Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Môn võ công đầu tiên tôi học là Thiên Biến Vạn Hóa. Môn võ công nghe đâu đã tồn tại từ thời Tiên Tần ấy, tôi đã phải mất... ba mươi năm ròng rã mới học xong. Khi Kiếm Thánh đập vỡ đầu tôi lần đầu tiên, tôi đã phẫn nộ và sốc tột độ trước hiện thực ấy, thế nhưng chẳng bao lâu sau tôi đã ngộ ra một điều. Rằng điều thống khổ nhất không phải là bản thân cái chết. "...Thứ…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Dưới ngăn trống trơn của kệ sắp xếp, tôi đặt chiếc điện thoại gọn gàng xuống một cái khẽ khàng rồi gục trán lên đầu gối. Người ta bảo muốn ngoại tình cũng phải có đầu óc, hóa ra là thật. Cân đo đong đếm giữa ba người quả thực quá khó. Bước sang bên nào cũng là mìn. Dù hiện tại tôi đang giữ Joo Hyun-woo trong tay nhưng... kỳ lạ thật. Quan hệ với Go Tae-kyum rõ ràng đã rạn nứt thấy…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Ngay khi xuyên qua làn mưa xối xả tiến vào con đường dẫn đến Curry King, Iqbal đã lập tức cảm nhận được sự khác thường. Tại con hẻm nằm giữa một cửa hàng chuyên bán thuốc lá điện tử và một cái nhà nghỉ rẻ tiền, hàng loạt ô tô đang đỗ trái phép, và dọc theo con hẻm đó, những người che ô đang xếp thành hàng dài chờ đợi một thứ gì đó. Suốt 7 năm điều hành Curry King, đây là đợt càn…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Không chỉ các nhân viên, mà ngay cả những viên chức công vụ cũng im bặt, như thể họ đã cùng nhau lập một hiệp ước, và chỉ biết đứng nhìn. Ực. Vài người trong số họ thậm chí còn nuốt nước bọt. “Tao có thể nhớ rõ mồn một chuyện gì đã xảy ra, thế mà mày dám cãi lại tao à! Gọi cấp trên của mày ra đây!” “Thay vì cấp trên của cậu ấy, gọi bạn trai của cậu ấy ra thì sao…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Dĩ nhiên, Lyle chẳng nhớ nổi cái điều khoản chi tiết như vậy. Đó là việc thuộc phạm vi xử lý của quản gia hay thư ký. Lý do duy nhất anh ta nhớ việc Hae-jin phải đến bệnh viện hai tuần một lần là bởi trong lần gặp đầu tiên, cậu ta run rẩy nhưng vẫn cố thốt ra điều khoản ấy. Thú thật, anh ta đang bế tắc. Anh ta thừa quen với việc bị người khác oán hận, nhưng chưa từng bỏ tâm sức để…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Buông bờ môi đang cắn chặt của Dam-yeon ra, Hoàng đế nhìn y chằm chằm một lúc rồi lên tiếng. “Người đang rất lạnh. Mau tắm rửa bằng nước ấm đi. Yoon Thượng cung.” Theo tiếng gọi khẽ của Hoàng đế, Yoon Thượng cung vội vã cúi mình, khẩn trương đun nước và chuẩn bị bồn tắm. “Nhi thần đã xác nhận mẫu thân vẫn bình an vô sự, nhi thần xin phép cáo lui.” Hắn dịu dàng vuốt ve gò…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Mà thật ra, đó cũng chẳng phải là một lời xin lỗi tử tế gì cho cam. Thâm tâm A-nok vốn chẳng hề muốn chấp nhận cái thái độ xin lỗi cho có lệ này. Nhưng ngẫm lại, bản thân y cũng không muốn xé chuyện này ra to thêm nữa. Vẫn không rời mắt khỏi Seol Ga-muk — kẻ đến giờ vẫn chưa nhận thức được lỗi lầm của mình — A-nok chầm chậm dời ánh nhìn sang Seol Ga-hyo. "Khi lên Thượng Kinh, ta muốn…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker "Mày không biết Chu Gi-oh là cái loại người gì đâu. Chu là cái loại dù có chuyện gì xảy ra cũng sòng phẳng tiền cà phê. Dù trời mưa hay tuyết rơi, một khi hắn đã uống cà phê của tao, hắn sẽ trả tiền ngay tại chỗ. Mày đã hiểu chưa?" "Vâng, tôi biết hắn là loại người như thế. Nhưng hôm nay, chắc mặt trời mọc đằng Tây rồi, vì hắn bảo cứ ghi nợ đấy dì ạ." "Mày nghĩ tao lên mấy tuổi…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên “Hoan nghênh, Thợ săn Sung Do-hyun.” Tôi bước vào sảnh và lập tức gỡ chiếc ghim cài cổ áo mà Baek Eun-sung đã ghim lên bộ đồ của tôi. Bây giờ mới nhận ra, nếu quy định trang phục là vàng và mắt tôi có màu vàng, thì cần làm gì thêm nữa? Hắn nói tôi không biết quy định sao? Hắn chắc chắn đã đưa nó cho tôi để tôi cảm thấy hổ thẹn vì đã không biết. Khi tôi chuẩn bị ném chiếc ghim đó…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên "Không phải đâu, Jung-hyuk đó. Thằng đó hôm trước nhắn tin bảo muốn đến chơi..." Chỉ với một chai rưỡi soju. Anh đã hoàn toàn say bí tỉ. Thường thì Hae-won sẽ say trước, không biết do uống rượu từ lúc tối cộng với mệt mỏi tích tụ hay do không ăn đồ nhắm, chỉ uống rượu nên đầu óc tôi quay cuồng. Giữa cơn say, chúng tôi nói những mẩu chuyện linh tinh vun vặt để phá vỡ bầu không khí…
    Ghi chú