Bạn không có cảnh báo nào.

    Đây là một thế giới mà chỉ bằng vài cú nhấp chuột tìm kiếm, người ta dư sức bới móc ra chuỗi scandal chấn động của một gã đàn ông từng sống ở một đất nước xa xôi bên kia bờ Thái Bình Dương trong quá khứ. Đảo mắt liếc nhìn Si-ron từ đầu đến chân bằng nửa con mắt, Ashimi lắc đầu tỏ vẻ chán nản rồi đi ra sảnh đón khách.

    Vào những lúc rảnh rỗi không có nhiều đơn giao hàng, Si-ron sẽ là người nhận order tại sảnh. Thế nhưng, mỗi khi có khách người châu Á, và đặc biệt là người Hàn Quốc ghé qua Curry King, Ashimi hoặc ông chủ Iqbal sẽ thay cậu làm việc đó. Vì cố gắng sống thật yên ắng và tránh dính dáng đến đồng hương hết mức có thể, nên lắm lúc cậu đành phải nhờ cậy đến sự giúp đỡ của hai người bọn họ như thế này.

    “Samosa, gà sốt bơ vị thường, korma tôm vị cay, mỗi loại hai phần naan tỏi và naan trơn. Còn có một đơn giao đến linhart nữa đấy.”

    Chẳng biết từ lúc nào, ông chủ Iqbal đã từ nhà vệ sinh quay lại, vừa kiểm tra tờ hóa đơn vừa bắt tay vào nấu nướng. Đứng cạnh ông, Si-ron dán miếng bột mì cán mỏng vào thành chiếc lò nướng tandoori hình lu, cẩn thận dò xét tình hình bên ngoài. Chắc chắn đó là những khách du lịch người Hàn Quốc đến bang Helsota chơi rồi.

    “Bọn họ sao lại lọt đến tận đây nhỉ?”

    Giữa hai đầu lông mày vốn đã nhăn nhúm của Iqbal lại càng hằn sâu thêm khi ông nhăn nhó cất lời. Hoàn toàn chẳng có vẻ gì là vui mừng khi thấy khách ghé quán vào giờ vắng vẻ.

    “Chắc là mải tìm mấy quán có đánh giá nhiều sao nên mới mò tới tận đây chứ gì.”

    “Có nói thế nào thì chỗ này cũng chỉ là quán ăn giao hàng giá rẻ thôi, đâu phải nơi dành cho khách du lịch.”

    Trái ngược với ấn tượng ban đầu về một kẻ cộc cằn có vẻ coi sự đời là phiền phức và vô nghĩa, Iqbal lại là một người cực kỳ bao đồng và rất quan tâm đến hoàn cảnh của những thực khách đến quán ông.

    Đúng như lời Iqbal nói, Curry King không phải là kiểu nhà hàng mà những vị khách du lịch ngây thơ đi dạo phố ẩm thực sẽ tình cờ rẽ vào. Thức ăn ở đây tuy ngon hơn mức bình dân một chút, nhưng vấn đề lại nằm ở vị trí của quán. Nhà hàng nằm ở Riverland – một khu vực hành chính cấp thấp trực thuộc Vargus, thủ phủ của bang Helsota.

    Thành phố Vargus – thủ phủ của bang Helsota – đã chễm chệ nằm trong top 3 thành phố có tỷ lệ tội phạm bạo lực cao nhất cả nước suốt 10 năm liền. Thậm chí, bắt đầu từ năm kia, tỷ lệ tội phạm bạo lực ở đây đã tăng theo cấp số nhân, vượt xa thành phố Anniston của bang Elabema để độc chiếm ngôi vương “thành phố nguy hiểm nhất”.

    Dù Thống đốc bang Helsota đã tuyên chiến với tội phạm, tiến hành các đợt càn quét đặc biệt và tung ra nhiều chính sách hấp dẫn để lôi kéo cảnh sát từ các vùng khác đến, nhưng kết cục là đám cảnh sát lại đua nhau chạy trốn sang các bang khác. Đã thế, Riverland còn là một khu ổ chuột khét tiếng ngay giữa lòng Vargus, nơi các vụ cướp bóc, cưỡng hiếp và ẩu đả xảy ra như cơm bữa; một chốn mạt vận cùng cực, nơi chẳng ai biết lúc nào mình sẽ ăn kẹo đồng mà chầu diêm vương.

    Ở khu dân cư, khung cửa sổ chống trộm được lắp đặt ở khắp mọi nơi, còn công viên Summers nằm ngay giữa trung tâm Riverland thì lúc nào cũng nhung nhúc đám nghiện ngập, trai gái làm nghề mại dâm và những kẻ vô gia cư.

    Thỉnh thoảng vẫn có vài vị khách du lịch lỡ bước chân vào cái thành phố mà đến cả thiên thần cũng sẽ sa ngã thành ác quỷ này. Đó là những người đến thăm công viên giải trí Wonderland Resort, chỉ cách Vargus vỏn vẹn 18km. Ngoài ra, tại các bang lân cận Vargus còn có các hãng phim lớn chuyên sản xuất điện ảnh, truyền hình cùng vô số các studio độc lập.

    Vì vậy, thỉnh thoảng lại có vài người đi lạc, rơi tõm vào cái khu phố nguy hiểm này chẳng khác nào “trứng chim rớt tổ”. Mấy vị khách Hàn Quốc đang ngồi trong quán lúc này, hẳn cũng là du khách đến tham quan công viên giải trí và phim trường, rồi vô tình lạc bước đến tận Riverland mà không hề hay biết.

    “Cái đồ chơi treo lủng lẳng trên túi cô gái kia là hàng tặng kèm của bộ Cuộc phiêu lưu của Lulu phải không? Vợ tôi thích món đó lắm.”

    Iqbal vừa dùng khăn giấy lau vết cà ri vương trên mép đĩa vừa liếc nhìn ra sảnh. Có vẻ ông đang cực kỳ bận tâm đến đám du khách.

    “Không ổn rồi. Để tôi tự mang đồ ra mới được. Ron, cậu mau đi giao hàng đi.”

    Rời khỏi bếp, Iqbal bưng khay thức ăn, tiện tay vơ lấy cuốn sổ ở góc quầy thu ngân rồi tiến về phía những vị khách.

    “Korean?”

    Hai cô gái đưa mắt nhìn nhau dò xét, rồi gượng gạo nở nụ cười và ngần ngại gật đầu. Có vẻ họ đang lo sợ ông chú người Aryan mặt mày bặm trợn này sẽ làm khó dễ mình.

    Iqbal mở trang cuối của cuốn sổ ra rồi chìa trước mặt hai cô gái.

    Đây là khu vực phức tạp. Sau khi dùng bữa xong, quý khách tuyệt đối không nên dạo chơi quanh đây mà hãy gọi Uber để về thẳng chỗ nghỉ ngơi.

    Đó là lời nhắc nhở bằng tiếng Hàn do chính tay Si-ron viết, dành riêng cho những du khách Hàn Quốc lỡ vô tình lạc bước đến cái thành phố khốn khổ này. Liếc thấy vẻ mặt kinh ngạc ban đầu của hai cô gái khi đọc dòng chữ tiếng Hàn quen thuộc dần chuyển sang tái mét đi vì sợ hãi, Si-ron sợ bị phát hiện bèn vội vã đội mũ bảo hiểm rồi phóng vội ra khỏi quán.

    Yoon Si-ron từng là một diễn viên. Lối diễn xuất của cậu xoay quanh việc chọn lựa một trong vô vàn khía cạnh ẩn sâu bên trong mình, tập trung đào sâu, phân tích, rồi phô diễn nó ra thế giới bằng kỹ thuật điêu luyện; một kiểu diễn xuất khởi nguồn từ chính cậu và kết thúc cũng ở bản thân cậu.

    Đối với kiểu diễn xuất mang đậm tính ái kỷ, hoàn toàn trái ngược với trường phái diễn xuất nhập tâm (method acting) này của cậu, có người từng hết lời ca ngợi cậu là một trong những diễn viên thực lực xuất sắc nhất trong độ tuổi đó. Nhưng cũng có kẻ chê bai thậm tệ, cho rằng với cái phong cách quá đặc trưng ấy, chỉ cần xem một bộ phim do Yoon Si-ron đóng chính thôi là đã đủ để thấy hết cả sự nghiệp diễn xuất của cậu rồi.

    Điều đó cũng đúng một phần. Mặc dù cậu có tham khảo các khuôn mẫu nhân vật (archetype) trong phim kinh dị, chính kịch hay viễn tưởng, nhưng tài liệu tham khảo quan trọng nhất vẫn luôn là chính bản thân cậu; cậu không ngừng nghiên cứu chính mình để nhào nặn ra kết quả.

    Vì thực tâm yêu nghề diễn, cậu kiêu hãnh tin rằng với nguồn tài nguyên phong phú cuộn trào bên trong mình, cậu sẽ có thể tiếp tục tỏa sáng với nghiệp diễn cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.

    Thế nhưng, cái huyền thoại giả tạo của Yoon Si-ron lại hạ màn một cách chóng vánh và thảm hại hơn cậu tưởng rất nhiều. Tài liệu trong điện thoại của cậu bị phát tán trên một diễn đàn mạng, kéo theo hàng loạt những từ khóa nhơ nhuốc và chấn động như #Yoon_Siron_Bao_nuoi, #Yoon_Siron_Ma_tuy, #Đai_trinh_tiet_Gay, #Play_nieu_dao… thống trị mạng xã hội và internet suốt một thời gian dài. Sau đó, những bài phóng sự điều tra của các kênh truyền hình và báo chí giải trí liên tục bồi thêm, đẩy hình ảnh của Yoon Si-ron xuống tận đáy vực sâu thăm thẳm.

    Trong mớ tài liệu rò rỉ ấy, chẳng hề có bóng dáng của chàng diễn viên Yoon Si-ron mang hình tượng “cậu bé thiên tài mang nhiều uẩn khúc”. Mọi lớp vỏ ngụy tạo của cậu đều bị lột sạch sành sanh trước mắt thế gian.

    “Ơ ơ?”

    Si-ron bất giác siết mạnh tay ga, giật mình hoảng hốt giảm tốc độ xe máy. Chỉ chút nữa thôi là bánh trước của chiếc xe đã chổng ngược lên, mất thăng bằng và ngã nhào ra phía sau.

    Nếu phải chết lãng xẹt thế này, thì thà rằng lúc trước cậu xiên cho cái gã quản lý đã làm rò rỉ dữ liệu trong điện thoại của cậu một nhát dao vào bụng còn hơn. Trong lúc Si-ron đang lảo đảo cố giữ thăng bằng cho chiếc xe máy suýt đổ kềnh, chiếc xe phía sau vừa bóp còi inh ỏi vừa lấn sang làn bên cạnh rồi vượt lên trước cậu.

    “Á á! Thằng chó đẻ Kim Hwang-joong!”

    Suýt chút nữa thì mất mạng khi đi giao ba cái hộp cà ri vớ vẩn ngay cả khi chưa kịp trả thù gã quản lý đã phơi bày bí mật của mình cho cả thế giới, Si-ron tức lộn ruột, rống lên như thể đang gào thét. Chỉ vì ba trăm triệu bọ mà hắn dám bán đứng đời tư của cậu, cái thằng chó chết Kim Hwang-joong ấy, cậu tuyệt đối không thể tha thứ.

    “…Chậc. Khốn nạn thật, chỉ vì ba trăm triệu bọ.”

    Thật khó tin, vào thời điểm đó, ba trăm triệu chẳng là cái đinh gì so với một Yoon Si-ron trắng tay như bây giờ. Cậu đã quên mất rằng, với cậu, đó chỉ là khoản tiền dễ dàng kiếm được sau vài ngày cực nhọc trên phim trường, nhưng với một kẻ khác, đó lại là món tiền khổng lồ đủ để hắn bán rẻ cả lương tâm.

    “Đáng lẽ lúc hái ra tiền phải biết giấu đi một ít mới đúng.”

    Bị vây hãm bởi cảm giác chán nản tột độ, Si-ron tự lẩm bẩm trong miệng.

    Cứ hễ đụng mặt người Hàn Quốc là những ký ức ngỡ đã vùi sâu lại thi nhau ùa về, khiến tâm trạng cậu chìm nghỉm xuống tận đáy biển sâu. Nhưng rắc rối trước mắt còn nghiêm trọng hơn cả mớ cảm xúc hỗn độn của cậu.

    Ngay khi đến nơi giao hàng và mở thùng chứa, mặt Si-ron bỗng nóng ran. Lượng đồ ăn trong một túi nilon đựng hộp cà ri đã bị đổ ra quá nửa. Có vẻ như lúc cậu loạng choạng trên xe máy, bộ dụng cụ ăn uống dùng một lần đặt phía trên đã rơi xuống, làm bật luôn cả nắp hộp.

    Vốn là người luôn nhạy cảm với việc bị đánh giá “làm việc không xứng với đồng tiền bát gạo”, cảnh tượng thảm thương trước mắt khiến Si-ron xây xẩm mặt mày. Chỉ cần tưởng tượng đến khuôn mặt nhăn nhó, khó chịu của Iqbal – người luôn phản ứng gay gắt với các bài đánh giá sao – đang trân trân nhìn mình, cậu đã thấy bủn rủn cả người.

    Phải bảo họ mang đồ ăn khác đến bù ngay, kèm theo cả đồ tặng thêm mới được.

    Nhanh chóng sốc lại tinh thần, Si-ron đứng trước bức tường rào cao ngất ngưởng. Nếu phía nam sông Nathan là khu ổ chuột Riverland, nơi tập trung chủ yếu tầng lớp dân nghèo, thì bờ bắc lại là khu nhà giàu Linhart. Nơi đây cư dân đa phần là giới thượng lưu, nguồn thu thuế cũng khổng lồ nên nhờ đó khu vực này duy trì một lực lượng cảnh sát riêng biệt, dẫn đến an ninh tốt hơn hẳn so với những khu vực khác ở Vargus.

    Một tay tỷ phú sống trong một dinh thự cao cấp điển hình ở khu Linhart, được bảo vệ kín kẽ bởi những bức tường rào cao ngất, lại đi gọi một suất cà ri bình dân giao tận nơi sao. Chắc mẩm lại có người bị mấy cái sao đánh giá trên Google lừa rồi đây.

    Si-ron hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, rồi nhấn chuông. Tuy nhiên, chẳng có lấy một tiếng động phản hồi. Cậu nhấn chuông thêm lần nữa. Phải đến vài lần nhấn chuông sau đó, từ loa liên lạc mới vọng ra một giọng nói.

    – Tôi sẽ mở cửa ngoài, anh cứ đặt đồ trước cửa là được.

    Giọng nói uể oải của một người phụ nữ phát ra từ chiếc loa, như thể đang muốn gắt gỏng: Người ta đang bận tối tăm mặt mũi, sao anh cứ thích làm phiền thế? khiến tim Si-ron đánh thót một cái. Nếu cô ta mà biết hộp cà ri đã bị đổ tung tóe, khéo cô ta sẽ nổi điên lên mất.

    “À, cái đó! Thật ra thì, cô có thể ra xem một chút được không.”

    – Chuyện gì.

    “Chuyện là… tôi thực sự vô cùng xin lỗi, nhưng trong lúc giao hàng nắp hộp đã bị bung ra và đồ ăn bị đổ một chút rồi ạ.”

    – …….

    “Tôi thật sự ngàn lần xin lỗi.”

    – Chết tiệt!

    Tiếng bíp bíp báo hiệu cửa ngoài mở vang lên. Si-ron kẹp chiếc mũ bảo hiểm vào nách, tay còn lại xách chiếc túi nilon đang dính đầy cà ri bầy hầy bên trong.

    Từ cổng ngoài vào đến cửa chính là một đoạn đường khá xa. Đang vội vàng chạy về phía cửa ra vào, kỳ lạ thay, càng đến gần cậu lại càng cảm thấy đôi chân nhũn ra. Xung quanh ngôi nhà, không khí dường như đang đọng lại thành những tầng lớp nặng nề, bao trùm lấy không gian.

    “Chắc do mình căng thẳng quá chăng.”

    Với vẻ mặt đầy âu lo, Si-ron nhanh chóng đảo mắt quanh ngôi nhà mang bầu không khí khác lạ hoàn toàn so với khu vực xung quanh. Nơi cửa chính đang mở toang, một người phụ nữ đang đứng đó.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú