Bạn không có cảnh báo nào.

    Dam-yeon nhờ sự giúp đỡ của Yoon Thượng cung và các cung nữ để thay bộ y phục mới. Mái tóc vốn luôn được búi gọn gàng nay cũng được chải chuốt lại cho phù hợp với trang phục.

    “Có quá… phô trương không?”

    Y chẳng phải là khuê nữ trẻ tuổi gì, việc trang điểm quá đà thế này khiến y để lộ rõ vẻ gượng gạo. Nhìn bóng mình trong gương đồng, Dam-yeon lo sợ người ngoài sẽ buông lời đàm tiếu, làm liên lụy đến danh tiếng của Hoàng đế.

    “Người rất đẹp ạ. Chắc chắn Bệ hạ cũng sẽ rất ưng ý. Xin nương nương đừng quá lo lắng.”

    Nếu được vậy thì tốt. Nhưng Dam-yeon vẫn cảm thấy nặng nề như đang khoác lên mình bộ y phục của người khác. Sự chải chuốt không quen thuộc này khiến y thấy xa lạ và lúng túng, đến mức từ lúc ấy cho tới giờ hẹn với Hoàng đế, y chẳng dám ngồi hay cử động mạnh, cuối cùng đành mang theo gương mặt mệt mỏi bước ra khỏi Hoa Nhiên Điện.

    ***

    “Trong cung cũng có một nơi thế này sao.”

    Dẫu không khí vẫn còn vương chút se lạnh, nhưng cơn gió mơn trớn qua khuôn mặt lại mang đến cảm giác thật sảng khoái. Chẳng màng đến chiếc áo Xương Y4) khoác trên vai đang trượt dần xuống, Dam-yeon mải mê ngắm nhìn hồ nước rộng lớn trải dài trước mắt. Đúng lúc đó, Hoàng đế tiến lại gần y.

    “Mẫu thân.”

    Vừa quay đầu lại khi nghe thấy chất giọng quen thuộc, Hoàng đế đã lặng lẽ bước tới và choàng tay qua vai y.

    “A, Bệ hạ. Ngài đến rồi ạ.”

    “Vâng. Nhi thần không để Người phải đợi lâu chứ?”

    Lee Geon cẩn thận thu vào tầm mắt hình bóng Dam-yeon đang khoác trên mình bộ y phục hắn tặng. Dải thắt lưng ôm lấy vòng eo mỏng manh cùng vạt lụa được đắp nhẹ lên nhau tạo nên một cảm giác chênh vênh, như thể từng tấc da thịt sắp sửa phơi bày.

    Dáng vẻ này còn câu nhân hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng. Hắn tự nhiên đưa tay chỉnh lại vạt áo đang buông thõng, rồi dịu dàng vuốt ve gò má đã hơi lạnh đi vì gió của Dam-yeon.

    “Người phải mặc y phục cho đàng hoàng chứ.”

    “A… hạ thần tạ ơn Ngài.”

    Y cảm thấy xấu hổ vì bản thân lơ đễnh đến mức y phục xộc xệch cũng không hay. Dam-yeon vội vã chỉnh đốn lại trang phục. Hắn không nói lời nào, chỉ nắm lấy tay y, đan mười ngón tay vào nhau rồi lặng lẽ dìu lấy cánh tay y.

    “Người từng nói đây là lần đầu đi chèo thuyền ngắm cảnh đúng không?”

    “Vâng. Là lần đầu tiên ạ.”

    “Chắc chắn Người sẽ thấy vui. Nhi thần xin hứa đấy.”

    Chỉ nội việc được ra ngoài thế này đã đủ khiến lòng y rộn ràng, làm sao chuyến dạo hồ cùng Hoàng đế lại không vui cho được. Bước theo hắn lên chiếc thuyền nhỏ đang neo trên mặt nước, Dam-yeon khẽ nghiêng đầu thắc mắc vì nó nhỏ hơn y nghĩ.

    “Các cung nhân không đi cùng sao ạ?”

    Một viên nội quan đứng cạnh bến đò đang tháo nốt sợi dây thừng cuối cùng. Trên thuyền chỉ có Hoàng đế và Dam-yeon, không còn ai khác. Cứ ngỡ các cung nữ sẽ lên cùng, Dam-yeon kinh ngạc trố mắt nhìn Hoàng đế đang cầm lấy mái chèo.

    “Bệ hạ. Để hạ thần… làm cho ạ.”

    Y không thể để vị Hoàng đế do trời cao chỉ định phải tự tay chèo thuyền. Khoảnh khắc Dam-yeon cuống quýt nhỏm dậy, chiếc thuyền nhỏ tròng trành nghiêng ngả. Hắn nhanh chóng vươn tay đỡ lấy cơ thể đang chao đảo của y. Sau khi giữ được thăng bằng và khó nhọc ngồi xuống, Dam-yeon cố gắng vuốt ve lồng ngực để làm dịu nhịp tim đang đập thình thịch.

    “Người phải cẩn thận chứ. Cứ thế này thì ngã xuống nước mất.”

    Trước bàn tay dịu dàng của Hoàng đế, Dam-yeon ngước đầu lên.

    “Hạ thần đáng tội… Nhưng, hạ thần có thể làm được. Xin ngài hãy đưa nó cho hạ thần.”

    Ánh mắt Dam-yeon hướng về chiếc mái chèo trong tay Hoàng đế. Nhìn dáng vẻ bướng bỉnh hiếm thấy của y, hắn khẽ bật cười và nói:

    “Nhi thần khỏe hơn và chèo giỏi hơn mẫu thân mà. Vậy để nhi thần làm chẳng phải là hợp lý nhất sao.”

    Dù ngài đã nói vậy, lòng Dam-yeon vẫn chẳng hề thanh thản. Hoàng đế chèo thuyền, còn mình thì chỉ việc ngồi yên hưởng thụ, liệu điều này có đúng đạo lý không? Để Hoàng đế phải nhọc công thế này, y cảm thấy như mình đang mang tội.

    Ngồi khép nép hai đầu gối lại với nhau, Dam-yeon khó lòng che giấu sự bất an trào dâng trong dạ. Y cắn chặt môi, nhưng khi nhận ra ánh mắt Hoàng đế đang dừng lại trên người mình, y vội vã buông thõng bờ môi dưới.

    “Phận làm con, lẽ nào lại không thể chèo thuyền đưa mẫu thân đi dạo một lần sao? Người cứ giữ vẻ mặt khó xử thế này, nhi thần lại càng thấy bận lòng hơn đấy. Hay là Người thấy chuyến đi dạo này không vui?”

    “Không phải vậy đâu ạ…! Rất vui ạ. Thật sự rất vui, hạ thần chỉ thấy áy náy vì sợ Bệ hạ sẽ mệt nhọc vì hạ thần thôi.”

    “Nhi thần chẳng thấy mệt mỏi chút nào đâu, Người hãy nhìn ra đằng kia xem.”

    Dam-yeon ngẩng đầu nương theo hướng tay Hoàng đế chỉ. Lúc bấy giờ, một khung cảnh mà y chưa kịp chiêm ngưỡng bỗng chốc rực rỡ hiện ra trước mắt. Những đóa hoa hạnh nở rộ quyến rũ nương theo cơn gió bay lả tả, lấp đầy tầm nhìn của Dam-yeon.

    “Oa…”

    “Đẹp lắm đúng không?”

    “Đẹp… đẹp lắm ạ…”

    Đẹp đến mức lộng lẫy mê hồn. Cùng với hương thơm ngọt ngào, Dam-yeon ngẩn ngơ ngắm nhìn rừng hoa hạnh đương kỳ bung nở.

    Đó là khung cảnh mà y sẽ chẳng bao giờ quên được trong suốt quãng đời còn lại. Giữa khoảnh khắc bỗng dưng muốn rơi lệ ấy, y khẽ siết nhẹ tay và hướng ánh mắt về phía Hoàng đế.

    “Thật sự quá… tuyệt mỹ. Có lẽ đây sẽ là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời hạ thần.”

    Dam-yeon nâng hàng mi run rẩy lên, nở một nụ cười rạng rỡ tựa như đóa hoa đang bung nở. Ngắm nhìn gương mặt ấy, hắn cất lời:

    “Người đưa tay cho nhi thần được không?”

    Nghe yêu cầu ấy, Dam-yeon không mảy may nghi ngờ mà đưa tay ra. Thấy Hoàng đế đặt mái chèo xuống, y khẽ hé môi thốt lên một tiếng “A”, ngay lúc định vươn tay về phía trước thì…

    Hắn đã vươn tay ra trước, luồn một chiếc nhẫn ngọc tuyệt đẹp vào ngón tay Dam-yeon.

    Hả…?

    Một sức nặng không hề tầm thường ngự trị trên ngón tay áp út. Dam-yeon trợn tròn mắt nhìn xuống bàn tay mình. Trong ánh mắt ấy chất chứa sự đan xen giữa hoang mang và bất an.

    “Thứ này là sao ạ?”

    “Là món quà nhi thần tặng Người.”

    “Hạ thần, không cần đâu ạ. Nghe nói bộ y phục Ngài ban tặng cũng được may từ loại lụa vô cùng quý giá. Ngài không cần phải làm đến mức này đâu.”

    “Xin hãy nhận lấy. Nhi thần luôn bận lòng khi thấy trên tay mẫu thân chẳng có lấy một món trang sức nào.”

    “Nhưng thứ này…”

    Dạo gần đây y đã nhận quá nhiều ân điển từ Bệ hạ. Từ bộ y phục lụa là gấm vóc, cho đến mâm ngự thiện mà ngài để tâm căn dặn chuẩn bị. Dẫu mọi thứ đều ấm áp và đáng trân trọng, nhưng việc cứ liên tục nhận lấy thế này khiến y ngày càng thấy áy náy khôn nguôi.

    Y thực sự có thể cứ nhận mãi như vậy sao? Bản thân y có xứng đáng với điều đó không? Hơn nữa, chiếc nhẫn ngọc này lẽ ra phải được trao cho người sẽ trở thành Hoàng hậu, hoặc người mà Bệ hạ đặt trong lòng mới phải đạo.

    “……”

    “Mẫu thân.”

    Thời gian ở bên cạnh ngài thật sự quý giá và hạnh phúc, nhưng sâu thẳm bên trong, y lại cảm thấy nặng nề vì bản thân dường như đang trở thành một kẻ không biết xấu hổ.

    Dam-yeon cuối cùng cẩn thận tháo chiếc nhẫn ngọc ra, đưa lại cho Hoàng đế.

    “Thứ này quá sức phận với hạ thần. Thay vì hạ thần, Ngài nên trao nó cho người sẽ trở thành Hoàng hậu, hoặc vị Âm nhân mà Bệ hạ đem lòng yêu mến—”

    Ngay giây phút đó, nụ cười trên gương mặt Hoàng đế vụt tắt. Một sự im lặng lạnh lẽo như băng xẹt qua mặt nước, kéo theo một luồng khí tức xa lạ, đáng sợ xuyên thấu qua người Dam-yeon. Y vô thức rùng mình co người lại, bất lực nhìn chiếc nhẫn ngọc lại lọt vào tay Hoàng đế.

    “Nếu Người đã không chịu nhận, vậy thứ này trên đời cũng chẳng còn giá trị gì nữa.”

    Hắn không nói lời nào, chậm rãi giơ chiếc nhẫn ngọc lên cao. Dưới ánh mặt trời, chiếc nhẫn ánh lên những tia sáng bóng loáng. Nhìn hành động dường như sắp ném thẳng nó xuống hồ, Dam-yeon theo phản xạ đứng phắt dậy.

    “Bệ hạ!”

    Cơ thể đang vội vã lao tới ngăn cản Hoàng đế bỗng mất đi thăng bằng vì chiếc thuyền nhỏ tròng trành. Trong tích tắc, tầm nhìn của y đảo lộn, bầu trời và mặt nước như cuộn trào hòa vào làm một.

    Tủm.

    Cơ thể Dam-yeon cứ thế ngã nhào xuống hồ. Bộ y phục ngậm đầy nước nhanh chóng kéo y chìm sâu xuống mặt nước.

    Nước ập vào miệng và khoang mũi gây ra cảm giác đau đớn tột cùng. Y quờ quạng tay chân vươn lên, trong tầm nhìn mờ nhòe vì nước, hình bóng của Hoàng đế hiện lên thấp thoáng.

    Gương mặt Hoàng đế đang lặng lẽ từ trên thuyền nhìn xuống y mang một nét xa lạ mà từ trước đến nay y chưa từng nhìn thấy.

    Lee Geon bình thản nhìn Dam-yeon đang không ngừng chìm dần xuống nước. Đôi mắt ngập tràn sợ hãi đang ngước nhìn hắn như khẩn cầu sự giúp đỡ, nhưng rốt cuộc cũng bị nuốt chửng dưới mặt nước lạnh lẽo. Chẳng mấy chốc, từng gợn sóng biến mất, mặt hồ lại tĩnh lặng như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    “Vớt y lên.”

    Theo lệnh của Hoàng đế, một nam nhân vận đồ đen che mặt lặng lẽ xuất hiện. Gã không chút do dự lao mình xuống nước. Chốc lát sau, gã ôm theo cơ thể mềm oặt của Dam-yeon ngoi lên mặt nước.

    Tay chân y rũ rượi không chút sức lực như người đã khuất, đôi môi xanh xao chẳng còn lấy một giọt máu. Mái tóc đen như mực sũng nước, nặng nề bết chặt lấy khuôn mặt y.

    Dòng nước chảy từ trán dọc theo xương hàm rồi nhỏ giọt nơi khóe môi. Dáng vẻ tươi cười rạng rỡ dưới gốc cây hạnh ban nãy giờ chỉ còn là ảo ảnh xa vời.

    Khụ khụ.

    Dù đã mất đi ý thức, Dam-yeon vẫn theo bản năng sinh tồn mà ho sặc sụa. Mỗi lần lồng ngực nhỏ bé phập phồng như muốn nứt toác, cơ thể y lại giật nảy lên.

    “Đưa Thục viên đến tẩm điện.”

    Hắn bình thản xoay người, bước lên chiếc thuyền lớn đang túc trực ở phía đối diện. Theo sau đó, Thái y và các cung nữ nín thở vội vã hành động.

    Bọn họ cẩn thận cởi bỏ lớp y phục ướt sũng của Dam-yeon, dùng tấm vải sạch lau khô cơ thể y. Dẫu thấy xót xa khi nhìn cơ thể gầy gò đang run lên bần bật vì lạnh, nhưng trên gương mặt Hoàng đế vẫn tuyệt nhiên chẳng mảy may gợn chút cảm xúc nào.

    Vốn hiểu rõ đó mới chính là bộ mặt thật của Hoàng đế, các cung nhân chỉ biết ngậm chặt miệng và nhanh tay hoàn thành công việc.

    “Di chuyển đi—!”

    Khi Dam-yeon cuối cùng đã được thay một lớp y phục mới, giọng nói dõng dạc của Thượng tiên vang lên. Những bọt nước trắng xóa nổi lên trên mặt hồ phẳng lặng. Giữa khung cảnh ấy, Hoàng đế chỉ lặng lẽ quan sát Dam-yeon đang thoi thóp thở từng nhịp yếu ớt.

    ***

    “Cơ thể của nương nương vốn dĩ đã suy nhược, cộng thêm việc bị ngâm nước lạnh nên mới phát sốt… Nhưng may mắn là không có gì đáng ngại ạ.”

    Đầu ngón tay của vị Thái y đang quỳ rạp dưới sàn khẽ run lên bần bật. Ông ta cố hạ giọng thấp nhất có thể, cố nín thở để không phải hít vào mùi máu tanh tưởi vương vất trong phòng.

    Chỉ mới vừa nãy, thi thể của một tên nội quan vừa bị bay đầu chỉ vì lỡ làm đổ bát thuốc dành cho Dam-yeon đã bị kéo ra ngoài. Tiếng la hét cuối cùng cùng vũng máu đỏ thẫm lan rộng vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt vị Thái y.

    “Thang thuốc đã hoàn thành chưa?”

    “Dạ rồi, thưa Bệ hạ.”

    “Tốt. Để ta xem thứ thuốc mà ngươi điều chế sẽ phát huy công hiệu đến đâu.”

    Hắn hất cằm ra hiệu lui xuống. Thái y thu mình rúm ró, lặng lẽ lùi ra ngoài.

    Chốc lát sau, Hoàng đế tự tay vén bức trướng trên giường. Bên trong, Dam-yeon đang say giấc nồng vì tác dụng của thuốc. Hơi thở y êm ả, dưới hàng mi thỉnh thoảng khẽ rung lên là một khuôn mặt đang đỏ ửng vì cơn sốt.

    Hắn lặng lẽ nằm xuống cạnh y, vòng tay ôm lấy vòng eo của Dam-yeon. Cảm nhận nhiệt độ cơ thể nóng hơn bình thường trong vòng tay, cánh tay hắn vô thức siết chặt lại.

    “Thấy Người ốm yếu thế này, nhi thần đau lòng lắm.”

    Làn da thịt ẩn hiện mờ ảo sau lớp áo ngủ mỏng tang như cánh chuồn chuồn. Tia sáng lờ mờ len lỏi qua khe hở của bức trướng lướt nhẹ qua đôi má Dam-yeon rồi đậu lại rải rác trên người y. Phía dưới ánh sáng ấy, làn da nhợt nhạt tựa ánh trăng cùng nhịp thở đều đặn và mỏng manh của y hòa vào bầu không gian tĩnh mịch.

    Hắn vươn tay kéo tuột sợi dây buộc hờ hững trên áo. Lọt vào tầm mắt hắn là hai điểm nhũ hoa điểm sắc duy nhất ngự trị trên cơ thể trắng nõn nà của y.

    Tỉ mỉ săm soi cơ thể không vương chút dấu vết của bất kì ai khác ngoài mình của Dam-yeon, Lee Geon khẽ nắn lấy đầu nhũ hoa. Núm vú chưa một lần được cho con bú mềm mại vô cùng.

    Tăng thêm lực nơi đầu ngón tay như muốn chà xát nghiền nát bầu ngực ấy, hắn nhìn đôi lông mày hơi chau lại của Dam-yeon rồi cất lời:

    “Cứ ngoan ngoãn thế này thì nhi thần sẽ yêu thương Người biết bao, sao Người lại chọc cho nhi thần phải tức giận cơ chứ.”

    Lực tay ngày một tăng lên khiến đầu nhũ hoa đỏ ửng. Nhìn phần đỉnh nụ đang sưng tấy lên như một quả chín mọng, Hoàng đế cúi đầu xuống.

    Hắn vươn lưỡi ra, cẩn thận nếm thử nụ hoa be bé ấy. Dù cơ thể chẳng hề vương chút hương liệu nào, nhưng từ da thịt mẫu thân của hắn lại đang tỏa ra một mùi hương ngọt ngào nức mũi.

    Hắn dùng răng cắn nhẹ lên đầu nhũ hoa yếu ớt, ngay lập tức, cảm giác ngọt lịm lan tỏa khắp khoang miệng tựa như có một dòng mật ngọt vừa ứa ra. Lấy đó làm khởi đầu, Hoàng đế chính thức bắt đầu thỏa mãn dục vọng của bản thân.

    “Ư hứ…”

    Gom vầng ngực phẳng lì lại để ráo riết mút mát lấy phần da thịt hơi nhô lên ấy, Lee Geon dời mắt lên phía trên khi nghe thấy âm thanh khe khẽ vang lên. Chắc hẳn trong cơn mơ y cũng loáng thoáng nhận ra có điều bất thường nên đôi mày thanh tú đã cau lại.

    Phụt, thổi một luồng hơi nhẹ làm nhồn nhột bầu ngực Dam-yeon, hắn nghênh ngang ngước nhìn y, đồng thời càng cắm răng phập mạnh hơn.

    Những âm thanh chẳng mấy phù hợp với sự uy nghiêm của tẩm điện Hoàng đế lấp đầy không gian. Một tiếng rên rỉ mềm mại, ám muội vang lên đánh vỡ sự tĩnh mịch, lan tỏa khắp căn phòng.

    “Ưm, a…”

    Hoàng đế bóp mạnh lồng ngực Dam-yeon, kéo căng đầu ngực đang kẹp giữa hai ngón tay mình.

    “Hà. Mong mẫu thân thông cảm. Tại vì đây là lần đầu nhi thần bú sữa mẹ ruột của mình mà.”

    Dù là bộ ngực phẳng lì, chẳng được căng tròn nảy nở như thân hình nữ giới, nhưng nó lại mang đến cho hắn sự thỏa mãn tột độ hơn bất kì cơ thể nào khác. Hắn dùng vẻ mặt hung hãn cắn lấy vầng ngực mỏng manh, rồi thoắt cái lại thay đổi thái độ, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp lên những vết răng hằn in trên da y thật dịu dàng.

    Ngay cả trong giấc ngủ, Dam-yeon dường như cũng cảm nhận được sự bất thường, y khẽ vặn mình đầy khó chịu. Lee Geon ghì chặt lấy y, dồn thịt ngực y lại rồi mạnh bạo mút trọn cả mảng da thịt ấy vào khoang miệng.

    “Ư hức…”

    Cử động vặn vẹo khó chịu ngày một lớn hơn. Hắn chằm chằm nhìn vào khuôn mặt đang phát ra những tiếng rên rỉ nỉ non của Dam-yeon, rồi lại nghiến răng cắn lên đầu nhũ hoa.

    Hàng mi vốn đang nhắm nghiền khẽ rung lên hệt như tiếng đập cánh của một chú bướm sắp sửa tung bay. Đưa ánh mắt thích thú quan sát cảnh tượng ấy, hắn càng ra sức nhào nặn bầu ngực bên kia mạnh bạo hơn.

    Đáng tiếc thay, Dam-yeon đã uống Thục Miên Thang (숙면탕) nên vẫn chìm sâu trong giấc ngủ mà không thể tỉnh lại. Ngậm mút bờ ngực dẫu chẳng có giọt sữa nào tuôn ra mãi một lúc, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên. Một sợi tơ bạc mỏng manh vương kéo dài giữa hai bờ môi, hắn khẽ liếm môi dưới, thâm trầm nhìn xuống Dam-yeon.

    ***

    Chú thích:

    1. Xương Y (창의 – 擎衣): Loại áo khoác ngoài trong trang phục Hanbok của nam giới, được xẻ tà ở hai bên hông hoặc phía sau, kiểu dáng là sự kết hợp giữa Đạo bào (Dopo) và áo khoác (Durumagi).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú