Bạn không có cảnh báo nào.
    Các ghi chú cảnh báo

    Chương này chứa các phân cảnh (NSFW) miêu tả bạo lực tình dục. Độc giả vui lòng cân nhắc kỹ trước khi đọc.

    Có vẻ như dược lực phát huy tác dụng nhanh hơn hắn nghĩ. Chằm chằm nhìn khuôn mặt đang khẽ rên rỉ của Dam-yeon (Đạm Nghiên), Hoàng đế siết chặt tay. Tưởng tượng ra cảnh y sẽ vụng về tự nắn bóp, vê vuốt lấy nhũ hoa của mình, khóe môi hắn cong lên một nụ cười nửa miệng tàn độc.

    “Ư… ưm.”

    “Chắc một mình Người chẳng làm được ra hồn đâu nhỉ.”

    Hắn dùng móng tay cào nhẹ lên bầu ngực đã rớm máu. Mỗi lần hắn ấn mạnh vào nụ hoa, bụng dưới của Dam-yeon lại giật nảy lên. Đôi môi hé mở khẽ mấp máy như đang cầu xin hắn hãy làm thêm nữa.

    “Ư ư… ưm.”

    Phụt, bật cười thành tiếng, Hoàng đế lại cắn lên đầu nhũ hoa, trong đầu mường tượng ra dáng vẻ Dam-yeon lén lút trốn tránh ánh mắt người khác, tự nắn bóp vầng ngực mình.

    “A, ức…”

    “Chẳng phải mẫu thân phải bị cắn xé thế này mới thấy thỏa mãn sao.”

    Hoàng đế vừa day cắn nhũ hoa, vừa dùng lưỡi liếm láp lên vết thương. Lớp da mỏng manh bong tróc sẽ càng ngứa ngáy điên cuồng khi da non nhú lên.

    Liệu lần sau y có lại trốn đi tự sờ soạng ngực mình vì không thể chịu đựng nổi nữa không? Thế nhưng, nếu mãi không được giải tỏa khoái cảm, có lẽ y sẽ bật khóc nức nở mất.

    Vừa tưởng tượng ra dáng vẻ đó của Dam-yeon, hắn vừa kéo quần y xuống. Nắm lấy nam căn đã đỏ ửng hơn bình thường, hắn dùng ngón cái ấn mạnh vào phần quy đầu.

    Hóa ra mẫu thân vẫn còn mang bản năng của một nam nhân, nên mới chọn cách thủ dâm nam căn của mình. Dùng những ngón tay thô ráp xoa nắn quy đầu, Hoàng đế kéo dãn những giọt tiền dịch rỉ ra, rồi nắm lấy đùi Dam-yeon nhấc bổng lên.

    Hai cánh mông mềm mại lộ ra, để lộ một lối nhỏ khép chặt ở giữa. Có vẻ như y chưa đủ can đảm để tự chạm vào nơi này. Nhìn chằm chằm vào cửa huyệt trơn nhẵn, Hoàng đế từ từ cúi đầu xuống.

    “Hà…”

    “Ưm… ư.”

    Từ trên đỉnh đầu, tiếng rên rỉ mỏng manh của Dam-yeon cất lên. Nghe âm thanh ấy, Hoàng đế tách hai cánh mông ra, rồi úp thẳng mặt vào giữa. Vạch rộng thớ thịt mềm mại, hắn thè lưỡi ra liếm láp cửa huyệt.

    Lưỡi hắn cọ xát như đang bôi nước bọt vào từng nếp gấp, chẳng mấy chốc lối nhỏ đã ướt đẫm dâm thủy. Hoàng đế vo tròn đầu lưỡi, đâm sâu vào bên trong cửa huyệt hé mở.

    Khi hắn liếm láp, ma sát vào vách thịt đang nóng rực bên trong, lối nhỏ vô thức co thắt, ngậm chặt lấy lưỡi hắn.

    Như thể bị nhột, eo Dam-yeon khẽ vặn vẹo. Vách thịt mềm mại liên tục co rút, kẹp chặt lấy chiếc lưỡi đang làm càn.

    Tiếng nước nhóp nhép vang vọng khắp căn phòng. Hoàng đế càng ráo riết càn quét vách thịt ướt át, rồi chụm môi lại mút mát ngay miệng huyệt. Khoảnh khắc lưỡi hắn lướt qua cửa vào, tiếng rên của Dam-yeon vỡ òa.

    “Ư ưm, a… hức…”

    Hoàng đế khẽ dời môi, ánh mắt nheo lại đầy đê mê. Hắn nắm chặt đùi y, tách rộng hai chân ra hơn nữa rồi lại vùi mặt vào. Qua từng hơi thở phập phồng, một mùi hương ngọt ngào xộc thẳng vào mũi. Hắn thầm kinh ngạc, chẳng hiểu sao ngay cả nơi này của thân mẫu mình cũng tỏa ra hương sắc ngọt lịm đến vậy.

    Hoàng đế dùng sống mũi cứng cáp ấn mạnh vào cửa huyệt, chiếm lấy không gian bên trong vách thịt. Chiếc lưỡi dày cui đâm chọt, cọ xát vào lớp da mềm mại hệt như đang dùng cự vật ra vào. Hắn dựng đứng đầu lưỡi, chọc vào từng nếp gấp, nhịp điệu ngoáy đảo ngày một cuồng loạn. Y hệt như đang trong kỳ hỉ lạc, dâm thủy từ vách thịt tuôn ra làm ướt đẫm cả lưỡi hắn.

    Ngón tay Hoàng đế luồn vào trong cửa huyệt. Kéo căng ngón tay sang hai bên, lối nhỏ giãn rộng hết cỡ, không còn chút nếp nhăn nào, phơi bày toàn bộ phần da thịt non nớt bên trong. Hắn vùi mặt sâu hơn, cắm răng cắn chặt lấy lớp thịt ửng đỏ.

    Hàng mi Dam-yeon rung lên bần bật. Nam căn dựng đứng ép sát vào bụng dưới đã rỉ tinh dịch nhóp nhép. Chứng kiến cảnh đó, Hoàng đế càng cắn mạnh hơn vào vách thịt.

    Ngay sau đó, dòng dâm thủy ngọt lịm ộc ra, ướt đẫm khoang miệng hắn. Hoàng đế chôn vùi khuôn mặt sâu hơn, mút sạch những giọt âm dịch cuối cùng của thân mẫu mình.

    “Tuy là một Âm nhân hiếm khi có kỳ hỉ lạc nên nhi thần chẳng dám kỳ vọng nhiều, nhưng Người ướt át thế này cũng làm nhi thần yên tâm rồi.”

    Hoàng đế ngẩng đầu lên, nhấm nháp dư vị ngọt ngào còn vương trên đầu lưỡi. Nhìn dòng tinh dịch yếu ớt rỉ ra giữa hai chân đang dang rộng của y, hắn vươn tay tới.

    Dẫu là một Âm nhân nhưng chung quy Dam-yeon vẫn mang cấu tạo của nam giới, nam căn của y đã phóng tinh vì bị kích thích. Hắn nắm lấy cự vật của mẫu thân, xoa nắn quy đầu, ép nốt những giọt tinh dịch cuối cùng trào ra.

    Hoàng đế thè lưỡi liếm sạch thứ tinh dịch dính trên lòng bàn tay, bật cười nhạt khi nhận ra mùi vị của nó không tệ như hắn nghĩ. Tại sao lại chẳng có thứ gì trên cơ thể này khiến hắn thấy chán ghét cơ chứ?

    Lắc đầu cười khẽ, hắn dán mắt vào Dam-yeon, người đã ướt nhẹp dâm thủy đến tận quanh mông. Hắn lại vạch mông y ra, luồn một ngón tay vào sâu trong lối nhỏ chật hẹp.

    “Bên trong chật chội thế này chắc Người đã phải chịu đựng khổ sở lắm. Lẽ ra Tiên hoàng phải nong rộng cửa huyệt để Người dễ bề sinh nở chứ.”

    Dẫu hắn đã cố nới lỏng, nhưng cửa huyệt lại nhanh chóng khép chặt. “Chậc”, hắn chép miệng, từ từ kéo giãn miệng huyệt rồi nhét thêm một ngón tay nữa vào.

    Nhóp nhép, nhóp nhép, hắn vừa nới lỏng lối nhỏ, vừa vân vê phần quy đầu phía trước, ngay lập tức cửa huyệt lại bắt đầu ướt át. Nhìn Dam-yeon ngậm trọn ba ngón tay mình, dâm thủy ộc ra ướt đẫm cả cổ tay, hắn khẽ cong ngón tay lại.

    “Cái lỗ ngoan ngoãn thế này mà Tiên hoàng đúng là chẳng có mắt nhìn gì cả. Hay là ông ta đang để dành Người cho nhi thần?”

    Hoàng đế bật cười khẽ, di chuyển ngón tay rồi mạnh bạo ấn vào một điểm sưng tấy vừa chạm phải. Đồ lẳng lơ, điểm nhạy cảm nằm ở nơi sâu hoắm thế này thì cỡ người bình thường làm sao mà chạm tới được cơ chứ.

    “Nằm sâu thế này chắc Người khó tự mình sờ tới lắm. Hoặc không thì phải chổng mông lên như một con chó rồi tự móc ngoáy thôi, nhưng với cái nết của mẫu thân thì đời nào Người làm thế được.”

    Hắn dùng móng tay gãi nhẹ lên điểm cực khoái, khiến Dam-yeon rên rỉ ỉ ôi. Nhìn đôi mày y chau lại, mí mắt động đậy như sắp sửa tỉnh giấc đến nơi, Hoàng đế lập tức nhét thêm một ngón tay nữa vào huyệt. Cảm nhận vách thịt đang mút mát, chật vật nuốt lấy ngón tay mình, hắn nắm lấy nam căn của chính mình.

    “Hà…”

    Hắn muốn chui vào đó một lần nữa. Muốn trở về nơi mình vốn thuộc về để chiếm đoạt Dam-yeon một cách trọn vẹn. Đôi mắt hừng hực dục vọng của Hoàng đế dán chặt vào cửa huyệt đang co bóp không ngừng.

    Hắn đẩy nhanh chuyển động cổ tay hệt như đang nhấp cự vật vào cửa huyệt Dam-yeon. Cứ thế, ngón tay hắn đâm sâu vào chiếc lỗ mỏng manh, chà xát mãnh liệt vào vách thịt. Mỗi lần miệng huyệt khép mở, dâm thủy lại rỉ ra dầm dề như dòng mật ngọt.

    “Mẫu thân… Lẽ ra Người phải đến bên nhi thần sớm hơn mới phải.”

    Căn phòng giờ đây đã ngập tràn hương sắc của Dam-yeon. Tốc độ sục cặc ngày một nhanh hơn, những đường gân nổi cộm, rắn chắc hằn rõ trên bề mặt đỏ sẫm của nam căn Hoàng đế.

    “Nếu vậy, ưm, nhi thần đã yêu thương Người nhiều hơn thế này rồi. Hù…”

    Hoàng đế nhíu mày, cọ đỉnh quy đầu lên đôi môi Dam-yeon. Hắn ấn vào môi y, vuốt ve cự vật trên chiếc lưỡi đỏ chót, đôi môi y vô thức mấp máy như thể muốn mút lấy nó. Hắn gồng hông, thọc sâu cự vật vào khoang miệng y. Khoang miệng nóng rực ẩm ướt lập tức ngậm trọn lấy thanh cự vật. Hắn đẩy hông sâu hơn, chà xát vào vòm họng.

    “Hà…”

    Như thể bị cộm, Dam-yeon rên rỉ khó chịu. Mỗi lần y trút hơi thở dài, luồng không khí nóng hổi lại mơn trớn cự vật của hắn. Cắn chặt răng, Hoàng đế cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào mi mắt tưởng như sắp mở nhưng vẫn nhắm nghiền của y mà nói:

    “Người định tỉnh lại sao? Hù… Mở mắt ra đi, để nhìn xem thằng con trai đang lấy mồm mẹ nó làm chỗ xả dục đây này.”

    Với khuôn mặt đê mê, hắn thúc hông thô bạo hơn, đâm chọt khắp mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Hai má Dam-yeon phồng lên vì ngậm trọn cự vật, khuôn mặt đỏ gay như sắp nổ tung vì nghẹt thở.

    Ánh mắt Hoàng đế lóe lên những tia nhìn hoang dại khi chứng kiến cảnh tượng đó. Hắn banh khóe môi Dam-yeon ra, nhét thêm một ngón tay vào miệng y, thì thầm:

    “Phải. Tỉnh lại đi. Mở mắt ra mà nhìn nhi thần này. Đứa con súc sinh, cầm thú đang phát tình với chính mẹ ruột của nó đây này, Người phải tỉnh lại mà dạy dỗ nó chứ?”

    Thứ thuốc Dam-yeon uống mỗi ngày vốn dĩ là thuốc bổ giúp củng cố tử cung và bồi đắp âm khí thiếu hụt cho Âm nhân. Tác dụng phụ của nó là khiến cơ thể trở nên mẫn cảm và thỉnh thoảng bốc hỏa, nhưng bù lại, được chiêm ngưỡng dáng vẻ phát tình rực lửa của Dam-yeon cũng là một thú vui đáng giá.

    “Hà, quả nhiên là lòng mẹ, khoang miệng ấm áp và thoải mái lắm.”

    Cảm giác bụng dưới căng tức báo hiệu cơn cao trào sắp đến. Phập, phập, hai má Dam-yeon đỏ lựng, dâm thủy trộn lẫn với nước bọt trào ra khỏi kẽ môi không ngậm kín nổi tinh dịch. Hắn lặng lẽ rũ mắt nhìn y, nheo mắt rồi bắn vọt tinh dịch vào sâu trong miệng Dam-yeon.

    “Hù…”

    Thở hắt ra một hơi uể oải như một kẻ đi săn vừa no nê, Hoàng đế quệt những giọt tinh dịch vương vãi lên môi, má và viền mắt Dam-yeon. Khuôn mặt từng đoan trang thanh nhã nhường nào giờ đây trông chẳng khác gì một Âm nhân bị cưỡng bức rồi vứt bỏ bên vệ đường.

    Thong thả chỉnh lại y phục, hắn kéo quần lên rồi đặt một nụ hôn lên trán Dam-yeon.

    “Nhi thần rất mong chờ đến ngày mẫu thân… một lần nữa ôm nhi thần vào lòng.”

    Khi hắn cắm cự vật vào lần đầu tiên, Dam-yeon có thể sẽ vì quá sốc trước việc giao hoan với con trai mà đẩy hắn ra. Nhưng rồi, trước ngọn lửa dục vọng thiêu đốt cơ thể, y sẽ lại khóc lóc van xin hắn đâm vào sâu hơn cho xem.

    Và cuối cùng, có thể y sẽ phát điên vì không thể chấp nhận nổi hiện thực nghiệt ngã này. Nhưng, y vốn là người có tình mẫu tử bao la mà, y sẽ làm mọi cách để sống sót vì đứa con đang thành hình trong bụng.

    Hoàng đế mường tượng ra viễn cảnh Dam-yeon mang giọt máu của mình, thai nghén và trở thành vật sở hữu của hắn một cách trọn vẹn, hắn ôm siết cơ thể bé nhỏ ấy vào lòng.

    Mùi hương hoa tử la lan nhạt nhòa lẩn khuất trong từng nhịp thở. Bụng dưới lại một lần nữa căng tức khi nhớ lại khoảnh khắc cửa huyệt mềm mại ngậm lấy ngón tay mình.

    “Người phải mau bốc hỏa lên chứ. Hãy tỏa hương sắc ra và van xin rằng Người cần nhi thần đi.”

    Nằm cạnh Dam-yeon, Hoàng đế thì thầm vào tai y, ôm chặt lấy cơ thể gầy guộc rồi nhắm mắt lại.

    ***

    Lục đục lôi miếng thịt gà bọc trong lớp vải bố ra, Dam-yeon đưa mắt dáo dác tìm kiếm Nabi (tên chú mèo). Kể từ lần đầu gặp mặt ở Tây Thâm Trì, lần nào tới đây y cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt cho nó.

    “Nabi à, mày đâu rồi. Ta mang đồ ăn cho mày này.”

    Bình thường chỉ cần y gọi một tiếng là nó đã lao ra ngay, vậy mà hôm nay gọi mãi vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu. Giọng nói của Dam-yeon dần nhuốm màu lo âu.

    “Nabi ơi…!”

    “Meo—”

    Vừa thấy bóng dáng chú mèo vàng thoăn thoắt chạy lại từ phía xa, Dam-yeon thở phào mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy vụt tắt ngay lập tức.

    “…Nabi?”

    Dam-yeon run rẩy nhìn xuống Nabi đang cọ đầu vào chân mình. Chân phải của nó đang rỉ máu. Bộ lông trắng muốt mềm mại nhuốm màu đỏ thẫm khiến mặt Dam-yeon tái mét.

    “Sao lại bị thương ra nông nỗi này…”

    Y vội vã bế chú mèo lên. Nhìn Nabi ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay mình, Dam-yeon cắn chặt môi.

    Thực ra, trước đây Dam-yeon từng xin Hoàng đế cho phép nuôi Nabi. Khi ngài gặng hỏi y nhặt được chú mèo ở đâu, y đã thật thà thú nhận là ở Tây Thâm Trì. Dam-yeon cứ ngỡ ngài sẽ dễ dàng đồng ý.

    Thế nhưng…

    “Không được.”

    “Dạ?”

    “Người muốn nuôi một con mèo trong tẩm điện sao.”

    “Nó ngoan và hiền lắm ạ. Hạ thần sẽ chăm sóc cẩn thận để nó không gây rối—”

    “Tuyệt đối không được.”

    Hoàng đế vô cùng kiên quyết. Dù không hiểu nguyên do, nhưng có vẻ như ngài không hề thích mèo.

    “…Giá như ta mang mày về, thì mày đã chẳng bị thương thế này.”

    Lòng y trĩu nặng. Mọi lỗi lầm dường như đều do y mà ra. Cắn môi vì tội lỗi dằn vặt, y ôm chặt Nabi vào lòng rồi từ từ đứng dậy.

    “Nương nương… Người định đưa con mèo đó đi đâu vậy ạ?”

    “Đúng vậy, ta sẽ mang nó về Hoa Nhiên Điện.”

    “Dạ? Nhưng mà…”

    “Nó bị thương thế này, ta không thể nhắm mắt làm ngơ được. Chỉ đến khi vết thương lành lại thôi, các ngươi đừng lo.”

    Nếu Bệ hạ tận mắt nhìn thấy Nabi, và thấy cái chân rớm máu của nó, có lẽ ngài sẽ mủi lòng cho phép thôi. Ôm chặt Nabi, bước chân của Dam-yeon càng thêm dứt khoát. Y hối hả hướng về phía Hoa Nhiên Điện.

    Đúng lúc đó, trời bỗng đổ mưa. Bầu trời mới nãy còn quang đãng không một gợn mây bỗng chốc đen kịt. Những giọt nước mưa lạnh buốt rơi lộp bộp xuống mặt làm Nabi giật mình, nó vùng khỏi vòng tay Dam-yeon và nhảy vọt xuống đất.

    “Á, Nabi…!”

    Thấy chú mèo vọt đi trong tích tắc, Dam-yeon tức tốc đuổi theo.

    “Nương nương. Xin đi chậm thôi ạ. Cẩn thận kẻo ngã!”

    “Đúng vậy ạ! Bọn nô tì sẽ đuổi theo nó. Người không được để dầm mưa đâu, nương nương!”

    Các cung nữ hoảng hốt gào lên, nhưng chẳng có từ nào lọt nổi vào tai Dam-yeon. Y không thể giảm tốc độ, lo sợ con mèo bị thương sẽ càng hoảng loạn và gặp nguy hiểm hơn.

    “Nabi, không được. Đứng lại!”

    Mỗi lần nhìn thấy Nabi, y lại nhớ đến bóng dáng bơ vơ, lạc lõng của chính mình thuở mới chập chững bước vào hoàng cung. Chính vì thế, y không thể bỏ mặc chú mèo tội nghiệp này được.

    Mưa mỗi lúc một nặng hạt, bùn đất đọng thành vũng trên đường. Nabi như hoảng loạn vì bị truy đuổi, nó chuyển hướng đột ngột, lao thẳng vào bụi rậm um tùm mọc đầy cỏ dại bên vệ đường. Chẳng buồn để tâm đến lớp y phục đang sũng nước, Dam-yeon cắm đầu chạy thục mạng theo chú mèo nhanh nhẹn hơn mình gấp bội, chui rúc vào tận sâu trong lùm cỏ.

    “Nương nương, dừng lại đi ạ! Hướng đó không được đâu!”

    “Nguy hiểm lắm, nương nương!”

    Dù các cung nhân gào thét phía sau, nhưng lùm cây rậm rạp hơn y tưởng rất nhiều. Lá khô trơn trượt dưới màn mưa, những cành cây gầy guộc chọc mù tầm nhìn. Bóng dáng Dam-yeon lọt thỏm vào một khe hẹp rồi nhanh chóng mất hút.

    “Nabi à!”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú