
Phụ Tử Hữu Thân
Công: Lee Geon, Hoàng đế của Thái Anh Quốc (Taeyoung). Là một vị quân vương lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng trước mặt Dam-yeon, hắn lại ngụy trang thành một đứa con trai ngoan ngoãn, dịu dàng. Đằng sau nụ cười ấy là dục vọng chiếm hữu và sự cố chấp đang ngủ say, để rồi cuối cùng hắn cũng bộc lộ dã tâm thực sự đã che giấu bấy lâu.
Thụ: Song Dam-yeon, phi tần của Tiên hoàng, đồng thời là một nam Âm nhân (Omega) đã sinh ra vị Hoàng đế hiện tại. Y luôn tự coi bản thân là một kẻ tội đồ và cố gắng xa lánh Hoàng đế, nhưng trước sự dịu dàng và tình yêu lần đầu tiên được nếm trải, cuối cùng y đã bước đến bờ vực của ranh giới cấm kỵ.
Nên đọc khi: Bạn muốn thưởng thức một câu chuyện đầy giằng xé giữa luân lý và cấm kỵ, giữa cảm giác tội lỗi và tình yêu.
Trích đoạn tâm đắc: “Kề môi hôn sâu, lại đón nhận tình ý của trẫm, người như vậy sao trẫm có thể gọi là mẫu thân được cơ chứ?”
※ Bối cảnh trong tác phẩm là một quốc gia giả tưởng, không liên quan đến đời thực.
Ở góc khuất nhất của bữa tiệc, Dam-yeon đang thu mình ngồi tại một vị trí thấp kém. Hoàng đế đã trúng tiếng sét ái tình với y ngay tại nơi đó.
“Ngươi nói y là mẫu thân của trẫm sao.”
Dù biết y chính là Âm nhân (Omega) đã sinh ra mình, sự thật ấy chẳng những không cản bước mà lại càng kích thích Hoàng đế hơn.
“Trẫm nhất định phải làm tròn đạo hiếu mà bấy lâu nay chưa thể báo đáp mới được.”
Hoàng đế che giấu bộ mặt thật, tiếp cận Dam-yeon với vỏ bọc của một đứa con hiếu thuận. Nhưng rồi, hắn phải đối mặt với việc Dam-yeon suýt tuột khỏi vòng tay mình vì một sự cố bất ngờ.
“Trong kỳ hỉ lạc (kỳ phát tình) lần này của Thục viện, không được cho y uống Ức Hóa Đan (thuốc ức chế) nữa.”
Nhận ra rằng Dam-yeon có thể thoát khỏi sự kiểm soát của mình, hắn hạ quyết tâm phải hoàn toàn chiếm đoạt y.
.
.
“Là vì kỳ hỉ lạc nên mới không còn cách nào khác thôi.”
Hoàng đế bật cười, đưa tay vuốt ve mái tóc của Dam-yeon rồi kề sát tai y thì thầm.
“Đúng vậy. Nếu người cần một cái cớ đến thế, trẫm có thể tạo ra cho người bao nhiêu cũng được.”
“Không phải. Ta không có ý đó-“
“Hay là người nghĩ rằng, từ trước đến nay trẫm thật lòng tôn kính người là ‘mẫu thân’ sao?”
Dam-yeon cảm thấy tinh thần mình như muốn vỡ vụn ngay lập tức. Những giọt nước mắt nóng hổi chực trào yếu ớt lăn dài rồi đọng lại nơi chóp cằm. Khoảnh khắc Hoàng đế vươn lưỡi liếm đi giọt lệ ấy, đầu óc Dam-yeon hoàn toàn trống rỗng.
“Người chỉ đơn giản là của trẫm. Cho dù người có sinh ra trẫm, cho dù chúng ta có hòa quyện thể xác cùng nhau, thì sự thật ấy cũng chẳng có gì thay đổi cả.”
Những luân lý mà bấy lâu nay y cố gắng bám víu và trốn tránh, trong chốc lát đã sụp đổ tan tành.
Bàn tay và nụ cười mà y từng tin là sự dịu dàng nay bong tróc như một lớp vỏ giả tạo, phơi bày trần trụi sự chiếm hữu điên cuồng ẩn giấu bên trong. Trái tim y quặn thắt lại như muốn vỡ nát.
Thứ từng bị che đậy trong bóng tối nay đã hiện nguyên hình, dã tâm thực sự của Hoàng đế đè nặng lên Dam-yeon bằng một áp lực không thể chối cãi.
“Vì là lần đầu tiên nên trẫm đã định sẽ nhẹ nhàng với người, thật đáng tiếc.”
“A…! Đợi đã, bệ hạ. Xin người dừng lại một chút-“
Dam-yeon hít một ngụm khí lạnh trước cảm giác rõ rệt đang từ từ tách mở và hung hăng xâm nhập từ bên dưới.