Chương 11
bởi Chung SeikerBuông bờ môi đang cắn chặt của Dam-yeon ra, Hoàng đế nhìn y chằm chằm một lúc rồi lên tiếng.
“Người đang rất lạnh. Mau tắm rửa bằng nước ấm đi. Yoon Thượng cung.”
Theo tiếng gọi khẽ của Hoàng đế, Yoon Thượng cung vội vã cúi mình, khẩn trương đun nước và chuẩn bị bồn tắm.
“Nhi thần đã xác nhận mẫu thân vẫn bình an vô sự, nhi thần xin phép cáo lui.”
Hắn dịu dàng vuốt ve gò má Dam-yeon rồi rời khỏi Hoa Nhiên Điện. Cánh cửa vừa khép lại, Dam-yeon mới dám thở hắt ra một hơi.
“Hù…”
Y cũng chẳng hiểu tại sao mình lại nói dối. Chỉ là, trong khoảnh khắc đó, y cảm thấy mình phải làm vậy.
Liên tục trút ra những tiếng thở dài não nề, Dam-yeon bước vào bồn nước nóng đã chuẩn bị sẵn. Trút bỏ lớp y phục sũng nước, ngâm mình trong dòng nước ấm, bờ vai căng cứng của y tự nhiên được thả lỏng.
Dùng tay vục nước rưới lên người, Dam-yeon chợt nhớ lại cảm giác tê dại khi bàn tay Hoàng đế chạm vào người lúc nãy. Có phải vì y chưa quen với sự động chạm của người khác nên mới thế không?
“A…”
Ngay khoảnh khắc ấy, nhũ hoa y bỗng dựng đứng lên, cảm giác ngứa ngáy râm ran lan tỏa xung quanh. Dam-yeon giật mình hít vào một hơi. Y cố huyễn hoặc bản thân rằng tất cả là do cơ thể dạo này trở nên nhạy cảm, là do tác dụng của thuốc bổ, thế nhưng từng khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Cảm giác sắc nét lúc ấy dường như vẫn còn in hằn trên cơ thể.
Dam-yeon nhắm chặt mắt. Tại sao y lại phản ứng trước sự đụng chạm đó, trong một hoàn cảnh như thế cơ chứ.
Y thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Nỗi nhục nhã và sự tự trách móc trào dâng từ cổ họng, thiêu đốt đến tận trán và vành tai y.
“Phải rồi… Là do vậy thôi.”
Không phải vì Hoàng đế, mà là do cơ thể y xảy ra dị thường nên mới thế. Chắc chắn là như vậy. Đặt tay lên mặt nước, Dam-yeon lẩm bẩm một mình.
Ngả đầu vào thành bồn nhắm mắt lại, làn nước sóng sánh như đang ôm trọn lấy cơ thể y. Đến lúc này, những cảm xúc đang sôi sục tuôn trào mới dần dần lắng xuống.
***
Sau sự việc lần trước, Hoàng đế không thèm che giấu sự chán ghét của mình dành cho Nabi. Rốt cuộc, y chẳng có cơ hội nào để mở lời xin phép nuôi mèo, nhưng may thay, các cung nữ đã xin được phép chăm sóc Nabi ở ngay tẩm thất của họ.
Thế là Hyun-a (Hiền Nhi), người vốn dĩ rất quý Nabi, đã nhận việc chăm sóc nó, thi thoảng cô bé cũng bế nó đến Hoa Nhiên Điện. Dù không thể ngày ngày quấn quýt bên cạnh như trước, nhưng chí ít việc sống trong điện vẫn tốt hơn là để Nabi lang thang ngoài hoàng cung. Dam-yeon nuốt sự tiếc nuối vào lòng, cất giọng:
“Hyun-a à. Lát nữa về nhớ mang theo khoai lang sấy này nhé. Lần trước ta thấy Nabi ăn ngon lành lắm. Ta có phần cho cả con và Ok-in (Ngọc Nhi) nữa đấy, nhớ lấy đi nhé.”
“Nô tì tạ ơn nương nương! Dạo này Nabi ăn khỏe lắm ạ. Tất cả là nhờ nương nương đã băng bó và tận tình chăm sóc nó đấy ạ!”
Nghe giọng điệu hớn hở của Hyun-a, Dam-yeon cũng bất giác mỉm cười. Y xoa đầu cô bé, rồi cắm nhành hoa cuối cùng vào bình, ngắm nghía lại tổng thể tác phẩm của mình.
“Hừm…”
“Người đang băn khoăn điều gì sao ạ?”
“Ta thấy nó hơi trống trải thì phải.”
“Dạ? Đâu có ạ! Nô tì chưa từng thấy bình hoa nào đẹp thế này bao giờ luôn!”
Từ ngày được Yoon Thượng cung chỉ điểm, tay nghề cắm hoa của Dam-yeon ngày càng tiến bộ. Vốn dĩ có sẵn con mắt thẩm mỹ về màu sắc và đôi bàn tay khéo léo, đây quả thực là một thú vui vô cùng phù hợp với y.
“Dù sao thì thêm một chút sắc đỏ nữa chắc sẽ đẹp hơn.”
“A! Nương nương, vậy thì hoa bích đào thì sao ạ? Hôm nay nô tì thấy sau điện có hoa mới nở đấy ạ!”
Hoa bích đào. Cắm loài hoa đó vào chắc chắn sẽ rất hợp. Thấy Dam-yeon định đứng dậy, Hyun-a vội vàng ngăn lại.
“Để nô tì đi hái cho ạ.”
“Không sao. Ta muốn tự mình ngắm xem sao. Với lại, con vẫn chưa thêu xong mà.”
Trước khi rời khỏi điện, Yoon Thượng cung có giao việc thêu thùa cho Hyun-a. Biết chuyện, Dam-yeon xoa đầu cô bé đang ngập ngừng rồi nói:
“Ta đi một lát rồi về ngay, con cứ ở lại thêu cho xong đi.”
“…Vậy Người nhớ về sớm nhé?”
“Ừ. Ta hứa mà.”
Ra sau điện thì cũng chỉ mất chốc lát thôi. Dam-yeon rời khỏi Hoa Nhiên Điện, thả bộ theo con đường Hyun-a vừa chỉ. Ngay lúc đó.
“Nương nương.”
“Choi Hiệu úy?”
Đó là vị Hiệu úy đã vô tình gặp và giúp đỡ y trong rừng vài ngày trước. Mang vẻ mặt mừng rỡ, Dam-yeon tiến lại gần Choi Yul (Thôi Luật).
“Ta đã mong chờ không biết khi nào cậu mới đến. Đừng đứng ngoài này nữa, vào trong uống chén trà đã.”
“Tiểu nhân xin đa tạ tấm lòng của Người, nhưng thực ra tiểu nhân chỉ tranh thủ tạt ngang lúc đang huấn luyện thôi, tiểu nhân phải quay lại ngay ạ.”
“A… Vậy sao.”
Rất muốn mời ân nhân một chén trà, ánh mắt Dam-yeon không giấu nổi sự tiếc nuối.
“Nương nương. Về chiếc nhẫn mà lần trước Người nhắc đến ấy ạ.”
“Chiếc nhẫn ngọc sao?”
“Vâng. Người vẫn chưa tìm thấy nó ạ?”
“…Ừ. Có lẽ khó mà tìm lại được.”
Việc mò kim đáy bể giữa chiếc hồ Tây Thâm Trì rộng lớn kia quả là bất khả thi. Hơn nữa, kể từ ngày đó, vì e ngại ánh mắt của Hoàng đế nên y cũng hạn chế ra ngoài, cảm giác tội lỗi vì đánh mất món quà của ngài khiến khuôn mặt Dam-yeon nhuốm màu u ám, đúng lúc đó, Choi Yul cất lời.
“Không biết chiếc nhẫn bị mất… có phải là chiếc này không ạ?”
Trên lòng bàn tay gã là một chiếc nhẫn ánh lên sắc ngọc lam dịu nhẹ. Dam-yeon nín thở nhìn chằm chằm vào nó một lúc rồi thốt lên:
“Cậu tìm thấy nó bằng cách nào vậy?”
“Sau khi nghe nương nương kể chuyện, tiểu nhân có đi dạo quanh Tây Thâm Trì thì tình cờ nhặt được ạ.”
Không chỉ giúp y trong rừng, nay lại còn tìm thấy món đồ quý giá này. Dam-yeon vô cùng cảm kích vị Choi Hiệu úy này. Y không biết phải đền đáp ân huệ này ra sao.
“Thực sự cảm ơn cậu rất nhiều, Choi Hiệu úy. Cậu có mong cầu điều gì không? Dù không thể làm được chuyện gì quá to tát, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức để báo đáp cậu.”
“Dạ không đâu, nương nương. Thực sự tiểu nhân chỉ tình cờ nhặt được thôi ạ.”
“Dù sao thì có qua có lại mới toại lòng nhau. Cậu cứ nói đi.”
Nhưng Choi Hiệu úy vẫn liên tục từ chối. Hừm, trầm ngâm suy nghĩ một hồi, Dam-yeon nhìn Choi Hiệu úy đang nhễ nhại mồ hôi rồi khẽ lục lọi trong ống tay áo. Lát sau, y cẩn thận lấy ra một chiếc khăn tay màu hồng nhạt đưa cho gã. Dù thấy áy náy vì chỉ có món đồ này, nhưng y vẫn muốn đền đáp điều gì đó cho Choi Hiệu úy.
“Dù không phải thứ gì quý giá nhưng đây là chiếc khăn tay do chính ta thêu. Biết đâu lúc luyện tập cậu lại cần đến nó.”
Choi Yul hai tay cung kính nhận lấy chiếc khăn tay Dam-yeon trao.
“Tiểu nhân xin đa tạ. Đây là lần đầu tiên tiểu nhân thấy một chiếc khăn tay… tinh xảo đến nhường này.”
“Do ta tự tay làm nên có hơi vụng về một chút. Lần sau ta sẽ làm cho cậu một cái đẹp hơn nhé.”
“Là do đích thân nương nương làm sao ạ?”
Dam-yeon gật đầu, bẽn lẽn mỉm cười. Choi Yul đắm đuối nhìn khuôn mặt y, khẽ đưa chiếc khăn tay được Dam-yeon thêu tay lên mũi. Một mùi hương hoa thoang thoảng ngọt ngào len lỏi vào từng ngóc ngách trong phổi gã.
Miệng đắng ngắt, gáy cứng đờ. Choi Yul vô thức cau mày, vội vã chấn chỉnh lại nét mặt, cố phớt lờ phần đùi non đang căng tức.
“Dạo gần đây có loại lụa chất lượng tốt lắm. Ta phải may y phục cho Bệ hạ trước nên chắc sẽ hơi tốn thời gian, nhưng sau đó ta sẽ may cho cậu một cái mới. Ta sẽ thêu cả tên cậu lên đó nữa.”
Sắp tới là ngày sinh thần của Hoàng đế. Vì không có tiền bạc, tài cán cũng chẳng bằng ai, nên Dam-yeon quyết định sẽ làm những gì y có thể. Y tận tâm cắt vải, tự tay may y phục cho ngài.
Việc dùng những mảnh vải vụn còn thừa để may khăn tay tặng cho các cung nữ và Thượng cung cũng là một niềm vui nhỏ bé của y.
Dam-yeon xỏ chiếc nhẫn ngọc mà Choi Hiệu úy vừa tìm được vào ngón tay rồi nhẹ nhàng vuốt ve. Tự nhủ sẽ không bao giờ làm mất nó nữa, y vừa ngẩng đầu lên thì…
“Ưm…”
“Nương nương?”
Lại một cơn nóng bừng trào dâng từ sâu trong bụng dưới. Dam-yeon ôm chặt bụng, thở hổn hển.
“Nương nương, Người không sao chứ ạ?”
“Hà, ừ. Ta không sao… Chỉ là đột nhiên cơ thể hơi… ớn lạnh…”
Thở dốc, Dam-yeon cố gắng đứng thẳng người, kìm nén tiếng rên rỉ. Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và gò má Dam-yeon, Choi Yul cẩn trọng tiến lại gần. Ngay khoảnh khắc ấy, một mùi hương kỳ lạ quyện trong hơi thở của y xộc vào mũi gã. Một mùi hương ngọt lịm tuy nhạt nhòa nhưng lại có sức mạnh làm lu mờ lý trí của người khác.
‘Đây là… kỳ hỉ lạc sao?’
Một mùi hương Âm nhân rõ rệt, dù nhạt đến mức nếu không phải là Dương nhân ưu tú thì khó lòng mà nhận ra. Càng tập trung vào mùi hương ấy, một sự căng thẳng lạnh lẽo lại càng chạy dọc sống lưng gã.
Choi Yul vô thức nín thở, đứng thẳng người. Gã lo lắng quan sát khuôn mặt Dam-yeon đang khó nhọc thở từng nhịp với đôi môi run rẩy. Thân hình mỏng manh trông chông chênh như sắp ngã quỵ đến nơi. Làn da tái nhợt hắt lên một tầng nhiệt mong manh, đôi mắt mơ màng như dại đi. Sau nếp cổ áo xộc xệch lộ ra phần gáy và làn da trắng ngần…
Giật mình, Choi Hiệu úy vội vã quay mặt đi, nắm chặt tay lại. Gã biết rõ có những ranh giới tuyệt đối không được phép vượt qua, gã cố nín thở, chấn chỉnh lại bản thân suýt chút nữa đã gục ngã trước dục vọng.
Nghiến răng ken két, Choi Yul nhắm nghiền mắt, cảm nhận phần thân dưới bắt đầu rạo rực. Bản năng của gã bắt đầu phản ứng trước hương sắc của Âm nhân. Gã vội vàng thu lại hương sắc của chính mình đang vô thức rỉ ra. Phải mau chóng rời khỏi nơi này.
“Nương nương, có lẽ Người nên vào trong thôi ạ.”
“Ừ. Chắc phải vậy rồi… Cậu cũng, đi đường cẩn thận nhé.”
Dùng chút sức tàn kiềm chế cơn bốc đồng, Choi Yul đăm đắm nhìn theo bóng lưng Dam-yeon đang lắc lư hồi lâu. Chỉ khi bóng dáng y đã hoàn toàn khuất lấp, gã mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Gã chẳng hiểu nổi vì sao mình lại trót mang lòng tơ tưởng hậu cung của Tiên hoàng. Nhưng gã không thể không thừa nhận. Rằng gã đã yêu vị nương nương của Hoa Nhiên Điện ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đè nén đôi mắt nóng hổi và yết hầu khô khốc, gã lặng lẽ ngẩng đầu lên. Khung cửa sổ của Hoa Nhiên Điện nhòa đi như ảo ảnh chập chờn từ phía xa.
***
Trở về tẩm cung, sau khi một mình dập tắt luồng nhiệt, Dam-yeon lặng lẽ ngồi thêu thùa. Bàn tay đang thoăn thoắt của y chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc vọng lại từ bên ngoài.
Là Hoàng đế.
Trái tim y đập rộn ràng trước cả khi cánh cửa mở ra, Dam-yeon buông khung thêu, nhẹ nhàng bước tới cửa. Và ngay khi khuôn mặt quen thuộc hiện ra sau cánh cửa, một niềm vui rạng rỡ bừng nở trên khuôn mặt y.
“Bệ hạ!”
Khuôn mặt Dam-yeon cười rạng rỡ như đóa hoa hướng dương. Hoàng đế nhìn y, khẽ bật cười thích thú. Không biết hôm nay có chuyện gì mà y lại vui vẻ khác thường như vậy.
“Hôm nay có chuyện gì vui sao—”
Nhưng câu nói ấy đã không thể trọn vẹn. Hoàng đế im bặt khi ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể Dam-yeon đang tiến lại gần. Mùi hương của một kẻ lạ mặt vương trên người Âm nhân của hắn khiến Hoàng đế vô cùng chướng mắt. Nhưng Dam-yeon, người không hề nhận ra sự thay đổi tinh tế ấy, vẫn ngây thơ tươi cười nói với hắn:
“Chiếc nhẫn ngọc Bệ hạ ban tặng ấy ạ. Hạ thần tìm thấy rồi! Có phải chiếc này không ạ?”
Trên ngón tay Dam-yeon đưa ra là chiếc nhẫn ánh lên màu ngọc lam dịu nhẹ.
Ánh mắt Hoàng đế lập tức sắc lẹm. Bầu không khí tĩnh mịch nhuốm màu băng giá, hệt như một giọt mực đen rơi tõm xuống mặt nước phẳng lặng.
“Kẻ nào.”
“…Dạ?”
“Chiếc nhẫn đó. Ta đang hỏi là Người nhận nó từ kẻ nào.”
Thấy Dam-yeon lúng túng ngập ngừng, Hoàng đế không kìm được nữa, tóm chặt lấy cổ tay y. Sự hiện diện của chiếc nhẫn nghiễm nhiên ngự trị trên ngón tay Dam-yeon khiến hắn thấy ghê tởm tột độ.
Rốt cuộc là kẻ nào, từ bao giờ, và mang theo thứ tình cảm gì mà dám đeo chiếc nhẫn này vào tay y? Hơn nữa, nhìn y khoác trên mình hương sắc của một Dương nhân khác thế này, càng nghĩ hắn càng thấy cơn thịnh nộ bốc lên ngùn ngụt.
“Ư… Bệ hạ. Hạ thần đau…”
“Nhi thần đã cẩn thận bảo bọc Người nhường ấy, vậy mà Người dám lén lút… Người đã gặp gỡ Dương nhân từ khi nào?”
“…Dương nhân gì chứ ạ. Hạ thần đâu, đâu có gặp ai đâu.”
“Người dám thề rằng ngoại trừ cung nhân của Hoa Nhiên Điện, Người không gặp bất kì ai khác không?”
Giọng Hoàng đế lạnh lẽo như băng, ánh mắt sắc như dao. Dam-yeon bối rối, ánh mắt đảo liên hồi không biết làm sao.
‘Rõ ràng cậu ấy nói là nhặt được ở Tây Thâm Trì mà…’
Đôi môi y run rẩy. Đầu óc trống rỗng, y chẳng nghĩ ra được lời giải thích nào cho hợp lý.
“Bắt toàn bộ cung nhân của Hoa Nhiên Điện lại cho trẫm.”
Giọng Hoàng đế vang dội như muốn xé toạc mái ngói. Lập tức, Nội Cấm Vệ túc trực bên ngoài cửa ập vào răm rắp.
“Bệ hạ, khoan đã!”
Bất chấp tiếng thét của Dam-yeon, từ Yoon Thượng cung, Hyun-a, Ok-in, cho đến những tiểu cung nữ nhỏ tuổi, tất cả đều bị lôi ra sân. Những khuôn mặt hoảng loạn, sợ hãi quỳ rạp lấp kín cả khoảng sân nhỏ.
“Bệ hạ, không được đâu ạ! Bọn họ đã làm sai chuyện gì mà Ngài lại đối xử với họ như vậy!”
Hoàng đế trừng mắt nhìn Dam-yeon một hồi, rồi chuyển ánh nhìn sang đám cung nhân, cất lời:
“Các ngươi hẳn tự biết rõ lỗi lầm của mình.”
“Hức, nô tì biết tội rồi ạ. Xin Bệ hạ tha mạng!”
0 Bình luận