Chương 6
bởi Chung Seiker“Ư…”
Một tiếng rên rỉ trầm đục kẹt lại nơi cổ họng khẽ lọt qua kẽ môi. Chậm rãi nhấc mí mắt trĩu nặng lên, đập vào mắt Dam-yeon là trần nhà và lớp chăn nệm hoàn toàn xa lạ. Nơi này chắc chắn không phải là tẩm điện của y.
“Nương nương. Người đã tỉnh giấc rồi ạ?”
Một giọng nói lạ lẫm vọng vào từ sau bức trướng buông rủ tối màu. Giật mình, Dam-yeon theo phản xạ kéo chăn che kín cơ thể, rồi chợt nhớ lại ký ức của ngày hôm qua.
“Bệ hạ, Bệ hạ có bình an không?”
Giọng nói vừa tỉnh ngủ hãy còn khàn đặc. Vội vã chống nửa thân trên dậy, Dam-yeon lảo đảo vì cơn chóng mặt, y túm chặt lấy chăn rồi cố gắng gượng dậy lần nữa.
“Hôm qua lúc ta ngã xuống nước, chiếc thuyền đã nghiêng rất mạnh. Ta lo không biết Bệ hạ có vì ta mà cũng ngã xuống hồ hay không…”
Khoảnh khắc chiếc thuyền nhỏ chòng chành nghiêng ngả, ánh mắt cuối cùng của Hoàng đế mà y chạm phải lại mang một vẻ xa lạ và lạnh lẽo đến rợn người. Khung cảnh ấy lờ mờ hiện về khiến giọng Dam-yeon run rẩy. Cắn chặt đôi môi tái nhợt, y chờ đợi câu trả lời từ sau bức trướng.
“Bệ hạ đã hồi cung bình an vô sự, xin nương nương chớ bận lòng.”
“…Vậy thì may quá.”
Dam-yeon thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, lúc này mới để ý đến bộ y phục mình đang mặc. Xúc cảm dưới lớp chăn chẳng hề quen thuộc. Cẩn thận nhìn xuống, y khẽ hít một ngụm khí lạnh rồi vội vàng khép chặt vạt áo.
Đó là một bộ y phục ngủ may bằng loại lụa mỏng tang, nhìn thấu cả da thịt bên trong như thể chẳng mặc gì. Vạt vải trượt xuống vai chạm vào da thịt càng làm tăng thêm cảm giác ngượng ngùng.
Hơn nữa, có phải y bị côn trùng đốt không? Mỗi khi cử động, những nơi khó nói lại truyền đến cảm giác râm ran, ngứa ngáy. Nhận ra sự xấu hổ muộn màng, khuôn mặt y đỏ bừng lên, luống cuống chỉnh đốn lại y phục. Giọng vị Thượng cung lại vọng vào từ sau bức trướng.
“Nương nương. Giờ nô tì vén trướng lên có được không ạ?”
“A… Đợi một chút. Nhưng mà, bộ y phục ta mặc trước đó…”
Tuy nhiên, nhớ lại ký ức ngã xuống nước hôm qua, Dam-yeon nhận ra bộ đồ ướt sũng hẳn đã được thay ra nên lại ngậm miệng. Y đành bất lực quấn chăn chặt hơn quanh người, dè dặt lên tiếng.
“Giờ làm vậy được rồi.”
Bức trướng được vén lên, ánh sáng rực rỡ lập tức tràn vào trong. Dam-yeon hơi nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
“Bây giờ… đã là giờ nào rồi?”
“Đã vào khoảng giờ Thân5) rồi ạ.”
Trễ hơn y nghĩ rất nhiều. Dam-yeon mang vẻ mặt bối rối, đưa tay day trán rồi thở dài.
“Nô tì sẽ mang nước rửa mặt vào trước, sau đó sẽ dâng bữa sáng lên ạ.”
“Ta không thấy đói…”
“Bệ hạ đã căn dặn khi Người tỉnh dậy nhất định phải dâng bữa sáng lên ạ.”
Ngày hôm qua, gương mặt của Bệ hạ thực sự rất đáng sợ. Vì vậy, y đã từng nghĩ có lẽ ngài sẽ chẳng bao giờ tìm đến mình nữa. Thế nhưng, Hoàng đế vẫn luôn dịu dàng đến vậy.
“Ta hiểu rồi. Nhưng trước đó ta thay y phục được chứ?”
“Vâng. Nô tì sẽ chuẩn bị y phục mới cho Người ngay ạ.”
Dam-yeon chẳng thấy đói, nhưng sau khi thay y phục xong, y vẫn bước xuống giường. Dùng nước do các cung nữ mang vào để rửa mặt xong, y rũ mắt nhìn mâm ngự thiện xa hoa hơn ngày thường rất nhiều.
“Xin Người hãy dùng bữa trước khi nguội ạ.”
“Ta biết rồi…”
Dam-yeon múc một thìa canh ấm lót dạ trước, rồi nhìn sang món cá đặt bên cạnh. Chợt nhớ lại lần trước, Bệ hạ đã đích thân gỡ thịt cá rồi gắp bỏ vào thìa của y.
Thanh Vân Quốc, nơi y sinh ra là một quốc gia nội lục được bao bọc bốn bề bởi núi non. Hải sản là thứ khó lòng chiêm ngưỡng, cá cũng là món ăn xa xỉ chỉ xuất hiện vào những dịp yến tiệc. Và ngay cả khi ấy, y cũng chẳng có phần để động đũa.
Vì lẽ đó mà y không biết cách gỡ xương cá thành thạo, Bệ hạ nhận ra điều ấy nên hễ có món cá là ngài lại đích thân gỡ xương cho y.
Từ lúc chào đời, Hoàng đế là người đầu tiên chăm sóc y ân cần đến vậy. Ở Thanh Vân Quốc, y luôn bị khinh miệt chỉ vì là một nam nhân nhưng lại mang thân phận Âm nhân, và Tiên hoàng cũng chỉ sủng hạnh y đúng một lần duy nhất trong cơn say vào đêm động phòng, đó cũng là lần đầu tiên và cuối cùng.
Một người chưa từng được ai xem trọng như y, thế mà Bệ hạ lại hết lòng trân quý, che chở chỉ với một lý do duy nhất rằng y là mẫu thân sinh thành của ngài. Vậy mà chiếc nhẫn ngọc ấy có là gì đâu… sao y lại làm Bệ hạ phật lòng cơ chứ.
Trong lòng truyền đến một cơn đau nhói. Dam-yeon nhớ lại lần đầu tiên Hoàng đế nổi giận với mình mà sống mũi cay xè. Rốt cuộc, những giọt lệ lặng lẽ tuôn rơi trên gò má. Dam-yeon vội vã dùng mu bàn tay gạt nước mắt, cố gắng nuốt trôi từng miếng cơm.
“Đây là thang thuốc tẩm bổ khí huyết cho nương nương ạ. Bệ hạ đã căn dặn chuẩn bị từ một tuần trước rồi. Do chính tay Thái y sắc, nên Người nhất định phải uống mỗi ngày ba lần nhé.”
Bữa sáng vừa dọn xuống thì thuốc đã được mang lên ngay. Bên cạnh còn bày sẵn món bánh dược quả (yakgwa) để làm dịu vị đắng trong miệng.
Ngài đã chu đáo chuẩn bị những thứ này từ lúc nào vậy chứ… Dam-yeon lặng lẽ nhìn bát thuốc một lúc rồi bưng lên.
Bệ hạ luôn ân cần quan tâm y như vậy, thế mà y lại lỡ buông lời không hay làm tổn thương ngài. Rời khỏi tẩm điện để trở về Hoa Nhiên Điện, lòng Dam-yeon trĩu nặng khôn nguôi.
***
Thời gian thoi đưa. Vài ngày rồi vài chục ngày trôi qua, Hoàng đế vẫn không hề đặt chân đến Hoa Nhiên Điện, cũng chẳng có lấy một tin báo nào được truyền tới. Ý nghĩ mình lại trở về với cảnh cô độc một lần nữa chợt nảy sinh trong đầu y.
Việc Bệ hạ tìm đến y vốn dĩ chẳng phải là điều hiển nhiên, hơn nữa nhờ những ân điển ngài ban mà cuộc sống của y giờ đây đã tốt hơn trước rất nhiều, vậy mà chẳng hiểu sao trái tim lại đau đớn nhường này. Dam-yeon thở ra một hơi dài, sau khi xác nhận nhiều lần rằng Yoon Thượng cung không có mặt, y mới cẩn trọng lén rời khỏi Hoa Nhiên Điện.
“Nương nương. Hôm nay Người lại đến Tây Thâm Trì sao?”
“Ừ. Đó là vật vô cùng quý giá, nên ta phải tìm bằng được chừng nào còn sức chứ.”
Cứ vào giờ này, Yoon Thượng cung thường rời Hoa Nhiên Điện, nên y có khoảng một canh giờ rảnh rỗi. Dẫu vậy, khoảng thời gian cho phép cũng chẳng được bao lâu, Dam-yeon rảo bước thật nhanh hướng về phía Tây Thâm Trì.
“Ta đi rồi sẽ về ngay, các ngươi cứ đợi ở đây đi.”
“Nương nương. Hay là để chúng nô tì tìm giúp cho ạ. Hôm nay gió thổi mạnh lắm, nguy hiểm lắm ạ.”
Việc này đã kéo dài suốt mấy ngày nay, các cung nữ mang vẻ mặt đầy bất an khuyên can Dam-yeon. Chỉ riêng việc giấu giếm Yoon Thượng cung đến Tây Thâm Trì đã đủ khiến tim họ rớt ra ngoài, giờ lại còn nơm nớp lo sợ Dam-yeon sẽ lại ngã xuống hồ. Tuy nhiên, y kiên quyết lắc đầu, đáp lời:
“Không được. Đây là do lỗi của ta, tự ta phải giải quyết mới đúng. Hơn nữa, ta là nam nhân cơ mà.”
Dam-yeon không muốn vì mình mà khiến các tiểu cung nữ phải chịu khổ. Y dịu dàng nhìn họ rồi một mình bước lên chiếc thuyền nhỏ.
“Mong là hôm nay nhất định sẽ tìm thấy…”
Chiếc mái chèo lúc đầu còn chẳng biết cầm ra sao, nay đã được y nắm lấy một cách thuần thục. Chậm rãi chèo thuyền đến dưới tán cây hạnh đã rụng hết cánh hoa, Dam-yeon dừng lại.
May mà hồ nước không quá sâu. Dù biết việc mò tìm một chiếc nhẫn ngọc giữa lòng hồ rộng lớn này chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng y không thể dừng lại.
Thả lưới xúc (thái võng) xuống, y lần mò dưới làn nước sâu để tìm kiếm chiếc nhẫn ngọc. Ngay lúc cánh tay bắt đầu tê mỏi, một cơn đau buốt chẳng báo trước xuất phát từ tận sâu dưới bụng ập đến, bủa vây lấy toàn thân y.
“Ư…!”
Dam-yeon cắn chặt môi kìm nén tiếng rên rỉ thô ráp thốt ra như một cơn hấp hối. Cảm giác đau đớn như bị vặn xoắn ruột gan kéo đến, y nắm chặt lấy cán gỗ.
Bàn tay nắm cán lưới run lên bần bật như lá mùa thu. Mồ hôi lạnh vã ra lấm tấm trên trán, chảy dọc theo gáy làm ướt đẫm cả vạt áo.
“Hức… Ư… ư…”
Cơn đau nhói như dao cứa ở bụng dưới càng thêm dữ dội. Cảm giác sâu thẳm bên trong cơ thể đang bị ép chặt lại khiến khuôn mặt Dam-yeon tái nhợt đi.
Mỗi lần hít thở, cơn đau buốt như bị vật sắc nhọn rạch nát lan tỏa khắp bụng trong. Cố nghiến răng chịu đựng, nhưng rốt cuộc y vẫn phải chống tay xuống sàn thuyền ngã khuỵu.
“Hà… hức…”
Dạ dày quặn thắt, tâm trí mờ dần. Những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi bết dính vào mặt, tầm nhìn mờ đi rồi rõ lại không biết bao nhiêu lần.
Cứ như thế một hồi lâu, cơn đau cuối cùng cũng dần lắng xuống, Dam-yeon thở hổn hển. Chuyện này vẫn liên tục xảy ra dạo gần đây.
Mang theo gương mặt phờ phạc vì những cơn đau không rõ nguyên nhân, hàng mi Dam-yeon khẽ run rẩy, y lắc đầu rồi cố gượng đứng dậy.
Không còn nhiều thời gian nữa. Dam-yeon vuốt những giọt mồ hôi ướt đẫm trên trán, một lần nữa nắm lấy lưới xúc. Y thực sự rất muốn tìm lại chiếc nhẫn ngọc mà Hoàng đế đã ban tặng.
Để có thể thưa với ngài rằng, bản thân y đã tìm lại được nó rồi.
***
“Nương nương đã dùng bữa tối vào giờ Dậu6) rồi uống cạn thang thuốc ạ. Sau đó, Người đọc cuốn 『Nhiệt Hà Nhật Ký』 một lát, đến khoảng giờ Hợi thì lên giường nghỉ ngơi, nhưng có lẽ vì khó ngủ nên Người trằn trọc hồi lâu, mãi đến tầm giờ Tý mới thiếp đi được ạ.”
Hoàng đế lặng lẽ mỉm cười, nâng tách trà lên. Ý bảo cứ tiếp tục đi.
“Hôm nay Người thức dậy vào giờ Thìn7), dùng canh khoai sọ, Kê Tử Chưng8), nấm hương xào, nộm củ cải, rễ sa sâm nướng, cà tím bóp gia vị, đậu tương om, ngó sen thái lát và rong biển xào, trong đó Người đặc biệt ăn món Kê Tử Chưng rất ngon miệng ạ. Sau đó, Người uống hết thuốc, rồi dùng mứt gừng xắt lát để tráng miệng ạ.”
“Các món ăn kèm vẫn còn ít lắm. Trưng lệnh cho Ngự thiện phòng tăng thêm số lượng món ăn. Mẫu thân thích ăn trứng, nên hãy nhắc họ chuẩn bị các món làm từ trứng và những món mềm mại như đậu phụ làm chủ đạo.”
“Vâng, thưa Bệ hạ.”
“Được. Thế giờ Người vẫn đang ra ngoài Tây Thâm Trì sao?”
Cái người đã một mực chối từ không nhận nhẫn, ấy vậy mà suốt mấy ngày qua đều đặn dầm mình ngoài hồ. Hình ảnh y thui thủi chèo chiếc thuyền nhỏ lặn lội mò mẫm chiếc nhẫn một cách vô vọng hiện lên trong tâm trí hắn. Xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, Hoàng đế nhìn Yoon Thượng cung.
“Vâng, thưa Bệ hạ. Người đã hướng ra Tây Thâm Trì từ độ một tuần trà9) trước rồi ạ.”
Dam-yeon không hề hay biết, nhất cử nhất động của y đều được nhất nhất báo cáo lên Hoàng đế.
Hắn vốn đã được cấm quân bẩm báo rành mạch mọi hành tung của Dam-yeon, thế nhưng vẫn vờ như mới nghe lần đầu, khuôn mặt điềm nhiên nở một nụ cười nhạt đầy vẻ giễu cợt.
“Cơ thể Người vốn dĩ đã yếu ớt, ngươi phải chăm lo quan sát cho cẩn thận.”
Những cơn mưa xuân ngớt dần nhường chỗ cho tiết trời khá se lạnh. Nhớ lại dáng vẻ Dam-yeon liên tục ho sặc sụa, hắn cất chiếc nhẫn vào trong ngực áo.
“À, thưa Bệ hạ, nương nương dặn dùng thứ này để mua về loại lá trà hảo hạng ạ.”
Yoon Thượng cung cẩn trọng lấy ra, không gì khác chính là một chiếc nhẫn vàng cũ kỹ. Cầm lấy nó bằng thái độ thản nhiên như thể đó là điều hiển nhiên, Hoàng đế chăm chú ngắm nghía chiếc nhẫn rồi hỏi:
“Lá trà sao?”
Hắn bật cười trầm thấp, khẽ lặp lại. Vị trà nhạt nhẽo vô sắc vô vị lại hiện về trong tâm trí. Hình ảnh cứ mỗi lần hắn nâng chén trà lên, y lại bồn chồn bứt rứt không yên như chú cún nhỏ nhịn tiểu cứ hiện rõ mồn một trước mắt. Hẳn là trong thâm tâm, y thấy áy náy khi để hắn phải uống thứ nước chẳng ra gì đó.
Hoàng đế chậm rãi săm soi chiếc nhẫn vàng trên tay. Nếu đã nâng niu thứ đồ cũ kỹ vương đầy bụi mờ năm tháng này suốt một quãng thời gian dài đến vậy, chắc chắn phải có một lý do xác đáng. Chợt, hắn thấy tò mò không biết chiếc nhẫn này mang ý nghĩa gì đối với Dam-yeon.
Chống cằm chìm vào suy tư, Hoàng đế khẽ bật cười mờ nhạt. Hắn hờ hững thả một thỏi vàng đúc hình cánh buồm nhỏ xuống bàn.
“Dùng cái này để đi mua trà đi. Ngoài ra, nếu có dấu hiệu của kì hỉ lạc, lập tức báo ngay cho ta.”
“Vâng, thưa Bệ hạ. Nô tì xin ghi tạc.”
“Lui xuống đi.”
Yoon Thượng cung lặng lẽ hành lễ rồi lùi bước. Hoàng đế siết chặt chiếc nhẫn vàng trong tay, khẽ đưa lên đầu mũi. Chẳng hiểu sao, dường như mùi hương của Dam-yeon vẫn còn phảng phất mờ nhạt nơi chiếc nhẫn này.
Đêm đến, Hoàng đế lặng lẽ tìm đến Hoa Nhiên Điện. Một chuyến viếng thăm mà chỉ có người chủ của cung điện này là không hay biết. Ở nơi điểm dừng của bước chân, trên chiếc giường kia, Dam-yeon đang chìm vào giấc ngủ với nhịp thở êm đềm.
Ánh đèn dầu mờ ảo, vài sợi tóc vương vãi trên má, đến cả mạch máu hằn rõ trên cổ tay gầy guộc đều được hắn thu trọn vào mắt. Từng đầu ngón tay cẩn trọng túm lấy chăn gối, nếp nhăn mờ nơi vầng trán, cho đến bộ y phục ngủ xộc xệch.
Nằm xuống bên cạnh, Hoàng đế cởi bỏ y phục của một Dam-yeon đang không chút phòng bị, vuốt ve cơ thể mềm mại ấy. Hắn rúc mũi vào hõm cổ mỏng manh, miết nhẹ bầu ngực mềm nhũn và hít sâu lấy hương thơm. Quẩn quanh bên cạnh y một hồi lâu, hắn mới điềm nhiên đứng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cứ như vậy, hắn thỏa mãn dục vọng bao nhiêu tùy thích, bất cứ khi nào hắn muốn, nhưng Dam-yeon thì khác. Đã hơn mười ngày nay y chưa hề được gặp hắn. Những báo cáo liên tục truyền đến rằng mấy ngày đầu y hoảng hốt đến mức bỏ ăn bỏ uống, và ngay cả lúc này, chứng mất ngủ vẫn cứ tiếp diễn.
Kẻ gây ra tất cả những chuyện này là Hoàng đế, chính là hắn.
Hắn cho dọn sạch các cung điện xung quanh Hoa Nhiên Điện, đồng thời phong tỏa triệt để mọi ngả đường dẫn đến nơi này. Hơn nữa, hắn cấm tuyệt bất kì ai, kể cả Yoon Thượng cung, được lén lút tiếp chuyện riêng với Dam-yeon. Đó là một cuộc giam lỏng thầm lặng, kín kẽ không kẽ hở.
Dam-yeon sẽ cầm cự được bao lâu nữa đây?
Y vốn là người cẩn trọng và nhút nhát, nên chắc chắn sẽ chẳng bao giờ chủ động tìm đến hắn trước. Chính vì thế, hắn càng phải tiến hành thật chậm rãi, từ từ từng bước một. Khiến y buộc phải dựa dẫm và đeo bám lấy duy nhất mình hắn, mà chính bản thân y cũng không hề hay biết.
Để dù cho có đối mặt với bất kì chuyện gì đi chăng nữa, y cũng chẳng dám ấp ủ cái ý định chạy trốn.
Hoàng đế nhấc Khải điệp10) lên một lần nữa, khóe môi vẽ nên một nụ cười lạnh ngắt.
***
Chú thích:
- Giờ Thân (申時): Giờ thứ chín trong mười hai canh giờ. Từ ba giờ chiều đến năm giờ chiều.
- Giờ Dậu (酉時): Giờ thứ mười trong mười hai canh giờ. Từ năm giờ chiều đến bảy giờ tối.
- Giờ Thìn (辰時): Giờ thứ năm trong mười hai canh giờ. Từ bảy giờ sáng đến chín giờ sáng.
- Kê Tử Chưng (鷄子蒸): Món trứng hấp.
- Tuần trà (茶頃): Đơn vị đo thời gian cổ đại, chỉ khoảng thời gian thưởng xong một chén trà (khoảng 10-15 phút).
- Khải điệp (啓牒): Một dạng công văn báo cáo được sử dụng trong hệ thống quan lại ngày xưa.
0 Bình luận