Chương 13: H+
bởi Chung Seiker“Cà ri ư?”
Đó là suất cà ri được đặt giao từ một nhà hàng ở Riverland vào tuần trước. Chiếc túi nilon giao hàng vốn dĩ đã được buộc chặt để vứt đi nay lại bị xé toạc, và chiếc hộp đựng cà ri trống không được lôi ra từ trong đó đang nằm lăn lóc trên sàn.
Cô nhớ lại cái mùi cà ri ôi thiu lúc nãy vừa làm dạ dày mình cuộn trào. Đó là thứ mùi bốc ra từ khu vực gần cửa chính ở tầng 1.
Chẳng biết có phải Louis đã sờ soạng trên tường để dò đường hay không mà trên bức tường màu ngà lại hằn lên vài dấu tay mờ mờ dính đầy cà ri. Nếu đói bụng, cậu ta chỉ việc mở tủ lạnh ra rồi ăn đồ ăn trong đó là xong, mắc mớ gì phải bới thùng rác lên để nhặt lại mớ cà ri đã ôi thiu mà nuốt cơ chứ.
Với vẻ mặt nhăn nhó, vừa trừng mắt nhìn bức tường loang lổ vết cà ri, Anna bỗng nhìn thấy một ảo ảnh. Gã đàn ông xuất hiện trong ảo ảnh ấy đang vừa tháo mũ bảo hiểm xe máy vừa cười rạng rỡ. Hắn hướng về phía Anna nở nụ cười thật dịu dàng, bảo rằng đã mang theo rất nhiều đồ ăn kèm để bù đắp cho lỗi lầm giao hàng nên mong cô hãy mau ra nhận.
“…Curry King?”
Một cái tên quán lố bịch đến mức chẳng dễ gì quên được chợt xẹt qua tâm trí cô.
“Đừng bảo là cậu ta mò đến tận đó để ăn cà ri đấy nhé?”
Bị một khả năng dẫu rất đỗi mong manh nhưng vẫn có thể xảy ra chiếm lấy tâm trí trong giây lát, phải một lúc sau Anna mới bật cười thảng thốt. Làm gì có chuyện đó. Cà ri là cái thá gì mà một Alpha đang trong kỳ phát tình lại phải cất công băng qua sông để lặn lội đến tận một nhà hàng xa xôi cơ chứ.
“Tỉnh táo lại đi. Bây giờ không phải lúc để làm trò này.”
Ngay lúc này đây, Louis – quả bom nổ chậm – chắc chắn đang lang thang trên những con phố ngập mưa. Cô vớ lấy khẩu súng gây mê rồi bước ra khỏi nhà. Việc thuần phục một con thú hoang nguy hiểm đang lang thang trong mưa chính là nghiệp chướng của Anna – kẻ đã biến em trai mình thành một Alpha.
Hơn 10 giờ đêm, vừa bước xuống từ chiếc taxi băng qua màn mưa xối xả để đến Curry King, Si-ron liền lao thẳng vào nhà vệ sinh. Lúc rời khỏi nhà rõ ràng mọi chuyện vẫn bình thường, vậy mà mới ngồi trên taxi chừng 5 phút, một cơn buồn tiểu khẩn cấp đã ập đến.
Bị cảm giác bàng quang như sắp nổ tung chiếm lấy, cậu cuống cuồng mở cửa nhà vệ sinh. Lao vào trong căn nhà vệ sinh nồng nặc mùi khai nồng nặc đến buồn nôn, cậu vội tụt cả quần ngoài lẫn quần lót xuống rồi lôi “cậu nhỏ” ra. Cảm giác như có một lượng nước khổng lồ sắp trào ra, thế nhưng thay vì tạo thành một đường parabol bắn ra ngoài một cách sảng khoái, tia nước tiểu lại cứ nhỏ giọt từng chút một một cách yếu ớt hệt như bị tắc nghẽn vậy.
“Á, đau bụng quá.”
Từ chứng tiểu rắt, tia nước tiểu yếu ớt, cho đến cơn đau râm ran ở vùng tuyến tiền liệt và sâu bên trong. Rõ ràng đây chính là tác dụng phụ do cuộc thử nghiệm lâm sàng gây ra.
“Hay đây là kiểu triệu chứng trước khi bệnh tình thuyên giảm nhỉ?”
Chẳng phải người ta vẫn gọi đó là “phản ứng chữa lành” hay sao. Kiểu như một tác dụng phụ tạm thời mà người bệnh phải trải qua trong quá trình cơ địa đang được cải thiện để điều trị bệnh mãn tính ấy.
“Thấy phòng khám nhận lịch vào giờ này, tôi cứ tưởng anh làm cả ca đêm cơ.”
“Thỉnh thoảng thôi. Nên nếu xảy ra tác dụng phụ của thuốc, dù là nửa đêm cậu cứ gọi điện cho tôi.”
“Lỡ như bị phì đại tuyến tiền liệt thì sao đây? Giờ này gọi điện liệu có ổn không nhỉ.”
Vừa khẽ xoa xoa vùng bụng dưới, Si-ron vừa cố nhớ lại bản ‘Hướng dẫn dành cho đối tượng thử nghiệm’ đã nhận được trước khi tham gia thử nghiệm lâm sàng. Trong tài liệu có ghi chép rất chi tiết về các phản ứng bất thường có thể xảy ra, bao gồm cảm giác đầy bụng, tiểu rắt, teo tinh hoàn, rối loạn sinh tinh, cũng như các triệu chứng nữ hóa tuyến vú và rụng tóc.
“Kích thước ngực vẫn y nguyên, tinh hoàn thì chẳng thấy teo đi tí nào, tóc cũng chẳng rụng… Nếu chỉ là cảm giác tiểu rắt thì vốn dĩ đó là triệu chứng sẵn có rồi, chắc không sao đâu.”
Vừa nắn bóp bờ ngực phẳng lỳ của mình, Si-ron đã vội vã đưa ra kết luận rằng đây chỉ là phản ứng trong phạm vi bình thường rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Mọi người đều đã tan làm, Curry King chỉ còn lại duy nhất một bóng đèn mờ mờ trong nhà được bật lên; nơi đây trông tan hoang hệt như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Chẳng biết lượng khách đông đến mức nào, nhưng nghe bảo đến tầm 7 giờ tối là nguyên liệu đã cạn kiệt và quán đành phải ngưng nhận thêm khách.
Thật may là hiện tại không có bóng dáng khả nghi nào lởn vởn quanh quán, nhưng dẫu sao đây vẫn là Riverland. Để ngăn đám du côn lang thang ngoài đường lẻn vào, Si-ron cẩn thận khóa chặt cả hai lớp cửa ra vào rồi mới bắt đầu dọn dẹp sảnh.
Trời mưa rả rích rả rích suốt cả ngày, thế mà bất chấp cơn mưa nặng hạt, đám khách vẫn kéo đến Curry King. Nếu phần lớn trong số bọn họ là những kẻ biết đến cái tên diễn viên Yoon Si-ron, thì động cơ thúc đẩy bọn họ tìm đến đây chắc chắn chỉ rơi vào một trong ba trường hợp. Sự cuồng nhiệt của đám fan hâm mộ, sự quá khích của bè lũ anti-fan, hoặc nếu không phải thì cũng là sự bám đuôi dai dẳng như linh cẩu của mấy tay phóng viên đi săn tin giật gân. Đối với Si-ron, dẫu là vì lý do gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng hề hoan nghênh.
Dù ông chủ Iqbal đã châm chước bảo Si-ron cứ đến dọn dẹp đóng cửa quán trong ba ngày tới rồi sau đó quay lại làm việc bình thường, nhưng cậu đã đưa ra phán đoán rằng bản thân không thể tiếp tục bám trụ ở Curry King được nữa. Lý do cậu nghỉ việc cũng chính là lý do khiến cậu phải nai lưng trả mức tiền thuê đắt đỏ cho một căn hộ không yêu cầu bảo lãnh thân phận.
Khi nơi làm việc đã bị lộ, khả năng cao là Baek-gyeong sẽ tìm đến đây trong nay mai. Vạn nhất Baek-gyeong mò đến rồi sủa nhặng lên như một con chó dại, vì không muốn phải nghe tiếng chó sủa, chắc chắn Si-ron sẽ lại mở cửa và rước cái thằng chó đẻ đó vào nhà cho xem. Vậy nên, trước khi có thể tái xuất thành công và dọn đến sống yên ổn sau những bức tường rào cao ngất, tuyệt đối không được giáp mặt với cái thằng chó đẻ đó. Đến lúc ấy rồi, thì dù con chó đó có sủa gâu gâu ở ngoài hàng rào đi chăng nữa, cậu cũng thèm vào mà bận tâm.
Ngay lúc Si-ron vừa dọn dẹp xong ngoài sảnh và đang vật lộn với đống bát đĩa bẩn chất cao như núi thì một cảm giác có gì đó đang ầm ầm va đập rung lắc dữ dội bỗng truyền đến. Để xác định ngọn nguồn của tiếng ồn, Si-ron vặn chặt vòi nước lại rồi tĩnh tâm dỏng tai lên nghe. Chẳng có bất cứ âm thanh nào lọt vào tai cậu.
“Mình bị ảo thính à?”
Thế nhưng, ngay khi cậu vừa tiếp tục rửa bát, một âm thanh rõ ràng hơn lại vang lên bên tai Si-ron. Đó là tiếng rung lắc dữ dội của cánh cửa bằng song sắt bên ngoài. Giật bắn mình, Si-ron vớ lấy cái chảo gang đang rửa dở rồi lùi ra khỏi bếp, đứng khép nép gần cửa ra vào để quan sát tình hình bên ngoài quán.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ, một cái bóng đen khổng lồ đang chồm lên nhìn chằm chằm vào bên trong quán. Ngay khoảnh khắc ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt đang sáng rực lên sục sạo soi mói mọi ngóc ngách trong quán, một tia chớp chói lòa xé toạc bầu trời.
“Hơ ơ ơ!”
Quá đỗi kinh hãi, Si-ron lùi phắt lại rồi ngã phịch xuống sàn nhà. Cậu bàng hoàng nhận ra bản thân đã đánh rơi mất cái chảo từ lúc nào chẳng hay. Bên ngoài cửa, gã đàn ông lại bắt đầu điên cuồng lay mạnh cánh cửa song sắt; vì quá khiếp sợ, Si-ron bò lê bò lết chui tọt xuống gầm cái bàn nơi chiếc chảo vừa rơi xuống. Dù hai tay đang nắm chặt lấy cán chiếc chảo gang, nhưng cậu vẫn cảm thấy việc hạ gục một gã đàn ông to lớn như cái cánh cửa kia là một chuyện bất khả thi.
Lẽ ra mình phải cầm theo con dao phay chứ đâu phải cái chảo này. Si-ron cố gắng vực dậy đôi chân cứ liên tục nhũn ra, thế nhưng giống như một cái thân cây bị chặt cụt cả tay lẫn chân, cậu cứ liên tục ngã chúi về phía trước. Ngay khi cậu khó nhọc đứng thẳng dậy, cánh cửa song sắt cùng với ổ khóa đã bị giật tung ra. Tiếp ngay sau đó, chỉ bằng một cú đá uy lực của gã ác nhân, cánh cửa kính vỡ vụn tan tành.
Phải gọi cảnh sát! Thay vì cứ đứng ngây ra đó ôm khư khư cái chảo như thể nó là một thứ vũ khí huyền thoại, lẽ ra cậu phải gọi cho đồn cảnh sát mới phải. Si-ron đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn. Đã quá muộn rồi. Điện thoại đang nằm trên quầy thu ngân, còn gã đàn ông đã sừng sững tiến sát đến ngay trước mũi cậu.
Gã đàn ông tóm gọn lấy cái chảo gang mà Si-ron vừa vung lên rồi quẳng thẳng ra sau lưng. Cậu bị tước vũ khí một cách dễ dàng đến nực cười trước sự chênh lệch sức mạnh quá sức áp đảo. Si-ron toan xoay người chuồn ra khỏi quán, nhưng mới đi được vài bước, gã đã tóm gọn lấy gáy cậu rồi đập mạnh cậu vào tường.
Bị giam cầm giữa bức tường lạnh lẽo chặn đứng phía trước và cơ thể cứng như thép nguội của gã đàn ông đang ép sát dính chặt từ phía sau, Si-ron gần như không thể thở nổi. Gã đàn ông cao hơn Si-ron cả một cái đầu, à không, có khi còn vạm vỡ hơn thế nữa, gã áp sát vào cơ thể cậu không chừa lấy một kẽ hở, rồi điên cuồng hít lấy hít để mùi hương trên người cậu.
Bằng đôi bàn tay ướt sũng nước mưa, gã xoa nắn thô bạo khuôn mặt Si-ron, rồi thọc ngón tay vào cái miệng đang hé mở để vân vê đầu lưỡi cậu. Khục, ọe, ực, trước bàn tay to tướng đang đè chặt lên lưỡi và thọc sâu vào tận vòm họng, những âm thanh kỳ cục thi nhau phát ra từ miệng cậu.
“Hà… Tốt lắm.”
Nghe tiếng thì thầm dính nhớp rót thẳng vào màng nhĩ, vùng bụng dưới của Si-ron bỗng căng cứng. Từng luồng hơi thở rực cháy ngập tràn sự khao khát và tôn sùng phả thẳng xuống đỉnh đầu cậu. Ngọn lửa dục vọng ấy lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chân, thiêu đốt Si-ron đến bỏng rát.
Có một thứ gì đó trong mùi cơ thể toát ra từ gã đàn ông khiến tâm trí cậu trở nên đờ đẫn. Tiếng đập thình thịch hệt như có người đang dùng nắm đấm giã liên hồi vào mặt trống vang vọng bên tai. Si-ron nhận ra đó chính là nhịp đập của trái tim mình. Cảm giác mà cậu đang trải qua lúc này không chỉ đơn thuần là sự sợ hãi. Một chút hưng phấn nhỏ nhoi đang len lỏi qua từng kẽ hở hệt như một gợn sóng lan tỏa.
“Hức!”
Dương vật của gã cọ xát vào vùng thắt lưng của Si-ron. Nó to lớn và cứng ngắc hệt như một khẩu súng điện. Giống như có một họng súng đang chĩa thẳng vào lưng, toàn thân Si-ron run lên bần bật. Cuối cùng, cậu cũng hiểu ra mục đích của gã đàn ông này là gì.
Mẹ kiếp! Cậu tuyệt đối không thể để bản thân bị cưỡng bức trong lúc đang khóc lóc thảm thiết hệt như một con cừu non được. Si-ron loạng choạng đưa tay ra phía sau, tóm chặt lấy thứ cộm lên nặng trịch hệt như một thanh sắt rồi gồng mình bóp chặt như muốn bóp nát nó.
“Hà, tuyệt lắm. Cứ làm cho nó đau hơn nữa đi.”
“Cái đéo, gì cơ?”
Ngay khi cậu giật mình hoảng hốt rụt tay lại, gã xoay ngoắt người Si-ron lại một cách thô bạo rồi áp môi mình lên môi cậu. Qua khe hở của đôi môi, chiếc lưỡi dày và nóng hổi thô lỗ xâm nhập vào, cơ thể Si-ron giật nảy lên như bị điện giật.
“Ưm, hức!”
Gã nắm lấy tay Si-ron áp sát vào dương vật của mình, rồi úp tay mình lên trên và vuốt ve dọc theo cạp quần đang ướt sũng vì nước mưa. Bàn tay đang gồng lên cứng ngắc bị ép phải di chuyển dọc theo hình dáng của dương vật đang nổi cộm; từ cơ thể gã, một mùi hương kỳ lạ bốc lên. Thứ mùi hương ấy bám rít lấy da thịt cậu, bỏng rát như khí axit.
“Ọe, hức.”
Mượn tay Si-ron, gã kéo luôn quần mình xuống. Dương vật đang trong trạng thái cương cứng với kích thước khổng lồ lập tức chạm thẳng vào lòng bàn tay cậu. Có vẻ như gã đã xuất tinh vài lần rồi, lớp da đã ướt đẫm và dính nhớp vì tinh dịch. Cảm giác nóng rực và gớm ghiếc khiến Si-ron bất giác rùng mình sởn gai ốc.
Vừa khom lưng hạ thấp trọng tâm để hôn, gã vừa cố gắng bằng mọi cách để áp sát cơ thể vào Si-ron hơn nữa. Bằng cách đe dọa và dồn Si-ron vào chân tường, gã muốn giải tỏa mọi dục vọng chất chứa trong mình. Nhắm tịt mắt lại, Si-ron cắn mạnh vào đầu lưỡi dai nhách hệt như cao su của gã.
“Ưm!”
Rốt cuộc, đôi môi cũng tách rời nhau, thế nhưng gã lại vùi mặt vào đỉnh đầu Si-ron, vừa thở dốc vừa ép chặt phần thân dưới của mình vào sát cậu hơn nữa.
“Dừng lại đi! Hức, cái thằng chó chết này! Á! Bỏ ra!”
Tiếng gào thét tuyệt vọng của Si-ron chỉ trở thành những tiếng vang vô vọng rồi tan biến vào màn mưa. Dù cậu có cố gắng vặn vẹo cơ thể hay dùng chân đạp mạnh lên chân gã, tất cả đều vô ích. Gã chẳng hề nhúc nhích lấy một milimet, vững chãi hệt như một tảng đá.
Trong lúc cọ xát quy đầu vào lòng bàn tay Si-ron, gã bỗng rùng mình run rẩy dữ dội. Bàn tay cậu ướt sũng dòng tinh dịch nóng hổi, dính nhớp; Si-ron trào lên một cơn buồn nôn kinh tởm như thể vừa bị ai đó đổ ụp một chậu bãi nôn ấm nóng lên khắp người. Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Gã tóm lấy vai Si-ron rồi vật cậu ngã sấp từ trên tường xuống sàn nhà.
Rầm! Ngã sấp mặt xuống sàn, Si-ron bất tỉnh nhân sự trong khoảnh khắc bởi một cơn đau khủng khiếp. Quần của Si-ron bị lột sạch sành sanh, đôi chân rũ rượi bị banh rộng ra một cách nực cười. Gã đàn ông đè lên người cậu, chà xát dương vật đang cương cứng vào háng cậu, dùng phần quy đầu dò dẫm tìm kiếm lối vào.
0 Bình luận