Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 38 bìa
      bởi Chung Seiker "Ta phải... làm thế ư?" A-nok chậm rãi lắc đầu, giọng nói trầm xuống, ánh mắt trống rỗng và vô hồn. Thượng cung họ Jo dường như không lường trước được phản ứng này, bà ta sững sờ, khuôn mặt đông cứng lại. "Trả lời ta đi, Thượng cung họ Jo. Tại sao ta phải cho bà cơ hội đó?" "Trong việc luận tội, chẳng phải nguyên tắc là không để lại bất kỳ khuất tất nào sao ạ? Nô tỳ…
    • Chương 38 bìa
      bởi Ly Thiên “Làm sao em có thể chắc chắn như vậy?” Trước giọng điệu có phần trêu chọc của Ashley, Koi hiếm khi lại đáp trả một cách đầy tự tin đến thế. “Chỉ có Cực Omega mới nhận ra được người mang cùng đặc tính với mình thôi. Chứ nếu không, với một người không ngửi được Pheromone như em, làm sao có thể phát hiện ra đặc tính của Bliss trước tiên chứ?” Những lời Koi nói hoàn toàn là…
    • Chương 38 bìa
      bởi Hoang Dã My 'Chắc chắn phải có lý do gì đó hắn mới đến đây, nhưng nếu cái cuộc thi Đệ nhất Mỹ nhân Thiên hạ này hay việc lui tới thanh lâu này, tất cả chỉ đơn thuần là để tìm thú vui tiêu khiển...' Cheong-ra cất công tìm đến Dang Ran-yeong vì y đinh ninh rằng thông qua hắn, y có thể lần ra dấu vết của kẻ thủ ác thực sự đã hãm hại đệ tử bổn môn. Những tư tâm cá nhân của y quả thực chỉ là lý…
    • bởi Chung Seiker "Ta ra ngay đây." Mu-gyeong không nói nhiều, chỉ lững thững bước vào bồn tắm như thể muốn nói đến giờ gã phải vào rồi. Thân hình to lớn tựa ngọn núi ẩn trong sương ngồi xuống giữa bồn, gác hai cánh tay vạm vỡ lên thành bồn. "Trước kia còn giả làm vợ chồng cơ mà, giờ lại bày đặt ngại ngùng sao?" "Ta chỉ nghĩ ngươi ở một mình sẽ thoải mái hơn thôi." Bỏ lỡ cơ hội phản bác, Wi…
    • Chương 37: Vật trân quý (H+) bìa
      bởi Chung Seiker Bước ra khỏi thang máy, In-beom tiến thẳng về phòng giám đốc. Đôi giày da đánh bóng kêu cộp cộp, sải bước phóng khoáng băng qua hành lang. Hơi lạnh của màn đêm vẫn còn vương trên tay nắm cửa. Thế nhưng, khi mở cửa ra, thứ ùa vào không phải cái lạnh buốt, mà là hơi ấm đủ sưởi ấm cơ thể. Ánh mắt đầu tiên hướng về phía sofa. Con chó con thường thức dậy vào khoảng 7 giờ, hôm nay lại đang…
    • Chương 37 bìa
      bởi Chung Seiker Lyle thở dài, nghĩ đến nguyên nhân vì sao camera lại ít như vậy, và trong lòng chửi thề. Cha anh, vì sợ bị phát hiện mấy chuyện ngoại tình vớ vẩn, đã cắt giảm hệ thống giám sát vốn đã ít ỏi trong dinh thự xuống như vậy. Người cha quá cố, với suy nghĩ về vinh quang xưa của gia tộc từng là quý tộc, là một người cổ hủ coi người hầu như đầy tớ thực sự của mình. Cái lối suy nghĩ hủ lậu…
    • Chương 37 bìa
      bởi Chung Seiker Lúc tôi bước chân vào thang máy của khách sạn, đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm. Kể từ lúc sáng tinh mơ đến giờ, tuyệt nhiên không có lấy một cuộc gọi nào từ Chu Gi-oh gọi đến. Tôi đứng chôn chân nhìn chằm chằm vào tấm lưng to bè vững chãi của Doo-jiki, gã đang đứng trang nghiêm như một người gác cửa ở ngay chính giữa thang máy, cho đến tận khi thang máy chạy đến nơi. Và rồi, một câu hỏi…
    • Chương 37 bìa
      bởi Chung Seiker Đôi mắt sắc như dao cạo của Quý phi dò xét nét mặt cung nữ. Ánh nhìn lạnh lẽo chạm vào thân thể nhỏ bé khiến nàng ta không kìm được mà nổi da gà. Nàng ta cố gắng kìm nén cơn run rẩy theo bản năng, giữ vẻ mặt thản nhiên nhất có thể. "Vậy là khi ngươi sắc thuốc, không có ai ở bên cạnh giám sát sao?" "Vâng ạ. Nhưng khi nô tỳ vừa sắc xong, tỳ nữ tỷ tỷ đã mang thuốc đi ngay. Chén thuốc…
    • Chương 37 bìa
      bởi Ly Thiên "Bảo là đang ngủ mà trẫm vừa mới bước vào đã tỉnh rồi sao?" Trái với lời bẩm báo của Yeong-chae, San-san vẫn đang thức. Y mặc bộ tẩm y trắng toát, đi chân trần, đứng ngẩn ngơ giữa phòng, dường như vừa mới dừng lại sau một hồi đi lại quanh quẩn. "Mới ngủ dậy nên còn mơ màng à? Lại đây nào. Trẫm ôm một cái." Hoàng đế dang rộng vòng tay về phía San-san. Nếu là trước kia, y sẽ…
    • Chương 37 bìa
      bởi Chung Seiker Người vừa lên tiếng quả thực là A-nok. Nhớ lại ngày đầu tiên vị tân Vương phi đặt chân đến Minh vương phủ, bà ta cũng từng ngạc nhiên trước phong thái đĩnh đạc, cao quý của ngài ấy, nhưng lại cứ ngỡ đó chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng. Trong mắt Thượng cung họ Jo, vị chủ tử này chỉ là một tên nhãi con vắt mũi chưa sạch, hoàn toàn mù tịt về sự đời. Bà ta từng nghe phong phanh rằng, ở…
    Ghi chú