Bạn không có cảnh báo nào.

    “Nương nương. Gió đã bắt đầu lạnh rồi. Người hãy vào trong đi thôi.”

    “Ừ… Ta biết rồi.”

    Dẫu đáp lời như vậy, nhưng đôi chân y vẫn chẳng thể rời đi. Đứng dưới hiên nhà, Dam-yeon thẫn thờ nhìn làn mưa trút xuống, khẽ thở dài từng hơi nặng nề.

    Gió thổi mưa rơi thế này, nước hồ sẽ sớm dâng cao, và việc tìm lại chiếc nhẫn ngọc sẽ ngày càng trở nên vô vọng.

    Đôi mắt nhuốm màu u sầu dõi theo những đám mây mưa lững lờ trôi. Đứng chôn chân ở đó một hồi lâu, y mới nặng nề xoay người bước vào trong.

    “Đây là trà thuốc ạ. Vì cơ thể Người đang lạnh, xin hãy dùng khi còn nóng.”

    “Cảm ơn ngươi.”

    Từ ngự thiện, thang thuốc, cho đến loại trà được sắc từ những dược liệu quý hiếm không tiếc tay. Ngay cả khi đang mang long thai năm ấy, y cũng chưa từng được hưởng sự xa hoa nhường này. Giá như không phải bây giờ mà là lúc đó… nếu được ăn ngon hơn, nghỉ ngơi tốt hơn, có lẽ Bệ hạ hiện giờ đã được khang kiện hơn nhiều.

    Năm ấy, vì không biết mình đã mang thai nên y thường xuyên làm việc quá sức. Đến khi đột ngột bị hạ huyết, vị nữ y khó khăn lắm mới mời được vào mới dặn rằng y nhất định phải ăn uống tẩm bổ để vực lại khí huyết. Thế nhưng, với thân phận như kẻ bị bán đi, y đào đâu ra tiền bạc.

    Cuối cùng, trước khi sang Thái Anh Quốc, y đã phải bán đi chiếc Norigae (Trâm cài túi áo) mà thân mẫu đã trao tận tay để mua gạo. Từ chỗ mỗi ngày chỉ dám ăn một bữa qua loa, y mới có đủ ba bữa cơm bình thường. Những khi túng quẫn hơn, y thậm chí còn phải quanh quẩn gần tẩm điện của các hậu cung khác. Nghĩ đến việc khi con còn trong bụng mà mình chẳng thể chăm lo vẹn toàn, lòng y lại thắt lại vì đau đớn.

    Giữa lúc tiếng thở dài của Dam-yeon ngày một não nề, Yoon (Doãn) Thượng cung khẽ đưa ra một giỏ hoa.

    “Nương nương. Hoa ngoài vườn đã nở rộ rồi. Người thấy sao nếu chúng ta cùng trang trí một bình hoa?”

    “Ta sao? Ta chưa từng làm việc này bao giờ. Nhỡ ta làm hỏng chúng thì sao?”

    “Nô tì sẽ chỉ dạy cho Người. Sau này nếu Người tặng cho Bệ hạ, chắc chắn Ngài sẽ rất vui lòng.”

    Thấy hắn đã lâu không tìm đến… có lẽ ngài sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa. Nhưng nếu tâm ý của y có thể thông qua những đóa hoa này mà làm nguôi ngoai phần nào cơn giận của hắn, y vẫn muốn học thử một lần.

    “…Ta hiểu rồi. Vậy phiền ngươi.”

    Dam-yeon vội vã uống cạn chén trà thuốc rồi lặng lẽ chờ đợi Yoon Thượng cung chuẩn bị bình hoa.

    “Nương nương. Loại hoa này có gai rất nguy hiểm. Để nô tì cắt tỉa cho, còn Người hãy giúp nô tì dọn dẹp những chiếc lá này nhé.”

    Y gật đầu, đón lấy nhành hoa từ tay bà ta rồi cẩn thận hái bỏ từng chiếc lá. Dẫu là lần đầu làm việc này, nhưng Yoon Thượng cung không hề hối thúc mà điềm tĩnh chỉ dạy từng chút một.

    “Những đóa hoa mong manh nên được cắm xa tâm bình, và độ dài của các cành hoa phải khác nhau. Người nên sắp xếp sao cho các màu sắc không bị trùng lặp, và những chiếc lá phía dưới cần được tỉa bỏ để không chạm vào nước. Hãy chăm chút chúng bằng cả trái tim, như thể đang lắng nghe hơi thở của từng đóa hoa vậy.”

    Dam-yeon chăm chú lắng nghe, cẩn thận loại bỏ những lá héo, cắt tỉa cành rồi cắm vào bình. Những ngón tay y uyển chuyển và tinh tế như thể đang thổi hồn vào từng đóa hoa. Y khẽ nghiêng đầu căn chỉnh trọng tâm, điều tiết sự cân bằng về màu sắc và cao thấp, từng nhành hoa trong tay y sớm kết lại thành một khung cảnh tuyệt mỹ bên trong chiếc bình.

    Dù là lần đầu nhưng trông nó vô cùng hài hòa. Chỉ là một bình hoa thôi mà cả căn phòng dường như bừng sáng hẳn lên, Dam-yeon khẽ mỉm cười hài lòng.

    — Hoàng đế bệ hạ giá lâm!

    Ngay khoảnh khắc đó, tiếng xướng vang dội ngoài cửa khiến tay Dam-yeon khựng lại. Y vội vàng đứng dậy, mang theo khuôn mặt căng thẳng mà cung kính phủ phục xuống.

    “Hạ thần xin tham kiến Hoàng đế bệ hạ, mặt trời của đế quốc.”

    “Người mau bình thân đi. Chẳng phải nhi thần đã nói Người không cần phải hành lễ thế này sao?”

    Vẫn trong tư thế phủ phục dưới sàn, Dam-yeon thấy sống mũi cay xè khi nghe thấy chất giọng dịu dàng của hắn.

    “Ôi chao.”

    “Bệ hạ, hạ thần… biết lỗi rồi ạ.”

    Dam-yeon cúi gầm mặt, cố gạt đi những giọt nước mắt. Thế nhưng, lệ đã rơi thì chẳng dễ gì cầm lại được.

    “Sao Người lại khóc thế này? Lẽ nào Người giận vì nhi thần đã lâu không tới thăm Người sao?”

    “Không phải đâu ạ. Hạ thần… làm sao có thể ghét bỏ Bệ hạ được chứ.”

    “Vậy tại sao Người lại khóc sầu thảm khiến lòng nhi thần đau đớn nhường này?”

    Lee Geon dịu dàng lau nước mắt cho Dam-yeon, khẽ vuốt ve gò má nhỏ nhắn của y. Dáng vẻ y lúc ngủ vốn đã thanh tao, nhưng khi ngước nhìn hắn với đôi mắt đẫm lệ thế này lại càng tuyệt mỹ hơn. Một kẻ như y khi mang trong mình mầm giống của hắn, run rẩy trong vòng tay hắn thì sẽ còn kiều diễm đến nhường nào? Hắn lướt nhìn khuôn mặt y bằng ánh mắt nhuốm đầy dục niệm tăm tối.

    “Bệ hạ… tất cả là lỗi của hạ thần. Hạ thần chỉ là… thấy vô cùng áy náy vì đã liên tục nhận ân điển từ Ngài mà chẳng thể báo đáp…”

    Dam-yeon run rẩy nắm lấy ống tay áo của Hoàng đế. Y hoàn toàn không có ý định làm ngài phật lòng, chỉ là y cảm thấy bản thân quá đỗi không biết xấu hổ khi cứ mãi nhận lấy sự quan tâm nhường này.

    Giữa lúc đang nghẹn ngào bộc bạch tâm can, Dam-yeon bỗng mở to mắt kinh ngạc, quên cả khóc khi thấy mình được hắn bao bọc trong vòng tay cùng một nụ cười nhẹ.

    “Bệ hạ…?”

    “Thành thực mà nói thì, đúng vậy, nhi thần đã rất tủi thân. Nhưng đó không phải là lý do khiến nhi thần không thể đến thăm Người suốt thời gian qua.”

    Lee Geon chậm rãi buông Dam-yeon ra, vén lọn tóc xõa sau tai y.

    “Đám giặc phương Bắc xâm lấn biên thùy, thời gian qua nhi thần phải lo toan quá nhiều chính vụ.”

    Lúc này y mới để ý, dưới mắt Hoàng đế hằn lên quầng thâm rõ rệt. Đôi mắt ngài đỏ vằn, khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi vì nhiều ngày không được chợp mắt.

    “Người vẫn để tâm chuyện đó sao? Vì vậy mà Người nghĩ nhi thần ghét bỏ mẫu thân nên mới không tới sao?”

    Hơi thở của Hoàng đế lướt qua gần sát bờ môi y. Trước khuôn mặt gần trong gang tấc, Dam-yeon định lùi lại nhưng cánh tay hắn đã siết chặt lấy eo y, giữ y lại trong vòng tay rắn chắc.

    “Người vì nhớ nhi thần mà rơi lệ thế này. Biết được mẫu thân không phải là người duy nhất luôn nghĩ về nhi thần, nhi thần thực sự rất vui.”

    “…Bệ hạ.”

    “Để mẫu thân phải đau lòng thế này, nhi thần quả thực là một kẻ bất hiếu.”

    Nghe hai chữ “bất hiếu”, Dam-yeon hít một ngụm khí lạnh, nhìn trừng trừng vào Hoàng đế.

    “Sao Ngài lại nói mình là kẻ bất hiếu? Sao Ngài có thể nói như vậy chứ. Tuyệt đối không phải như vậy đâu ạ. Tuyệt đối không!”

    “Vậy sao?”

    “Vâng. Không phải đâu ạ. Bệ hạ là người dịu dàng và nhân từ đến thế cơ mà…”

    “Ha ha. Nhi thần nhân từ đến thế sao? Vậy thì sau này Người nhất định vẫn phải luôn nghĩ về nhi thần như vậy đấy nhé.”

    Lee Geon mỉm cười dịu dàng vuốt ve gò má Dam-yeon. Mọi lo lắng của y bấy lâu nay dường như tan biến sạch sẽ. Y lén lút quan sát sắc mặt Hoàng đế, thầm thở phào nhẹ nhõm.

    Sau đó, y cùng Hoàng đế dùng bữa trưa. Vẫn như mọi khi, hễ có món gì y không biết ăn, hắn lại đích thân gắp vào thìa cho y hoặc đặt những món y thích lên trước mặt.

    Sau khi dọn bữa và cùng dùng trà bánh, cơn đau ở bụng dưới lại một lần nữa ập đến. Dù ngày nào vào giờ này cũng xảy ra, nhưng hôm nay lại có chút khác biệt. Thay vì cảm giác đau đớn như bị xoắn ruột gan… thì ở nơi thầm kín ấy lại truyền đến một nỗi ngứa ngáy khôn tả.

    “Sắc mặt Người không tốt lắm. Người thấy đau ở đâu sao?”

    Một luồng nhiệt không rõ nguyên do khiến cổ họng y khô khốc, hơi thở dần trở nên dồn dập. Vô thức, phần dưới của y thắt lại, cơ thể khẽ run rẩy.

    “Mẫu thân.”

    “A…. Hạ thần xin lỗi. Ngài vừa nói gì cơ ạ?”

    “Nhi thần nói trông Người có vẻ không khỏe. Nếu Người thấy khó chịu, nhi thần sẽ truyền Thái y tới nhé?”

    “A, không cần đâu ạ. Có lẽ là do trời hơi nóng nên mới vậy thôi ạ.”

    Dam-yeon cố nặn ra một nụ cười, hàng mi khẽ rung lên bần bật. Chuyện này chẳng ai có thể giúp y chữa trị được. Vẫn còn lâu mới tới kỳ hỉ lạc, y chẳng hiểu tại sao cơ thể mình lại trở nên như thế này. Giữa lúc y đang cố điều hòa nhịp thở chờ đợi luồng nhiệt tan đi thì…

    “Chắc do thiếu ngủ nên nhi thần thấy hơi mệt.”

    “A… Vậy Ngài nên mau chóng đi nghỉ ngơi mới phải chứ?”

    Y thấy áy náy vì đã lỡ giữ chân Hoàng đế lâu đến vậy. Nhìn đôi mắt đỏ vằn của hắn, Dam-yeon nhíu mày xót xa.

    “Nửa giờ11) nữa nhi thần còn phải đi nghe kinh điển, nên phải đi ngay bây giờ.”

    “A… Vậy thì phải làm sao.”

    “Nếu mẫu thân không phiền, Người cho phép nhi thần chợp mắt ở đây một lát được không?”

    Dam-yeon vội vàng gật đầu. Chỉ cần chợp mắt được một chút thôi chắc cũng sẽ tốt cho ngài. Khi Dam-yeon định đứng dậy chuẩn bị chỗ nằm cho hắn thì…

    “Nhi thần nằm ở đây là được rồi.”

    Hoàng đế đẩy chiếc bàn nhỏ sang một bên, gối đầu lên đùi Dam-yeon rồi nhắm mắt lại. Sự tiếp xúc đột ngột khiến cơ thể y cứng đờ. Y biết mình phải thả lỏng để hắn nằm thoải mái, nhưng vì quá căng thẳng nên cơ bắp cứ thế căng cứng lại.

    “Nếu Người thấy khó chịu thì nhi thần đứng dậy vậy?”

    Hắn chậm rãi nhấc mí mắt, để lộ đôi đồng tử vàng kim lộng lẫy. Nhìn Hoàng đế đang ngước nhìn mình với khuôn mặt uể oải, Dam-yeon vội vã lắc đầu.

    “Không đâu ạ. Hạ thần không thấy khó chịu chút nào.”

    Dam-yeon cẩn thận vén lại mái tóc cho hắn. Y chậm rãi vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán sang một bên, dùng tay che bớt ánh sáng phía trên mắt để ngài có thể ngủ ngon hơn.

    “Chỉ cần ở đây là nhi thần thấy lòng mình bình yên lạ kỳ.”

    “Vậy sao ạ.”

    “Vâng… dường như mọi lo âu, phiền muộn đều tan biến hết khi nhi thần ở nơi này.”

    Giọng nói của Hoàng đế dần chậm lại. Đây là lần đầu tiên y thấy ngài mang một gương mặt thanh thản đến thế. Phận là Thiên tử của cả một đế quốc, chắc hẳn ngài cũng có nhiều nỗi niềm trăn trở. Nếu y có thể trở thành nơi trú ẩn dù chỉ là nhỏ bé cho hắn, y cũng đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

    Dam-yeon lưỡng lự một lát rồi khẽ vuốt tóc cho hắn. Thấy ngài trằn trọc vặn mình, y định rút tay lại.

    “Cứ tiếp tục đi.”

    Hắn xoay người, nắm lấy cổ tay Dam-yeon rồi vòng tay ôm lấy eo y. Lee Geon vùi mặt vào bụng Dam-yeon, hít một hơi thật sâu rồi lại nói tiếp:

    “Hãy cứ vuốt tóc nhi thần như thế đi…”

    Nghe vậy, Dam-yeon lại lặng lẽ xoa đầu cho hắn. Thời gian trôi qua, nhịp thở của Hoàng đế trở nên đều đặn, có vẻ ngài đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Ngay khoảnh khắc Dam-yeon thả lỏng cơ thể mong ngài ngủ ngon hơn, thì gương mặt y bỗng chốc biến sắc.

    “…Ư hức.”

    Luồng nhiệt tưởng chừng đã tắt lịm nay lại bùng lên mãnh liệt. Không, nó còn dữ dội hơn lúc nãy. Cảm giác như có một cây cọ mềm mại đang mơn trớn tận sâu trong bụng, khiến đầu ngón chân y vô thức co quắp lại.

    Dam-yeon nhắm nghiền mắt, nhìn xuống gương mặt Hoàng đế đang gối đầu lên đùi mình mà ngủ say. Y không thể cử động vì sợ sẽ làm hỏng giấc nồng của ngài. Cắn chặt môi, y phả ra hơi thở nóng rực qua kẽ răng.

    “…Hộc.”

    Hoàng đế trằn trọc trong lúc ngủ, bàn tay hắn vô tình chạm vào phần đùi trong của y. Cơ thể y vốn đã nhạy cảm đến mức chỉ thở thôi cũng thấy khó khăn, nay bị đụng chạm như vậy, dẫu biết hắn không hề cố ý nhưng y vẫn muốn òa khóc.

    Tệ hơn nữa là khi cơ thể y căng cứng lại, có vẻ như chỗ nằm trở nên không thoải mái khiến Lee Geon càng trằn trọc dữ dội hơn. Mỗi khi đầu hắn tì lên đùi y, hay hơi thở hắn phả vào giữa hai chân, cơ thể y lại phản ứng một cách nhạy cảm hơn bao giờ hết. Dam-yeon siết chặt bàn tay đang bịt miệng mình.

    “Ư… hộc.”

    Y chẳng hiểu mình bị làm sao nữa. Luồng nhiệt cứ hừng hực như ngọn lửa không thể dập tắt khiến y vô cùng đau đớn. Viền mắt nhắm nghiền đã nóng hổi lệ sầu.

    Y khẽ thở dốc, hai cánh mông vô thức co thắt từng đợt, cảm nhận nơi giữa hai chân đang dần trở nên ẩm ướt, Dam-yeon càng nghiến răng mạnh hơn. Y thấy mình như kẻ điên khi lại nảy sinh những cảm xúc bất kính nhường này ngay trước mặt Hoàng đế.

    Cuối cùng, một vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Do nghiến quá mạnh nên lớp da thịt non nớt đã ứa máu.

    Y không thể chịu đựng thêm được nữa. Thà rằng đánh thức Hoàng đế dậy rồi chạy trốn khỏi nơi này còn hơn. Ngay khi Dam-yeon định đứng dậy thì giọng nói của Hoàng đế vang lên bên tai:

    “Nhi thần vốn không định ngủ thực sự đâu, vậy mà chẳng hiểu sao lại ngủ quên mất.”

    Hắn chậm rãi mở mắt, nở một nụ cười nhạt rồi ngồi dậy. Có vẻ như chỉ là một giấc ngủ ngắn nhưng rất chất lượng nên trông sắc mặt ngài khá tốt.

    “Để mẫu thân phải vất vả vì nhi thần quá rồi. Sao Người lại đổ nhiều mồ hôi thế này?”

    Dam-yeon rùng mình co người lại trước bàn tay đang chạm vào cổ mình, y khó khăn nuốt khan.

    “A, không có gì đâu ạ. Hạ thần vẫn ổn.”

    “Mặt Người cũng nóng quá đi mất.”

    “Chắc là do hạ thần… mặc áo hơi dày thôi ạ. Thay đồ khác ra là sẽ ổn ngay thôi.”

    Dam-yeon không dám nhìn thẳng vào Hoàng đế khi ngài đang vuốt ve khuôn mặt y. Cơ thể vẫn nóng ran và sâu bên trong vẫn ngứa ngáy điên cuồng. Y không thể để ngài nhìn thấy bộ dạng bất kính này của mình. Dam-yeon rũ mắt nhìn xuống, cho đến tận khi Hoàng đế rời khỏi Hoa Nhiên Điện, y vẫn chẳng thể chạm mắt với ngài lấy một lần.

    ***

    Chuyện ngày hôm đó trôi qua một cách êm đẹp, nhưng những cơn nóng ran cùng cảm giác lạ lùng thỉnh thoảng lại ập đến, và hành trình tìm kiếm chiếc nhẫn ngọc vẫn cứ thế tiếp diễn. Cứ mỗi khi Yoon Thượng cung rời khỏi Hoa Nhiên Điện, Dam-yeon lại không quên tìm đến Tây Thâm Trì.

    Một mình trên chiếc thuyền nhỏ, Dam-yeon chèo thuyền và cầm lưới xúc với đôi tay đã dần thuần thục.

    “Hôm nay chắc cũng lại không tìm thấy rồi…”

    Dẫu luôn tin rằng một ngày nào đó sẽ tìm thấy, nhưng hy vọng cứ thế nhạt nhòa theo những ngày tháng trôi qua vô vọng. Với đôi vai rũ xuống đầy mệt mỏi, y chèo thuyền cập bến, và ngay khoảnh khắc đặt chân lên mặt đất…

    “Meo—”

    Một chú mèo vàng không biết từ đâu xuất hiện, cọ người vào cổ chân Dam-yeon. Y ngạc nhiên nhìn quanh nhưng ngoài các cung nữ ra thì chẳng thấy bóng người nào khác.

    “Có vẻ nó rất thích nương nương đấy ạ.”

    Một cung nữ tiến lại gần với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nói.

    “Thích ta sao?”

    “Vâng. Lúc nãy chúng nô tì tiến lại gần thì nó chạy mất, vậy mà nó lại chủ động tìm đến chỗ Người này.”

    Nhìn vẻ mặt đầy vẻ tiếc nuối của vị cung nữ trẻ có vẻ rất thích mèo ấy, Dam-yeon khẽ mỉm cười rồi cúi người xuống. Y cẩn thận vuốt ve bộ lông mềm mại của chú mèo.

    “Mày từ đâu đến vậy?”

    “Meo—”

    “Mày không có nhà sao?”

    “Meo—”

    Tiếng kêu meo meo như đang đáp lời trông thật đáng yêu và tội nghiệp. Tâm trí mách bảo y phải quay về ngay lập tức, nhưng cái sự vướng víu nơi cổ chân dẫu chỉ là của một sinh linh bé nhỏ lại đang giữ y lại nặng nề hơn bao giờ hết.

    “Ta rất muốn cho mày thứ gì đó nhưng ta lại không mang theo gì cả. Lần sau gặp lại ta nhất định sẽ mang cho mày nhé. Mày sống ở đây sao?”

    Chú mèo hoàn toàn buông bỏ sự cảnh giác, nằm ngửa ra lăn lộn nũng nịu. Dam-yeon mỉm cười, vô thức cứ thế tiếp tục trò chuyện với nó.

    “Nương nương. Đã đến giờ rồi ạ. Nếu muộn hơn nữa sẽ bị Yoon Thượng cung phát hiện mất.”

    Nhìn những hạt cát cuối cùng trong chiếc đồng hồ cát mà vị cung nữ đang cầm trên tay, y biết lời cô ấy nói không sai. Dam-yeon đành phải đứng dậy, vươn tay xoa nhẹ lên trán chú mèo.

    “Hôm nay ta phải đi rồi. Hẹn gặp lại mày vào ngày mai nhé.”

    Trong thâm tâm y rất muốn mang chú mèo về nơi ở của mình. Thế nhưng y không thể nuôi nó mà không có sự cho phép của Hoàng đế, vả lại nếu ngài hỏi y gặp chú mèo ở đâu thì y cũng chẳng biết phải trả lời ra sao.

    Cắn nhẹ môi nén lại nỗi áy náy, Dam-yeon bước đi mà không quên ngoái đầu lại nhìn mãi cho đến khi bóng dáng chú mèo hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

    Và đúng lúc y trở về đến Hoa Nhiên Điện, chuyện mà y lo sợ bấy lâu đã xảy ra.

    ***

    Chú thích:

    1. Một canh trà (한 식경): Khoảng 30 phút.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú