Bạn không có cảnh báo nào.

    Giống như đang có một vụ đấu súng giữa các băng đảng, từ xa, văng vẳng vọng lại tiếng súng nổ. Tại Riverland, nhờ nhu cầu lúc nào cũng cao nên đám mafia và các băng nhóm tội phạm từng nếm mùi tiền từ ma túy và mại dâm liên tục tranh giành lợi ích, dẫn đến việc nơi đây mỗi ngày đều có thể xảy ra tới vài vụ án bạo lực nghiêm trọng.

    Một ngày nào đó, chắc chắn mình sẽ tái xuất thành công với tư cách diễn viên và đường hoàng dọn đến ở tại một dinh thự an toàn tại Linhart cho xem. Dù hiện thực là cậu phải nai lưng trả mức tiền thuê đắt đỏ cho một căn hộ không yêu cầu bảo lãnh thân phận để che giấu danh tính, thế nhưng giấc mơ trong cậu vẫn chưa từng dập tắt.

    Tất nhiên, với tình cảnh hiện tại, có được chỗ này cũng đã là phúc tổ bảy đời rồi. Cầu thang máy thì hỏng lên hỏng xuống khiến cậu cứ phải lóc cóc leo bộ lên tận tầng 9; lại thêm một gã biến thái chuyên tán tỉnh Si-ron, đêm nào cũng áp sát vào bức tường mỏng dính mà thở hồng hộc quay tay, khiến cậu phải nghe âm thanh sống động ấy hệt như đang xem livestream trực tiếp. Nhưng chí ít thì căn hộ này vẫn còn tử tế chán so với căn chung cư cho thuê mà Si-ron từng ở cách đây 1 năm.

    Tầng dưới của căn hộ cũ là ổ mại dâm, và gã đàn ông nhà bên cạnh thì là một tên nghiện. Tên giang hồ sống ở căn hộ đối diện hành lang từng bị phục kích ngay giữa hành lang vào ban đêm, để lại một vết máu vĩnh viễn không thể tẩy sạch trên tấm thảm. Ít nhất thì ở căn hộ này không có tên thành viên băng đảng nào xăm trổ đầy mình sinh sống.

    Vừa lết bộ leo cầu thang lên tầng 9, Si-ron vừa lẩm bẩm không ngừng. Rằng đây là một căn hộ quan tâm đến sức khỏe người ở, rằng việc leo cầu thang này cũng chẳng khác gì tập thể lực để chuẩn bị cho vai diễn mới; cậu tự tẩy não chính mình như thế.

    Tắm rửa nhanh chóng, Si-ron ngả lưng xuống giường. Vì ngay phía trên chỗ nằm có một chiếc giá đỡ để kẹp điện thoại, nên cứ nằm yên vị một chỗ rồi tận hưởng việc xem video thì quả là tuyệt vời.

    <Return to Bunker> là một bộ phim truyền hình được đánh giá là đã đưa hiện thực chiến tranh mở rộng thành một trải nghiệm vật lý chân thực; phim được xây dựng dựa trên câu chuyện có thật của các thành viên đại đội Plus thuộc quân đội Anh tham gia Thế chiến thứ hai.

    Kể từ khi phần 1 lên sóng vào 3 năm trước, phần 2 mới đây đã được ra mắt trong vô vàn sự mong đợi; trên các trang web tin tức mạng xã hội, những lời khen ngợi dành cho <Return to Bunker> xuất hiện nối đuôi nhau không ngớt. Vốn dĩ Si-ron chẳng mấy hứng thú với những câu chuyện lấy đề tài chiến tranh, nhưng vì tò mò không biết tại sao người ta lại phát cuồng vì nó đến thế nên cậu mới bắt đầu xem thử. Đúng như dự đoán, đây là một bộ phim được làm rất chỉn chu; đôi khi Si-ron bị cuốn vào bộ phim đến mức như mất hồn, cảm thấy ngột ngạt áp lực trước những mối đe dọa sinh tử chực chờ khắp nơi trong phim. Và chính tại đó, cậu đã phát hiện ra một khuôn mặt.

    Đó là Binh nhì Norman Anderson, người đã hy sinh vì quả bom do quân địch ném ra ở nửa sau của phần 2. Cậu ta là một chàng mỹ nam khiến người ta không thể ngừng chú ý đến đôi môi dày luôn nứt nẻ, đôi vai hơi khom vào trong như thể ngại ngùng trước chiều cao khủng hệt như một gốc cây cổ thụ của mình, cùng mái tóc vàng xỉn màu và một ánh mắt ngập tràn vẻ ngây thơ. Dẫu giữa đống tro tàn của chiến tranh, tình yêu vẫn nảy nở; đôi mắt màu olive của Norman vẫn luôn không ngừng dõi theo bóng lưng của Trung úy Marcus cùng thuộc đại đội Plus.

    “Trung úy Marcus. Xin ngài nhất định phải sống sót. Cho đến khi mái tóc ngả bạc và chiến tranh chỉ còn là một ký ức xa xăm. Và cho đến tận lúc đó, xin ngài đừng quên tình yêu của tôi, đừng quên sự thật rằng tôi đã từng yêu ngài.”

    Lời thú nhận tình yêu cuối cùng được thốt ra trước lúc trút hơi thở cuối cùng, từ đôi môi vốn kiệm lời và chỉ mở ra khi thật cần thiết ấy, đã để lại một sự xúc động sâu sắc cùng dư âm dai dẳng.

    “Mẹ kiếp, tội nghiệp vãi.”

    Sau khi cày lại series thêm một lần nữa và tiếp tục bị cảm động trước tình yêu đau thương của Norman, Si-ron lấy giấy ăn xì mũi, vừa sụt sùi vừa lau đi những giọt nước mắt cứ chực trào ra.

    “Ha, ghen tị thật đấy. Mình cũng muốn diễn một vai như thế.”

    Xúc động thì xúc động, mà ghen tị thì vẫn ghen tị. Một lúc sau, khi cảm xúc đã dần ổn định lại, vì tò mò về diễn viên đảm nhận vai diễn này, Si-ron liền tìm kiếm cái tên Binh nhì Norman Anderson.

    Tên của nam diễn viên thủ vai Norman là Louis McCarthy. Khi cậu gõ tên cậu ta vào từ điển bách khoa toàn thư trên mạng, một danh sách dài dằng dặc các tác phẩm cậu ta từng tham gia lập tức hiện ra. Có vẻ như cậu ta đã bước đi trên một con đường khá chông gai, bắt đầu ra mắt từ năm 18 tuổi với các vai quần chúng trong phim truyền hình, cho đến tận khi ghi dấu ấn trong lòng công chúng với vai Norman của loạt phim <Return to Bunker>. Trái ngược hoàn toàn với Si-ron, người chủ yếu toàn đóng vai chính ngay sau khi vừa ra mắt hoặc chỉ trải qua hai, ba vai phụ.

    “Thì cũng đúng, đâu phải cứ là trai xinh gái đẹp là dễ dàng nổi tiếng được ngay. Mình thì hơi… ngoại lệ một chút.”

    Tự kiêu ngạo đánh giá lại nhan sắc của bản thân trong gương, Si-ron khẽ lắc đầu chỉnh lại phần tóc mái bị chẻ rồi lại tiếp tục hành trình khám phá thế giới mạng.

    Louis McCarthy năm nay hai mươi lăm tuổi, trẻ hơn Si-ron hai tuổi. Ngoại trừ việc có một người chị gái lớn hơn khá nhiều tuổi, chẳng có chút thông tin đời tư nào của cậu ta được hé lộ; cậu ta sống một cuộc đời có vẻ không có vấn đề gì đặc biệt đáng chú ý. Đúng lúc sự đố kỵ đối với một nam diễn viên trẻ đang rộng đường thăng tiến sau khi ghi dấu ấn rõ nét trong lòng công chúng bằng một tác phẩm bom tấn bắt đầu nhen nhóm trong lòng Si-ron, một tin tức mà cậu hoàn toàn không ngờ tới chợt đập vào mắt.

    Đó là một bài báo đưa tin nam diễn viên Louis McCarthy đã bị chẩn đoán chết não sau một vụ tai nạn giao thông. Đây là một bài báo đăng vỏn vẹn cách đây hai tháng, nội dung đề cập rằng cậu ta đang được duy trì sự sống bằng máy móc theo di nguyện muốn hiến tạng của chính Louis khi còn sống.

    Si-ron đã tìm kiếm các bài viết tiếp theo, thế nhưng chẳng hề có bài báo nào đưa tin về việc một bệnh nhân được trao sinh mệnh mới và quá trình hiến tạng đã được tiến hành, cũng chẳng có bài viết nào bày tỏ sự tiếc thương trước sự ra đi của cậu ta.

    Si-ron rơi vào một cảm giác hụt hẫng tột độ. Có những cuộc đời bị số phận trêu đùa một cách tàn nhẫn và cay độc. Cuộc đời của Louis McCarthy – người tưởng chừng như chỉ còn chờ đón những bước tiến rực rỡ – chính là một cuộc đời như thế.

    Và trong lúc Si-ron đang chìm đắm vào những suy tư triết lý về ý nghĩa thực sự của cuộc sống với niềm xót xa trước tin tức của nam diễn viên Louis McCarthy, thì trên một diễn đàn mạng tại Hàn Quốc, những thông tin mới nhất về Yoon Si-ron bất ngờ được đăng tải. Đó là một bức ảnh chụp trộm nhưng vô cùng rõ nét và sống động, ghi lại cảnh Si-ron đang phục vụ bàn tại Curry King.

    ***

    Trong cuốn cẩm nang du lịch bang Helsota được trang bị trên máy bay, có ghi chép rất chi tiết những thông tin giới thiệu và hướng dẫn tham quan vùng đầm lầy Secreta lớn nhất thế giới. Vừa lướt mắt qua cuốn sách bằng một ánh nhìn hờ hững và nghĩ thầm rằng đây quả là một địa điểm hoàn hảo để bọn giết người hàng loạt chôn vác xác phi tang, cuối cùng, không thể chịu nổi sự buồn chán, Baek-gyeong vươn vai ngáp một cái dài thượt.

    Trên chuyến bay từ New York đến bang Helsota, hắn đã ngủ đủ giấc, kiểm tra đi kiểm tra lại lộ trình di chuyển đến điểm đến, thậm chí đọc qua cả cuốn cẩm nang du lịch chẳng lấy gì làm thú vị này, thế nhưng vẫn còn rất lâu nữa mới đến giờ hạ cánh.

    Cuối cùng, không thể chịu nổi sự tẻ nhạt, hắn bật điện thoại lên. Trong hộp thư, hàng tá tin nhắn của Trưởng phòng Kim gửi qua mạng wifi chậm như rùa của máy bay đã xếp chồng chất lên nhau.

    • [Trưởng phòng Kim]:

    Thực tập sinh Baek-gyeong. Cậu không đi làm à? 9:32 AM

    Cậu phải tham gia cuộc họp CMO với công ty ACME diễn ra vào lúc 10 giờ đấy. 9:45 AM

    Sao cậu lại tắt điện thoại. Vui lòng liên lạc lại ngay khi cậu đọc được tin nhắn này. 10:02 AM

    Nếu cậu cứ tiếp tục không nghe máy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc báo cáo với Chủ tịch… 10:15 AM

    Khi nào thấy cuộc gọi nhỡ, xin hãy gọi lại cho tôi nhé! 10:18 AM

    Thực tập sinh Baek-gyeong. Tôi xin lỗi. Tôi sẽ báo cáo với Chủ tịch. 10:27 AM

    Trưởng phòng Kim – tai mắt của mẹ hắn – đã không chịu ngồi yên mà ton hót lại tin tức Baek-gyeong nghỉ việc không phép cho bà ta. Không ngoài dự đoán, hàng loạt tin nhắn từ người mẹ đang nổi trận lôi đình đã được gửi đến.

    • [Mẹ]:

    Con đang ở đâu. Sao lại tự ý nghỉ việc? 10:37 AM

    Đến kỳ phát tình à? Sao không nghe điện thoại? 10:45 AM

    Cái thứ không bằng cầm thú này! Mẹ đang sôi máu lắm rồi đấy, lúc người ta còn nói tử tế thì mau nghe máy đi. 11:19 AM

    Cái thằng chó đẻ điên khùng này! Nghe máy ngay lập tức. 11:37 AM

    Việc tính cách của hắn tồi tệ và hết thuốc chữa thế này, chắc chắn là do hắn đã thừa hưởng quá đậm dòng máu của mẹ mình. Baek-gyeong tặc lưỡi rồi đọc tiếp phần còn lại của những tin nhắn do mẹ gửi.

    • Chẳng phải con bảo không muốn bị nhốt trong bệnh viện tâm thần nữa sao. Cả mấy tháng nay đi làm tử tế, tự dưng dở chứng gì thế hả? 12:10 PM
    • Đừng nói là mày lại dính vào thuốc đấy nhé? 12:12 PM
    • Thằng khốn nạn điên khùng kia. Có gây chuyện thì kiếm chỗ nào dọn dẹp được hậu quả mà làm! 12:17 PM

    Ngay khi vừa nhận được tin nhắn cuối cùng, một cuộc gọi thoại từ ứng dụng nhắn tin của mẹ lập tức reo lên. Baek-gyeong từ chối cuộc gọi, và vài phút sau, một tin nhắn mới lại xuất hiện.

    • Mang nặng đẻ đau sinh ra một đứa con như mày, tao đúng là con mụ điên rồi! Cái đồ vô học kia. 1:24 PM

    Trước sự gào thét của người mẹ, Baek-gyeong chẳng mảy may cảm thấy chút tội lỗi hay nguy cơ nào. Suốt 23 năm qua, hắn đã làm tan nát ruột gan cha mẹ mình, nhưng trong 4 năm gần đây, việc hắn ngoan ngoãn chấp hành cách ly ở trại giam chữa bệnh và bệnh viện tâm thần đã là sự đền đáp hiếu thảo tận cùng cho cả cuộc đời này rồi. Hơn nữa, việc làm tròn đạo hiếu vốn dĩ đã trái với thể trạng của Baek-gyeong.

    • Tôi:

    Do quá mệt mỏi với những chuỗi ngày lặp đi lặp lại, con quyết định tặng cho bản thân một kỳ nghỉ ngơi. Sau khi nạp đầy năng lượng cho cả thể xác lẫn tinh thần, con sẽ quay về thăm mẹ với một nụ cười thật tươi.

    Nhân tiện, “vô học” (호로자식 – horo-jasik) là từ không chuẩn, từ chuẩn phải là “đứa trẻ mồ côi/không được dạy dỗ” (호래자식 – horae-jasik) mẹ nhé. Mẹ nên học hỏi thêm đi.

    Ký tên: Đứa con không được dạy dỗ của mẹ.  1:31 PM

    Gửi tin nhắn đi với một tâm trạng sảng khoái, Baek-gyeong không chần chừ mà tắt nguồn điện thoại ngay lập tức.

    Sau vụ bê bối chấn động với một người nổi tiếng, Baek-gyeong đã mục xương 1 năm ở trại giam chữa bệnh tại Hàn Quốc, và sau khi được thả, hắn lại tiếp tục mài đũng quần thêm 3 năm tại một bệnh viện tâm thần do một tổ chức y tế trực thuộc Tập đoàn Vile ở Mỹ điều hành.

    Chẳng phải cứ là con trai của Chủ tịch Tập đoàn Vile thì Baek-gyeong sẽ được nhận đãi ngộ đặc biệt nào. Thậm chí còn tồi tệ hơn. Hắn bị nhốt trong khu phòng bệnh khép kín, gần như bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, sống chung với những bệnh nhân tâm thần phân liệt thể nặng, những kẻ có nguy cơ tự sát cao và những người mắc chứng rối loạn lưỡng cực nghiêm trọng. Thế rồi thời gian trôi qua, hắn quay trở lại xã hội và bắt đầu làm việc với tư cách là một thực tập sinh không lương tại trụ sở chính ở Mỹ. Tuy nhiên, dù có vẻ đã ngoan ngoãn thích nghi với môi trường công sở, nhưng Baek-gyeong vẫn chứng nào tật nấy, cuối cùng chỉ sau hai tháng đi làm, hắn lại tự ý nghỉ việc không phép.

    Không ngờ mẹ hắn lại nghĩ rằng hắn bỏ trốn chỉ vì dăm ba cái chuyện ma túy hay kỳ phát tình. Có vẻ như đến tận lúc này, bà ấy vẫn chưa hay biết chút tin tức nào về Yoon Si-ron cả. Ngược lại, thông qua bạn bè ở Hàn Quốc, Baek-gyeong đã vô tình nghe ngóng được tình hình của Yoon Si-ron. Đó là chuyện chỉ mới xảy ra rạng sáng hôm qua thôi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú