Bạn không có cảnh báo nào.

    Baek-gyeong lấy chiếc điện thoại trả trước đã chuẩn bị sẵn ra. Bằng mạng wifi trên máy bay chậm hơn cả rùa bò, hắn mở trang web đã lưu sẵn.

    Cập nhật tình hình Yoon Si-ron.jpg

    Bình luận: 1129 | Lượt xem: 79.452

    [Ảnh]

    [Ảnh]

    Đang làm thêm phục vụ bàn tại một quán cà ri ở Mỹ.

    • ?????????
    • Vãi
    • Vãi..?
    • Tại đeo khẩu trang nên nhìn giống thôi chứ gì.
      • ↳ Chắc nhờ đeo khẩu trang nên mới lừa tình được thế.
      • ↳ w: Không đâu. Nhìn lúc kéo khẩu trang xuống chuẩn là Yoon Si-ron luôn. [Ảnh]
      • ↳ Điên thật; là thật này.
      • ↳ Nhìn phát biết ngay là chụp lén.. ha.
      • ↳ Vẫn còn sống cơ à. Cứ tưởng Moby Dick đã phái sát thủ đến rồi chứ.
    • Curry King? Tên quán buồn cười vô duyên vãi kaka
    • Lấy ở đâu ra đấy?
      • ↳ w: Đứa bạn là fan phim Hàn Quốc gửi cho.

    Vào khoảng 2 giờ chiều theo giờ Hàn Quốc, trên bảng tin của một diễn đàn mạng, tình hình gần đây của Yoon Si-ron đã được đăng tải. Cái thằng khốn kiếp dẫu có dễ dàng dạng chân ra trước mặt Baek-gyeong nhưng lại chưa từng tự tay rót lấy một cốc nước, giờ đây lại đang phải bưng bê phục vụ khách tại một quán bán đồ ăn cà ri rẻ tiền.

    Mang cái bộ dạng thảm hại nhưng không muốn người ta biết tình hình của mình, cảnh cậu ta ý thức được khách hàng mà đeo khẩu trang trông thật chướng mắt. Thế nhưng, vì không cẩn thận đến cùng, cảnh cậu ta kéo khẩu trang xuống cằm và mỉm cười với ai đó đã bị chụp lại. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười ngây ngốc ấy, dọc theo nửa thân dưới của Baek-gyeong, một luồng rùng mình khó chịu gần như là hưng phấn đã chạy sượt qua.

    Đâu chỉ có thế, kể từ lúc Baek-gyeong lên máy bay, những bài viết mới về Yoon Si-ron vẫn liên tục được đăng tải.

    Đánh giá quán cà ri của Yoon Si-ron

    Bình luận: 629 | Lượt xem: 49.452

    [Ảnh]

    [Ảnh]

    Tóm tắt: Cà ri thì đẹp còn nhân viên thì ngon.

    • (Đã bị ẩn do nhiều lượt báo cáo | Bấm để xem) Bản tính thằng làm đĩ vẫn trước sau như một vãi haha
    • Quả đúng là quán ngon mà.
      • ↳ haha haha haha haha
      • ↳ haha haha haha haha haha haha
      • ↳ Moby Dick không quên được mùi vị đó nên trốn khỏi bệnh viện tâm thần hay gì?
        • ↳ Ra viện được một thời gian rồi.
        • ↳ Nhanh thế??
        • ↳ Ừ.

    Moby Dick sao. Dán mắt vào màn hình điện thoại, trên khuôn mặt Baek-gyeong thoáng hiện một nụ cười giễu cợt. Lũ giòi bọ nếu giáp mặt đến nhìn thẳng vào mắt hắn còn chẳng dám, vậy mà cũng to gan buông lời chế nhạo. Nhưng chẳng sao cả. Đôi khi lũ giòi bọ cũng có ích. Chẳng phải chúng vừa thả xuống trước mặt Baek-gyeong con cá lớn mang tên “tình hình của Yoon Si-ron” đó sao.

    Thông báo trên máy bay vang lên rằng chuyến bay sẽ sớm hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Aker. Một lát sau, bên ngoài chiếc máy bay đang hạ độ cao để chuẩn bị đáp xuống, phong cảnh của bãi biển Palm trải dài đến vô tận. Nằm ở khu vực trung nam nước Mỹ gần xích đạo, nhô ra biển như một bán đảo, bang Helsota có phía tây giáp với Mexico và Velzoras, còn phía đông là Đại Tây Dương.

    Đối với Baek-gyeong – người đã sống qua lại giữa Hàn Quốc và Mỹ từ khi còn nhỏ, bờ Đông và bờ Tây nước Mỹ là những nơi tương đối quen thuộc. Thế nhưng, những thành phố phía nam giáp biển lại khá xa lạ. Ở nơi này, đổi lại thời tiết ấm áp quanh năm là những đợt nắng nóng gay gắt vào mùa hè, cùng với những thảm họa tự nhiên quy mô lớn như bão cuồng phong và lốc xoáy xảy ra liên miên. Thêm vào đó, cách vài ngày, các vụ án như cướp bóc, cưỡng hiếp, giết người và thanh trừng giữa các băng đảng lại xảy ra như cơm bữa.

    Yoon Si-ron lại đang không mảy may sợ hãi mà lẩn trốn ngay trong cái địa ngục chẳng biết lúc nào sẽ bị cuốn vào một trận ẩu đả rồi chết bờ chết bụi. Điều này đồng nghĩa với việc, Yoon Si-ron có đột nhiên bốc hơi vào một ngày nào đó thì cũng chẳng có ai hay biết.

    Rời khỏi sân bay, nơi đầu tiên Baek-gyeong tìm đến là một đại lý bán xe ô tô. Trong các thể loại như rượt đuổi, khiêu dâm, hành động và kinh dị, làm sao có thể thiếu được một chiếc xe thể thao để tận hưởng cảm giác làm tình trên xe mui trần cơ chứ.

    “Xin lỗi quý khách, nhưng hiện tại tình hình cung ứng xe không được tốt lắm. Nếu ngài đặt hàng bây giờ, phải đến tầm tháng 10 ngài mới nhận được xe mới ạ.”

    “Bây giờ là tháng 7 mà anh bảo tôi phải chờ đến tận tháng 10 sao.”

    Khi Baek-gyeong với thân hình khổng lồ cao tới 1m95 cau mày và lặng lẽ trừng mắt nhìn, cảm nhận được sự nguy hiểm, ánh mắt của gã nhân viên bán xe liền run lên bần bật.

    “Thế SUV thì sao?”

    “Dòng đó còn lâu hơn nữa, ngài phải đợi ít nhất năm tháng…”

    “Ha, xe thể thao hay sedan thì tôi chẳng mơ tưởng tới nữa. Nói tóm lại là hiện giờ đến cả một cái SUV tồi tàn cũng chẳng có chứ gì.”

    Nhìn Baek-gyeong đang ngồi vắt chéo chân đầy ngạo mạn trên ghế sofa, mượn cớ hỏi han để kiếm chuyện, gã nhân viên thầm thở dài thườn thượt.

    Gã đã căng thẳng ngay từ khoảnh khắc Baek-gyeong cau chặt đôi lông mày rậm rạp rồi đẩy cửa bước vào đại lý. Đó là một gã đàn ông dù cao ráo và đẹp trai, nhưng lại mang đến ấn tượng đầu tiên nghiêng về sự tàn ác nhiều hơn. Vừa thoáng nghĩ tính khí gã này chắc cũng chẳng vừa đâu, thì quả nhiên đây là một vị khách khó nhằn.

    Tuy ăn mặc như một doanh nhân, nhưng khuôn mặt hắn lại vẫn còn nét trẻ con của độ tuổi hai mươi, ấn tượng tỏa ra lại vô cùng khó gần, thêm vào đó là thân hình rắn chắc y hệt võ sĩ MMA. Gã nhân viên bán xe phần nào đoán được nghề nghiệp của Baek-gyeong.

    ‘Cái thành phố Vargus chết tiệt này, tiếp nối băng đảng Nam Mỹ, giờ lại có cả giang hồ châu Á mò tới cơ à.’ Gã nhân viên nghĩ thầm đầy rầu rĩ.

    “Vâng. Thật lòng xin lỗi, nhưng nếu không đặt trước, ngài không thể mua được xe mới đâu ạ.”

    Vừa trừng mắt nhìn gã nhân viên đang cố mỉm cười thân thiện, Baek-gyeong vừa thổi phù một cái cho bay phần tóc mái vướng víu trên trán.

    “Mẹ nó, đang muốn làm tình trên xe mui trần.”

    “Dạ?”

    Tuy không hiểu tiếng Hàn của Baek-gyeong, nhưng do nghe rõ mồn một hai từ “open car” (xe mui trần) và “sex”, gã nhân viên đành cười sượng sùng.

    “Ngài… ngài đang nói đến xe mui trần convertible ạ?”

    Bỏ ngoài tai câu hỏi lắp bắp của gã nhân viên đang nghẹn họng, Baek-gyeong đưa mắt nhìn cặp vợ chồng già đang đứng ngoài tòa nhà. Trước mặt họ là một chiếc sedan cỡ trung-lớn gắn biển số tạm thời, và họ đang kiểm tra tình trạng xe.

    “Chiếc kia có vẻ là xe chuẩn bị giao đấy nhỉ?”

    “Chiếc đó ạ? Dạ, hai vị kia đã đặt cọc từ mùa xuân năm nay…”

    “Thế thì lấy chiếc đó đi. Giá bao nhiêu?”

    “À, ngài quyết định chọn dòng Cylon Class 301 ạ? Giá thị trường hiện tại là 220.000 đô la. Nhưng nửa năm sau, giá xuất xưởng có thể sẽ thay đổi…”

    “Không. Ý tôi là tôi sẽ lấy đúng cái chiếc mà hai ông bà già nhỏ thó kia sắp mang đi ấy.”

    “Dạ?”

    Sau khi đưa ra quyết định chớp nhoáng, với tâm trạng nhẹ nhõm, Baek-gyeong đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Trong lúc gã nhân viên bán xe đang tự nhủ tên giang hồ điên khùng này định giở trò đồi bại với công dân lương thiện rồi chần chừ không biết có nên gọi cảnh sát hay không, Baek-gyeong đã bước ra ngoài tòa nhà và tiến về phía cặp vợ chồng già.

    “Thứ lỗi cho tôi, nhưng hai vị có thể bán chiếc xe này cho tôi được không?”

    Đang giật mình trước sự xuất hiện của gã đàn ông lạ mặt với vẻ ngoài bặm trợn, cặp vợ chồng già lại càng hoảng hốt hơn trước lời đề nghị ngoài sức tưởng tượng, họ quay sang nhìn nhau. Baek-gyeong mỉm cười nhẹ, để lộ ra hai lúm đồng tiền sâu hoắm trên má.

    “Tôi sẽ mua lại nó với giá 600.000 đô la.”

    Khoản tiền giấu trong tài khoản không thể truy vết thì nhiều vô kể, điện thoại rác cũng đã chuẩn bị sẵn dăm bảy cái, và để có thể mua xe ngay lập tức, hắn thậm chí còn lo sẵn cả giấy chứng nhận bảo hiểm ô tô dưới tên người khác. Baek-gyeong đã tưởng tượng đến khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

    Nhớ quá đi mất. Thằng chó đẻ.

    Hệt như một con chó chọi bị đứt xích đang hừng hực bùng nổ ý chí chiến đấu dữ dội, hắn nở một nụ cười đắc ý.

    CHƯƠNG 2. LIỀU THUỐC THỨ HAI

    Hôm nay, phòng khám tiết niệu của Bác sĩ Johnson vẫn vắng ngắt. Khác với lần đầu đến khám vào đêm khuya, lịch hẹn lần thứ hai này là vào khoảng 2 giờ chiều, nhưng hàng ghế chờ hôm nay vẫn trống trơn không ngoại lệ. Dù có là phòng khám vận hành theo chế độ đặt lịch hẹn đi chăng nữa, thì việc chẳng có lấy nổi một bệnh nhân nào ngồi chờ quả là khó tin. Có vẻ đây chính là hậu quả của số điểm đánh giá 1.4 trên Google.

    Thêm vào đó, tại phòng khám cũng chẳng có bóng dáng y tá nào. Dù phòng khám có ế ẩm đến đâu thì chí ít cũng phải có một hai y tá chứ? Không kìm nổi sự tò mò, Si-ron vòng vo cất tiếng hỏi.

    “Một mình anh phải tiếp đón bệnh nhân thế này chắc bận rộn lắm.”

    Không thèm ngẩng đầu lên, vừa ghi chép vào cuốn sổ, Johnson vừa đáp lời.

    “Vì tình trạng thiếu hụt nhân lực nên tuyển y tá cũng không dễ dàng gì. Nhưng do bệnh nhân cũng không đông nên không sao cả.”

    Bác sĩ đang chăm chú xem xét tờ phiếu khảo sát mà Si-ron đã ngoan ngoãn điền suốt một tuần qua, rồi hí hoáy ghi chép vào sổ. Đó là những ký tự có hình dáng tựa tựa chữ cái u, h, n nhưng lại không giống hoàn toàn; đối với Si-ron, đây là một hệ thống chữ viết cậu chưa từng nhìn thấy bao giờ.

    Cuộc thử nghiệm lâm sàng mà Si-ron tham gia là một thử nghiệm do Công ty Dược phẩm Skåne – một doanh nghiệp của Thụy Điển – tài trợ. Cứ thế trơ mắt nhìn trộm vào phần ghi chép của Bác sĩ Johnson, Si-ron thầm đoán liệu anh ta có phải là một bác sĩ xuất thân từ Thụy Điển hay không.

    Một vị bác sĩ người Thụy Điển lại mở một phòng khám nam khoa vắng như chùa Bà Đanh đến tận tối mịt ở một thành phố khét tiếng với tỷ lệ tội phạm cao nhất cả nước. Chắc hẳn cuộc đời của anh ta cũng cách sự bình yên một quãng xa y hệt như Si-ron vậy.

    Chậm rãi, Si-ron quét mắt nhìn Johnson từ đầu đến chân. Có lẽ vì không có thời gian chải chuốt nên phần tóc mái rủ xuống che khuất nửa vầng trán hệt như một tấm rèm, và râu ria thì lún phún mọc xanh rì. Trái với ấn tượng ban đầu có phần cứng nhắc y hệt quân nhân, giờ đây, anh ta lại toát ra một bầu không khí khá tùy tiện và lôi thôi. Đã thế, trên mái tóc còn dính lổm ngổm mấy hạt hoa xuyến chi, trông rõ là luộm thuộm.

    “Trên tóc anh dính hột gì kìa.”

    Ngừng bút lại, Johnson ngước đầu lên. Chạm phải ánh mắt xanh thẳm đến mức phi thực tế ấy, Si-ron có cảm giác hệt như mình đang ngồi đối diện với một sinh vật ngoài hành tinh vừa cấy cả một đống dạ quang xanh lè vào trong nhãn cầu vậy.

    Đặt bút xuống, coi đôi mắt của Si-ron như một chiếc gương soi, vừa nhìn chằm chằm vào cậu, Johnson vừa sờ soạng trên đỉnh đầu và bứt ra được hai hạt xuyến chi.

    “Hừm, đúng là có thật.”

    “Trên đỉnh đầu anh còn dính nhiều lắm. Để tôi gỡ hộ cho nhé?”

    “Vậy nhờ cậu.”

    Cứ ngỡ anh ta sẽ từ chối, nào ngờ Johnson lại ngoan ngoãn cúi đầu xuống và chờ đợi bàn tay của Si-ron. Thầm nghĩ bản thân đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, với cảm giác gượng gạo, Si-ron đứng dậy và bước đến trước mặt người đàn ông kia.

    Luồn những ngón tay vào mái tóc hơi gợn sóng, mềm mại nhưng lại có sợi khá thô so với người phương Tây, Si-ron cẩn thận gỡ từng hạt xuyến chi đầy gai nhọn ra.

    “Sáng sớm nay anh đi leo núi quyết liệt lắm hả?”

    “Lúc hừng đông, tôi có đi leo núi.”

    “Sáng sớm á? Đi đâu cơ?”

    “Secreta.”

    “Hả? Secreta á… Chỗ đó xa lắc xa lơ mà?”

    “Cũng chẳng gần.”

    Secreta là vùng đầm lầy khổng lồ nhất cả nước, nằm cách thành phố Vargus tới hơn 200 dặm. Sáng tinh mơ xách mông đi leo núi đã là chuyện kỳ cục rồi, đằng này lại còn mò đến khám phá một vùng đầm lầy cách xa bằng cả khoảng cách từ Seoul đến Busan. Chắc hẳn anh ta đang giải tỏa áp lực của cái phòng khám cầm chắc việc buôn bán bù lỗ bằng những trò mạo hiểm cực độ rồi.

    “Đi lúc trời còn tối om anh không thấy sợ à? Chỗ đó có cả bầy cá sấu cơ mà.”

    “Ai biết được. Chắc do may mắn nên đến giờ tôi vẫn chưa đụng mặt con nào.”

    “Cũng đúng, nếu anh mà đang bị tiêu hóa trong bụng cá sấu thì làm gì có cuộc gặp gỡ hôm nay.”

    Nhìn Johnson bật cười khùng khục trước câu nói của mình, Si-ron cảm thấy một niềm tự hào vớ vẩn.

    “Gỡ xong hết rồi.”

    Gom hết chỗ hạt xuyến chi vừa gỡ vứt trên bàn để ném đi, cứ như thể bản thân chưa từng có màn tiếp xúc thân mật nào, Johnson lại cúi gầm mặt xuống và tiếp tục rà soát tờ phiếu khảo sát của Si-ron. Tựa tay lên tay vịn ghế, ngồi với tư thế hơi nghiêng người và chống cằm, Si-ron lẳng lặng ngắm nhìn người đàn ông đầy thú vị trước mặt.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú