Bạn không có cảnh báo nào.

    “Người có sao không?”

    “Vâng, h-hạ thần… xin tạ tội ạ.”

    “Người phải cẩn thận chứ. Nhỡ đâu người bị thương thì không phải là chuyện lớn hay sao.”

    Nói đoạn, ánh mắt của Lee Geon lướt qua vòng eo mảnh mai của Dam-yeon. Dù mang thân phận là Âm nhân nhưng rõ ràng y là nam giới, vậy mà cơ thể lại gầy gò đến mức có thể ôm trọn chỉ bằng một vòng tay.

    Với thân thể mỏng manh nhường này, nếu phải dung nạp ngọc hành của hắn, chắc chắn y sẽ ốm liệt giường ba bốn ngày liền. Khẽ nghiêng đầu nhìn Dam-yeon, tầm mắt Hoàng đế chạm phải ống tay áo đã sờn cũ của y.

    Giờ mới để ý, bộ y phục y đang mặc có vẻ hơi chật. Đường vai áo bị lệch, còn ống tay thì chẳng che kín nổi cổ tay. Gấu quần ngắn ngủn cũng trong tình trạng tương tự.

    Mỗi khi y cử động, qua lớp vạt áo xộc xệch, những đường nét cơ thể ẩn hiện bên dưới dường như đã vượt xa hai chữ “đoan trang”.

    Dáng vẻ vốn dĩ luôn trông lặng lẽ và chừng mực đến nay bỗng chốc lại trở thành thứ thu hút ánh nhìn. Làn da trắng ngần, mịn màng lẽ ra phải được che chắn kín kẽ qua nhiều lớp áo, nay lại thấp thoáng lộ ra qua từng khe hở.

    Nó gợi lên một ảo giác như thể hắn đang được nhìn trộm vào phần sâu kín nhất của y. Ánh mắt Lee Geon mang theo dục niệm tối tăm, lặng lẽ trượt dọc theo cơ thể Dam-yeon.

    “Bệ hạ, giờ ngài có thể buông… hạ thần ra được rồi ạ.”

    Mặc cho Dam-yeon đang lén nhìn sắc mặt cung nhân và cố gắng thoát khỏi vòng tay mình, Lee Geon vẫn nắm chặt lấy cổ tay y. Hắn cúi đầu, ánh mắt chạm thẳng vào y, rồi cắn mạnh vào phần cổ tay gầy guộc ấy như muốn nhai nuốt.

    “Ư hức…” Dam-yeon khẽ kêu lên vì cơn đau bất ngờ. Lee Geon ngẩng đầu, cất giọng đầy ý cười:

    “Thế này thì có gì đâu mà ăn thịt chứ.”

    Một tiếng hít thở nhẹ hẫng lấp đầy không gian chật hẹp của điện thờ. Nhìn đôi mắt to tròn đang rưng rưng dao động như một loài động vật ăn cỏ hoảng sợ, Lee Geon bật cười thành tiếng.

    “Ta đùa thôi.”

    Hắn giấu đi sự nuối tiếc trong lòng, buông tay Dam-yeon ra. Khi hắn ngồi xuống, chiếc đệm lụa gấm tía tuyệt đẹp khuất lấp dưới vạt Côn long bào. Ngồi xuống theo sau hắn, Dam-yeon dùng đầu ngón tay khẽ miết lên vết răng hằn trên da.

    “Ta thấy lo vì Người chẳng có chút da thịt nào.”

    “hạ thần xin tạ lỗi…”

    “Đâu phải lỗi của mẫu thân. Là do đám hạ nhân không biết hầu hạ chủ tử cẩn thận. Không phải sao, Yoon (Doãn) Thượng cung?”

    Ánh mắt Hoàng đế hướng về phía những người đang đứng phía sau. Đó là Thượng cung và các cung nhân mới được điều đến Hoa Nhiên Điện theo lệnh của hắn.

    “Ta đã dặn phải chăm lo không được thiếu sót bất cứ thứ gì, các ngươi coi lời nói của trẫm là trò đùa sao?”

    “Tội nô đáng muôn chết, thưa bệ hạ.”

    “Được. Nếu các ngươi muốn vậy thì ta sẽ thành toàn.”

    Yoon Thượng cung vội vã dập đầu dập đầu. Lúc này Dam-yeon mới nhận ra tình hình, y hoảng hốt ngước nhìn Hoàng đế. Chuyện này đâu đáng để ngài nổi giận như vậy. Ngược lại, các Thượng cung và cung nhân mới được cử đến Hoa Nhiên Điện đã chăm sóc y vô cùng chu đáo.

    “Bệ… bệ hạ…!”

    Dam-yeon nhỏm người dậy, rồi lại ngồi xuống, nét mặt bồn chồn lo lắng, y lên tiếng nói với Hoàng đế:

    “Bệ hạ. Đây không phải lỗi của họ. Các cung nhân đã chăm sóc hạ thần rất chu toàn, nhưng do thể trạng của hạ thần vốn dĩ khó tăng cân nên mới như vậy ạ.”

    “Vậy là lỗi của Thái y sao?”

    “Không, không phải ạ. Sao Ngài lại muốn trừng phạt những người không có tội…”

    “Vậy thì mẫu thân sẽ chịu phạt sao?”

    Y thấy sợ. Dẫu Hoàng đế có dịu dàng đến đâu, ngài vẫn là Hoàng đế. Dam-yeon căng thẳng nuốt khan, cúi gầm mặt.

    “…Vâng. Cứ làm như vậy đi ạ.”

    Y sẽ phải chịu hình phạt nào đây? Đã làm phật ý Hoàng đế, cái giá phải trả chắc chắn không hề nhẹ. Dam-yeon giấu đôi bàn tay đang siết chặt run rẩy trong ống tay áo, lặng lẽ chờ đợi phán quyết.

    “Vậy thì ngày mai, Người hãy dùng bữa tối cùng ta.”

    “…Dạ?”

    Khuôn mặt lạnh lùng đáng sợ ban nãy biến mất, thay vào đó là một Lee Geon với đôi mắt cong lên cười đầy tinh nghịch. Nhận ra mình đã bị lừa, Dam-yeon mới dám thở hắt ra hơi thở nãy giờ vẫn cố kìm nén.

    “Chuyện đó có gì đáng ngạc nhiên đến vậy sao? Người run rẩy cả tay, mặt mũi cũng tái nhợt hết cả rồi.”

    Hắn kéo tay y lại, khóe môi hơi trĩu xuống.

    “Nhi thần đáng sợ với Người đến thế sao?”

    Nhìn vẻ mặt như thể đang thực sự tổn thương của hắn, Dam-yeon giật mình bối rối, vội vàng lắc đầu.

    “Không phải vậy ạ. Không phải hạ thần sợ Bệ hạ mà là…”

    “Vâng. Nếu không phải vậy thì là vì cớ gì?”

    Ngập ngừng một lát, Dam-yeon chậm rãi ngẩng đầu lên. Thực ra, việc bị phạt cũng chẳng sao. Dẫu có bị đánh roi, hay bị đuổi đến một nơi tồi tàn, hẻo lánh hơn nữa cũng chẳng hề hấn gì. Nhưng y sợ nhất là Hoàng đế sẽ nói rằng ngài không bao giờ muốn nhìn thấy y nữa.

    “hạ thần sợ Bệ hạ nổi giận, rồi sẽ… không bao giờ tới tìm hạ thần nữa.”

    Nhìn ánh mắt dịu dàng của Hoàng đế, Dam-yeon nhận ra mình đã lo nghĩ quá nhiều. Phải rồi. Một vị minh quân nhân từ, dịu dàng đến thế, sao y lại phải lo lắng những điều đó cơ chứ?

    Trước dáng vẻ bộc bạch chân thật của Dam-yeon, Lee Geon nở một nụ cười khó dò, cất lời:

    “Làm sao có chuyện đó được. Dù mẫu thân có phạm phải lỗi lầm gì, nhi thần cũng sẽ không bao giờ nổi giận. Miễn là Người không rời bỏ nhi thần.”

    “Sao hạ thần lại có thể rời bỏ Bệ hạ được chứ… Xin Ngài đừng nói những lời như vậy.”

    “Vâng. Đó là chuyện không tưởng mà.”

    Dam-yeon gật đầu mạnh như thể đó là điều hiển nhiên. Những cử chỉ nhỏ nhặt của một người luôn tĩnh lặng, ngoan ngoãn như y, không hiểu sao lại khiến hắn thấy vô cùng đáng yêu và vui vẻ. Hắn che đi nụ cười đang sắp sửa nở rộ trên khóe môi, hạ tầm mắt xuống với một vẻ u sầu đầy vẻ đáng thương. Phát hiện ra sự tăm tối phảng phất trên khuôn mặt Hoàng đế, Dam-yeon cắn chặt môi.

    “…Nhưng dẫu vậy, nhi thần vẫn sợ sẽ lại phải xa cách mẫu thân một lần nữa.”

    Câu nói ấy khiến lồng ngực y đau như bị xé nát. Sâu thẳm trong tâm hồn Hoàng đế, có một vết sẹo không bao giờ phai mờ. Và đó chính là vết thương do y để lại.

    Cảm giác đau đớn như bị một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào tim hàng chục, hàng trăm lần. Khóe mắt nóng bừng, sống mũi cay xè. Dam-yeon ngước nhìn Hoàng đế với ánh mắt đầy bi thương.

    “Vậy nên xin Ngài hãy hứa với hạ thần. Dù có chuyện gì xảy ra, Ngài cũng sẽ không rời bỏ hạ thần.”

    “Vâng. Nhi thần hứa… sẽ xin thề.”

    “Kể cả khi nhi thần phạm phải lỗi lầm lớn với mẫu thân sao?”

    “Vâng. Dẫu có vậy, hạ thần cũng sẽ không rời bỏ Bệ hạ, không rời khỏi hoàng cung này.”

    Được ở bên cạnh Hoàng đế đã là một ân huệ to lớn không thể đền đáp. Dẫu có một ngày ngài ấy phạm tội tày đình với mình, Dam-yeon tin rằng mình vẫn có thể thấu hiểu và tha thứ.

    “Xin hãy ôm nhi thần. Mẫu thân.”

    Những giọt nước mắt đọng nơi khóe mắt Hoàng đế lặng lẽ lăn dài. Dam-yeon lưỡng lự một chút rồi cẩn thận đưa tay lên lau gò má hắn. Cảm xúc nóng hổi nơi đầu ngón tay khiến trái tim y bỗng chốc đẫm lệ.

    Cuối cùng, tiếng khóc nghẹn ngào từ nãy đến giờ cũng vỡ òa. Mím chặt môi, Dam-yeon vươn tay ôm chầm lấy hắn. Y vòng tay ôm trọn cơ thể ấy vào lòng, như thể muốn xoa dịu mọi vết thương.

    “Thật đáng xấu hổ. Chắc chắn lời đồn Hoàng đế Thái Anh Quốc lại là một kẻ mít ướt sẽ lan ra ngoài biên giới đế quốc mất.”

    Hắn áp bàn tay lớn lên mặt, thở dài sườn sượt. Nhìn dáng vẻ này, hắn chẳng khác gì một đứa trẻ. Dam-yeon mỉm cười nhẹ, lắc đầu nguây nguẩy phủ nhận, nhưng hắn lại đáp lời với vẻ mặt không mấy tin tưởng:

    “Xin Người đừng nói dối. Người đang cười rạng rỡ thế kia mà bảo không phải thì làm sao nhi thần tin được chứ?”

    Lời hắn nói là thật. Nụ cười cứ mãi vương trên môi khiến gò má y ê ẩm. Sợ Hoàng đế phật ý, Dam-yeon vội đưa tay lên định che miệng.

    “Đừng che lại. Trông đẹp lắm.”

    Thế nhưng, hắn nắm lấy tay Dam-yeon, đan mười ngón tay vào nhau rồi cọ mặt lên mu bàn tay y. Dáng vẻ nũng nịu y như một đứa trẻ của hắn khiến Dam-yeon lại mỉm cười gật đầu.

    “Vâng. Hạ thần biết rồi.”

    “À phải rồi. Dạo này mẫu thân thường làm gì để giết thời gian?”

    “Hạ thần…”

    Thường thì ngày nào cũng thế, buổi sáng thức dậy, rửa mặt bằng chậu nước đã múc từ hôm trước, quét dọn điện thờ, chăm sóc mảnh vườn nhỏ xíu, quanh quẩn một lúc là đã hết ngày. Nhưng dạo này, những việc y phải làm, hay nói đúng hơn là những việc y có thể làm, chẳng còn gì cả.

    Mở mắt ra, đã có cung nhân bưng nước rửa mặt đến túc trực, đến bữa ăn, một mâm cơm với hàng chục món sơn hào hải vị lại được dâng lên. Dam-yeon nhớ đến những bông hoa rực rỡ lấp đầy mảnh vườn, thay thế cho xà lách và đậu tương lúc trước, khẽ mở lời:

    “Thỉnh thoảng… hạ thần vẽ tranh.”

    “Vẽ tranh sao?”

    “Chỉ là một sở thích đáng xấu hổ thôi ạ.”

    Đó là bức tranh y bắt đầu vẽ vì nỗi nhớ nhung, một sở thích được y duy trì bằng cách tưởng tượng ra quá trình trưởng thành của đứa con bé bỏng. Dam-yeon mỉm cười bẽn lẽn, ngước nhìn khuôn mặt hôm nay tỏa sáng khác thường của hắn.

    “Người thường vẽ gì vậy?”

    “Hoa… hạ thần hay vẽ hoa.”

    Đó là một lời nói dối. Thực chất, trong ngăn kéo chứa đầy những bức tranh y vẽ bằng trí tưởng tượng về Hoàng đế. Nhưng y làm sao dám đưa cho Hoàng đế xem những bức tranh mình tự tiện phác họa cơ chứ.

    “Vậy Người có thích ngắm hoa không?”

    “Ngắm hoa sao…?”

    “Vâng. Nếu mẫu thân thấy được, ngày mai nhi thần định đưa Người đi ngắm hoa gần Tây Thâm Trì (서심지). Chúng ta sẽ chèo thuyền, hoàng hôn buông xuống thì cùng dùng bữa tối.”

    Đôi mắt Dam-yeon ánh lên sự hào hứng. Ngắm những nụ hoa ngoài vườn sau cũng đủ khiến y vui vẻ đến thế, nói chi là đi ngắm hoa. Ngay từ khi còn nhỏ, vì thân phận Âm nhân, y bị cấm túc nghiêm ngặt nên chưa bao giờ biết đến thú vui thưởng hoa là gì.

    “Hạ thần… hạ thần rất thích ạ.”

    Được cùng Hoàng đế đi ngắm hoa, chèo thuyền, ăn tối… mọi thứ đều khiến y mong ngóng khôn cùng. Hắn vén nhẹ lọn tóc vương trên mặt cho Dam-yeon, khẽ vuốt ve gò má mềm mại của y. Nhìn dáng vẻ y lặng yên ngoan ngoãn ngước mắt lên nhìn, như thể đã dần quen với sự đụng chạm của mình, một sự thỏa mãn trào dâng trong lòng vị vua trẻ.

    “Truyền gọi Thượng cung Thượng Y Viện đến may y phục mới cho Thục viên.”

    Trở về Cần Chính Điện, hắn lập tức truyền lệnh cho Thượng tiên.

    Đây là điều ông đã lường trước từ lúc thấy Hoàng đế xem xét bộ quần áo sờn rách của Thục viên. Sang-seon, người đã lệnh trước cho Thượng Y Viện, vội vàng cúi đầu lặng lẽ vâng lệnh trước câu nói tiếp theo của Hoàng đế.

    “Sử dụng loại lụa đỏ Tuyên Vân (선운비 – 宣雲緋) hảo hạng nhất, nhưng kiểu dáng không được khác biệt so với hiện tại.”

    Bộ y phục thắt nhẹ ở vòng eo mảnh khảnh, cùng đôi cổ tay và mắt cá chân khẽ lộ ra mỗi khi y di chuyển, thật sự rất vừa mắt. Không muốn đánh mất niềm vui thú thầm kín ấy một cách dễ dàng, Hoàng đế lạnh nhạt cất chất giọng trầm khàn:

    “Thang thuốc ta bảo chuẩn bị thế nào rồi?”

    “Vâng. Theo lời Thái y, đến giờ Mão3) ngày mai là sẽ hoàn thành.”

    “Rất tốt.”

    Chống cằm khẽ gõ ngón tay lên tách trà đã nguội ngắt, hắn ngước mắt lên nhìn Sang-seon đang ực một tiếng nuốt khan.

    “Chuẩn bị y phục ngủ mới cho Thục viên, đồng thời phải dặn dò giăng rèm và trướng thật kỹ trong tẩm xá. Mẫu thân của ta vốn dĩ rất hay thẹn thùng.”

    “Bệ hạ….”

    Không giấu được vẻ khó xử, Thượng tiên cẩn trọng lên tiếng. Đã nửa tháng trôi qua kể từ ngày Hoàng đế bắt đầu lui tới tìm Thục viên. Suốt khoảng thời gian đó, ngài chưa từng nhắc đến việc đưa y vào tẩm điện.

    Nhờ vậy mà dẫu những chuỗi ngày căng thẳng như đi trên dây cứ tiếp diễn, ông vẫn thầm thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ rằng ngài chưa vượt qua ranh giới cuối cùng.

    Thế nhưng, như nhìn thấu tâm tư của vị bầy tôi, hắn nhếch mép nói thêm:

    “Ta chỉ phòng hờ thế thôi. Ai mà biết chuyện gì sẽ xảy ra. Ví dụ như… nhỡ đâu mẫu thân trượt chân bong gân lúc ngắm hoa, hoặc ngã xuống hồ lúc chèo thuyền thì sao.”

    Dụng ý của Hoàng đế quá đỗi rõ ràng. Ngài là người hễ đã hạ quyết tâm thì nhất định sẽ làm đến cùng.

    Từ lúc lọt lòng, ngài đã được rèn giũa để trở thành Thiên tử, một nam nhân với trí óc và năng lực kiệt xuất, thâu tóm quyền lực tuyệt đối ngay từ khi còn rất trẻ. Một kẻ chỉ là phận nô bộc như ông, làm sao dám đi ngược lại ý muốn của vị Hoàng đế nhường ấy.

    “Thần sẽ cho người chuẩn bị theo ý chỉ của Ngài.”

    Thượng tiên chôn vùi sự ái ngại không thốt nên lời vào trong lòng, lặng lẽ lui bước.

    ***

    “Nương nương. Bệ hạ cho người gửi đồ tới ạ.”

    “Bệ hạ cho gửi tới sao…?”

    Tuy vẫn còn xa mới đến giờ hẹn với Hoàng đế, nhưng Dam-yeon đã thức dậy từ sáng sớm để chuẩn bị. Nghe lời Thượng cung, y khẽ nín thở.

    “Vâng. Người có muốn mở ra xem thử không?”

    “Để ta tự mở.”

    Dam-yeon cẩn trọng nhận lấy chiếc hộp và kiểm tra bên trong. Đó là một bộ y phục may bằng lụa vàng. Chất lụa mượt mà trượt qua đầu ngón tay mang đến cảm giác vô cùng mềm mại. Hơn nữa, những hoa văn thêu trên cổ áo và gấu áo lại được chế tác một cách vô cùng tinh xảo và phức tạp.

    Giữa lúc Dam-yeon đang cẩn thận vuốt ve bộ y phục chắc chắn là rất đắt tiền này và thầm cảm thán, Yoon Thượng cung lên tiếng bằng chất giọng đều đều:

    “Có vẻ là y phục được may bằng lụa Tuyên Vân. Đây là loại lụa được xếp vào hàng cực phẩm. Nghe nói đây là cống phẩm do Bình Nhuận Quốc gửi đến hàng năm, vì tốn rất nhiều công sức và khó khăn trong việc chọn sợi tơ nên mỗi năm chỉ có thể sản xuất đủ để may năm bộ y phục thôi ạ.”

    “Loại lụa này lại quý giá đến vậy sao. Nhưng cớ sao một kẻ như ta lại được nhận thứ này…”

    Vì món quà quá lớn lao nên lòng y trĩu nặng. Bản thân y chưa từng làm gì cho Hoàng đế, cũng chẳng có gì để dâng lên ngài, vậy mà không hiểu sao y lại liên tục nhận được nhiều ân huệ đến thế.

    “Đó là minh chứng cho thấy Bệ hạ vô cùng trân trọng nương nương. Không những thế, mỗi lần hồi cung từ Hoa Nhiên Điện, Ngài đều tự mình kiểm tra xem có chỗ nào thiếu sót hay không.”

    “Bệ hạ đích thân…?”

    “Vâng. Người đã sai người sửa lại vũng nước đọng cạnh khu cất tương ngoài sân sau ngày hôm qua cũng chính là Bệ hạ đấy ạ.”

    Y không ngờ rằng một vị Thiên tử cao quý như ngài lại quan tâm đến một kẻ như y nhiều đến vậy. Khuôn mặt Dam-yeon sầm lại, y chỉ biết lẳng lặng vuốt ve bộ y phục mới.

    “Nương nương. Người có muốn thay y phục không? Bệ hạ hẳn sẽ rất vui nếu thấy nương nương mặc bộ đồ mới này tới.”

    “…Ta sẽ làm vậy.”

    ***

    Chú thích:

    1. Giờ Mão (卯時): Giờ thứ tư trong Mười hai canh giờ (Thập nhị thời). Từ 5 giờ sáng đến 7 giờ sáng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú