Bạn không có cảnh báo nào.

    Chẳng biết đã chạy bao xa. Vừa dừng lại thở dốc, đưa mắt nhìn quanh, Dam-yeon bỗng nhận ra mình đang đứng trước một khung cảnh vô cùng xa lạ. Một luồng khí tức khác hẳn chốn hoàng cung phảng phất quanh đây. Cỏ dại mọc um tùm, những món đồ gỗ cũ kỹ như bị vứt bỏ từ lâu nằm lăn lóc giữa bụi rậm rạp.

    “Meo—”

    Tiếng mèo kêu văng vẳng vọng ra từ khe hở giữa mớ đồ gỗ ngổn ngang ấy. Đôi vai đang căng cứng của Dam-yeon chùng xuống, y thở hắt ra một hơi rồi bước lại gần Nabi.

    “Suýt chút nữa là nguy hiểm rồi biết không hả.”

    Tìm thấy Nabi đang cuộn mình giữa đống đồ gỗ, Dam-yeon thở dài vươn tay ra. Chú mèo vẫn thu mình trong bóng tối, đôi mắt màu ngọc bích ánh lên ánh nhìn cảnh giác.

    “Giờ thì ổn rồi. Lại đây nào.”

    Trước chất giọng dịu dàng của Dam-yeon, Nabi từ từ ngẩng đầu lên. Rồi rụt rè chui tọt vào vòng tay y. Ôm chặt lấy chú mèo nhỏ, Dam-yeon kiểm tra lại cái chân bị thương, chắc chắn nó không nghiêm trọng hơn mới dám thở phào nhẹ nhõm.

    “Bây giờ chúng ta phải quay về thôi… A.”

    Đến lúc này y mới nhận ra không gian xung quanh tĩnh mịch đến kỳ lạ. Đôi mắt mở to vì bối rối khẽ run lên. Y nuốt khan nhìn quanh quất khu rừng nhỏ chẳng có lấy một bóng người, buông ra một tiếng thở dài não nề.

    “Ok-in à. Hyun-a à.”

    Y gọi tên các cung nữ từng người một, nhưng chẳng có tiếng ai đáp lại. Chắc vì chỉ lo cắm đầu cắm cổ chạy nên y đã bỏ xa họ mất rồi. Y phải tìm đường quay về, nhưng bốn bề đều bị cây cối và bụi rậm che khuất, chẳng biết đâu mới là phương hướng đúng. Y hoàn toàn lạc đường rồi.

    Mưa vẫn rả rích rơi. Để Nabi không bị ướt thêm, Dam-yeon dang vạt áo ra che chở cho chú mèo.

    Đợi tạnh mưa rồi tìm đường về là được. Lần này chắc chắn sẽ bị Yoon Thượng cung trách mắng thậm tệ, nhưng việc thoát khỏi khu rừng này một cách an toàn mới là ưu tiên hàng đầu.

    “Hà…”

    Run rẩy vì lạnh, Dam-yeon co ro bước đến núp dưới một mái che làm từ món đồ gỗ cũ kỹ nào đó để tránh mưa cùng Nabi.

    “May mà có mày ở đây đấy.”

    Nếu phải ở một mình, chắc chắn y sẽ rất sợ hãi. Nhìn Nabi đang ngoan ngoãn liếm láp bàn tay ướt đẫm của mình, Dam-yeon mỉm cười xoa đầu nó.

    Khi mưa dần ngớt, y dè dặt bước ra khỏi nơi trú ẩn. Y phục sũng nước bám chặt lấy cơ thể khiến cái lạnh ngấm sâu vào da thịt. Cơ thể run lên bần bật. Cắn chặt đôi môi tím ngắt, Dam-yeon cẩn trọng bước ra khỏi khu rừng.

    “…Rốt cuộc đây là đâu vậy nhỉ. Nabi à, mày có biết không?”

    Dù biết thừa con mèo chẳng thể hiểu mình nói gì, y vẫn thì thầm hỏi. Nhưng may mắn thay, mặt trời vẫn chưa lặn hẳn. Y hít một hơi thật sâu, xoay người cố gắng định hướng đường về.

    Đúng lúc đó, từ phía không xa truyền đến tiếng bước chân. Dam-yeon vội vã đưa mắt tìm kiếm, thấp thoáng bóng dáng ai đó đang đi tới. Người đàn ông dường như cũng đã nhận ra sự hiện diện của y, lập tức chuyển hướng bước về phía này.

    Một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Sự xuất hiện của một người lạ mặt không thuộc Hoa Nhiên Điện khiến Dam-yeon bất giác căng thẳng.

    “Người bị lạc đường phải không?”

    “…Phải.”

    “Ở đây có lối mòn dẫn thẳng vào rừng, thỉnh thoảng cũng có vài người bị lạc lối. Để ta đưa Người về tẩm cung.”

    Dẫu là một người lạ mặt, nhưng vẻ ngoài của người này lại toát lên sự nho nhã, lịch thiệp. Và kỳ lạ thay, những đường nét phảng phất giống Hoàng đế trên khuôn mặt gã khiến Dam-yeon cảm thấy yên tâm phần nào.

    “Nếu không có gì mạo phạm, tiểu nhân xin mạn phép hỏi Người là vị nương nương của điện nào ạ?”

    “Là Hoa Nhiên Điện.”

    Vừa nghe đến ba chữ “Hoa Nhiên Điện”, ánh mắt của Choi Yul (Thôi Luật) lập tức dán chặt vào Dam-yeon. Đó chẳng phải là tẩm điện đã bị bỏ hoang từ lâu rồi sao. Gã cứ đinh ninh đó là một cung điện hoang phế chẳng có chủ nhân, hóa ra không phải vậy ư? Choi Yul chăm chú nhìn gương mặt Dam-yeon, bỗng hít một ngụm khí lạnh.

    Mái tóc ướt sũng bết chặt vào hai bên má, những giọt nước mưa đọng lại men theo cổ áo rơi xuống. Một khuôn mặt mong manh, trong suốt tưởng chừng như có thể tan biến bất cứ lúc nào. Yên ả như một cơn mưa rào đầu hạ, nhưng lại mỏng manh đến độ khiến người ta có cảm giác chỉ cần chạm khẽ vào là sẽ vỡ tan tành.

    Chẳng hiểu sao tim gã lại đập thình thịch thế này. Từng nhịp đập liên hồi khiến lồng ngực gã nhói đau. Nhìn đôi mày nhíu lại của gã, Dam-yeon lo lắng cất lời hỏi thăm.

    “Cậu… không sao chứ? Cậu thấy đau ở đâu à?”

    “Không, không có gì đâu ạ.”

    “Ta thấy cậu cứ ôm ngực mãi… Ta cũng mắc bệnh nan y, thỉnh thoảng ngực cũng hay đau nhói.”

    Cớ sao lại có một chất giọng dịu dàng và thanh tao đến nhường này. Tự tận sâu trong lồng ngực Choi Yul, một dòng cảm xúc tê dại cuộn trào mãnh liệt.

    “Cậu tên là gì? Ta phải biết danh tính của ân nhân mới được chứ.”

    “Tiểu nhân là Choi Yul. Cứ gọi tiểu nhân là Choi Hiệu úy ạ.”

    “Choi Yul… một cái tên rất hay. Ta nhất định sẽ ghi tạc cái tên này.”

    Dam-yeon mỉm cười nhẹ nhìn gã. Cả hai cứ thế chầm chậm cất bước trên con đường rừng, vừa đi vừa trò chuyện. Choi Yul kể rằng gã được phong chức Hiệu úy hai năm trước, và dạo gần đây, vì phát hiện ra vài động tĩnh khả nghi nên gã đang đích thân đi tuần tra quanh khu vực này.

    Nghe gã kể xong, Dam-yeon cũng bộc bạch từ chuyện tình cờ nhặt được Nabi, cho đến lý do hôm nay y đi lạc đường. Dù mới chỉ gặp vị Thôi Hiệu úy này lần đầu, nhưng cảm giác gần gũi như đã thân quen từ lâu khiến y thấy thật thoải mái.

    Cùng nhau đi thêm một quãng, Thôi Hiệu úy mang vẻ mặt đầy nuối tiếc, khựng bước lại.

    “Đi thêm một chút nữa về phía kia sẽ đến Hoa Nhiên Điện. Nhưng đường dẫn vào đó đã bị cấm, nên có lẽ tiểu nhân không thể hộ tống Người tới tận nơi được.”

    “Bị cấm sao?”

    Dam-yeon nghiêng đầu khó hiểu. Mới ngày hôm qua y vẫn còn đi qua lối này cơ mà…

    “Có vẻ như trời sắp đổ mưa lớn hơn rồi, nương nương hãy mau hồi cung đi ạ.”

    “Thực sự cảm ơn cậu vì chuyện hôm nay, Thôi Hiệu úy. Lần sau nếu rảnh rỗi, xin hãy ghé qua Hoa Nhiên Điện. Ta muốn mời cậu một chén trà.”

    “Vâng, nương nương. Chúc Người sớm tìm lại được món đồ quý giá. Và cả vết thương của Nabi cũng mau chóng bình phục nữa.”

    Choi Yul cười rạng rỡ vẫy tay chào Nabi. Chú mèo đã hoàn toàn buông bỏ sự cảnh giác, khẽ cất tiếng kêu “Meo” như muốn đáp lại. Dáng vẻ đó khiến cả hai cùng bật cười.

    Mang theo chút luyến tiếc, Dam-yeon tiếp tục sải bước. Khi y đi thêm một đoạn ngắn trên con đường quen thuộc… Phía xa xa, Hoàng đế đang đứng đó, trừng trừng nhìn về phía này với khuôn mặt đáng sợ vô cùng.

    “…Bệ hạ!”

    Ngay lúc Dam-yeon vội vã định tiến lại gần, Hoàng đế đã sải những bước dài tiến tới, giật mạnh cánh tay y một cách thô bạo. Bị kéo đi bất thình lình, cơ thể y loạng choạng, y phải ôm chặt Nabi vào lòng để nó không bị rơi xuống đất.

    “Bệ hạ, khoan đã… Nabi—”

    “Tịch thu con mèo từ tay Thục viên.”

    Giọng nói lạnh lẽo vang lên. Ánh mắt Hoàng đế băng giá như thể một đám mây đen đang kéo đến giăng kín bầu trời. Trước ánh mắt đó, Dam-yeon chẳng dám thốt thêm một lời nào. Ngay sau khi cung nhân đón lấy Nabi, Hoàng đế chẳng nói chẳng rằng, kéo tuột tay y đi.

    Lớp áo ướt sũng dính chặt vào mắt cá chân. Mỗi bước đi, Dam-yeon lại phải nuốt xuống một hơi thở nặng nề. So với nỗi sợ hãi, việc không thể hiểu nổi lý do tại sao Hoàng đế lại nổi trận lôi đình đến vậy càng khiến y bất an hơn.

    Rầm.

    Cửa Hoa Nhiên Điện bị hất tung một cách thô bạo. Hoàng đế lướt mắt qua lại trên dáng vẻ sũng nước của Dam-yeon. Mái tóc ướt đẫm, đôi môi tím ngắt, và cả làn da trắng ngần, mỏng manh thấp thoáng sau lớp áo xộc xệch.

    Lẽ nào y đã để kẻ khác nhìn thấy bộ dạng này? Y đã qua lại với ai mà không lọt qua mắt, qua tai của hắn? Hắn nghĩ đến việc dạo gần đây, vì uống thứ thuốc tẩm bổ mà hắn nhọc công chuẩn bị, cơ thể y thỉnh thoảng lại phát tình, biết đâu y đã trao thân cho kẻ nào đó rồi, ánh mắt hắn lại càng thêm gay gắt.

    Kể từ lúc nhận được báo cáo rằng Dam-yeon đã mất tích và không thể tìm thấy suốt mấy canh giờ, hắn như muốn phát điên lên. Nếu biết trước mọi chuyện sẽ thành ra thế này, hắn đã ban lệnh giam lỏng y trong tẩm điện, cấm tiệt việc lui tới Tây Thâm Trì, cấm luôn cả chuyện bước chân ra khỏi Hoa Nhiên Điện rồi.

    Chẳng chút do dự, Hoàng đế giật bung nút thắt y phục của y. Lớp áo ngoài trượt dần xuống vai. Dam-yeon mở to mắt, vội vàng níu lấy vạt áo đang bung ra.

    “Bệ, Bệ hạ…!”

    “Lại đây.”

    Hoàng đế cất giọng gằn từng chữ khi thấy Dam-yeon lùi lại.

    “Bệ hạ. Xin chờ một chút. Tại sao ngài lại hành xử như vậy.”

    “Nhi thần chỉ muốn kiểm tra xem Người có bị thương ở đâu không thôi.”

    “Chuyện đó ngài không cần lo đâu ạ. Hạ thần không bị thương ở đâu cả nên… Ưm.”

    Hắn lao về phía Dam-yeon đang run lên bần bật, kéo mạnh vạt áo mà y đang cố giữ chặt.

    “Người định đợi nhi thần nổi giận rồi mới chịu cởi ra sao.”

    Dam-yeon bàng hoàng, hai tay che trước ngực, ngước nhìn Hoàng đế. Khuôn mặt hắn đang giận dữ tột độ. Sự lạnh lẽo toát ra từ đôi mắt băng giá khiến hơi thở của y như bị đóng băng.

    “Nhi thần sẽ không nhắc lại lần thứ hai đâu. Cởi ra, thưa mẫu thân.”

    “Bệ hạ…”

    Dam-yeon nhắm chặt mắt rồi lại mở ra. Y cắn chặt môi đầy bối rối. Y không thể hiểu nổi.

    Dẫu có cùng là nam nhân đi chăng nữa, sao y có thể để lộ thân thể trước mặt Hoàng đế được cơ chứ…

    Ánh mắt Hoàng đế như muốn găm thủng người y, Dam-yeon rụt hai mũi chân lại, cắn vào lớp da non trong miệng. Thời gian trôi qua, khuôn mặt Hoàng đế càng thêm phần lạnh lẽo. Ánh mắt sắc như dao chĩa thẳng vào y khiến Dam-yeon giật nảy mình, hít một hơi thật sâu.

    Cuối cùng, sức lực nơi bàn tay đang níu vạt áo cũng tan biến. Hoàng đế lập tức giật tung chiếc áo jeogori (áo khoác ngắn) của Dam-yeon.

    “Hức…”

    Lớp áo lụa bị lột bỏ. Không khí lạnh buốt ập vào da thịt. Chiếc jeogori rơi tuột xuống sàn nhà, để lộ bờ vai trắng ngần, mỏng manh và tấm lưng gầy gò của y.

    “Ư ư…”

    Nỗi nhục nhã như một ngọn lửa thiêu đốt toàn thân Dam-yeon. Y nghiến chặt răng, một tiếng rên rỉ yếu ớt lọt qua kẽ môi.

    Kể từ đêm tân hôn với Tiên hoàng, đây là lần đầu tiên y để lộ thân thể trước mặt một người khác. Hơn nữa, kẻ đứng trước mặt y lúc này lại chính là Hoàng đế, Dam-yeon cảm thấy xấu hổ đến mức không thể chịu đựng nổi.

    Quay lưng lại, phần gáy của y đỏ lựng như bị tạt thuốc nhuộm. Móng tay cắm phập vào lòng bàn tay mềm mại, đôi vai đang thu mình lại run rẩy theo bản năng, cố gắng che giấu thân thể.

    Ánh nhìn của Hoàng đế sau lưng y lạnh lẽo và dai dẳng như một con rắn độc. Ánh mắt ấy trườn dọc sống lưng, trượt xuống tận thắt lưng, khiến Dam-yeon nín thở, cắn chặt môi.

    “…A.”

    Bàn tay Hoàng đế chạm vào y. Bàn tay áp lên da thịt trần trụi chậm rãi vuốt ve từ vai xuống cánh tay, rồi lướt qua thắt lưng và dọc theo đường cong của lưng y.

    Các ngón chân chạm mặt đất của y giật giật, khẽ co rúm lại. Y không thể đẩy Hoàng đế ra, cũng chẳng thể bỏ chạy khỏi nơi này. Hàng mi Dam-yeon nhắm chặt, run rẩy liên hồi.

    Đầu ngón tay Hoàng đế chầm chậm ấn vào da thịt. Cảm giác bỏng rát như bị phỏng lan ra nơi tay hắn chạm vào.

    Một thứ cảm xúc xa lạ bất ngờ trỗi dậy khiến Dam-yeon nín thở. Hơi ấm vương lại nơi bàn tay hắn lướt qua xuyên qua lớp da, mơn trớn tận sâu trong bụng dưới. Dam-yeon cố gạt đi cảm giác nóng rát ấy, nhưng khi bàn tay Hoàng đế lướt qua ngực, y ngước lên nhìn hắn với khuôn mặt đỏ bừng.

    “Bệ, Bệ hạ…”

    Cơ thể y lại bắt đầu trở nên kỳ lạ rồi. Y muốn dừng lại trước khi để lộ bộ dạng thảm hại hơn nữa. Cảm nhận ngọn lửa dục vọng đang dồn về bụng dưới, Dam-yeon cắn chặt đầu lưỡi.

    “Hạ thần không… bị thương ở đâu cả… Cho nên xin ngài hãy dừng…”

    Rũ mắt xuống với khuôn mặt run rẩy, Dam-yeon căng thẳng trước biểu cảm khó đoán của Hoàng đế. Một lúc sau, hắn với vẻ mặt điềm nhiên nhặt chiếc áo rơi trên sàn lên, khoác lên vai Dam-yeon rồi lên tiếng:

    “Mặc vào đi.”

    “……”

    Cố gắng níu lấy lý trí đang chao đảo, Dam-yeon mặc vội chiếc áo, buộc chặt dây áo rồi thở phào nhẹ nhõm. Đầu óc y như mớ bòng bong. Y vội vàng quấn chặt áo, buộc nút lại và nuốt khan.

    “Nghe tin Người đột nhiên biến mất, nhi thần đã rất lo lắng. Nhi thần cũng sợ người có thể trạng yếu ớt như Người sẽ gặp nạn.”

    “Hạ thần đáng tội…”

    Nghĩ lại thì, đáng lẽ bây giờ Hoàng đế đang phải ở Thừa Chính Viện mới đúng. Dạo gần đây, vì sự xâm lấn liên tục của bọn man di mà triều đình rối ren, hắn bận rộn với chính sự không kể ngày đêm. Nghĩ đến việc hắn nổi giận vì mình làm phiền, y dường như đã hiểu lý do tại sao hắn lại cáu gắt đến vậy.

    “Từ nay về sau hạ thần sẽ cẩn thận hơn.”

    “Tất nhiên là phải vậy rồi. Nhưng làm sao một người vẫn còn lạ lẫm với hoàng cung như Người lại có thể tự tìm đường về được?”

    Ánh mắt Hoàng đế dường như bình thản, nhưng lại có sức xuyên thấu, từ từ trói buộc lấy Dam-yeon. Chợt, y nhớ đến vị Hiệu úy đã gặp trong rừng. Không hiểu sao, y lại thấy mình cần phải giấu nhẹm chuyện đã gặp gỡ và nhận sự giúp đỡ từ gã.

    “Chuyện đó… Hạ thần chỉ… cứ đi mãi, đi mãi rồi tình cờ thấy một con đường quen thuộc… Nên mới có thể trở về được.”

    “Vậy sao.”

    “…Vâng.”

    Lần đầu tiên nói dối Hoàng đế. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến đầu ngón tay y lạnh toát.

    “Có vẻ như Người vẫn chưa sửa được cái thói quen này.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú