Chương 11
bởi Chung SeikerNgay khi xuyên qua làn mưa xối xả tiến vào con đường dẫn đến Curry King, Iqbal đã lập tức cảm nhận được sự khác thường. Tại con hẻm nằm giữa một cửa hàng chuyên bán thuốc lá điện tử và một cái nhà nghỉ rẻ tiền, hàng loạt ô tô đang đỗ trái phép, và dọc theo con hẻm đó, những người che ô đang xếp thành hàng dài chờ đợi một thứ gì đó. Suốt 7 năm điều hành Curry King, đây là đợt càn quét vào giờ mở cửa mà ông chưa từng trải nghiệm lấy một lần.
Vì trước cửa quán chẳng còn lấy một chỗ trống để đỗ xe, Iqbal đành phải vòng xe đỗ ở một bãi đất trống tít xa rồi mới đi bộ vòng lại quán. Nhanh chóng xem giờ, hiện tại mới chỉ là 7 giờ 57 phút sáng, tức là còn hơn hai tiếng rưỡi nữa mới đến giờ mở cửa kinh doanh.
Chẳng thể đoán nổi rốt cuộc trong ba ngày nghỉ lễ đã có lời đồn đại gì phát tán mà lại dẫn đến tình trạng này. Nhưng sự tò mò của Iqbal đã lập tức được giải đáp.
“Người này làm việc ở đây đúng không ạ?”
Vừa đặt tạm giỏ đồ nguyên liệu nấu ăn xuống đất, áp sát người vào cửa để bấm mật khẩu, đúng lúc Iqbal định bước vào trong thì từ phía sau lưng, một người phụ nữ đã lên tiếng hỏi.
“Là cái người ở đây này.”
Người phụ nữ chìa chiếc điện thoại ra trước mặt ông. Trên màn hình là khuôn mặt đang tươi cười rạng rỡ của Si-ron.
Đầu óc Iqbal nhanh chóng nảy số. Đối với Iqbal, Yoon Si-ron vốn chỉ là một thằng nhóc ngoan ngoãn, chăm chỉ và ngốc nghếch chẳng khác gì tên nô lệ số 1, thế nên ông thường xuyên quên béng mất sự thật rằng cậu ta từng là một diễn viên khá có tiếng tăm tại Hàn Quốc. Chẳng biết trong mấy ngày nghỉ đã xảy ra chuyện quái quỷ gì, nhưng có vẻ như việc Si-ron đang làm việc tại Curry King đã bị đồn ầm lên rồi.
Iqbal quay đầu lại, liếc nhìn đám người đã đứng xếp hàng từ sáng sớm. Tuy phần lớn là những cô gái trẻ, nhưng cũng có một vài gã đàn ông đang chờ đợi để được vào Curry King. Trong số đó, có cả những kẻ lăm lăm thiết bị quay chụp trên tay, trông giống hệt mấy tay phóng viên chuyên nghiệp.
“Tôi mới thấy lần đầu đấy? Ở đây không có người nào như thế này cả.”
“Vậy ông nhìn bức ảnh này thì có nhận ra không? Đây là ảnh chụp người này đang làm việc ở đây vào tuần trước đấy.”
Người đi cùng cô gái nghiêm túc gật đầu hùa theo. Iqbal khịt mũi cười khẩy, nói.
“À, tôi biết là ai rồi.”
“Thật sao ạ?”
“Tại làm rơi vỡ đĩa không biết bao nhiêu lần, tay chân thì lóng ngóng vụng về quá nên tôi đuổi việc rồi.”
Mặc kệ cô gái đang há hốc mồm ngơ ngác, Iqbal đáp với giọng thờ ơ.
“Quán chúng tôi mở cửa lúc 10 rưỡi sáng nhé.”
Sau khi đóng cửa và bước vào trong, sợ rằng khách khứa sẽ ùa vào dù chưa đến giờ mở cửa, Iqbal vội vàng chốt khóa cửa lại. Ngay lập tức, đám người vốn đang xếp hàng chờ đợi liền mất đi trật tự, bắt đầu bu lại bao vây lấy quán ăn.
Nhìn đám đông bên ngoài qua vách kính bằng ánh mắt đầy lo lắng, Iqbal thở dài rồi đi vào bếp. Có vẻ như ông phải gọi thằng con trai đến làm người thay thế cho Si-ron rồi.
***
Vừa nhổ toẹt ngụm bọt kem đánh răng trong miệng xuống bồn rửa mặt, Si-ron vừa ngước nhìn bầu trời qua song sắt cửa sổ. Trên bầu trời bị mây đen phủ kín mít kia chỉ có những trận mưa rào đang xối xả trút xuống, hoàn toàn chẳng thấy lấy một dấu hiệu nào của việc một mảnh thiên thạch khổng lồ sắp sửa rơi xuống hay bọn người ngoài hành tinh từ vũ trụ chuẩn bị xâm lăng Trái Đất cả.
Vào một buổi sáng thứ Sáu mưa tầm tã thế này, Si-ron đành bất lực chuẩn bị đến quán làm việc.
“Ha, bọn người ngoài hành tinh lười biếng quá đi mất. Thế này thì chẳng làm ăn được gì rồi.”
Vừa dùng ánh mắt đầy oán trách ngước nhìn bầu trời, cậu lại buông thêm một tiếng thở dài thườn thượt như muốn lún cả đất. Sau ba ngày nghỉ lễ ngọt ngào như mật ong, nghĩ đến việc phải quay trở lại với guồng quay thường nhật, cậu thấy não nề đến mức chỉ muốn chết đi cho xong. Thêm vào đó, chẳng biết có phải do loại thuốc tiêm trong cuộc thử nghiệm lâm sàng hay không mà cậu cảm thấy vùng bụng dưới và háng thỉnh thoảng lại đau âm ỉ. Khó chịu nhất là lúc đi vệ sinh, tia nước tiểu không chỉ yếu đi mà những cơn đau nhói cứ liên tục chọc ngoáy vào vùng bụng dưới.
“Có vẻ như triệu chứng lại càng trở nên tồi tệ hơn thì phải?”
Đang phân vân không biết có nên gọi điện báo cáo tình trạng với Bác sĩ Johnson hay không, Si-ron giật mình hoảng hốt khi xem giờ. Đây chẳng phải là lúc để tâm trí lang thang vào mấy cuộc thử nghiệm lâm sàng. Nhanh chóng súc miệng bằng nước sạch, cậu lao vào tắm rửa rồi chuẩn bị tươm tất để đi làm.
Thế nhưng, đúng khoảnh khắc cậu vừa xỏ chân vào đôi dép sandal thể thao, điện thoại từ Ashimi bỗng reo lên.
– Hôm nay cậu đừng đi làm nữa.
Trước giọng nói kiên quyết của Ashimi, Si-ron – kẻ đang khom lưng kéo quai hậu của chiếc dép sandal lên – bỗng khựng lại, đứng bật dậy với tư thế nửa vời.
“Bảo tôi không đi làm á?”
– Ừ. Ông chủ bảo cậu cứ đợi đến tối muộn hãy tạt qua dọn dẹp lúc đóng cửa rồi về luôn.
“Sao vậy?”
– Đám fan của cậu mò tới rồi đấy.
Trái tim Si-ron đánh thót một cái. Mặt khác, ý nghĩ “cái gì đến rồi cũng phải đến” khiến cậu bủn rủn cả chân tay, suýt chút nữa thì sụp xuống sàn nhà.
– Ron, cậu có đang nghe không đấy?
“…Có.”
– Ông chủ đã phải chống chế bảo là cậu làm việc quá tệ nên bị đuổi rồi, thế mà đám người đó vẫn nhất quyết không chịu về.
“Mẹ kiếp! Mất mặt chết đi được! Sao cứ phải dùng cái cớ làm việc tệ nên bị đuổi chứ!”
Tức giận bộc phát trong thoáng chốc, Si-ron giậm chân bình bịch như một đứa trẻ.
– Giờ này mà cậu còn hạch sách cái gì nữa. Con trai ông chủ đã đến giúp thay cho cậu rồi. Đổi lại cậu chỉ cần dọn dẹp lúc đóng cửa thôi.
“Haa… Được rồi.”
Dù từng cầu xin ông trời cho một quả thiên thạch khổng lồ va chạm vào Trái Đất hay bọn người ngoài hành tinh xâm lăng để thế giới loạn lạc nhằm có cớ hoãn việc đi làm, nhưng việc ông trời giáng xuống một hình phạt thảm hại nhường này quả thực quá sức chịu đựng. Si-ron oán hận cả một vị thần mà cậu vốn dĩ còn chẳng thèm tin.
Cậu có thể lờ mờ đoán được những kẻ đó là ai. Bốn nam nữ thanh niên chiếm cứ một góc nhà hàng, cứ chốc chốc lại liếc trộm Si-ron. Bọn họ chắc chắn là những kẻ đã ném hòn đá làm xáo trộn cuộc sống vốn đang bình yên của cậu.
Bị cảm giác buồn nôn chiếm lấy, với khuôn mặt tái nhợt, Si-ron cố gượng gạo đùa giỡn.
“Xin lỗi cậu nhé, Ashimi. Trời đang mưa mà lại bắt cậu đi giao hàng một mình. Dù cậu có buông lời nguyền rủa nào, tôi cũng xin bình thản đón nhận.”
– Đằng nào trời cũng đang mưa, nên hôm nay chúng ta tạm ngưng giao hàng rồi. Vì điện thoại gọi đến tìm cậu cứ réo liên tục, nên tôi đã rút luôn dây điện thoại ra rồi.
“Đến mức đó cơ à?”
– Rốt cuộc hồi ở Hàn Quốc cậu đã sống cái kiểu gì vậy?
“Cậu lại thế rồi? Cậu cũng đại khái biết được mà.”
– Đùa thôi. Mà nói chung là bây giờ khách ngoài sảnh đông quá, tôi bận tối mắt tối mũi đây.
“Trời mưa thế này mà khách ngoài sảnh đông á? Đừng bảo là tất cả đều đến tìm tôi đấy nhé?”
Chẳng biết Ashimi đang di chuyển đi đâu, nhưng lẫn trong giọng nói của anh ta là tiếng mưa rơi nặng hạt xen lẫn với tiếng ồn ào của xe cộ chạy trên mặt đường ướt sũng.
– Ai mà biết được. Chỉ có một nhúm là đám mọt sách nhỏ bé dễ thương của cậu thôi, còn lại toàn là mấy ông chú lăm lăm cầm máy ảnh chiếm cứ hết chỗ rồi. Có người còn bảo đằng nào cũng bị lộ mặt rồi, hay là cứ mượn cớ này mà đổi sang hình tượng chăm chỉ đi.
Ashimi còn định càu nhàu thêm về đám khách vô duyên cứ ngồi lỳ chờ chực để săn tin giật gân, nhưng vì ông chủ cứ bám gót theo sau cằn nhằn nên cuộc gọi nhanh chóng kết thúc.
Si-ron dán mắt vào chiếc điện thoại đã cúp máy.
“Lại đang lải nhải chuyện gì về mình đây không biết.”
Dù lòng đầy khao khát muốn gõ ba chữ “Yoon Si-ron” lên thanh tìm kiếm để gom nhặt lại cho bằng hết những lời thóa mạ rẻ tiền nhắm vào mình, Si-ron vẫn cố gắng gạt phăng đi thứ dục vọng thấp hèn ấy.
Dù đã cố gắng tỏ ra bình thản trước mặt Ashimi, nhưng một sự vô lực mà đã nhiều năm rồi cậu chưa từng cảm nhận bỗng chốc đè nặng lên toàn thân. Cảm giác lúc này hệt như một chiếc giẻ lau mốc meo sũng nước. Quá khứ tủi nhục lại lăm le khơi dậy những vết thương lòng, phá vỡ đi những chuỗi ngày bình lặng.
‘Bởi vậy nên mỗi lần viết sơ yếu lý lịch mới phải thành thật khai báo là thế.’
Si-ron vẫn luôn khao khát được tiếp tục theo đuổi nghiệp diễn. Kể cả sau khi trở về Mỹ, cậu vẫn kiên trì tìm kiếm cơ hội và gửi các đoạn clip, hình ảnh về quá trình làm nghề trước đây cho các giám đốc casting. Như một cách để tự vệ, ở phần cuối của bản sơ yếu lý lịch, cậu luôn thêm vào một dòng chữ: ‘Từng có kinh nghiệm bồi thường hợp đồng do vướng phải bê bối’. Dẫu có vài lần nhận được cơ hội phỏng vấn nhờ sự tò mò của các chuyên viên casting, thì rốt cuộc, một trăm lần đi thử vai, cậu đều trượt cả một trăm.
Ngay cả khi tìm kiếm các công việc bình thường, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Thay vì cứ phải ôm khư khư quả bom nổ chậm chẳng biết lúc nào sẽ phát nổ, Si-ron thà chủ động hé lộ về quá khứ từng làm diễn viên tại Hàn Quốc, tự tay châm ngòi cho quả bom ấy nổ tung còn hơn. Chỉ bằng vài đường tìm kiếm cơ bản, người ta đã có thể dễ dàng nắm thóp được toàn bộ quá khứ của cậu, và sau đó chỉ xảy ra một trong hai trường hợp. Một là họ gọi cậu đến chỉ vì tò mò muốn xem mặt rồi đuổi về, hai là bặt vô âm tín luôn.
Thế nhưng, ông chủ Iqbal của Curry King lại nhận Si-ron vào làm một cách vô cùng thờ ơ. Đó là bởi vì vợ của Iqbal sau khi nghe chuyện về cuộc phỏng vấn đã tò mò tìm xem phim của Si-ron, và rồi bà nằng nặc đòi ông phải thuê cậu bằng được dù đã biết tỏng tòng tong về những vụ bê bối trong quá khứ của cậu.
“Chắc ông chủ cũng đoán trước được tình huống này rồi. Dù mình có nghỉ việc thì chắc ông ấy cũng chẳng thất vọng đâu.”
Mới chỉ nhớ lại cái hành trình gian nan để tìm kiếm một công việc mới thôi cũng đủ vắt kiệt sức lực của cậu, trong một khoảnh khắc lóe lên tia sáng, Si-ron lập tức mở một ứng dụng trên điện thoại. Đó là ứng dụng Fresh Eats mà Ashimi đã cài vào điện thoại của cậu từ trước.
“Mới bắt đầu dịch vụ nên điều kiện cũng hấp dẫn ra phết.”
Đúng như lời Ashimi nói, nếu kiếm tiền dựa trên số cuốc xe giao hàng và cả tiền tip nữa, chỉ cần chăm chỉ thì số tiền kiếm được sẽ nhiều hơn hẳn mức lương hiện tại. Chỉ riêng ý nghĩ bản thân đã có sẵn một chỗ làm mới để chuyển tới cũng đủ để Si-ron thấy dễ thở hơn hẳn; cậu lập tức cởi phăng bộ đồ chuẩn bị ra ngoài.
Lách mình qua khoảng trống nhỏ hẹp chỉ vừa cho một người đi lọt nằm giữa chiếc ghế sofa dành cho hai người và chiếc tivi trong phòng khách chật chội, Si-ron bước vào một căn phòng trống hoác chỉ có một chiếc giường sắt ọp ẹp, một cái đèn bàn và một cái tủ quần áo nằm trơ trọi.
Bật chiếc đèn ngủ trên đầu giường lên rồi ngả lưng xuống, bằng điện thoại, cậu kiểm tra lại email mà Kim Ji-yeon đã gửi từ mười ngày trước.
Cậu ơi, cháu cần tiền nộp học phí học kỳ 2.
Trước ngày 20 tháng 8 cậu chuyển cho cháu được không?
Tất cả là 7 triệu 600 ngàn won ạ.
Đọc được email thì trả lời cháu nhé.
0 Bình luận