Chương 37: Vật trân quý (H+)
bởi Chung SeikerBước ra khỏi thang máy, In-beom tiến thẳng về phòng giám đốc. Đôi giày da đánh bóng kêu cộp cộp, sải bước phóng khoáng băng qua hành lang.
Hơi lạnh của màn đêm vẫn còn vương trên tay nắm cửa. Thế nhưng, khi mở cửa ra, thứ ùa vào không phải cái lạnh buốt, mà là hơi ấm đủ sưởi ấm cơ thể.
Ánh mắt đầu tiên hướng về phía sofa. Con chó con thường thức dậy vào khoảng 7 giờ, hôm nay lại đang ngủ. Chắc hôm qua bị anh bóp nắm và hành hạ đủ kiểu, nên cậu cũng mệt mỏi ra phết.
Khẽ cười, anh tiến lại gần. Khuôn mặt trắng trẻo nhắm nghiền mắt như chết hiện ra.
Cuộn tròn người như con sâu, quấn chặt trong chăn, trông thật thảm hại. Cái cách cứ hễ là lại xụ đôi lông mày mảnh xuống, ra vẻ đáng thương để cầu xin sự thương xót, đến cả lúc ngủ cũng y như vậy.
Ánh mắt khép hờ chậm rãi lướt khắp khuôn mặt với vẻ tham lam.
Mái tóc đen tuyền tự nhiên xõa tung, trái ngược với đường cong cổ trắng ngần và đầy đặn. Sống mũi cao và tròn trịa đáng yêu, cùng đôi môi đỏ hé mở thở đều đều. Và đôi mắt luôn ửng hồng như vừa khóc. Vì thế, có lúc trông như một trái cây chín mọng, đôi mắt của một đứa trẻ.
Cơn khát nhanh chóng dâng lên. Lưỡi In-beom vội vàng liếm môi dưới. Nhớ lại cảnh cậu ngây người nhìn lên anh với khuôn mặt đầy tinh dịch của anh tối qua, tự nhiên phần dưới căng cứng.
Đang đứng yên, In-beom không chút luyến tiếc xoay người. Cứ đứng trước mặt thằng nhóc mãi, có khi anh lại thủ dâm ngay trước mặt cậu đang ngủ mất. Anh không muốn trở nên bẩn thỉu đến thế từ sáng sớm.
Vừa cởi áo khoác treo lên và tiến đến bàn làm việc, một thứ màu xanh đập vào mắt. Ánh mắt lạnh lùng của In-beom dừng lại trên vật được đặt ngay ngắn trên bàn.
“……”
Môi anh khẽ cong lên.
Thằng nhóc suốt ngày chỉ ăn rồi cặm cụi làm cái này, cuối cùng cũng xong bộ xếp hình rồi đây. Nhớ lại lúc cậu vừa khóc vừa lảm nhảm là đã hoàn thành và để lên đây.
Bàn tay anh chậm rãi lướt trên bộ xếp hình hoàn hảo, rồi bóc tờ giấy note dính trên đó.
Bờ vai rộng của In-beom rung lên một cái. Lần này, một tiếng phì bật ra rõ ràng.
[Giám đốc, em đã hoàn thành xong rồi ạ.
Hình như bỏ vào khung treo lên cũng đẹp..]
Không phải chữ xấu, nhưng nhỏ đến mức tưởng như đàn kiến xếp hàng. Cái cách ngập ngừng, nói lấp lửng rồi chấm hai cái cũng giống hệt cậu.
Muốn treo tranh thì cứ yêu cầu thẳng thắn đi. Đằng này, “Hình như bỏ vào khung treo lên cũng đẹp..” là có ý gì?
Ánh mắt In-beom lại liếc về phía sofa. Dù sao thì cũng có cái thứ kỳ lạ lăn vào chiếm lấy văn phòng. Không biết cậu nằm trên giường ở nhà cậu thì trông thế nào? Có đáng xem như bây giờ không?
In-beom bật cười, lặng lẽ nhấc điện thoại lên. Thư ký Jang đang chờ ở văn phòng thư ký lập tức bắt máy.
– Thưa giám đốc, đêm qua ngài ngủ ngon chứ ạ? Jang Ha-won đây ạ.
“Tìm hết tất cả những thằng đã cho Lee Tae-min vay nợ vào mùa mưa năm ngoái.”
– Vâng, thưa giám đốc. Tôi sẽ tìm hiểu nhanh chóng ạ.
Như mọi khi, trước mệnh lệnh không đầu không đuôi, thư ký Jang vẫn bình tĩnh trả lời.
“Mua một cái khung để treo bức xếp hình thằng nhóc ghép. Mua thêm bộ xếp hình mới nữa.”
– Vâng, tôi hiểu rồi ạ.
“Và gọi thợ xăm đến đây.”
– Vâng! Thưa anh.
In-beom cúp máy và bật máy tính. Kiểm tra giá cổ phiếu, lướt qua những bài báo trên mạng nhạt nhẽo. Kết thúc thói quen buổi sáng ngắn ngủi, bắt đầu xử lý công việc giấy tờ một cách nghiêm túc.
Tập trung làm việc một lúc, có tiếng động lộp bộp từ phía trước vọng lại. Ánh mắt anh ném về phía đó, bắt gặp khuôn mặt thằng nhóc đang cựa quậy và ngồi dậy.
Cậu chưa tỉnh hẳn, ngây người chớp mắt. Như kiểu vừa đánh thức một con chó con đang ngủ say. Cuối cùng, khi mắt cậu có thần sắc, cậu chạm thẳng ánh mắt với anh.
“Ack!”
Cậu hét toáng lên như thể gặp phải kẻ trộm. Rồi bật dậy, liên tục cúi gập người xuống.
“Xin, xin lỗi ạ. Em không biết ngài ở đây… Xin lỗi ạ!”
“Im đi. Đau đầu lắm.”
“Vâng, xin, xin lỗi ạ. Để con đi rửa mặt… con sẽ quay lại ngay.”
Amin hối hả chạy vào nhà vệ sinh như thể có lửa đốt đuôi.
Cái nhà vệ sinh trong phòng giám đốc, chưa từng có ai ngoài nhân viên vệ sinh sử dụng, giờ cậu ra vào tự nhiên như của mình. Phải, anh cũng không muốn thả cậu ra ngoài hành lang, nên cái thói quen này trông cũng ổn.
Tiếng nước ồn ào một hồi lâu, rồi thằng nhóc bước ra, khuôn mặt càng thêm trắng trẻo. Mái tóc sau lưng vốn rối bù giờ đã được vuốt gọn gàng.
Đôi mắt như cún con liếc nhìn khuôn mặt In-beom, rồi ngay lập tức nhìn lên bàn làm việc. Cậu làm vậy vài lần. Nhức cả da mặt. Chắc muốn được khen vì đã ghép xong xếp hình.
Liếc nhìn cậu, anh ra lệnh.
“Lại đây.”
Vừa nãy còn nhìn khẩn thiết thế, mà bây giờ gọi lại giật bắn mình. Là con trai mà nhát thế thì sao được.
Đứng yên nhìn, cậu tự biết quỳ xuống một cách lúng túng. Bộ dạng chống tay bò trên sàn phòng giám đốc vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Chăm chỉ bò đến dưới chân, thằng nhóc ngước lên. Đang ngồi, anh từ từ dang rộng chân ra, cậu liền tinh ý dụi mặt vào háng.
“Giám đốc, ngài ngủ… ngon không ạ?”
“Ừ.”
Khẽ cười, anh đưa tay xoa cái đầu mềm mại. Cậu đã cố gắng dùng nước chỉnh trang đến mức nào, tóc sau gáy vẫn còn ướt và lòa xòa.
Đứa trẻ đang lặng lẽ đón nhận bàn tay, chậm rãi dụi mặt vào háng. Chiếc mũi cao và đôi môi mềm như bánh gạo, với cảm giác trần trụi, cọ xát vào phía dưới.
Nhìn đôi mắt mơ màng của thằng nhóc và đôi môi hé mở, phần dưới cứ quằn quại, ngứa ngáy điên cuồng. Cứ thế này, có khi ngay sáng sớm anh sẽ nhét vào cái miệng nhỏ đó mất. In-beom dùng lưỡi liếm trong miệng, nắm tóc Amin kéo ra khỏi háng mình.
“Lên đây.”
Cùng với mệnh lệnh ngắn gọn, anh khẽ vỗ vào đầu gối mình. Mắt đứa trẻ mở to.
“Trên, trên đầu gối giám đốc ạ…?”
Im lặng nhìn, không trả lời. Thằng nhỏ này có thói quen xấu là rõ ràng đã hiểu rồi nhưng vẫn cứ hỏi lại một lần nữa.
Cảm nhận được ánh mắt, cậu chợt mở to mắt. Vậy mà vẫn không dám lên ngay, còn lưỡng lự, rồi như nhận ra không thể trì hoãn thêm, cậu từ từ nhấc từng chân một lên đùi anh, tựa trọng lượng vào. Đã yên vị trên đùi rồi mà vẫn không biết làm sao, ngồi nghiêm chỉnh một cách kỳ cục, trông thật buồn cười.
“Hồi tối qua, lúc bú lưỡi và sờ cu, em bé còn ôm chặt ‘giám đốc, giám đốc’ mà.”
“……”
Mặt như sắp bốc hỏa. Chỉ một tác động nhỏ cũng không chịu nổi, run bần bật và bắn tinh lênh láng, vì thế phản ứng của cậu cũng nhanh như vậy.
Trong chốc lát, từ gốc cổ đến vành tai đều đỏ bừng, cậu cúi đầu xuống. Cái phản ứng ngốc nghếch, không dám nhìn thẳng vào mắt, khá là dễ thương, muốn trêu mãi.
“Vòng tay qua cổ, như tối qua.”
Có bao giờ anh để ai ngồi lên đùi mình không? Trong ký ức là chưa. Đã yêu chiều đến thế này thì phải tự biết làm nũng mà ôm lấy chứ, phải dạy từng li từng tí thật phiền phức. Phải rồi, nếu thằng nhóc mà lộ vẻ từng trải thì cũng chẳng dễ chịu gì.
Đứa trẻ như con robot hỏng hóc, loạng choạng đưa tay ra, vòng qua sau gáy một cách kỳ cục. Hồi tối qua, cậu còn đong đưa trên cổ anh như con khỉ con, ra vẻ nhất quyết không buông. Bỗng nhiên nổi hứng trêu, anh cố tình thọc tay vào trong áo cậu.
“Ư, ức!”
“Phải ngồi yên.”
Anh dỗ bằng giọng thờ ơ. Thực chất là mệnh lệnh. Đứa trẻ dù run rẩy, nhưng chỉ mỗi điều này là cậu hiểu ngay, ngoan ngoãn tiếp nhận bàn tay.
Bàn tay vuốt lên vùng bụng khô ráo, chạm vào núm vú nhỏ xíu nhô ra. Anhcố tình dùng ngón tay búng nhẹ, hành hạ cậu một cách tùy tiện.
Nắm lấy thứ vừa dựng lên, anh bóp nhẹ với lực vừa phải. Chỉ vặn nhẹ thôi, nhưng đứa trẻ đã rên “hư ư ư ức”, co rúm người lại.
Muốn nhìn lại cảnh cậu ngậm vạt áo khóc ướt đẫm như hôm qua. Nhấc vạt áo lên, nhét vào giữa môi, cậu tinh ý hé môi ra ngoạm lấy.
Ngực và bụng trắng lộ ra. Dường như lực bóp nắm mạnh đến nỗi, những dấu vết hôm qua vẫn còn rõ trên eo và quanh núm vú.
Cảnh đẹp. In-beom cười khẽ, dùng hai tay nắm lấy núm vú. Với áp lực nhẹ nhàng, anh xoay tròn những cái nhú đã dựng lên đầy gợi cảm. Đôi môi đang ngậm vạt áo run lên bần bật.
“Hư, ư, ưng…”
Cơ thể mảnh mai bị hành hạ bao nhiêu thì trên đùi càng vặn vẹo eo bấy nhiêu.
In-beom không vội rút dương vật ra nhét vào, thay vào đó, anh kiên trì dùng ngón tay hành hạ ngực cậu. Bởi vì anh muốn tiếp tục nhìn thấy khuôn mặt cậu đỏ bừng như sắp nổ tung, nhưng vẫn không dám nhả vạt áo ra, chỉ biết nhìn anh với ánh mắt van xin khẩn thiết.
“Ư, hư…”
Những tiếng rên ngọt ngào rỉ ra từ kẽ môi đang ngậm vạt áo. Cậu cũng ú ớ những tiếng như “giám đốc”.
“Cái thứ có dương vật này mà rên lên những tiếng dâm dục thế này thì được sao.”
0 Bình luận