Bạn không có cảnh báo nào.

    “Làm ơn, buông tôi ra, phù, làm ơn hãy, hức, tha cho tôi đi.”

    Tỉnh lại sau một khoảnh khắc ngất lịm, với cái đầu hãy còn choáng váng, Si-ron nhai lại những lời nhảm nhí của gã đàn ông.

    Cái quái gì mà cầu xin tha mạng, đáng lẽ ra người phải khóc lóc van xin tha mạng là mình mới đúng chứ? Gã ta có tha mạng cho mình không? Chẳng lẽ số phận của mình là bị thằng hiếp dâm này làm nhục rồi bị giết chết một cách thảm thương thế này sao?

    Ngay khoảnh khắc ấy, quy đầu của gã chạm vào lối vào hậu môn của Si-ron. Thật khó tin là một luồng điện tê dại xẹt qua tận xương cụt, khiến lối vào bất giác co rút lại.

    “Không! Dừng lại đi!”

    Khoái cảm đầy tính khổ dâm khiến máu nóng bốc lên ngùn ngụt, tâm trí cậu như bị hàng ngàn lưỡi dao băm vằm. Trái tim đập liên hồi đau đớn đến tột cùng.

    ĐOẢNG! Đúng lúc đó, một tiếng chuông trầm đục và nặng nề bỗng vang lên từ hư không. Một âm thanh chát chúa hệt như có kẻ vừa dùng một thanh sắt khổng lồ quật thẳng vào một chiếc chuông vỡ.

    “Cái thằng chó đẻ này!”

    Sức nặng đang đè nghiến lên cơ thể Si-ron từ từ biến mất, gã đàn ông ngã vật xuống sàn đánh “rầm” một tiếng. Đã có một kẻ đột nhập khác xuất hiện. Tiếng đập chan chát vào lớp da dày cộp hòa cùng những lời chửi rủa cay độc vang dội hệt như sấm sét xuyên thẳng vào màng nhĩ Si-ron.

    Để tránh vạ lây, Si-ron run rẩy lết về phía bức tường. Cuộn tròn cơ thể lại như một con bọ viên, bằng ánh mắt kinh hoàng, cậu chứng kiến cảnh kẻ đột nhập mới tẩn cho gã đàn ông kia một trận thừa sống thiếu chết.

    “Chết đi cái thằng chó đẻ này!”

    Trên tay kẻ đột nhập chính là chiếc chảo gang mà Si-ron vừa đánh rơi ban nãy. Hắn đang dùng chiếc chảo đó đập liên hồi một cách tàn bạo vào khuôn mặt của gã đàn ông vốn đã bất tỉnh nhân sự. Hết kẻ hiếp dâm lại đến kẻ giết người xuất hiện.

    “Chuyện, chuyện gì thế này…”

    Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn trong phòng, ánh mắt Si-ron dán chặt vào kẻ đột nhập đang vung chảo. Cậu sững sờ không thốt nên lời. Là Baek-gyeong.

    Baek-gyeong liên tục giáng đòn vào gã đàn ông khiến gã ta be bét máu chẳng khác gì một con gia súc bị mang đi xẻ thịt. Hắn đánh đập gã ta một cách tàn nhẫn cho đến khi chiếc chảo gang móp méo, cho đến khi máu của gã chảy len lỏi qua từng kẽ gạch men trắng rồi chạm đến tận mũi chân Si-ron. Vốn đang thất thần trước sự bạo lực tàn độc mà Baek-gyeong tỏa ra, Si-ron muộn màng bừng tỉnh.

    Đây đã vượt xa mức độ phòng vệ chính đáng từ lâu rồi. Nghĩ rằng với đà này hắn dư sức đánh chết người, vực dậy đôi chân đang run rẩy, Si-ron hét lên với Baek-gyeong.

    “Dừng, dừng lại đi. Đánh nữa là gã chết thật đấy!”

    Bỏ ngoài tai lời can ngăn, Baek-gyeong chuyển chiếc chảo sang tư thế nằm dọc. Dựng đứng chiếc chảo lên hệt như một lưỡi dao, rõ ràng là hắn định băm nát đầu gã đàn ông kia ra thành cám.

    “Gyeong à! Này! Đù má Baek-gyeong!”

    Si-ron lao cả thân mình về phía Baek-gyeong. Thế nhưng, dù cậu có giơ tay cao đến mấy cũng chẳng chạm tới nổi phần chóp của cán chảo.

    “Mẹ kiếp! Tránh ra!”

    “Không được. Cứ thế này là hắn chết mất!”

    “Cái thằng kia đút cặc vào chưa?”

    “Cái, cái gì cơ?”

    “Đã đút vào lỗ đít cậu được 1cm nào chưa!”

    “…….”

    “Không nghe tôi nói gì à? Tôi đang hỏi thăm sức khỏe lỗ đít cậu đấy!”

    Bằng thái độ vô cùng nghiêm túc, cứ như thể sinh mạng của gã đàn ông kia sẽ được định đoạt dựa trên câu trả lời của Si-ron, Baek-gyeong gặng hỏi. Trong đôi mắt vốn dĩ lúc nào cũng lóe lên sự tinh quái ác ý nay chẳng còn lấy một tia cợt nhả nào. Nhìn khuôn mặt nghiêm trọng bừng bừng sát khí của hắn, Si-ron hiểu rằng đây chẳng phải là lúc để cứng đầu, và cậu tuyệt đối không được chọc điên hắn thêm nữa. Tuy nhiên, chiếc lưỡi vốn đã quen thuộc với sự phẫn nộ chất chứa bấy lâu dành cho Baek-gyeong lại tự động thốt ra những lời khó nghe.

    “Đừng có mà nói xàm. Anh với tôi đâu phải loại quan hệ tay bắt mặt mừng hỏi thăm sức khỏe nhau!”

    Có phải Baek-gyeong lúc nào cũng cao thế này đâu nhỉ? Dù cố gắng thế nào đi chăng nữa, cậu cũng chẳng có cách nào giật lấy chiếc chảo trong tay hắn. Cúi nhìn Si-ron một cách đăm chiêu, ánh mắt không hề lay động mảy may, Baek-gyeong gật đầu thừa nhận.

    “Ờ, đúng vậy. Đâu phải quan hệ hỏi thăm sức khỏe nhau. Thế nên, cặc thằng kia đã đút vào lỗ đít cậu chưa?”

    “Đù má, chưa đút vào!”

    Đến lúc đó, sắc mặt Baek-gyeong mới dịu đi đôi chút, hắn ném toẹt chiếc chảo xuống sàn. Dưới sức nặng của chiếc chảo gang, gạch men trắng vỡ vụn, các mảnh vỡ bắn tung tóe.

    Phải bịa lý do gì để giải thích với ông chủ đây, tiền sửa chữa tính sao? Ai dọn dẹp bây giờ? Đang vắt óc suy nghĩ, luồng suy nghĩ của cậu chợt dừng lại ở gã đàn ông – ngọn nguồn của mọi tai họa này.

    Nằm nghiêng bất tỉnh nhân sự, nhìn từ bên ngoài, gã trông như thể chỉ đang ngủ say. Vì bị đánh nhừ tử mà chẳng kịp phòng bị trước đòn tấn công bất ngờ, khuôn mặt gã rách nát và be bét máu. Nãy giờ, do ánh sáng trong phòng quá lờ mờ cộng thêm tình thế cấp bách, Si-ron vẫn chưa kịp nhìn rõ diện mạo của gã. Lỡ như gã chết luôn với cái khuôn mặt sưng vù tởm lợm này, thì Si-ron sẽ vĩnh viễn chẳng thể biết được khuôn mặt thật của gã trông ra sao.

    Vẫn cố he hé mắt để không phải nhìn vào cái dương vật đang cương cứng trông đến là gớm ghiếc, bằng đôi tay run rẩy, Si-ron đặt ngón tay dưới mũi gã. Dù yếu ớt, nhưng gã vẫn thở đều đặn.

    Trút bỏ được sự căng thẳng, Si-ron ngồi phịch xuống sàn. Vẫn chưa chết. Thế nhưng, nếu cứ vứt gã ở đây thì có khi gã sẽ chết thật. Cho dù gã hiếp dâm kia có đáng tởm đến mức nào, cho dù cậu có mong Baek-gyeong phải mục xương trong tù suốt đời đi chăng nữa, thì cậu cũng không thể biến quán ăn của Iqbal thành nơi chứa xác chết được. Ngay lúc Si-ron định lao về phía quầy thu ngân để lấy điện thoại thì Baek-gyeong bước đến chắn trước mặt cậu.

    “Cậu làm gì đấy?”

    “Gọi 911! Hắn sắp chết rồi kìa!”

    “Một Alpha đang trong kỳ phát tình (rut) không chết dễ dàng vì dăm ba cái vết thương cỏn con này đâu.”

    “Phát, cái gì cơ? Anh đang lảm nhảm gì thế.”

    “Ha, trên người cậu có mùi hôi rình của thằng khốn này.”

    “Tôi á? Trên người tôi á?”

    “Cậu định tụt quần phơi cái bộ dạng đó đến bao giờ? Tôi không cạo cho một thời gian mà lông lá mọc rậm rạp gớm nhỉ?”

    Rõ ràng là nói dối. Nghe những lời miệt thị thốt ra từ chính miệng cái kẻ đã từng đích thân dùng máy triệt lông laser xử lý từng cọng một để đến cả lông tơ cũng không mọc nổi, Si-ron sôi máu. Vội vàng kéo cái quần đang tụt đến tận mắt cá chân lên, ngay khoảnh khắc Si-ron định gọi điện thoại lại, Baek-gyeong đã kéo tuột cậu lại.

    “Ư, đau!”

    Ôm chặt lấy eo Si-ron, Baek-gyeong nhấc bổng cậu lên nhẹ hẫng như nâng một con búp bê bằng gỗ. Hắn đá văng cái ghế đang được đặt úp ngược trên bàn rồi đặt Si-ron ngồi lên đó, sau đó vòng tay ôm lấy gáy cậu và nghiêng đầu xuống. Một chiếc lưỡi luồn vào giữa đôi môi đang hé mở vì đờ đẫn của cậu, khẽ liếm láp vòm họng và mặt sau của răng cửa. Muộn màng bừng tỉnh, Si-ron toan ngoảnh mặt né tránh, nhưng bàn tay đang ôm gáy cậu lập tức chuyển sang bóp chặt lấy cổ cậu.

    “Hưm, ư, bo, bỏ ra!”

    Hắn vừa dùng răng cửa cắn nhẹ rồi nhay nhay đầu lưỡi của Si-ron, vừa quấn lấy chiếc lưỡi ấy mút mát một cách tục tĩu rồi cười khùng khục. Từ Baek-gyeong – kẻ đang vui vẻ hệt như vừa phát hiện ra điều gì bất ngờ – tỏa ra một luồng sinh khí bạo lực và hoang dã. Si-ron có thể cảm nhận rõ ràng một sức ép đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối. Dù đang trong tình trạng ngạt thở vì thiếu oxy, nhưng cơ thể cậu, như thể đã mòn mỏi chờ đợi khoảnh khắc này suốt 4 năm qua, tự động nhớ lại khoái cảm theo phản xạ. Đó là một sự kỳ vọng khó chịu đi ngược lại với ý chí của cậu.

    Sau khi thỏa sức giày vò và mơn trớn cái miệng đang thở dốc vì ngạt khí, Baek-gyeong cắn nhẹ lên đôi môi dưới sưng tấy của Si-ron rồi mới chịu tách ra.

    “Nước bọt của cậu vẫn nhiều như ngày nào nhỉ.”

    Chép miệng một cái, Baek-gyeong nói thêm với vẻ đầy hứng thú.

    “Ngon hơn trước rồi đấy?”

    Gạt phăng bàn tay đang bóp cổ mình ra một cách thô bạo, Si-ron trừng mắt nhìn hắn.

    “Anh biết gì không? Anh nói bậy dở tệ.”

    “Hừm, hèn gì cậu không lửng lên nổi. Thế nào? Giờ thấy khá hơn chút nào chưa?”

    “Haa, dẹp đi.”

    Si-ron chẳng muốn đôi co với Baek-gyeong thêm nữa. Ngay lúc này đây, gã hiếp dâm kia vẫn đang nằm thoi thóp chảy máu. Ngay khi Si-ron vừa chạm ngón tay vào màn hình định bấm số gọi khẩn cấp, chẳng kịp để cậu can ngăn, Baek-gyeong đã giật phăng chiếc điện thoại đi.

    “Đưa đây! Cứ thế này là hắn chết thật đấy!”

    “Gọi cảnh sát hay cứu thương đều không được. Dính dáng đến chính quyền là phiền phức lắm.”

    “Sao, anh lại sợ phải vào bóc lịch à?”

    “Nhất thiết phải cứu hắn sao?”

    “Làm ơn đi! Đây không phải chuyện để lựa chọn đâu!”

    “Có chứ. Lúc đi đường tôi thấy có khối chỗ để chôn xác. Được rồi. Tạm thời cứ giết hắn rồi đem đi vứt vậy.”

    Trước đây cậu đã nghĩ quan niệm đạo đức của Baek-gyeong có phần khác người, nhưng lâu ngày không gặp, hắn đã biến thành một tên điên hết thuốc chữa mất rồi. Như để chứng minh mình sẽ làm đúng những gì vừa nói, Baek-gyeong cúi xuống nhặt chiếc chảo gang vừa đánh rơi ban nãy lên.

    “Làm ơn! Không được! Không được đâu!”

    “Tránh ra.”

    “Tôi bảo không được mà! Nếu anh không thích gọi 911 thì cứ ném hắn trước cửa bệnh viện là xong chuyện chứ gì.”

    “Hà, cậu muốn cứu hắn đến mức ấy sao?”

    Baek-gyeong hạch hỏi Si-ron – kẻ cứ liên tục cản trở quyết định dứt khoát của hắn.

    “Đúng vậy. Phải cứu người chứ!”

    Chỉ cần hắn tỏ ra tàn nhẫn thêm một chút nữa thôi, có lẽ Si-ron sẽ tức giận đến phát khóc mất. Một khuôn mặt khêu gợi, uể oải và lẳng lơ đến mức khiến người ta cứng họng. Bằng ánh mắt, Baek-gyeong dõi theo vệt mồ hôi dính nhớp nháp đang trượt dài trên trán Si-ron, tạo thành một đường ngoằn ngoèo tựa như con rắn đang bò.

    “Để tôi suy nghĩ đã, nếu cậu chịu cho tôi bú cặc cậu. Tôi cần phải kiểm tra một thứ.”

    Tắt hẳn nụ cười cợt nhả, trước khuôn mặt nghiêm túc của Baek-gyeong, sự thù địch trong Si-ron lại sục sôi.

    “Anh với thằng hiếp dâm kia thì có khác gì nhau đâu.”

    “Còn cậu, tại sao cậu lại cố sống cố chết đòi cứu cái thằng định hiếp dâm mình cơ chứ?”

    “Tôi không thể để người ta chết được.”

    Trước sự phẫn nộ chân thành của Si-ron, như thể thấy trò này quá đỗi nhàm chán, Baek-gyeong lắc đầu rồi thở dài.

    “Biết rồi. Bù lại việc tôi nghe theo lời cậu, tôi chắc chắn sẽ bú cặc cậu đấy.”

    Bằng thái độ như thể thông báo rằng chẳng còn sự lựa chọn nào khác, Baek-gyeong nói. Vốn dĩ từ đầu, việc dùng sức mạnh để thắng được Baek-gyeong đã là chuyện không tưởng. Bằng ánh mắt oán hận, Si-ron luân phiên trừng mắt nhìn Baek-gyeong và gã đàn ông đang thoi thóp. Nếu có thể làm theo ý mình, cậu đã muốn băm vằm hắn ra thành trăm mảnh, nhưng cậu không thể biến quán ăn của Iqbal thành hiện trường vụ án mạng được. Hơn nữa, nếu Baek-gyeong trở thành kẻ sát nhân thì sao? Cảm giác ớn lạnh xen lẫn với sự thù ghét hắn ập đến.

    “Bây giờ thì không được. Cứ, cứ đưa hắn đến bệnh viện trước đã rồi tính sau.”

    Ngay khoảnh khắc ấy, một suy nghĩ xẹt qua giúp đầu óc cậu sáng sủa hẳn lên.

    “Anh lái xe đến đây à?”

    “Ừ. Sao? Định làm tình trong xe à?”

    Thừa biết Si-ron chẳng có chút tâm tư nào như thế, vậy mà Baek-gyeong vẫn buông lời trêu ghẹo mà chẳng chút nề hà. Gặp nhau còn chưa đầy 30 phút mà đã muốn giết quách tên này cho xong chuyện, toàn thân Si-ron run rẩy vì tức giận.

    “Mau đưa hắn đến bệnh viện đi. Tôi biết có một bệnh viện đưa hắn tới được.”

    Baek-gyeong quẳng gã đàn ông vào trong cốp xe hệt như nhét một đống hành lý. Sau đó, hắn trải chiếc tạp dề chống thấm của Si-ron ra, rồi nâng cái đầu đang chảy máu ròng ròng của gã lên và chèn chiếc tạp dề xuống dưới để tránh việc máu vấy bẩn ra xe. Một hành động thô bạo, hoàn toàn không mảy may quan tâm đến tình trạng của gã đàn ông đang rên rỉ đau đớn hừ… hừ….

    “Đừng hòng vứt hắn ra ghế sau. Xe mới mua đấy.”

    Gom cả chiếc chảo gang móp méo cùng với đống giấy ăn dùng để lau vết máu trên sàn bỏ vào cốp xe rồi đóng lại, Baek-gyeong điềm nhiên mở cửa và ngồi vào ghế phụ lái.

    “Tôi lái xe á?”

    “Thì địa điểm do cậu biết mà.”

    Miễn cưỡng ngồi vào ghế lái, Si-ron nhanh chóng đưa mắt quét một vòng quanh xe. Chiếc sedan hạng sang vẫn còn nguyên mùi xe mới, thậm chí lớp nilon bọc còn chưa bóc hết. Với tính cách của Baek-gyeong, đời nào hắn lại trân quý xe cộ, chắc chắn là hắn vừa tậu chiếc xe này ngay khi đặt chân đến thành phố Vargus. Lộ trình di chuyển của Baek-gyeong hiện lên rõ mồn một trong đầu cậu: đi máy bay từ New York đến bang Helsota, mua xe tại một đại lý gần đó rồi phóng thẳng đến Curry King.

    “Đi đâu?” Vừa ngả lưng ghế phụ lái ra tuốt phía sau, Baek-gyeong vừa hỏi.

    “Phòng khám Tiết niệu Bác sĩ Johnson.”

    Ánh mắt Baek-gyeong trở nên kỳ lạ.

    “Phòng khám tiết niệu á?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú