Bạn không có cảnh báo nào.

    Chóp mũi ngửi thấy mùi cà ri đã ôi thiu, Louis mở mắt ra với một cơn đói cồn cào đến khủng khiếp. Thấy kỳ lạ trước việc bản thân có thể dễ dàng nhìn thẳng vào ánh đèn huỳnh quang với cường độ sáng cao – thứ mà ngày thường nếu nhìn vào sẽ chói đến mức không thể mở mắt nổi, cậu bắt đầu lục lọi lại trí nhớ.

    Cậu đang nằm trên một sàn nhà lạnh lẽo nơi vương vất mùi cà ri. Hình như Anna đã gọi điện đặt giao cà ri, nhưng rốt cuộc cậu lại chẳng có chút ký ức nào về việc ăn nó. Thêm vào đó, nơi cậu đang nằm lại là một sàn nhà lạnh buốt.

    Nhận ra nơi mình vừa tỉnh giấc chẳng phải là chiếc giường êm ái, với vẻ mặt ngơ ngác, Louis đảo mắt nhìn quanh, và rồi cậu nhận ra mình đang ở đâu. Hiện tại, cậu đang bị nhốt trong căn phòng an toàn.

    “Vào trong phòng an toàn ngay lập tức!”

    Trước khi tỉnh dậy trong phòng an toàn, ký ức cuối cùng của Louis đã dừng lại ở cảnh Anna đang chĩa thẳng họng súng vào cậu. Trước sự ập đến của mảng ký ức đầy chấn động ấy, Louis nhắm nghiền mắt lại, dùng hai bàn tay ôm lấy mặt, rồi giật mình hốt hoảng buông tay ra.

    “Á đù, cái quái gì thế.”

    Lòng bàn tay cậu dính nhớp nháp một thứ chất lỏng sền sệt, trắng đục. Bị một linh cảm rợn người xẹt qua tâm trí, Louis cố rướn nửa thân người đang rã rời lên và nhìn xuống cơ thể đang cảm thấy trống trải của mình.

    Một sợi dây thừng dày cộp nằm lăn lóc trên sàn trong tình trạng bị đứt đoạn, và ở chỗ sàn nhà nơi cậu vừa nằm, tinh dịch đã khô cứng lại. Chẳng biết có phải cậu đã bị trói hay không mà trên người cậu hằn đầy vết dây thừng, cùng với những vết bầm tím loang lổ rải rác khắp nơi. Tệ hơn nữa, “cậu nhỏ” của cậu bị ngâm trong lớp tinh dịch trắng xóa, trương phình lên to bằng cỡ một cái bình giữ nhiệt (tumbler).

    “…Lại là kỳ phát tình à.”

    Với một từ ngữ xa lạ vừa thốt ra khỏi miệng – một từ mà giờ đây cậu phải học cách làm quen, Louis cảm thấy một sự kinh tởm tột độ. Dù đây mới là kỳ phát tình lần thứ hai, nhưng cậu cảm giác như bản thân sẽ vĩnh viễn chẳng thể nào quen được với nó.

    “Ha, chí ít thì chỗ này vẫn còn tốt chán so với hồi phát tình lần đầu.”

    Phòng khám New Life – nơi Louis phải đón nhận kỳ động dục đầu tiên – là một nơi mà nếu gọi là “phòng khám” thì thật có gì đó vô cùng khuất tất. Những gã đàn ông tự xưng là bác sĩ và y tá đã tống cổ cậu – kẻ đang phải đón nhận kỳ phát tình trong sự ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra – vào trong một cái hố bê tông sâu hoắm bịt kín tứ phía, rồi cứ thế bỏ mặc cậu gần một tuần trời.

    Từ lỗ cống dưới sàn bốc lên mùi xú uế, còn từ những bức tường ẩm mốc lại rịn ra những luồng pheromone kinh tởm thấm thẳng vào da thịt. Đó là một thứ mùi xú uế và khó chịu hệt như mùi lốp xe bị đốt cháy. Đó là tàn tích do những gã đàn ông từng trải qua kỳ phát tình trong cái hố bê tông này trước Louis để lại.

    Louis đã trải qua kỳ phát tình đầu tiên trong đó và gần như chết đi sống lại. Thế nên, so với cái bệnh viện dùng hố bê tông làm phòng bệnh kia, thì căn phòng an toàn nồng nặc mùi cà ri này cũng chẳng khác nào thiên đường.

    Thần kinh của cậu bồn chồn dồn hết về phía “cậu nhỏ” đang cương cứng tột độ. Kể từ khi biến đổi thành Alpha, chiều cao của cậu đã tăng vọt và thể lực cũng trở nên tốt đến kinh ngạc. Thêm vào đó, thật không ngờ là đến cả kích cỡ của “cậu nhỏ” cũng được hưởng lợi từ việc điều trị. Nhưng mà, thế này thì có gọi là hưởng lợi được không?

    “…Trời ạ, nhìn lại vẫn thấy gớm ghiếc.”

    Vừa chớp chớp mắt, Louis vừa ngây ngốc nhìn xuống “cậu nhỏ” của mình. Vốn dĩ khi làm tình kích cỡ của nó đã to đến mức gây bất tiện rồi, vậy mà giờ nó lại còn dài và thô hơn nữa. Với cảm giác hệt như đang sờ vào đồ của người khác, cậu khẽ khàng nắm lấy phần đầu của nó.

    “Ư!”

    Ngay khoảnh khắc ấy, Louis cảm nhận được cả thiên đường lẫn địa ngục cùng một lúc. Giống như cẩn thận dội nước lạnh lên vùng da bị bỏng, một nỗi đau đớn đến rợn người hòa cùng khoái cảm đê mê đánh thẳng vào toàn thân cậu hệt như một luồng sét. Sợ hãi trước việc khoái cảm sẽ nuốt chửng lấy mình, chẳng dám chạm vào nó thêm nữa, Louis vội vàng rụt tay lại. Cảm giác hệt như có một sinh vật lạ được vũ trang bằng khoái cảm đang ngụy trang thành “cậu nhỏ” để ký sinh trên cơ thể cậu vậy.

    “Chắc chắn Anna đã nhìn thấy cái bộ dạng này rồi nhỉ?”

    Anna mà Louis biết là một người có thể giết chết em trai mình chỉ vì cậu dám hỏi một câu: “Em hôn chị được không?”. Nếu nụ hôn đó thực sự được thực hiện, thì với Anna, việc giết chết em trai thôi vẫn chưa đủ, cô sẽ tưới xăng thiêu rụi mọi thứ mới hả dạ. Vậy mà cậu lại toan cưỡng bức chính chị ruột của mình sao. Sự nhục dục mù quáng của bản thân khiến cậu bất giác buồn nôn.

    Trước khi đánh mất lý trí, ký ức cuối cùng của cậu đã dừng lại ở khoảnh khắc cơ thể tự động lao về phía Anna. Nếu các triệu chứng báo trước của kỳ phát tình (rut cycle) không ập đến quá đột ngột, cậu đã tự nguyện lết vào phòng an toàn rồi, thế mà cuối cùng cậu lại phơi bày cái bộ dạng khốn nạn ấy trước mặt Anna.

    Theo hướng dẫn của Phòng khám New Life, trung bình một Alpha sẽ đón nhận kỳ phát tình trong khoảng 40 ngày, thế nhưng chỉ mới qua 30 ngày mà Louis đã phải đối mặt với kỳ phát tình thứ hai. Thật là một chuyện kinh khủng.

    Cậu suýt chút nữa đã nhào vào cưỡng bức Anna. Nếu không nhờ trúng phải viên đạn gây mê do Anna bắn và ngã gục, thì một thảm kịch không thể cứu vãn đã xảy ra rồi.

    Cứ mỗi khi đến kỳ phát tình (rut cycle), ý chí tự chủ lại biến mất; nếu cậu cứ bị mắc kẹt trong vòng xoáy nhục dục vô tận này để rồi gây ra tội ác và phá hỏng mọi thứ, thì cuối cùng sẽ chẳng còn ai ở lại bên cạnh cậu nữa. Louis đã có thể mường tượng ra một cách rõ nét viễn cảnh mình bị tống vào tù như một kẻ phạm tội tình dục, hoặc phải tự kết liễu đời mình như một cách tự trừng phạt bản thân.

    Sao cứ phải là vào đúng cái lúc mà cậu đang chuẩn bị chắp cánh bay cao thế này cơ chứ.

    Từ một diễn viên vô danh, sau khi đảm nhận vai Norman Anderson trong <Return to Bunker>, vị thế diễn viên của Louis đã thay đổi hoàn toàn. Công chúng khao khát muốn biết về Louis McCarthy – người đã thủ vai Binh nhì Norman Anderson; họ lùng sục lại cả những vai diễn mà trước đây cậu chỉ xuất hiện tính bằng giây, và thu thập từng mảnh quá khứ được phơi bày trên mặt báo. Rồi họ lại sốt sắng bàn tán về những dự án tương lai mà Louis có thể tham gia. Nhờ đó, một kẻ chỉ chuyên trị những vai quần chúng nhạt nhòa đến mức chẳng ai nhớ mặt gọi tên như cậu, bỗng chốc sắp sửa được ký hợp đồng với một chuyên viên truyền thông nổi tiếng.

    Chỉ riêng việc người phụ nữ chuyên quản lý và định hướng cho các diễn viên hạng A ở Hollywood ngỏ lời muốn ký hợp đồng với Louis, cũng đủ thấy con đường sự nghiệp diễn xuất của cậu đang trải đầy hoa hồng. Thế nhưng, đùng một cái cậu lại bị tai nạn giao thông rồi rơi vào trạng thái chết não, và rồi cuộc đời cậu bị đẩy đến ngã rẽ của sự lựa chọn.

    Hoặc là trở thành một ngôi sao bạc mệnh ra đi nhưng để lại sự sống cho người khác thông qua việc hiến tạng, hoặc là phải sống như một con thú động dục dưới cái danh xưng Alpha xa lạ mà cậu chưa từng nghe thấy trong đời. Đứng trước ngã ba đường ấy, ý chí của Louis chẳng hề được bận tâm, và cậu cứ thế bị biến thành một Alpha.

    Với kỳ phát tình có thể ập đến bất cứ lúc nào, cùng trạng thái quá khích xuất hiện đột ngột chẳng báo trước như chứng động kinh, ngày qua ngày cậu phải sống trong sự lo âu tột độ. Thà vĩnh viễn bị cách ly khỏi thế giới này còn hơn là để người khác bắt gặp bộ dạng phát tình của mình.

    Nhưng cậu không thể sống mãi như thế này cả đời được.

    Theo thói quen định đưa tay lên vuốt mặt, nhưng nhớ ra lớp tinh dịch nhầy nhụa đang dính trên tay, Louis thở dài rồi quệt đại tay vào chiếc áo phông đang vứt lăn lóc trên sàn.

    “A a, tởm quá.”

    Tởm thì tởm thật. Tởm đến thế mà cậu vẫn không thể nào nhịn nổi cái khao khát được giải tỏa cơn nóng rát đang bùng cháy dưới thân dưới.

    Lúi húi nhặt bộ quần áo đã dính đầy mồ hôi và tinh dịch lên để mặc vào, do cạp quần thể thao cọ xát vào “cậu nhỏ”, Louis ngã sấp xuống sàn, toàn thân run rẩy dữ dội. Chỉ một kích thích cỏn con ấy cũng đủ châm ngòi cho ngọn lửa dục vọng bùng lên điên cuồng, trói chặt lấy toàn bộ hệ thần kinh của cậu. Và rồi, cái mùi cà ri tưởng chừng như đã phai nhạt lại xộc lên nồng nặc. Rõ ràng là mùi của suất cà ri đã được giao đến nhưng cậu chưa kịp ăn lấy một miếng.

    Một thứ mùi kinh tởm, sền sệt và ố vàng một cách kỳ lạ, hệt như người ta đã dùng thứ nước thối hoắc ứ đọng dưới mương để nấu món cà ri vậy.

    Thật kỳ quái. Thế mà cậu lại muốn đun sôi thứ cà ri bẩn thỉu ấy lên, đổ đầy vào một cái bồn tắm khổng lồ rồi ngâm mình trong đó và thủ dâm cho đến lúc chết.

    Trái tim đập thình thịch, thình thịch, đập nhanh đến mức như muốn đục thủng lồng ngực. Bị một khao khát kỳ dị nuốt chửng, Louis quỳ gối lết về phía cánh cửa đang đóng kín. Không thể kìm nén được sự bốc đồng, cậu áp mũi vào khe cửa, rồi kéo cạp quần xuống và lôi “cậu nhỏ” ra.

    “Ư, hứt, haa.”

    Mới chỉ ngửi thấy mùi cà ri thôi mà đã nứng đến mức phải quay tay. Vì chưa bị dục vọng làm cho mất trí hoàn toàn, cậu vẫn nhận thức được rằng bản thân mình đang trở nên vô cùng kỳ quặc. Thế nhưng, thứ cà ri ấy chắc chắn được pha chế từ một công thức ma thuật có thể xoa dịu sự hưng phấn của cậu, à không, có thể mang lại cho cậu một cơn cực khoái đê mê hơn. Trong món ăn đó, dường như có vương vấn chút mồ hôi li ti và cả thứ mùi cơ thể nồng nàn của một ai đó.

    Dẫu có vô lý đến đâu, Louis vẫn có cảm giác rằng cậu có thể tìm ra chủ nhân của thứ mùi hương ấy ngay cả khi người đó đứng giữa biển người lên tới cả triệu. Nếu có thể tham lam liếm láp lớp da thịt đẫm mồ hôi ấy, nếu có thể vùi mặt vào vùng kín của người đó và mút mát mọi ngóc ngách……

    Khi nghĩ đến mùi hương cơ thể của một “ai đó”, chỉ riêng việc người ấy không có mặt ở đây thôi cũng đã khiến tim cậu thắt lại vì một cảm giác mất mát chưa từng trải qua trong đời. Chẳng cần ai phải dạy bảo, Louis tự biết rằng giữa cậu và người đàn ông hay người phụ nữ đó có một sợi dây định mệnh khao khát được kết nối.

    Phải tìm ra người đó. Và phải thâm nhập vào bên trong cơ thể ấy.

    Chỉ vừa mới hạ quyết tâm phải tìm và chiếm đoạt người đó, trạng thái cơ thể của cậu đã thay đổi một cách dồn dập. Hệt như một con linh dương gazelle đang bị sư tử săn đuổi, nhịp tim cậu đập mỗi lúc một nhanh hơn, và tầm nhìn thì thu hẹp lại như thể cả thế giới đang lao sầm vào cậu. Không, cậu chính là con sư tử đang săn đuổi linh dương. Là con thú dữ phải xé toạc lớp da gáy mỏng manh của con mồi, chiếm lấy tảng thịt ấm nóng để làm no cái dạ dày.

    Một nguồn năng lượng nguyên thủy và mãnh liệt cuộn chảy trong huyết quản, và trong cơn say sưa trước cảm giác ấy, một dục vọng mang tính bạo lực đã vực Louis đứng dậy. Bản năng đang ra lệnh cho cậu. Hãy lập tức đi tìm và cưỡng bức người đó. Hãy cắm rễ vào sâu trong cơ thể người đó để không một kẻ nào khác ngoại trừ bản thân có quyền chiếm đoạt.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú