Chương 12
bởi Chung SeikerYoon Thượng cung điềm tĩnh cúi đầu tuân lệnh, nhưng các tiểu cung nữ thì đã sợ hãi bật khóc nức nở. Dam-yeon thấy đầu óc quay cuồng. Trước mắt tối sầm lại như muốn ngất đi, đến thở cũng thấy khó khăn.
“Không được! Bệ hạ!”
Dam-yeon lao đến lấy thân mình che chắn trước mũi giáo của đám quân quan. Y ngước khuôn mặt trắng bệch lên nhìn Hoàng đế, gào lên thảm thiết.
“Bệ hạ! Xin Ngài… Những đứa trẻ này không có tội tình gì cả.”
“Người tránh ra đi. Kẻo lại bị thương bây giờ.”
“Bệ hạ, sao Ngài lại làm vậy. Những đứa trẻ này thì có lỗi gì chứ…”
“Vậy thì chính miệng mẫu thân hãy nói đi. Người thực sự chưa từng gặp bất kỳ ai khác ngoài bọn chúng sao.”
Ánh mắt Hoàng đế kiên định và lạnh lẽo. Hắn từ trên cao nhìn xuống Dam-yeon một cách nặng nề, dường như đã tỏ tường mọi chuyện.
Đầu ngón tay run rẩy. Hơi thở như nghẹn ứ nơi cổ họng, Dam-yeon do dự hồi lâu, nhưng trước tiếng khóc xé lòng của các tiểu cung nữ, y đành phải mở miệng.
“…Thôi, Thôi Hiệu úy. Hạ thần từng gặp một người tên là Thôi Hiệu úy.”
Dam-yeon run rẩy thú nhận từng chữ một.
“Hạ thần, lỡ, lỡ đánh mất chiếc nhẫn, vô tình, cậu ấy tìm thấy ở Tây Thâm Trì, và, và mang đến trả.”
“Thôi Hiệu úy sao. Hóa ra kẻ lén lút lẻn vào Hoa Nhiên Điện như một con chuột nhắt lại là gã ta.”
Giọng Hoàng đế trầm thấp và lạnh lẽo thấu xương. Đầu ngón tay Dam-yeon run lên bần bật. Lần đầu tiên y thấy sợ Hoàng đế đến vậy. Thứ cảm xúc đang ngự trị trong y lúc này chỉ là sự kinh hãi tột cùng.
“Có vẻ nhi thần đã quá tin tưởng mẫu thân rồi.”
“Bệ, Bệ hạ…”
“Kể từ giờ khắc này, cấm túc Tống Thục viên tại Hoa Nhiên Điện, đồng thời phong tỏa nơi này. Không có sự cho phép của trẫm, bất cứ kẻ nào cũng không được bước chân vào.”
Mệnh lệnh của Hoàng đế vừa giáng xuống, đội Nội Cấm Vệ đồng loạt cúi đầu tuân lệnh. Dam-yeon đứng chết trân nhìn Hoàng đế. Câu nói sẽ giam lỏng y vừa thốt ra khiến y bàng hoàng không dám tin đó là sự thật.
Ánh mắt Hoàng đế không một chút gợn sóng cảm xúc. Hắn đang cắt đứt mọi liên hệ của Dam-yeon với thế giới bên ngoài một cách triệt để. Dam-yeon câm lặng, đứng chết trân tại chỗ, quên cả thở.
Trong một con hẻm vắng tanh chẳng bóng người qua lại, Hoàng đế cải trang vi hành vừa xuất hiện.
“Lối này thưa ngài.”
Bước theo viên Nội Cấm Vệ Trưởng dẫn đường, hắn tiến vào Minh Nguyệt Các (Myeongwol-gak), nơi treo lủng lẳng những chiếc lồng đèn đỏ rực.
Bên trong căn phòng đã có sẵn hai gã đàn ông cùng những thứ đồ chơi tình dục người lớn la liệt. Hoàng đế yên vị sau tấm rèm buông dài, hất cằm ra hiệu bắt đầu. Ngay lập tức, vị Hiệu úy đứng cạnh thay mặt Hoàng đế truyền lời.
“Bắt đầu đi.”
“Dạ vâng, thưa đại nhân.”
Đây không phải ngày một ngày hai mà hắn lui tới nơi này. Cứ đến một giờ nhất định, tại địa điểm này, người đàn ông luôn xuất hiện cùng đám võ sĩ đeo gươm. Người đàn ông không bao giờ lộ mặt, cũng chẳng đích thân can dự, chỉ ngồi đó quan sát những kỹ xảo phòng the giữa nam nhân với nhau.
Dù tò mò không biết đây là vị thiếu gia xuất thân từ gia tộc quyền quý nào, nhưng số tiền kếch xù họ trả đủ để dập tắt mọi thắc mắc của chủ lầu xanh. Gã trai điếm quyết định chỉ tập trung vào việc truyền dạy, gã ấn tên luyến đồng (nam kỹ nhỏ tuổi) có nước da trắng trẻo, nhỏ thó nằm bẹp xuống giường.
Để Hoàng đế có thể quan sát rõ, gã banh rộng hai chân luyến đồng ra, dùng lưỡi liếm láp, khiêu khích chiếc lỗ đang khép chặt. Kéo giãn hai lớp thịt mông sang hai bên tạo khoảng hở, gã thọc lưỡi vào sâu bên trong. Gã dựng đứng đầu lưỡi, cạo mạnh vào vách thịt, rồi lại dùng đầu lưỡi ngoáy liên tục quanh miệng huyệt, nam căn của tên luyến đồng bắt đầu có phản ứng.
“A hưm…!”
Ngay sau đó, gã vùi mặt vào giữa hai mông luyến đồng, bắt đầu mút mát cửa huyệt điên cuồng. Tiếng liếm mút vách thịt vang lên nhóp nhép, chùn chụt dội khắp căn phòng. Tên luyến đồng đang gồng đùi chống đỡ bắt đầu mềm nhũn, tư thế dần sụp xuống.
“Hưm, a. Hức, ư hưm, a…”
Hoàng đế dùng ánh mắt vô cảm quan sát gã đàn ông đang liếm mút ở đâu, điều khiển lưỡi ra sao để kích thích cơ thể tên luyến đồng. Nhìn cái mông đang ngoáy tít cùng nam căn đã bắt đầu ngóc đầu dậy của tên luyến đồng, gã đàn ông banh rộng hai mông y ra, tiện tay vớ lấy một dương vật giả (dildo) trong suốt.
“Hưm…!”
Đẩy thứ to bằng bắp tay người thọc thẳng vào lỗ, dù là nam kỹ lão luyện nhưng vì kích thước quá khủng, tên luyến đồng cũng phải rít lên một hơi khí lạnh. Gã đàn ông càng banh rộng mông y hơn, xoay người luyến đồng lại để Hoàng đế thấy rõ vách thịt đã bị nông tòe loe.
“Nhìn vào bên trong huyệt sẽ thấy có một điểm sưng lồi lên, chỉ cần vuốt ve, kích thích đúng chỗ này, cơ thể nam nhân sẽ rạo rực, và vách thịt bên trong sẽ tự động nới lỏng ra.”
Gã đàn ông nắm lấy cán dương vật giả, thúc mạnh lên điểm sưng tấy đó, phô bày cái lỗ đang co bóp điên cuồng cho Hoàng đế xem. Ban đầu, những nếp nhăn còn co giật vì quá sức chịu đựng, nhưng dần dà chúng giãn ra, ngoan ngoãn nuốt trọn cự vật khổng lồ. Gã đàn ông xốc bổng cơ thể tên luyến đồng lên, lật ngửa y lại, rồi nắm chặt lấy cự vật đang dựng đứng của y.
“A, hức, ư…”
Eo tên luyến đồng run lên bần bật, đôi mắt vằn vện tơ máu vì khoái cảm tột độ. Quan sát phản ứng của tên luyến đồng, Hoàng đế lại tập trung lắng nghe lời gã đàn ông.
“Cách nong lỗ và cách kích thích nhũ hoa đã được dạy vào lần trước, hôm nay tiểu nhân sẽ hướng dẫn ngài cách kích thích phần trước.”
Gã vuốt dọc theo thân gậy lưa thưa lông tơ của tên luyến đồng, dùng đầu ngón tay xoa nắn quy đầu, toét miệng cười khẩy rồi cất giọng.
“Đại nhân chưa từng sử dụng nông cụ (sextoy) bao giờ phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
Vị võ sĩ thay mặt Hoàng đế đáp lời. Gã đàn ông dùng lòng bàn tay xoa nắn, bóp nghẹt quy đầu tên luyến đồng, dịch nhầy trào ra nhóp nhép, gã dùng chính thứ dịch đó để sục liên hồi.
Dưới bàn tay thô bạo của gã, tên luyến đồng thút thít rên rỉ, thân dưới giật nảy lên. Dương vật dựng đứng đến mức gõ bong bổng vào bụng dưới, tiền dịch ứa ra xối xả. Gã đàn ông vuốt ve thứ đó, nuốt nụ cười nhạt rồi nói tiếp.
“Dẫu nhận từ phía sau cũng kích thích lắm, nhưng vốn dĩ nam nhân tận hưởng khoái cảm từ phía trước cũng rất mãnh liệt. Dùng tay vuốt ve quy đầu thế này cũng tốt, nhưng…”
“Hư, a…!”
“Nếu biết cách dùng dụng cụ, thì khoái cảm sẽ còn được đẩy lên tột đỉnh.”
Gã đặt một thanh kim loại lên lỗ niệu đạo của tên luyến đồng, từ từ xoay tròn rồi cắm phập vào trong. Thấy thanh kim loại màu bạc cứ thế chui tọt vào trong dương vật cho đến khi ngập lút, Hoàng đế khẽ nheo mắt lại.
“Hi, hức, a, đại ca, dừng lại đi, ưm…”
Mỗi lần bề mặt sần sùi của thanh kim loại cạo vào niệu quản, tên luyến đồng lại rít lên thảm thiết. Hai bắp đùi run lẩy bẩy, cơ mông co rúm lại. Gã đàn ông ghì chặt hai bắp đùi đang khép chặt lại của tên luyến đồng, chưng ra cho Hoàng đế xem cự vật dựng đứng đang ngậm trọn thanh kim loại đến tận gốc.
Leng keng-
“Hưm, hức, hộc…”
Leng keng-
“A, a!”
Mỗi lần tên luyến đồng hổn hển thở dốc, chiếc chuông nhỏ treo ở cuối thanh kim loại lại vang lên lanh lảnh. Viên võ sĩ chăm chú quan sát nét mặt Hoàng đế rồi khẽ lên tiếng.
“Một người chưa từng thử thứ này bao giờ liệu có chịu nổi không.”
“Hù, dạ thưa. Tất nhiên là không thể xài loại to thế này ngay được, nhưng nếu đại nhân biết cách kích thích đủ độ, rồi bắt đầu bằng những thanh nhỏ trước thì hoàn toàn có thể ạ.”
Gã đàn ông dồn lực, thô bạo thọc thanh kim loại vừa bị tuột ra một nửa sâu xuống tận gốc dương vật. Bàn tay tàn độc, không chút xót thương khiến tấm lưng gầy gò của tên luyến đồng uốn cong như cánh cung. Ngay sau đó, những tiếng la hét đê mê xé tai vang lên.
“A hức, ư…! Á!”
“Nam nhân khi nhận từ phía sau có thể kích thích điểm cực khoái qua đường hậu môn, nhưng cũng có thể dùng cách này để kích thích từ phía trước. Bởi vậy, nếu làm thế này-”
Gã hơi nhấc bổng cơ thể tên luyến đồng lên, thọc tay vào giữa hai chân y, rồi điên cuồng sục cả dương vật giả phía sau lẫn thanh kim loại phía trước như đang giã gạo.
“Hức, ưm, đại ca, a, hức, từ từ, a. Á…!”
“Nếu kích thích cùng lúc cả trước lẫn sau, thì bất kể là nam nhân nào cũng không thể không lên đỉnh cực lạc.”
Tên luyến đồng run lên bần bật, bấu víu lấy cánh tay gã đàn ông, nhưng gã phớt lờ, càng điên cuồng nện dương vật giả vào sâu hơn.
“Hi, ức, đại ca, ta, ưm, a, sắp, hức… sắp ra rồi, ưm…!”
Mặc cho gã đàn ông cười hô hố, tên luyến đồng oằn mình chống đỡ khoái cảm ập đến dồn dập từ cả hai phía, thắt lưng ưỡn cao hết cỡ. Gã đàn ông ghì chặt lấy cơ thể đang giãy giụa như muốn trốn chạy của y, thọc thanh kim loại sâu hơn nữa, đồng thời giã mạnh đầu dương vật giả vào điểm cực khoái phía sau.
“Nhất là những cơ thể nhạy cảm thì khoái cảm lại càng dữ dội.”
“A, a, á, ưm, ta không chịu nổi, hi ức, tè, a, tè mất, hộc…!”
“Nếu đại nhân cần, tiểu nhân sẽ đặc biệt để lại cho ngài loại hương du do chính tay tiểu nhân pha chế với giá hời ạ.”
Bị kích thích từ cả hai phía, khuôn mặt tên luyến đồng vặn vẹo đi vì dục hỏa đục ngầu. Chẳng mấy chốc, với đôi mắt lờ đờ, y tự mình uốn éo eo mông chạy theo thứ khoái cảm tột độ ấy.
“Và còn một ưu điểm tuyệt vời nữa ạ.”
“Đó là gì.”
“Trừ khi đại nhân tháo thứ chặn ở phía trước ra, bằng không, kẻ đó không thể nào tự mình xuất tinh được. Điều đó đồng nghĩa với việc, hắn ta thậm chí còn không thể tự mình đi tiểu được nữa.”
Hoàng đế lập tức hiểu ngay ý của gã đàn ông. Gã đàn ông cũng nhận ra ngài đã hiểu ý mình, liền nở một nụ cười đê tiện.
“Vâng. Để giáo huấn một tên luyến đồng cứng đầu thì không có cách nào hoàn hảo hơn cách này đâu ạ.”
“……”
Nghĩ đến cảnh Dam-yeon không thể tự đi nhẹ nguyên cả ngày, ôm bụng quằn quại chờ đợi mình đến giải thoát, thân dưới Hoàng đế bất giác cương cứng. Nhướng một bên mày, hắn xoa cằm, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười tà ác.
Đã ép uống thuốc bổ suốt một thời gian dài, nhưng cơ thể y vẫn chưa có dấu hiệu gì đặc biệt. Vị Thái y bắt mạch cho Dam-yeon từng e dè bẩm báo rằng, do khí chất Âm nhân bẩm sinh của y quá yếu, lại thêm việc đã từng sinh nở và tuổi tác không còn trẻ, nên dẫu có giao hoan trong kỳ hỉ lạc thì khả năng mang thai cũng rất thấp.
Chính vì thế, hắn cần một phương pháp khác để trói buộc Dam-yeon bên mình mãi mãi. Khi Hoàng đế đứng dậy, viên Hiệu úy vung tay ném những thỏi vàng trong tay áo xuống trước mặt gã đàn ông. Bộp. Tiếng vàng nặng trịch rơi xuống sàn, gã đàn ông nhặt lấy cục vàng to tướng, miệng ngoác ra cười tận mang tai.
“Tiểu nhân tạ ơn đại nhân!”
Gã phủ phục sát đất lạy tạ Hoàng đế, nhưng câu nói tiếp theo của viên Hiệu úy khiến gã hơi nhíu mày.
“Hôm nay là buổi học cuối cùng. Cút khỏi đây, quên hết mọi chuyện và sống cho kín miệng vào.”
Vị đại nhân bí ẩn này quả là một mỏ vàng khổng lồ. Chỉ việc truyền dạy chút kỹ xảo phòng the mà ngày nào cũng có cả một con cóc vàng rớt xuống tay. Tiếc nuối một mối hời như vậy, gã vội vàng đem hết những ngón nghề mình biết ra chào hàng.
“Sao lại là buổi cuối cùng ạ? Tiểu nhân vẫn còn nhiều thứ chưa truyền dạy hết cho đại nhân mà. Cách chọc thủng nhũ hoa, cách nhét cả nắm đấm vào huyệt, à… Cả cách tiếp một lúc ba nam nhân nữa ạ…”
Gã đang liến thoắng thì vô tình chạm phải ánh mắt Hoàng đế, lập tức cứng họng. Dù bị che lấp sau tấm rèm, nhưng sát khí lạnh toát, sắc lẹm phóng ra từ ánh mắt ngài khiến gã rùng mình kinh hãi.
Bản năng sinh tồn trỗi dậy, gã úp mặt xuống sàn nhà, cấm khẩu, chẳng dám nhúc nhích nửa phân.
Rời khỏi Minh Nguyệt Các, dạo bước qua những con hẻm, Hoàng đế tình cờ nhìn thấy những viên kẹo mứt trái cây (jeonggwa) bày biện trước một gian hàng nhỏ. Hắn tự nhiên nhớ đến Dam-yeon, người cực kỳ thích đồ ngọt.
Nghĩ đến khuôn mặt nhỏ nhắn của y sẽ phồng lên vì nhai kẹo, hắn khẽ mỉm cười. Nhưng rồi, nhớ lại thứ hương sắc xa lạ vương trên người Dam-yeon, nét mặt hắn lại sầm xuống.
Dam-yeon là của hắn. Thà rằng tiêu diệt những kẻ nhòm ngó để chúng không bao giờ có cơ hội cướp y đi, còn hơn là để y rơi vào tay kẻ khác.
Sát khí lạnh lẽo lướt qua khuôn mặt vô cảm. Hoàng đế quay sang tên võ sĩ bên cạnh, gằn giọng ra lệnh.
“Ngươi ở lại đây, dọn dẹp sạch sẽ cái Minh Nguyệt Các đó rồi hẵng về.”
“Tuân lệnh, thưa Bệ hạ.”
Đằng nào thì ngay từ đầu, hắn cũng chẳng có ý định để bọn chúng sống sót.
Chủ nhân của Minh Nguyệt Các vốn khét tiếng là một gã cho vay nặng lãi, ép dân lành vay tiền rồi lợi dụng những khoản nợ khổng lồ không thể chi trả để bắt ép con gái và vợ họ bán thân làm kỹ nữ.
Nhưng đó không phải lý do chính đáng nhất. Bọn chúng không hề biết mặt, biết tên, hay thậm chí là sự tồn tại của Dam-yeon. Thế nhưng, trong lúc dạy hắn mấy trò hoan ái bệnh hoạn kia, chắc chắn bọn chúng đã dám mường tượng về đối tượng của hắn.
Chỉ riêng việc hình bóng của Dam-yeon lọt thỏm vào trong những mộng tưởng dơ bẩn của bọn chúng cũng đủ khiến máu trong người hắn lạnh toát. Và bấy nhiêu đó là quá đủ để kết liễu mạng sống của bọn chúng khỏi thế gian này.
0 Bình luận