Bạn không có cảnh báo nào.

    “Hình như kỳ phát tình của em đến rồi.”

    Bằng ánh mắt của một con thú hoang dại bị bệnh dại, Louis vừa run rẩy vừa trừng trừng nhìn Anna. Bằng một giọng điệu bình tĩnh hệt như một kẻ đang cố gắng không chọc giận một tên cướp có súng, Anna cất lời.

    “Vào phòng an toàn đi em. Em làm được mà, đúng không?”

    Thế nhưng, Louis chẳng buồn đáp lại. Tình trạng của cậu ta đang ngày càng tồi tệ hơn.

    Môi giới H:

    Khi một người đàn ông phân hóa thành Alpha trải qua kỳ phát tình (rut cycle), người đó sẽ rơi vào trạng thái sốc và hoàn toàn mất kiểm soát. Để đảm bảo an toàn cho bản thân hoặc cho đối phương, hãy giam giữ Alpha ở một nơi an toàn và tiêm thuốc mê mỗi 12 giờ. Các triệu chứng phát tình sẽ kéo dài từ ba ngày cho đến tối đa là một tuần.

    ※Lưu ý※ Ngay khi các triệu chứng vừa bộc phát, đừng chần chừ mà hãy bắn đạn gây mê lập tức.

    Trong đầu như có đèn báo động bật sáng, Anna nhanh chóng lôi khẩu súng gây mê mà cô đã giấu trong tủ bếp ra.

    Thế nhưng, so với phán đoán của Anna, bản năng của Louis còn nhanh hơn một bước. Cậu ta chậm chạp đứng dậy. Bên dưới chiếc quần đùi rộng thùng thình, bộ phận sinh dục đã cương cứng thẳng tắp nhô lên cộm một cục.

    Anna nghĩ rằng, có lẽ cho đến lúc chết, cô cũng sẽ tuyệt đối không thể nào quên được ngày hôm nay. Giống như việc cô chẳng thể quên nổi cái đêm mà bản thân đã tận mắt chứng kiến cái chết của cha mẹ mình vậy.

    Bản năng Alpha đang nuốt chửng lấy cậu em trai thật kinh tởm và đáng sợ. Cố gắng để không vô tình liếc nhìn thứ đó, bằng giọng điệu đầy kiên quyết và bi tráng, Anna nói.

    “Vào phòng an toàn ngay.”

    Chĩa thẳng nòng súng về phía Louis, cô gằn giọng thêm một lần nữa.

    “Vào trong phòng an toàn ngay lập tức!”

    Nhưng Louis không hề nghe theo mệnh lệnh của Anna. Không, phải nói là cậu ta không thể làm theo được nữa. Bởi lẽ, hệt như một trận cuồng phong bất thần đánh sập đê điều, bản năng dâng trào đã làm tê liệt hoàn toàn lý trí của Louis.

    Vẻ bối rối trên khuôn mặt Louis biến mất, đồng tử giãn to như thể dùng quá liều ma túy khiến cho đôi mắt màu xanh olive sáng màu của cậu ta giờ đây đen kịt lại. Đôi mắt bất động dán chặt vào cô bỗng lóe lên một tia bất ổn.

    Quá đỗi kinh hãi, về phía Louis đang sải những bước chân gần như chạy nước rút lao đến chỗ mình, Anna nổ súng. Chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ đến cái quyết tâm chỉ bắn đúng một phát duy nhất lúc nãy, cô vừa gào thét vừa bắn liên tục cho đến khi cả sáu vỏ đạn văng ra sạch bách.

    May mắn thay, Louis không chết. Tuy trúng đạn gây mê có khả năng hạ gục cả một con gấu, nhưng tim cậu ta vẫn còn đập.

    Ngồi xổm xuống bên cạnh Louis, Anna đưa ngón tay đặt dưới mũi cậu ta. Cô có thể cảm nhận được hơi thở phả ra đều đặn, dẫu vô cùng yếu ớt. Thật may là sự tình đã không diễn biến đến tình huống tồi tệ nhất là phải gọi cấp cứu.

    “Nghe nói Alpha là những kẻ siêu việt mà. Chỉ cần còn thở là sẽ vượt qua được thôi.”

    Anna quả quyết hạ quyết tâm. Kéo vạt áo phông lên lau sạch khuôn mặt đầm đìa nước mắt, cô tóm lấy hai cánh tay của em trai để chuẩn bị di chuyển cơ thể to xác cao tới 6.4 feet (khoảng 1m95) của cậu ta. Lê lết khó nhọc cái thân hình nặng như tảng đá đang nằm rũ rượi hệt như một cái xác chết của Louis, nơi cô hướng tới là căn phòng an toàn chỉ bé bằng cái lỗ mũi và hoàn toàn không có lấy một ô cửa sổ.

    ***

    Si-ron vốn dĩ không phải là một kẻ giỏi che giấu những lời nói dối hay lỗi lầm của bản thân. Dù được đánh giá là một diễn viên có diễn xuất tốt, nhưng do kém nhạy bén, cứ hễ bị ném vào những tình huống phải diễn xuất tự do không theo kịch bản là cậu lại thường xuyên cứng đờ cả người; chưa kể, tham gia các show tạp kỹ lại càng là điểm yếu chí mạng của cậu. Nào chỉ có thế. Dù cậu có cố tình ngậm miệng giữ im lặng đi chăng nữa, thì những bí mật cậu muốn che giấu vẫn luôn dễ dàng bị người ta nhìn thấu.

    “Cậu đi giao hàng xảy ra lỗi gì à?”

    Nhìn chằm chằm Si-ron đang ngập ngừng bước vào quán bằng ánh mắt đầy ngờ vực, Iqbal cất tiếng hỏi.

    “Dạ? À… Dạ, vâng.”

    Trước câu hỏi bâng quơ vừa ném ra, Si-ron đã đáp lại với vẻ mặt hoảng hốt trông thấy. Iqbal chau mày.

    “Trong lúc lái xe, tôi lỡ loạng choạng một chút. Nhưng không có gì nguy hiểm đâu ạ.”

    “Có cần phải đem đồ ăn khác đến giao lại không?”

    “Dạ không. Khách bảo không sao cả. Nên tôi đã bảo với cô ấy là lần sau gọi món tôi sẽ tặng thêm thật nhiều đồ.”

    Vì xấu hổ, Si-ron cười rạng rỡ để lộ hàm răng trắng bóc, đôi mắt cũng cong lên cười theo nịnh nọt. Đàn ông con trai gì mà hay làm nũng vô ích, bảo sao không thu hút mấy kẻ phiền phức. Bằng vẻ mặt sưng sỉa ra chiều không bằng lòng, Iqbal đáp.

    “Cậu gây ra lỗi lầm, thì lấy quyền gì mà đòi tặng đồ ăn cho khách hả.”

    “Á!”

    “Tốt nhất là trừ vào lương tuần của cậu đi.”

    “Á á á, sếp ơi.”

    Trước cậu nhân viên vừa xìu mặt xuống buồn thiu và đang lí nhí chống cự lại, Iqbal lạnh lùng đáp mà chẳng hé lấy một nụ cười.

    “Đùa thôi.”

    “…Tôi đã nói trước đây rồi mà. Tôi chưa thấy ai cười nổi trước những câu đùa của sếp đâu.”

    Tùy cậu, sao cũng được. Chẳng thèm bận tâm đến điều đó, Iqbal cười khẩy. Ông hất cằm về phía sảnh ăn bên ngoài vách bếp.

    “Nhìn đám kia kìa. Ngồi gặm cái mẩu bánh mì bé bằng lòng bàn tay cả tiếng đồng hồ rồi đấy. Có khi con giun đất ăn còn nhanh hơn bọn họ.”

    Để xác minh mục tiêu buông lời cay độc của Iqbal, Si-ron ló đầu ra khỏi ô cửa sổ dài hẹp nối giữa nhà bếp và sảnh ăn. Ngay khoảnh khắc ấy, bốn đôi mắt long lanh đồng loạt hướng về phía Si-ron. Úi chà. Si-ron giật thót mình, vội móc chiếc khẩu trang trong túi ra đeo vào che kín miệng rồi mới bước ra sảnh.

    Gồm ba nữ và một nam trông có vẻ đang ở độ tuổi từ cuối thanh thiếu niên cho đến đầu hai mươi, bọn họ đăm đăm ngước nhìn Si-ron. Dù không có ai là người gốc Á, nhưng đây lại là một tổ hợp rất đa dạng về chủng tộc, và nhìn ai cũng có vẻ “mọt sách” (nerd); thật khiến người ta tò mò không biết đây là nhóm hâm mộ cuồng nhiệt thứ gì mà lại tụ tập thành một đội hình đáng yêu đến thế này.

    “Quý khách có cần thêm gì không ạ?”

    Trước giọng nói dịu dàng của Si-ron, bốn người vội vàng trao đổi với nhau những ánh nhìn bí mật.

    “Cho, cho tôi gọi thêm món.”

    Cô gái có đôi lông mày rậm và đội khăn trùm đầu hijab liếc nhìn thực đơn rồi lại ngước lên nhìn Si-ron để gọi món. Trong lúc cô gái gọi món, ba người còn lại cứ thế thỏa sức dò xét và ngắm nghía Si-ron.

    ‘Chắc không phải đâu nhỉ.’

    Sau khi chuyển yêu cầu gọi món cho Iqbal và chuẩn bị xong dụng cụ nấu nướng, Si-ron vừa dùng cây cán bột để cán bột mì vừa chìm vào suy tư.

    ‘Chắc không phải họ nhận ra mình đâu nhỉ? …Chắc là không phải đâu.’

    Si-ron đã sống suốt hơn 4 năm trời trong một môi trường vô cùng dễ sinh ra chứng bệnh tự phụ. Từng là một người nổi tiếng ở Hàn Quốc, mà lại còn là một diễn viên nhận được nhiều sự chú ý, thế nên đi đến đâu cũng có người nhận ra, xin chữ ký, hay lén lút chụp ảnh cậu. Thêm vào đó, việc vướng vào một vụ bê bối khiến cả thế giới mỉa mai và lên hẳn trang bìa mục xã hội trên các mặt báo, càng khiến cậu có cảm giác như ở Hàn Quốc chẳng còn ai là không biết đến mình.

    Thế nhưng, sau khi vượt đại dương quay trở lại Mỹ, cuộc sống xung quanh cậu đã trở nên yên bình. Đặc biệt là ở thành phố Vargus, tỷ lệ người Hàn Quốc cũng như người Đông Á rất thấp, thế nên chẳng còn ai biết đến diễn viên Yoon Si-ron, cũng chẳng có kẻ nào xì xào bàn tán sau lưng về những sai lầm của cậu nữa.

    Tất nhiên, thỉnh thoảng vẫn có những người từng xem phim truyền hình Hàn Quốc do Si-ron đóng nhận ra cậu, nhưng những trường hợp đó họa hoằn lắm mới xảy ra được ba bốn lần một năm. Những lúc ấy, chỉ cần Si-ron kiên quyết phủ nhận và bảo rằng mình chỉ là một người trông giống hệt diễn viên đó thôi, thì ai nấy đều sẽ ngoan ngoãn tin lời cậu mà gật gù bảo, ‘Ra là vậy.’

    Có lẽ vì chẳng ai biết đến thân phận thật của cậu, và những người quen biết Si-ron đều đối xử với cậu như một kẻ tầm thường nhỏ bé. Nhờ vậy mà cậu đã chữa dứt điểm được cái căn bệnh ngôi sao – thứ bệnh từng lan tràn như bệnh ung thư giai đoạn cuối, làm mục rữa tâm hồn cậu.

    Thế nhưng đám người kia trông có vẻ đáng ngờ lắm. Nếu vậy thà cứ hỏi thẳng ra xem nào. Mỗi lần mình lại gần là lại hạ giọng xuống thấp rồi lén nhìn nhau.

    Trong không gian nhà hàng chật chội đang bắt đầu kín dần khách ăn tối, Si-ron vừa để mắt đến đám khách khả nghi vừa tươi cười bưng bê đồ ăn, giấu nhẹm đi tâm tư thật sự của mình. Rồi như sợ họ bắt chuyện, cậu lại lỉnh nhanh vào trong bếp.

    “Mấy đứa đó kỳ lạ lắm.”

    “Thế à. Cậu chỉ cần nở một nụ cười mỉm thôi là trông họ có vẻ sẵn sàng rút ngay tờ 100 đô la ra bo cho cậu rồi đấy. Cứ trơ mặt ra mà xin thử xem.”

    “100 đô la cái nỗi gì. Trông bọn họ giống như vẫn còn đang ngửa tay xin tiền tiêu vặt của mẹ ấy.”

    Về phía Si-ron đang cùng Ashimi đứng trong bếp nói xấu sau lưng khách hàng, Iqbal trợn mắt lườm.

    “Đừng có chết dí ở đây nữa, đi giao hàng đi mấy cái tên ranh này!”

    Nghe lọt lỗ tai làm sao. Để tránh việc cà ri tràn ra ngoài trong lúc vận chuyển, Si-ron cẩn thận dùng băng dính dán kín một vòng quanh mép nắp của từng hộp đồ ăn rồi vội vã rời khỏi Curry King, vờ như không hề biết đến những ánh mắt đang dán chặt theo bóng lưng mình.

    Điểm đến giao hàng lần này là khu dân cư nằm phía bên kia Công viên Summers. Nếu chạy xe máy xuyên qua công viên Summers thì chỉ mất khoảng 10 phút, còn nếu đi đường vòng thì phải mất hơn 30 phút.

    Ngay cả giữa ban ngày ban mặt, Công viên Summers vẫn lúc nhúc đám nghiện ngập và gái mại dâm; đây là một công viên nguy hiểm đến mức mấy tên sát nhân hàng loạt chắc hẳn sẽ phải liếm mép thèm thuồng vì cho rằng đây là một mâm cỗ được dọn sẵn cho chúng. Mặc dù bên trong công viên có đường nội bộ được thảm nhựa tử tế dành cho xe cộ qua lại, nhưng vì mấy tay nghiện ngập cứ nằm ườn ra chắn ngang đường nên người ta thường chọn cách đi đường vòng, dẫu có phải xa hơn. Ngược lại, mỗi lần phải giao hàng đến khu vực phía đông công viên, Si-ron vẫn luôn chọn cách băng qua con đường này.

    Thế nhưng, hôm nay công viên lại ồn ào đến lạ. Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, khu vực công viên lại sáng rực như ban ngày nhờ ánh đèn nháy chớp nhoáng của xe cảnh sát và xe cứu thương. Chẳng biết có phải đám nghiện ngập vừa xảy ra một trận ẩu đả đẫm máu nào không, mà trên mặt đất đang có một thi thể được che lại bằng tấm vải trắng.

    Thành phố Vargus vốn dĩ đã là một chốn tồi tàn với tỷ lệ các vụ giết người lên tới 284,3 vụ trên 100.000 dân, nên án mạng xảy ra ở đây là chuyện như cơm bữa. Nếu so với tỷ lệ 0,6 vụ trên 100.000 dân ở Hàn Quốc, thì tình trạng an ninh ở đây quả thực đang ở mức báo động đỏ.

    Trong số các khu vực tại thành phố Vargus, nơi có tỷ lệ tội phạm bạo lực nghiêm trọng nhất chính là Riverland nằm ở phía nam sông Nathan; nơi đây tập trung đông đảo các khu ổ chuột, đầy rẫy các tụ điểm mại dâm và đám nghiện hút, lại còn là địa bàn nơi các băng đảng tội phạm do dân nhập cư Nam Mỹ lập nên chém giết lẫn nhau vô cùng tàn bạo.

    Trái lại, khu Linhart nằm ở phía bắc sông Nathan lại có an ninh rất tốt nhờ hệ thống cảnh sát thành phố hoạt động độc lập. Nơi đây nằm gần trung tâm Midtown – nơi hội tụ các tập đoàn lớn và các công ty khởi nghiệp đầy triển vọng – nên dân cư chủ yếu là người da trắng giàu có và một bộ phận những người châu Á thành đạt. Đó là một thế giới mà người ta sống cuộc sống an toàn dưới sự bảo vệ của cảnh sát và vệ sĩ tư nhân, nép mình sau những bức tường rào cao ngất.

    Trong đầu Si-ron chợt lóe lên khuôn mặt của người phụ nữ tóc vàng mà cậu đã gặp tại dinh thự ở Linhart ban trưa. Và cậu đã hiểu ra nguyên nhân gây nên cảm giác quen thuộc khiến cậu thấy cấn cá khó chịu trong lòng như bị hóc xương cá hồi ban nãy.

    Cô ta có ngoại hình giống hệt Binh nhì Norman Anderson – nam chính trong bộ phim truyền hình <Return to Bunker> mà dạo gần đây Si-ron đang cày say sưa, trông họ cứ như hai chị em ruột vậy.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú