Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 11: Cuộc gọi (8) bìa
      bởi Ly Thiên Về bề ngoài, đó là một biện pháp nhằm chăm sóc người mẹ đang dưỡng bệnh ở Ha-gyeong, thế nhưng không một ai ngây thơ tin vào điều đó. Đủ mọi lời đồn đoán nổ ra. Có lẽ ngài ấy rốt cuộc cũng chán bà vợ hai rồi chăng. Cũng đến lúc rước người mới về nhà rồi đấy chứ. Tuy nhiên, chính bản thân Kang Tae-eon mới là người muốn nhập học ở thành phố trực thuộc trung ương, và sau khi…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Sau khi đại sự đã thành mà chẳng mảy may bận tâm, Tể tướng tỏ vẻ bất mãn nhìn Ki-jun. Ông ta liếc sang cái xác đang dần lạnh ngắt của Yu đại nhân, khẽ tặc lưỡi. 「Hơ? Đã bảo là tha mạng cho gia tộc rồi cơ mà... Chậc. Yu gia thế là đi đời nhà ma.」 Park Je-mun chậm rãi bước theo sau cậu con trai đang tiến vào sâu trong hoàng cung, chép miệng đầy tiếc rẻ. Cơn khát máu bệnh hoạn vẫn chưa…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Đồ khốn... Ghê tởm... Thà chết đi còn hơn, thằng ngu này. Tôi đưa tay lên mặt, lau mạnh, cố nuốt cơn khó chịu xuống. Không nói một lời, tôi lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng tắm. Tôi cởi phăng quần áo, cầm vòi sen lên. Nước lạnh được vặn nhỏ hết mức có thể, tôi dội thẳng lên đầu. Cơn đau nhức âm ỉ từ bụng dưới truyền đến, khiến tôi vô thức thở dài. Tôi gắn vòi sen lên…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên "Chuẩn bị thêm một bát cơm và một bộ bát đũa nữa." Hoàng đế hạ lệnh. Một mệnh lệnh vô lý nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám hó hé nửa lời. Cứ thế, San-san ngơ ngác được ngồi cùng một bàn dùng bữa tối với Hoàng đế. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời Hoàng đế có hành động như vậy, nhưng hắn chẳng mảy may bận tâm đến ý nghĩa của nó. Bởi lẽ, toàn bộ tâm trí hắn lúc này đang…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên Chuyện tôi bị thương ở tay đúng là do Lee Tae-seon đẩy ngã. Nhưng Lee Tae-seon cũng có lý do bất khả kháng, nên đó không phải là lỗi của anh ta. Anh ta tìm đến Giáo sư Jang và đưa tôi đến Bệnh viện Đại học Inhyun, giống như mỗi khi tôi bị ốm lúc ở cạnh anh ta trước đây. Vì anh ta biết bác sĩ chủ trị lâu năm của tôi và Yoon In-ha chính là vị giáo sư đó. Nghe nói dạo trước giáo sư bị ngất…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker “Hứ... ực...” Cằm run rẩy kêu lạch cạch. Nhìn vào đôi mắt người đàn ông với sự phẫn nộ lặng lẽ cô đặc, lời anh nói tự động vang lên trong tai. Rõ ràng là, nếu nói dối, anh ta sẽ cắt lưỡi, cắt lưỡi... “Hứ... ư... cứu... cứu cháu...” Phải van xin tha mạng, nhưng cơ thể vừa ngửi thấy mùi máu không thể thực hiện chức năng nào. Ngoài việc há hốc mồm đờ đẫn run rẩy như một kẻ…
    • Chương 11 bìa
      bởi Ly Thiên “Hà… haha….” Công tước bật ra một tràng cười như thể chuyện này quá đỗi hoang đường. Công tước phu nhân cũng chỉ biết cười trừ, Ashley thì cạn lời im bặt, còn Koi đành buông tiếng thở dài thườn thượt. Thế nhưng, người cảm thấy cạn lời và hoang mang nhất không ai khác chính là Cassian. Cái thằng nhóc con chết tiệt này. Thâm tâm anh chỉ muốn lao tới gõ cho nó một cái u đầu, nhưng kẹt…
    • Chương 11 bìa
      bởi Hoang Dã My Nhớ lại chuyện mọi người đã không thể nghỉ ngơi tử tế ở quán trọ chỉ vì Dang Ran-yeong, Cheong-ra liếc nhìn các sư đệ đang hơi ủ rũ rồi tiến đến chỗ một phụ nữ bán màn thầu trên phố. "Lấy cho ta mười cái." Người phụ nữ đang lơ đãng xếp màn thầu vào thúng giật mình ngẩng lên, rồi thẫn thờ nhìn y. Đó là bởi một vị tiên nhân cốt ngọc vừa bất thần xuất hiện trước mặt bà.…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker Tôi ngơ ngác lặp lại câu hỏi rồi cứ thế chết lặng. Cũng phải thôi, muốn không hoảng loạn cũng khó, vì những lời vừa lọt vào tai thực sự quá đỗi chấn động. Tae-ha thì chẳng có vẻ gì định thông cảm cho tâm trạng của tôi, y vẫn tiếp tục nói. “Trong chiếc hộp gỗ có khóa mà sư phụ cất, có một bức thư cũ. Trên đó viết tên ngươi.” “…” “Tình cờ nhìn thấy thôi nên ngoài…
    • bởi Chung Seiker Gia nhân đánh xe dừng ngựa lại, lúc bấy giờ mới mở cửa xe. “Đã đến nơi rồi ạ. Mời ngài vào trong.” Khi gã gia nhân nở nụ cười, vết sẹo nơi khóe miệng bị rạch càng kéo dài ra thêm. Ngay sau khi Mu-gyeong bước xuống, Ho-yeon cũng theo sau, định bụng quan sát điểm đến của mình thì vừa lúc ấy: “Ngươi hãy về đi, báo lại tình hình cho phụ thân ta biết.” Nghe mệnh lệnh của Mu-gyeong, gã…
    Ghi chú