Bạn không có cảnh báo nào.

    Nếu là một người không rõ nội tình nhìn vào, chắc chắn họ sẽ mắng chửi đây là một đứa cháu gái trơ trẽn và láo toét. Thực tế thì, độ láo toét của Ji-yeon cũng thuộc dạng khác người. Ngay cả vào thời điểm Yoon Si-ron đang làm ăn vô cùng phát đạt với tư cách là một diễn viên và trở thành trụ cột nuôi sống cả một công ty giải trí quèn, Ji-yeon cũng chưa từng một lần cố gắng tỏ ra lấy lòng Si-ron.

    Chẳng biết vì cô nhóc ghét phải nhìn thấy cái cảnh bố mình – một giám đốc công ty giải trí – lúc nào cũng phải nhún nhường khúm núm trước một gã diễn viên trẻ ranh, hay vì cô bé đã sớm dự cảm được gã diễn viên ấy rốt cuộc sẽ mang họa đến cho bố mình, mà cô chưa từng tỏ ra thân thiện với Si-ron.

    Si-ron từng là diễn viên trực thuộc Công ty Grimm. Grimm là một công ty khởi đầu từ một câu lạc bộ nghiên cứu diễn xuất rồi dần phát triển lên thành một công ty quản lý. Giám đốc công ty – ông Kim Seung-chan, từng là quản lý cho một diễn viên hàng đầu; ông là một trụ cột gia đình vững chãi ở độ tuổi cuối năm mươi và từng có kinh nghiệm hoạt động dưới tư cách diễn viên phụ từ độ tuổi bốn mươi. Vì phần lớn diễn viên trực thuộc đều là diễn viên quần chúng, nên thay vì là một công ty quản lý diễn viên như người ta vẫn thường tưởng tượng, Công ty Grimm thực chất giống một trung tâm cung cấp nhân lực chuyên cung cấp diễn viên quần chúng phù hợp cho các chương trình hơn.

    Thế rồi một ngày nọ, một cục vàng mang tên Yoon Si-ron bất ngờ lăn vào cái công ty nhỏ bé vốn chỉ đang hoạt động cầm chừng ấy. Chỉ mới ký hợp đồng quản lý được vỏn vẹn hai tháng, Yoon Si-ron đã đảm nhận một vai phụ khá nặng ký trong một bộ phim truyền hình của một đài truyền hình tổng hợp, và ngay khi vừa quay xong bộ phim đó, cậu đã lập tức giành được một vai diễn cỡ nam phụ – nam chính (sub-lead) trong một bộ phim của đài truyền hình quốc gia. Và sau đó là những chuỗi ngày thăng tiến không ngừng.

    Giám đốc Kim từng cho rằng sự chăm chỉ và kỹ năng diễn xuất của Si-ron chính là động lực làm nên sự nổi tiếng ấy, nhưng đó chưa phải là tất cả. Si-ron có một chỗ dựa vững chắc mà ngay cả Giám đốc Kim cũng chẳng hề hay biết. Cậu có một “nhà tài trợ” mang tên Baek Gyeong – cậu con trai út của một gia đình tài phiệt.

    Thế nhưng, trên đời làm gì có bí mật nào giấu được mãi. Sau bốn năm ra mắt, vụ “Bê bối Yoon Si-ron” – thứ được đánh giá là vụ bê bối nhục nhã nhất trong lịch sử giới giải trí – đã bùng nổ. Cơ hội tái xuất không những bằng không, mà do gây thiệt hại nặng nề cho các dự án như bộ phim truyền hình đang phát sóng, bộ phim điện ảnh vừa quay xong, cũng như các hợp đồng quảng cáo, cậu đã phải còng lưng gánh khoản tiền đền bù vi phạm hợp đồng lên tới gần 20 tỷ won. Dù đã đàm phán điều chỉnh tỷ lệ bồi thường thiệt hại và chia sẻ gánh nặng nợ nần cùng Yoon Si-ron, rốt cuộc Công ty Grimm vẫn phải đệ đơn phá sản.

    Trở thành một kẻ ôm khoản nợ khổng lồ ở độ tuổi 60, Giám đốc Kim chẳng còn cách nào khác. Sau khi nhận được tin tức cuối cùng rằng ông đã phải ly tán với đứa con gái duy nhất hãy còn nhỏ dại, lăn lộn làm đủ mọi công việc ngoài đường phố rồi cuối cùng phải lên bàn mổ vì bệnh thoát vị đĩa đệm, thì mọi liên lạc với ông cũng hoàn toàn bị cắt đứt.

    Sau khi trở lại Mỹ và tìm được việc làm, khó khăn lắm Si-ron mới liên lạc được với Ji-yeon nay đã tròn mười tám tuổi. Chẳng màng đến thân phận tồi tàn của bản thân, Si-ron đã hứa sẽ chu cấp một phần sinh hoạt phí hàng tháng cũng như toàn bộ học phí cho đến khi Ji-yeon tìm được việc làm. Dù đã phá nát cuộc đời của Giám đốc Kim, nhưng ít nhất cậu cũng mang theo chút tham vọng muốn được lưu lại trong ký ức như một thằng chó đẻ vẫn còn biết đến hai chữ liêm sỉ.

    “Dù có ghét cậu đến thế nào đi chăng nữa, thì con ranh này đúng là láo toét thật.”

    Bức email của Ji-yeon thật sự cạn tình cạn nghĩa khi chẳng có lấy một lời hỏi han sức khỏe mà chỉ vỏn vẹn viết ra yêu cầu của mình. Vừa bĩu môi, Si-ron vừa kiểm tra số dư trong tài khoản. Mặc dù đã nhận được khoản tiền chi trả lần 2 từ cuộc thử nghiệm lâm sàng, nhưng số tiền đó vẫn chưa đủ để đóng học phí.

    Ji-yeon dạo này có khỏe không?

    Cậu vẫn đang sống rất chăm chỉ đây. Haha

    Thấm thoắt đã bắt đầu học kỳ 2 rồi nhỉ.

    Thời hạn nộp học phí là ngày 20 tháng 8 phải không.

    Thật may là cậu đã chắt bóp dành dụm được tiền để gửi cho Ji-yeon rồi nè kaka

    Tiền sinh hoạt phí cậu sẽ gửi hôm nay, còn tiền học phí cậu sẽ gửi trước ngày 17 tháng 8 nhé!

    Dù ở xa nhưng cậu vẫn luôn nghĩ đến Ji-yeon.

    Chúc cháu luôn khỏe mạnh và không ốm đau gì nhé.

    Chăm chỉ học hành nha!

    Chào cháu nhé~ (´ε`)♡

    Dù chênh lệch múi giờ tới 14 tiếng và lúc này ở Hàn Quốc đã là hơn 1 giờ sáng, nhưng Ji-yeon đã đọc email ngay lập tức cứ như thể đang chực chờ sẵn. Dù Si-ron đã phải vắt óc suy nghĩ để viết một email thật thân tình, nhưng kết cục, vẫn như mọi khi, chẳng có lời hồi âm nào được gửi đến.

    Cũng phải thôi, vốn dĩ họ chẳng khác nào kẻ thù của nhau, việc con bé tức giận cũng là điều dễ hiểu. Cứ mỗi lần nghĩ đến Giám đốc Kim và Ji-yeon – những người chỉ sau một đêm đã phải gánh trên vai khoản nợ khổng lồ, gia đình thì tan đàn xẻ nghé – lồng ngực Si-ron lại nghẹn đắng lại và tâm trạng cậu lại chùng xuống não nề.

    Giá như lúc đó mình kìm nén cái tính nóng nảy lại, rồi ngoan ngoãn cúi đầu phục tùng thì tốt biết mấy.

    Mỗi khi viết email cho Ji-yeon, một khuôn mặt mà cậu đã cố gắng chôn vùi vào quên lãng lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí. Một khuôn mặt lạnh nhạt, xấc xược luôn ra vẻ hống hách như thể trên đời này hắn chẳng có gì ngoài tiền. Thế nhưng, đối với một Si-ron đang ngập đầu trong nợ nần, hắn lại chỉ đứng đó khoanh tay đứng nhìn sự sụp đổ của cậu mà chẳng thèm dùng đống tiền kếch xù ấy để hỗ trợ lấy một đồng tiền phạt vi phạm hợp đồng nào.

    Baek Gyeong.

    Hệt như bị cuốn trôi theo một dòng chảy không thể cưỡng lại, bằng điện thoại, Si-ron đã gõ tìm kiếm tên hắn. So với lần cuối cùng tình hình của hắn được cập nhật vào hai tháng trước, kết quả tìm kiếm đã đa dạng hơn nhiều, thế nhưng cũng chẳng thu thập được thông tin gì đặc biệt. Kể từ cái tin tức hắn được xuất viện khỏi bệnh viện tâm thần rồi sang New York làm việc tại trụ sở chính của Tập đoàn Vile, chẳng có thông tin nào được cập nhật thêm nữa. Thay vào đó, hệt như dẫm phải mìn, cậu lại phải chứng kiến những lời giễu cợt của người đời chĩa thẳng vào mình.

    “Á! Cái trò nhét dị vật vào niệu đạo chết tiệt.”

    Scandal bùng nổ đã lâu lắm rồi, vậy mà người ta vẫn cứ gán ghép Si-ron với cái trò nhét dị vật vào niệu đạo đó. Thậm chí sau này, có khi mãi đến lúc cáo phó của Si-ron được đăng lên, người ta vẫn sẽ buông lời bình luận bàn tán về cái thú vui nhét dị vật vào niệu đạo mà người đã khuất từng tận hưởng cũng nên.

    Run lên bần bật vì phẫn nộ, Si-ron chui tọt vào trong chăn, vùi mặt vào gối rồi gào thét đến lạc cả giọng.

    Hôm nay, cậu chợt nhớ da diết cái gã “tốt mã giẻ cùi” ấy. Ước gì cậu có thể dẫm nát cái đồ giẻ cùi đó dưới chân rồi vứt tọt vào thùng rác chỉ một lần duy nhất, nếu được thế thì cậu chẳng còn mong ước gì hơn trên đời này nữa.

    ***

    Bằng cách tận dụng sự chênh lệch độ cao giữa con đường và sườn đồi để đào sâu vào trong, nhà để xe được bố trí hệt như một hang động. Do lối vào gara được dựng bằng những tấm nhựa đục mờ, ánh sáng từ bên ngoài nhẹ nhàng chiếu qua, tạo nên một bầu không khí vô cùng độc đáo tựa như một hang động ngập tràn ánh nắng.

    Thời niên thiếu, trong cái không gian rộng rãi dẫu đậu liền ba chiếc ô tô vẫn còn thừa thãi này, Louis thường giết thời gian bằng cách luyện tập diễn kịch hoặc gảy guitar chơi các bản nhạc phim. Bởi sở hữu mái tóc vàng, làn da rám nắng, đôi môi dày chẻ giữa cùng một thân hình cường tráng, cậu thường xuyên bị hiểu lầm là một kẻ có lối sống phóng đãng; nhưng thực chất, cậu chẳng hề mặn mà với chuyện tình dục, cũng chẳng hề đụng đến ma túy, thuốc lá hay rượu chè.

    Trái lại, Anna mới là kẻ thường tận hưởng việc làm tình trên xe (car sex) cùng bạn trai, nhốt mình trong xe rít thuốc liên tục và đôi khi còn dùng cả ma túy. Thế nhưng sau đó, cứ như thể đột nhiên giác ngộ, cô biến thành một con người hoàn toàn xa lạ, rũ bỏ mọi quá khứ để làm lại cuộc đời. À không, chỉ là cô đang cố tình tỏ ra như vậy mà thôi.

    Bên trong nhà để xe – nơi cô từng chìm đắm trong những lạc thú buông thả, giờ đây, Anna đang tự tay phá hỏng kỳ nghỉ hiếm hoi của mình. Suốt nhiều giờ đồng hồ, cô giam mình trong chiếc ô tô đang đậu, liên tục rít hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Không gian trong xe đặc quánh khói thuốc, trông cô lúc này chẳng khác nào một kẻ đang muốn tự tử bằng cách xả khí thải đầy xe. Từ lúc bầu trời u ám vì trận mưa xối xả cho đến tận lúc bị nuốt chửng bởi bóng tối nhá nhem của buổi hoàng hôn, cô vẫn chẳng hề nhúc nhích nửa bước khỏi chiếc xe.

    Mãi đến khi màn đêm đen kịt buông xuống, Anna mới bước ra khỏi xe. Sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

    Thấm thoắt đã một tuần trôi qua kể từ khi kỳ phát tình thứ hai của Louis bắt đầu. Chu kỳ phát tình (rut cycle) của một Alpha thường kéo dài tối đa một tuần; thế nên chỉ cần bình yên vượt qua ngày hôm nay, cô có thể gặp lại người em trai đã tỉnh táo trở lại.

    Là một cảnh sát giao thông, Anna thậm chí đã phải đổi cả lịch trực để cứ đều đặn 12 tiếng một lần, cô lại tiêm thuốc mê cho Louis trong suốt bốn ngày liền kể từ lúc kỳ phát tình bắt đầu. Tuy nhiên, từ ngày thứ năm, cô đã ngừng việc tiêm thuốc mê vì sợ rằng lỡ như kỳ phát tình đã kết thúc và tình trạng của Louis đã hồi phục, việc tiêm thuốc chồng chéo sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Dẫu vậy, vì vẫn chưa đủ can đảm để ở chung dưới một mái nhà với cậu ta, cô đã dọn ra ở khách sạn và vừa mới quay trở về nhà.

    Rời khỏi xe, Anna lết những bước chân nặng trĩu, chậm chạp leo lên từng bậc cầu thang. Khi bước qua chiếu nghỉ, tốc độ của cô bắt đầu nhanh dần, và khi lên đến mặt đất, cô đã chạy thục mạng. Ngay khi nhìn thấy cửa chính mở toang hoác, cô bỗng cảm thấy một cú sốc điếng người, cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt lấy cái đầu nặng trịch và đờ đẫn như cục bông ngậm nước của mình.

    “Louis!”

    Quá đỗi kinh hãi, Anna lao vội vào trong nhà. Cửa căn phòng an toàn đang mở toang hoác. Cánh cửa chống đạn được trang bị khóa ba lớp kiên cố giờ đây đã bị bẻ cong một cách kỳ dị ra bên ngoài, trông hệt như một thanh sắt vừa bị búa tạ giáng xuống liên tục. Khóa an toàn và ổ khóa đều đã bị gãy, đang treo lủng lẳng một cách lỏng lẻo; còn bên trong căn phòng an toàn, sợi dây thừng đứt đoạn nằm vứt chỏng chơ trên sàn.

    Lượng tinh dịch mà cậu ta đã xuất ra suốt mấy ngày đêm nay đều đã khô khốc và cứng lại thành những vệt trắng toát; nhìn tình trạng khô ran ấy, có vẻ như Louis đã thoát khỏi căn phòng an toàn không lâu sau khi Anna rời khỏi nhà.

    Sự kinh ngạc trước sức mạnh áp đảo của Louis cũng chỉ thoáng qua trong giây lát; vì một cơn chóng mặt khiến mắt mũi tối sầm lại, cô lảo đảo bám vào tường, lần mò tiến về phía trước để tìm chút không khí trong lành. Đúng lúc đó, một mùi cà ri thiu đột ngột xộc thẳng vào mũi cô. Thêm vào đó, những vệt tinh dịch đã khô cứng tởm lợm của em trai cứ lởn vởn trước mắt, khiến Anna cứ nôn khan liên tục.

    Cô đã quá chủ quan rồi. Bởi vì chẳng đủ dũng khí để đối mặt với đứa em trai đã biến thành một con thú hoang mà bỏ mặc nó, cái giá phải trả là Louis sẽ đi cưỡng bức một kẻ đáng thương nào đó, và rồi cuộc đời của hắn, của nạn nhân, và của cả Anna sẽ bị phá hủy hoàn toàn.

    Anna cuống cuồng gọi vào số điện thoại của Louis. Thế nhưng, tiếng chuông điện thoại lại vang lên ngay trong nhà. Chiếc điện thoại vẫn đang được cắm sạc trên bàn. Giày dép trên giá vẫn còn nguyên vẹn. Hai chị em thường không bao giờ đi giày trong nhà. Việc giày dép vẫn còn nguyên đồng nghĩa với việc cậu ta vẫn đang ở trong nhà, hoặc đã trốn thoát bằng đôi chân trần và đang lang thang giữa trời mưa tầm tã.

    Vớ lấy khẩu súng gây mê, Anna giữ bình tĩnh để tìm kiếm tung tích của em trai. Cô đã lục lọi khắp các ngóc ngách trong nhà, nhưng mọi thứ vẫn hệt như trước khi cô rời đi. Ngoại trừ một nơi duy nhất.

    Thùng rác trong nhà kho nối liền với nhà bếp ở tầng 1 đã bị đổ ụp. Có vẻ như đứa em trai đã bới tung mọi thứ rác rưởi ra để tìm kiếm một thứ gì đó, nhưng trong đống rác ấy lại có một vật vô cùng nổi bật. Đó là một hộp đựng thức ăn dùng một lần đã được bọc kín mít trong chiếc túi nilon giao hàng.

    “Cà ri ư?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú