Các ghi chú cảnh báo
Lưu ý nhỏ nhưng quan trọng: Truyện này chứa nội dung nhạy cảm, có phần khá “nặng đô” đó nha… Các bạn dưới 18 vui lòng quay xe 🚗💨 Và nếu bạn dễ bị ảnh hưởng, hãy cân nhắc trước khi đọc nhé!
Chương 8
bởi Chung Seiker“Nương nương. Người đi đâu về vậy ạ?”
“A… Yoon Thượng cung.”
Sợ trễ giờ, y đã chạy một mạch chẳng dám ngừng nghỉ, vậy mà Yoon Thượng cung đã đứng chờ ở Hoa Nhiên Điện từ bao giờ. Chạm phải khuôn mặt vô cảm của bà ta, Dam-yeon (căng thẳng tột độ, mấp máy môi đáp:
“Chuyện đó… Ta thấy ngột ngạt quá nên đi dạo quanh đây một lát thôi.”
“Lần sau nếu Người muốn đi đâu, xin hãy nói với nô tì một tiếng.”
“Ừ. Ta biết rồi.”
May thay, bà ta có vẻ không nghi ngờ gì. Thầm thở phào nhẹ nhõm, Dam-yeon lén nhìn ra sau lưng Yoon Thượng cung, mỉm cười với các tiểu cung nữ đã cùng y giữ bí mật.
“Nô tì chuẩn bị nước tắm cho Người nhé?”
“Được.”
Lối vào phòng tắm đã thoang thoảng hương thơm thanh tao, hơi nước nóng mịt mù tỏa ra nghi ngút. Qua bức rèm rủ, mặt nước sóng sánh trong chiếc bồn tắm bằng đồng hôm nay lại mang đến cảm giác ấm áp, gọi mời lạ thường.
“Hù…”
Khi trầm mình vào làn nước ấm áp, một tiếng rên khe khẽ vô thức bật ra. Dam-yeon chậm rãi thả lỏng cơ thể. Ngâm mình trong nước nóng, mọi mệt mỏi như tan biến hết thảy.
Dam-yeon nhắm mắt tận hưởng cảm giác khoan khoái, nghe tiếng bước chân xa dần rồi trút ra một hơi thở dài. Dù cuộc sống hiện tại đã khác xưa rất nhiều, nhưng có lẽ do từ nhỏ đã luôn lủi thủi tắm rửa một mình, nên y vẫn chẳng quen được việc có người hầu hạ.
Hơn nữa…
“A hức…”
Y làm sao có thể để lộ cơ thể này cho kẻ khác nhìn thấy cơ chứ. Cơ thể trở nên nhạy cảm đến tột độ, Dam-yeon cắn chặt môi, vùi mình xuống nước cho đến ngập cổ. Những triệu chứng này đã xuất hiện từ mấy ngày trước, và càng ngày càng xảy ra thường xuyên hơn. Không thể chịu đựng thêm, y đành xin Thái y đến bắt mạch, nhưng lại nhận được câu trả lời rằng không hề có dấu hiệu gì của kỳ hỉ lạc.
“Cũng phải thôi… Kỳ hỉ lạc cuối cùng là vào cuối năm ngoái… Vẫn chưa đến lúc mà.”
Y là Cực Âm Nhân, nên kỳ hỉ lạc một năm cũng chỉ đến khoảng một lần, hương sắc tỏa ra cũng rất nhạt, đó là chuyện bình thường. Nhưng nếu không phải vì thế, thì cớ sao cơ thể y lại trở nên nhạy cảm quá đỗi, và thỉnh thoảng lại… phát tình không rõ nguyên cớ như thế này.
Tay bám chặt vào thành bồn tắm, Dam-yeon siết chặt phần thân dưới, cố gắng nén nhịp thở và kiềm chế cơ thể đang không ngừng run rẩy. Thật xui xẻo. Tại sao lại phát tình ngay lúc đang tắm cơ chứ. Cơ thể vốn đã nóng hầm hập vì nước nay lại càng bốc hỏa như muốn tan chảy.
Qua mặt nước gợn sóng lấp loáng, Dam-yeon phát hiện nam căn của mình đã dựng đứng, y cắn chặt môi, gượng đứng dậy.
“Ư hức…”
Từng giọt nước trượt dài trên cơ thể mang đến ảo giác hệt như có ai đó đang vuốt ve mình. Dam-yeon nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự đụng chạm xa lạ ấy mà khẽ tách hai chân ra.
Sâu thêm chút nữa… giá mà có thể chạm vào sâu hơn…
Mường tượng về sự đụng chạm của người khác, trong dòng suy nghĩ của Dam-yeon bỗng xuất hiện một bàn tay rắn chắc. Mu bàn tay của người đàn ông to hơn y một đốt ngón tay, nổi rõ những đường gân guốc. Ký ức về việc dường như đã từng nhìn thấy bàn tay ấy ở đâu đó vừa lướt qua, Dam-yeon giật nảy mình tỉnh mộng.
Y tự giễu cợt bản thân. Vừa nãy mình đang nghĩ cái quái gì thế này…
Nỗi nhục nhã ập đến khi nhớ lại cảnh tượng bản thân ưỡn bờ ngực nhô cao, để tâm trí trôi dạt vào những huyễn hoặc dâm dục. Những hơi thở nóng hổi cứ thế tuôn ra qua kẽ môi. Y cố gắng xốc lại tinh thần, lau khô người và định thay y phục thì luồng nhiệt tận sâu trong bụng lại tiếp tục sôi sục.
“A, ức…”
Hôm nay cảm giác ngứa ngáy dữ dội đến mức không thể chịu đựng nổi, nó như muốn khiến y phát điên. Dam-yeon dựa vào tường, dùng đôi chân đang run rẩy cố gắng đứng vững, cắn chặt môi kìm nén. Y chẳng phân biệt nổi thứ chất lỏng đang chảy dọc xuống đùi là nước tắm hay là thứ dâm thủy chảy ra từ phần dưới của mình nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, một giọt nước đọng trên mái tóc rơi thẳng xuống đỉnh đầu của cự vật.
“Hự…!”
Bật ra một tiếng nấc, thắt lưng Dam-yeon vô thức nảy lên, đôi mắt y mở to kinh ngạc. Y chưa bao giờ tự mình chạm vào nơi đó. Vậy mà khoái cảm ập đến lại mãnh liệt và kích thích đến nhường này. Phả ra tiếng rên rỉ nóng rực, một khao khát mãnh liệt muốn được đắm chìm trong khoái cảm ấy một lần nữa cuộn trào trong Dam-yeon.
Trong tầm mắt y, một tấm vải bông sạch sẽ lọt vào. Lưỡng lự một lát, y ngậm chặt tấm vải vào miệng rồi từ từ đưa tay xuống phía dưới.
“Ư, ức…….”
Chỉ mới chạm vào thôi mà y cảm giác như muốn giải phóng ngay lập tức. Theo bản năng, Dam-yeon nắm lấy thân gậy, rụt rè vuốt ve lên xuống. Khoái cảm dội đến trực tiếp khiến trước mắt y chớp nháy những đốm sáng trắng xóa.
“Ưm, ưm….”
Dam-yeon vô thức ưỡn eo về phía trước, tăng tốc độ vuốt ve nam căn. Vì không biết cách, y chỉ biết nắm lấy nó rồi tuốt lên tuốt xuống trong vô vọng. Nhưng dẫu vậy, thứ khoái cảm tột độ lần đầu tiên được trải nghiệm này cũng đã quá sức chịu đựng đối với y.
Dù biết rõ đám cung nữ đang túc trực bên ngoài, bàn tay y vẫn chẳng thể dừng lại. Thậm chí y còn siết chặt tay hơn và ngày càng đẩy nhanh tốc độ.
‘Chưa đủ…’
Muốn giải phóng, nhưng lại chẳng thể. Cảm giác dục hỏa như ngọn lửa đang bùng cháy, với tay ra nhưng không thể chạm tới khiến đầu óc y như muốn nổ tung. Dam-yeon đưa tay còn lại lên nắm chặt lấy ngực mình. Y cấu móng tay vào da thịt, cào xuống tận nhũ hoa. Giống như hơi nóng không rõ nguyên do kia, lồng ngực y thỉnh thoảng cũng ngứa ngáy đến lạ.
Dam-yeon kéo căng nhũ hoa, dùng đầu ngón tay cấu nhéo lên vùng da mềm mại. Giữa lúc tầm nhìn dần mờ nhòa đi vì khoái cảm, y thở hồng hộc trên đôi chân đang run rẩy bần bật…
— Nương nương, Bệ hạ đã giá lâm…!
Giọng nói của cung nữ từ phía ngoài bất chợt vọng vào. Chỉ cần cánh cửa nhỏ bé kia mở ra là sẽ có người khác bước vào. Vậy mà y lại mải mê tuốt lộng nam căn, tự vuốt ve nhũ hoa của chính mình mà chẳng hề hay biết có người đang tới gần.
Ngay lập tức, một gáo nước lạnh như tát thẳng vào mặt, ngọn lửa dục vọng trong người tắt ngúm. Sực tỉnh, Dam-yeon nhận ra mình vừa làm chuyện tày đình gì, y hoảng hốt giật nảy mình, rụt tay lại.
‘Mình điên thật rồi…’
Đã lỡ phát tình trước mặt Bệ hạ thì chớ, nay lại còn làm ra những hành vi đồi bại thế này, có lẽ ngày tàn của y sắp đến thật rồi.
— Nương nương? Người có sao không ạ? Có chuyện gì bên trong vậy ạ?
“A, không có chuyện gì đâu. Ta sẽ chuẩn bị rồi ra ngay, hãy bẩm báo Ngài chờ ta một lát…”
— Vâng, nô tì tuân lệnh!
Cắn chặt môi gắng gượng đáp lại, Dam-yeon cuộn tròn những đầu ngón tay vì nỗi nhục nhã ê chề.
Nghĩ đến Hoàng đế đang chờ, Dam-yeon vội vàng tắm rửa qua loa rồi hối hả bước ra khỏi bồn tắm, chẳng màng đến bộ y phục vẫn còn ướt sũng.
Hoàng đế đang ngồi trên đệm lụa, chăm chú xem bức tranh y vẽ. Trình độ của y vốn dĩ chẳng có gì đáng để đem ra khoe khoang. Thấy xấu hổ, Dam-yeon tằng hắng giọng, vội vã tiến đến và cúi đầu hành lễ.
“Hạ thần không biết Bệ hạ đến nên đang mải tắm rửa. Bắt Bệ hạ phải chờ đợi, hạ thần đáng muôn chết.”
Hoàng đế ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn Dam-yeon đang đứng đó với bộ dạng ướt sũng, nước rỏ tong tỏng. Chẳng biết vì tắm nước nóng hay vì làm chuyện gì khác mà phải chạy ra vội vã thế này, khuôn mặt y đỏ bừng lên, hơi thở dồn dập, hổn hển.
Nhìn bộ dạng chắc mẩm là vế sau kia, hắn nuốt tiếng cười nhạo vào trong, đứng dậy rồi tiến lại gần Dam-yeon.
“Dù nói là tiết trời đã ấm lên, nhưng Người cứ để tóc ướt thế này chạy ra thì sẽ mắc phong hàn mất. Người vốn yếu ớt, lại cứ bất cẩn như thế này mãi sao?”
Hắn liếc đôi mắt sắc lẹm nhìn xuống lớp áo ngủ ướt đẫm dính chặt vào cơ thể y, rồi dùng bàn tay mơn trớn, vuốt ve da thịt Dam-yeon đầy ẩn ý.
“A, không phải đâu ạ. Vì nghe Bệ hạ đến nên hạ thần sốt sắng quá…”
Cơ thể vẫn đang trong trạng thái nhạy cảm, Dam-yeon rùng mình, run lẩy bẩy theo từng cái chạm. Cuối cùng, y phải cắn chặt môi để nén lại tiếng rên, thấy vậy, Hoàng đế đưa tay ra trước mặt Yoon Thượng cung đang đứng phía sau:
“Đưa khăn cho ta.”
“Bệ… Bệ hạ. Cứ để nô tì làm ạ.”
“Ta muốn tự tay làm cho mẫu thân.”
Chẳng biết đã từng làm việc này cho… người khác hay chưa, nhưng Hoàng đế lau tóc cho y lại vô cùng thuần thục. Trước sự vuốt ve dịu dàng cứ tiếp diễn mãi, Dam-yeon đỏ mặt, ấp úng:
“Bệ hạ. Thế này là đủ rồi ạ…”
“Vẫn chưa xong đâu. Người chờ thêm chút nữa đi.”
Thế nhưng, mỗi khi bàn tay Hoàng đế lướt qua, chuyện xảy ra lúc nãy lại hiện về trong tâm trí, khiến y chỉ muốn độn thổ vì xấu hổ khi phải đứng bên cạnh hắn.
“Suỵt. Người cứ đứng yên xem nào.”
Đang loay hoay ngọ nguậy mũi chân định lùi dần lại, nghe Hoàng đế nói vậy, Dam-yeon đành đứng im không nhúc nhích. Cuối cùng, y cũng phải đứng yên chịu trận cho đến khi Hoàng đế lau khô toàn bộ mái tóc cho mình.
***
Sau đó, y cùng Hoàng đế dùng bữa tối. Món chè hạt dẻ nấu hạt thông hôm nay đặc biệt ngon miệng. Thấy vậy, Hoàng đế căn dặn ngự thiện ngày mai cứ tiếp tục chuẩn bị món này. Dam-yeon thay vì từ chối, đã nhẹ nhàng nói lời cảm tạ. Nhìn thấy điều đó, Hoàng đế nở một nụ cười vừa sảng khoái vừa tràn đầy sủng nịnh.
Trong lúc cả hai đang hàn huyên về thú vui cắm hoa mà y mới học được gần đây, cánh cửa mở ra, hương thuốc đắng chát xộc vào căn phòng.
“A…”
Nhìn thấy bát thuốc, đôi mày Dam-yeon vô thức nhíu lại. Quan sát phản ứng đó, Hoàng đế đưa tay bưng bát thuốc lên.
“Thuốc không còn nóng nữa đâu, Người uống ngay đi.”
Dam-yeon cúi rũ mắt nhìn thứ nước thuốc sẫm màu trong chiếc bát sứ trắng muốt, đầu ngón tay khẽ cuộn lại. Dù nghĩ thế nào đi chăng nữa, y cũng thấy kể từ khi uống bát thuốc này, cơ thể y dường như có gì đó rất kỳ lạ. Dẫu bảo là thuốc bổ, nhưng có lẽ cơ địa y không dung nạp được nên sinh ra phản ứng phụ thì sao?
“Bệ hạ… Liệu có phải trong bát thuốc này…”
Dam-yeon định bụng ướm hỏi Hoàng đế, nhưng khi bắt gặp đôi mắt trong veo, chân thành đang nhìn mình, y liền vội vã lắc đầu.
“Không có gì đâu ạ…”
“Nếu hôm nay Người uống hết, nhi thần sẽ thưởng kẹo mạch nha (Kkultarae) cho Người.”
Không phải y chán ghét việc uống thuốc. Nhưng như bị đôi tay ấy mê hoặc, Dam-yeon lặng lẽ hé môi. Hoàng đế cẩn thận nghiêng bát thuốc, dòng nước âm ấm chảy dần qua kẽ răng trôi xuống cổ họng.
Ực ực, thứ nước đắng ngắt trượt qua lưỡi rồi trôi tuột xuống. Vừa nhăn mặt nuốt cạn ngụm cuối cùng, Hoàng đế như đã chờ sẵn, lập tức bỏ một viên kẹo mạch nha vào miệng y.
“Mẫu thân ngoan lắm.”
Miếng kẹo mạch nha vừa chạm vào lưỡi đã tan chảy, vị ngọt tức khắc lấn át vị đắng chát. Dam-yeon tròn xoe mắt nhìn Hoàng đế, hắn mỉm cười nhẹ.
“Từ giờ trở đi, mỗi lần uống thuốc xong, nhi thần sẽ thưởng cho Người một viên.”
Cách ngài nói chuyện như đang dỗ ngọt một đứa trẻ. Phải rồi. Để y chịu uống thuốc, Bệ hạ đã phải nhọc công đến thế này. Hơn nữa, vì ngài nói đó là thuốc bổ, nên y làm sao có thể không tin.
Mỉm cười theo Hoàng đế, nhưng đôi mi mắt y bỗng nặng trĩu một cách bất thường. Rõ ràng là vẫn thức dậy đúng giờ như mọi ngày, cớ sao y lại buồn ngủ rũ rượi thế này cơ chứ. Đang ở trước mặt Hoàng đế, y không thể thất thố thế này được…
Dẫu có cố mở to mắt để xua đi cơn buồn ngủ, ý thức y vẫn dần tuột dốc. Tầm nhìn nhạt nhòa, và ngay trước khi đôi mắt nhắm nghiền hoàn toàn, hình ảnh nụ cười dịu dàng của Hoàng đế in hằn trong đáy mắt y.
Mềm oặt, Dam-yeon gục hẳn vào lòng Hoàng đế. Hắn siết chặt vòng tay đỡ lấy y, đưa tay vuốt những lọn tóc lòa xòa trên trán. Chắc vì cơ thể y quá yếu ớt nên thuốc mới phát huy công hiệu nhanh và mạnh đến vậy. Dáng vẻ Dam-yeon mang theo vẻ mặt ngây thơ ngoan ngoãn uống thứ hắn đưa cho mà không mảy may nghi ngờ mới thật đáng yêu làm sao.
Những hành động gần đây cho thấy, y không phải không nhận ra sự thay đổi trong cơ thể mình. Thế mà y vẫn chẳng hề vặn vẹo chất vấn hắn lấy nửa lời, ngoan ngoãn nuốt trọn chén thuốc. Thật đáng yêu, thật đáng khen ngợi.
“Có vẻ như mẫu thân quá mệt mỏi rồi. Mau chuẩn bị giường đi.”
“Vâng.”
Khẽ hạ thấp người, Hoàng đế nhẹ nhàng bế bổng Dam-yeon lên. Cơ thể nằm gọn trong vòng tay hắn nhẹ bẫng và bé nhỏ đến mức khó tin. Dẫu hắn đã bỏ bao công sức cho ăn uống, bồi bổ, nhưng có lẽ do cơ địa, y chẳng mảy may có chút da thịt nào.
“Hãy chăm lo bữa ăn của Thục viên chu đáo hơn nữa.”
“Vâng, thưa Bệ hạ.”
Chớp mắt, Yoon Thượng cung cùng đám cung nhân đã dọn xong giường chiếu, lặng lẽ cúi mình lui khỏi tẩm điện. Cánh cửa khép lại, trong phòng chỉ còn vương lại nhịp thở của hai người.
Hoàng đế đặt Dam-yeon lên nệm, rồi nằm xuống bên cạnh. Đưa mắt về phía bộ y phục xộc xệch từ nãy đến giờ vẫn luôn chướng mắt, hắn vươn tay ra.
“Người mặc cái thứ dễ bị cởi phăng ra thế này là để quyến rũ ai đây?”
Với động tác thuần thục, hắn giật tung nút thắt y phục của Dam-yeon. Kẻ duy nhất được nhìn ngắm, được chạm vào da thịt y, chỉ có hắn mà thôi. Ý nghĩ rủi mà nút thắt này tuột ra, để kẻ khác nhìn thấy thân thể này khiến máu nóng trong người hắn sôi sục.
Cau mày lột bỏ lớp y phục của Dam-yeon, Hoàng đế cúi đầu ngoạm lấy bầu ngực y.
“Ư…”
Dù đang chìm trong cơn mê ngủ, Dam-yeon vẫn khẽ rên rỉ vì đau đớn. Đôi mắt vàng kim của hắn rực sáng trong bóng đêm. Ngước lên nhìn khuôn mặt y, hắn bắt đầu ra sức mút mát lấy vầng ngực.
Há miệng ngậm trọn phần thịt ngực, hắn cắm răng cắn nghiến lên đầu nhũ hoa. Khác với những nụ hôn dịu dàng thường ngày, nụ hôn lần này thô bạo và hung hãn vô cùng. Hắn cau mày, chun môi hút mạnh nụ hoa, dùng đầu lưỡi vờn quanh nó rồi nhả ra.
“Ngày nào cũng mút mát thế này mà sao vẫn chẳng thấy giọt sữa nào chảy ra thế.”
Như muốn trút sự bực tức lên Dam-yeon, hắn cắn mạnh hơn khiến cơ thể y khẽ rùng mình.
“Ư, hức…”
“Chỉ thế này thôi mà Người đã sung sướng rồi, nhi thần thật sự thấy lo cho tương lai đấy.”
Đầu nhũ hoa đỏ ửng dựng đứng lên sẵn sàng cho hắn giày vò, và bầu ngực cũng đã căng đầy hơn trước. Rũ mắt nhìn bầu ngực hằn in vết răng rớm máu bóng loáng nước bọt, hắn buông tha cho nó và vươn tay sang bên còn lại.
“Hà.”
Tuy nhiên, từ kẽ môi Hoàng đế bật ra một tiếng thở lạnh lẽo ngắn ngủi. Đập vào mắt hắn, là những dấu tay in hằn rõ nét trên bầu ngực – thứ mà ngày hôm qua vẫn chưa hề tồn tại. Và chắc chắn, đó không phải là dấu vết do hắn tạo ra.
Ánh mắt Hoàng đế ánh lên tia tàn nhẫn, lạnh lẽo. Răng rắc, tiếng nghiến răng rít lên đầy phẫn nộ.
“Là kẻ nào—”
Bờ vai Hoàng đế gồng lên, trông như thể hắn sẵn sàng rút kiếm chém người ngay lập tức. Kẻ nào to gan dám chạm vào đồ của hắn? Nổi đầy gân xanh trên trán, hắn định mở miệng gầm thét, nhưng khi nhìn xuống khuôn mặt ngây thơ vô tội của Dam-yeon, hắn lại bật ra một tiếng cười nhạt.
“Ha.”
Bên cạnh Dam-yeon luôn có tai mắt của hắn giám sát chặt chẽ, chẳng kẻ nào dám bén mảng đến Hoa Nhiên Điện mà không có lệnh. Vậy thì, những dấu vết này, chính là do tự tay Dam-yeon gây ra. Rốt cuộc, kẻ yếu ớt, ngây thơ ấy cũng không thể chống cự lại dược lực của thuốc mà tự mình thủ dâm.
“Ở đây ngứa ngáy lắm sao?”
“Ưm…”
0 Bình luận