn đến chảy máu trề ra. Seo Hae-young, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng đỏ khắp nơi, dùng ngón tay cái chà mạnh vào hàng lông mi ướt.

    “Mau cởi ra đi. Bốc mùi quá.”

    Bàn tay trượt xuống, luồn vào cổ áo len. Tôi giật mình, dùng hai tay ôm lấy cổ và co rụt vai lại.

    “A, không…….”

    Khi tôi lắc đầu và lùi lại, biểu cảm của Seo Hae-young thay đổi tinh tế. Dù có bị đánh, tôi cũng không thể cởi ra. Làn da thật bẩn thỉu. Phần thân trên, đầy vết hằn bàn tay và vết cắn, thật sự rất bẩn. Xấu xí và kinh tởm đến mức dù có rửa bao nhiêu lần cũng không thể sạch được.

    Không dám giao tiếp bằng ánh mắt, tôi co người lại, Seo Hae-young thở dài ngắn rồi kéo cánh tay tôi. Tôi không thể đứng dậy, bị lôi đi trong tư thế lóng ngóng và quăng vào phòng tắm. Ngay khi cảm thấy viên gạch lạnh lẽo trên lòng bàn tay, tôi giật mình nhìn về phía cửa.

    “Tôi không thích ở đây…….!”

    “Tắm rửa đi……, rồi ở trong đấy đợi.”

    Seo Hae-young dần biến mất qua khe cửa đang đóng lại. Vội vã bò đến, ngay khi tôi nắm lấy tay nắm cửa, cánh cửa đóng sầm lại. Hơn nữa, như thể có thứ gì đó chặn lại, tay nắm cửa không cử động. Dù có nắm chặt tay nắm cửa kim loại và dồn lực vào, cánh tay chỉ run rẩy, không hề nhúc nhích. Thở hổn hển, tôi đập mạnh vào cửa, nhưng không có bất kỳ hồi đáp nào như ngày hôm đó.

    “Sao, sao vậy cậu lại làm vậy……. Tôi, tôi đã làm tốt mà. Tôi đã làm tốt……!”

    Tôi đảo mắt, nhìn quanh phòng tắm nhỏ trong phòng. May mắn thay, ánh đèn vàng trên trần nhà không tắt, nhưng tiếng nước nhỏ giọt từ vòi sen mà Seo Hae-young vừa tắm xong gặm nhấm thần kinh tôi. Đầu gối đập vào cửa. Tôi nhanh chóng cởi chiếc quần vừa mặc và hét vào cửa.

    “Tôi sẽ tắm rửa, tắm rửa là được đúng chứ? Vậy thì cậu sẽ mở cửa cho tôi đúng chứ?”

    Tôi cởi chiếc quần lót dính đầy tinh dịch rỉ ra từ lỗ hổng và khó nhọc cởi cả chiếc áo cổ lọ che đi làn da bẩn thỉu. Tôi lết vào buồng tắm kính và rửa sạch cơ thể dính đầy rượu, kem tươi và tinh dịch, liên tục kiểm tra cửa. Tôi bơm dầu tắm nhiều lần và xát lên da. Tôi gội cả mái tóc thấm đẫm rượu đến mức da đầu căng ra, nghiến răng và rửa sạch cả lỗ hổng chứa đầy tinh dịch. Nỗi đau chẳng là gì so với nỗi sợ bị nhốt trong nhà tắm. Chẳng mấy chốc, một mùi hương dễ chịu bắt đầu tỏa ra từ khắp cơ thể. Tôi không kịp lau khô, chạy ra ngoài và lắc tay nắm cửa.

    “Tôi, tôi tắm xong rồi! Giờ tôi sạch sẽ rồi……. Không còn bẩn nữa.”

    Có vẻ như có thứ gì đó được chèn dưới tay nắm cửa. Sức lực dần rời bỏ bàn tay đập vào cửa. Tôi trượt xuống, cúi ánh mắt xuống và giật mình khi phát hiện ra những dấu vết của Go Tae-kyum rải rác trên ngực.

    “Thật sự không bẩn nữa. Tôi đã rửa sạch sẽ rồi. Tôi không bẩn, tôi đã làm tốt mà…….. Tôi có thể làm tốt hơn nữa. Tôi đã tắm rồi…….”

    Tôi dùng móng tay cào những vết xước xấu xí.

    “Tôi sạch sẽ rồi, thật đấy. Không bẩn nữa, Hae-young à. Sạch rồi. Tôi đã rửa sạch sẽ rồi.”

    Tôi cũng cào vào cổ. Làn da bị trầy xước rát bỏng. Giọng nói dần nhỏ đi. Tôi dựa đầu vào cửa, ôm chặt đầu gối vì sợ hãi căn phòng tắm vang vọng cả những âm thanh nhỏ nhất. Tôi biết. Seo Hae-young sẽ không ở ngoài cửa. Tiếng nói của Lee Hee-sung, người giờ đang thay thế vị trí của tôi, vang lên như một ảo giác, bảo tôi ra ngoài.

    Tôi áp trán lên đầu gối lạnh giá và chìm đắm trong hương thơm của Seo Hae-young. Mí mắt sụp xuống, hơi thở chậm dần, nhưng từ đâu đó vang lên một âm thanh rung động nhỏ. Tôi ngẩng đầu lên và chậm rãi nhìn xung quanh, phát hiện chiếc quần nằm trên sàn. Khi kéo chiếc quần lại gần, độ rung càng mạnh hơn. Tôi với bàn tay run rẩy, lục túi tìm điện thoại, nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình và ngay lập tức nhấc máy. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, có vẻ tức giận, và tôi cũng không mở miệng. Sau một tiếng thở dài, một giọng nói trầm thấp lọt vào tai.

    -…..Cậu đang ở đâu.

    Nước mắt nghẹn ứ trong cổ họng. Tôi thở ra sâu và mở miệng.

    “Tôi muốn rời khỏi đây, tôi muốn ra ngoài……..”

    -Tôi hỏi cậu đang ở đâu.

    Tôi chỉ ấp úng nói ra ‘phòng Hae-young’ và ‘nhà tắm’. Đầu dây bên kia nói “Tôi hiểu rồi” và định cúp máy, tôi lắc đầu dù biết là vô ích và dùng hai tay giữ chặt điện thoại.

    “Đừng, đừng cúp máy. Cứ nói chuyện đi.”

    -Làm đủ thứ chuyênn, thật là.

    Một giọng nói cáu kỉnh và tiếng sột soạt vang lên. Tôi bám lấy âm thanh nhỏ bé đó, không muốn bị kéo về biệt thự như cơn ác mộng. Mỗi khi tinh thần suy sụp, từ đầu dây bên kia lại vang lên những lời kể lể đầy khó chịu.

    -Tôi ra khỏi nhà rồi, lên xe rồi, nhà nào? Kẹt xe, đêm khuya mà sao đông người thế, chết tiệt xa quá, sắp đến rồi.

    Tôi cắn chặt ngón tay cái chảy máu và dựa vào giọng nói đáng sợ đó. Những giọt nước mắt đã ngừng rơi lại rơi. Tôi ghét giọng nói trầm thấp đó, nhưng thực tế là tôi không thể không bám víu vào nó thật thảm hại, tầm nhìn mờ đi. Khi cơ thể lạnh giá và run rẩy, tôi nghe thấy tiếng động cơ tắt.

    -Mật khẩu là gì?

    “Bốn số không…….”

    -Cậu ta điên rồi à? Muốn nhà bị đột nhập hết hay sao…….

    Tiếng bấm mật khẩu cổng và tiếng mở cửa loảng xoảng. Để ngôi biệt thự đáng sợ trên sườn núi, nhìn ra biển có thể bị xóa sổ, tôi nhắm mắt và tập trung vào mọi âm thanh.

    – Ha……. Đủ thứ chuyện…….

    Âm thanh bắt đầu hỗn loạn. Tôi đang dựa lưng, quay về hướng đó và từ từ hạ tay xuống khi nhìn thấy cánh cửa loảng xoảng. Chiếc điện thoại nóng hổi trượt xuống sàn. Khi tay nắm cửa hạ xuống và cánh cửa mở ra, tôi đẩy người khỏi viên gạch và đứng dậy. Tôi đẩy cánh cửa mới hé mở, chạy ùa ra ngoài và ôm chầm lấy thân hình trước mắt. Dù chân không còn sức, đầu gối khuỵu xuống, tôi vẫn không buông vòng tay ôm lấy eo. Áp mặt vào bộ ngực ấm áp, tứ chi run rẩy không kiểm soát nổi. Cảm giác an toàn trong vòng tay gớm ghiếc và kinh tởm của Go Tae-kyum thật khủng khiếp.

    “Me kiếp, bộ dạng cậu sao thế này……..”

    Tae-kyum, ôm eo tôi đang định ngồi bệt xuống và đỡ tôi dậy, hơi tách phần thân trên ra, nhíu mày. Làn da vốn sạch sẽ giờ phủ đầy những vết xước đỏ lòm từ móng tay. Cổ và ngực đặc biệt nghiêm trọng, có chỗ da bị trầy xước và đọng máu.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú