Chương 28
bởi Chung SeikerNgười phụ nữ tinh ý tiến lại, quỳ xuống. Cô ta nhẹ nhàng vuốt lên đùi cứng như đá, ngước nhìn In-beom.
“Em phục vụ ngài từ đây nhé?”
In-beom cúp máy điện thoại vẫn đang kết nối, không trả lời, ngậm điếu thuốc vào miệng.
Nhìn người phụ nữ quỳ gối, anh tự nhiên nhớ đến đứa nhóc chui vào dưới chân mình, nũng nịu xin kẹo. Đứa trẻ ngốc nghếch chẳng biết gì về sự làm nũng, nhưng lại mút viên kẹo được cho một cách ngon lành.
‘Nhưng vì với em, ngài lại rất dịu dàng, đối xử tốt… nên em nhất định muốn cảm ơn ngài…’
Dịu dàng. Câu nói đó đủ khiến con chó đi qua cũng phải bật cười.
In-beom không tự chủ được, nở nụ cười nhẹ. Thật buồn cười khi trước mặt có một người phụ nữ đúng gu như thế này mà lại nghĩ đến con chó con dơ dáy kia. Và cả bản thân mình đang cương cứng vì con chó con đó.
Anh phà ra một hơi khói thuốc dài. Đột nhiên, tâm trạng thay đổi một chút. Lấy ví ra, anh nhặt một số tiền kha khá và đưa cho người phụ nữ.
“Ra ngoài đi.”
“Giám đốc, em… có điều gì không vừa ý ngài ạ?”
Người phụ nữ hỏi với vẻ mặt sợ hãi. Với cô ta, nỗi sợ không hoàn thành tốt công việc còn lớn hơn lòng tự trọng.
In-beom phà khói, dùng một tay nắm lấy cổ tay người phụ nữ và kéo đứng dậy.
“Rồi em cứ báo là ta đã thư giãn rồi, đi đi.”
“…Vâng. Chúc giám đốc nghỉ ngơi thoải mái.”
Dường như biết không thể hỏi lại lần thứ hai, người phụ nữ nhanh chóng từ bỏ. Cung kính nhận tiền, cô ta nhanh chóng rời khỏi phòng.
In-beom dùng bàn tay thô ráp chà xát mặt. Anhvuốt mái tóc chưa khô hẳn, liếm môi bằng lưỡi.
Việc cho người phụ nữ về không phải là chuyện hiếm. In-beom có gu khắt khe, và những thứ thường bị đẩy vào phòng anh đều xuất phát từ thiện ý, nên cũng chẳng có nghĩa vụ phải chấp nhận tất cả.
Thế nhưng, hôm nay ngay cả bản thân anh cũng khó lý giải lý do hành động của mình. Không phải chỉ đơn giản là không hứng thú. Không phải vì cô ta lệch gu một chút. Cũng không phải vì muốn nghỉ ngơi một mình yên tĩnh. Đó không phải lý do anh cho cô ta về.
Kỳ lạ thay, bộ ngực đầy đặn lộ ra qua chiếc váy đen khiến anh thấy khó chịu. Lần đầu tiên xảy ra chuyện này.
Có vẻ như nếu không phải bộ ngực phẳng lì mà anh đã chạm vào hôm qua, thì hứng thú sẽ nguội đi. Hình ảnh bộ ngực nhỏ xíu, chỉ có mỗi cái núm vú thảm hại, chẳng có gì để nắm, cứ hiện lên trong đầu.
Đó phải là đôi môi giống chó con đang nhồm nhoàm ăn kẹo, chứ không phải đôi môi được tô son đỏ mịn màng.
Đó phải là đứa nhóc cứng đờ từ gốc lưỡi, không biết làm sao và đông cứng trong vòng tay anh, chứ không phải kẻ sẽ khéo léo đan lưỡi khi anh thọc vào.
“Chết tiệt, cái quái gì thế…”
Ngay cả anhcũng thấy tình huống này thật vô lý. Trong chốc lát nghĩ đến việc bảo tìm một thằng đàn anh phẳng lì, nhưng rồi cũng chán nên thôi. Dù có mang ai khác đến quỳ trước mặt, nếu không phải đứa nhóc dơ dáy đó thì có lẽ cũng chẳng hứng thú mấy.
Vì thằng nhóc mà đến tận đây, suýt nữa thì phải sống khắc khổ một cách không đáng có. In-beom cắn răng chửi thề như một tiếng thở dài, nhấc điện thoại lên.
“Dời lịch ăn tối với mấy ông già ngày mai lên sớm hai tiếng. Và hủy chuyến bay sáng ngày kia, đổi sang tối mai.”
***
Amin tỉnh dậy với tâm trạng rối bời.
Đêm trước không ngủ được, tưởng đêm nay sẽ ngủ say như chết. Vậy mà đêm qua cũng trằn trọc.
Phải chăng vì nỗi lo âu còn nặng nề hơn hôm trước, đè nặng lên tâm trí?
Hôm qua, giám đốc đột ngột im lặng cúp máy khi đang nói chuyện với cậu. Dù đã trả lại điện thoại cho thư ký, không hiểu sao Amin vẫn chỉ có thể ngồi ngây người một hồi lâu.
*’Chào giám đốc. Em sẽ phục vụ ngài thoải mái ạ.’*
*’Em phục vụ ngài từ đây nhé?’*
Giọng nói ngọt ngào vọng từ đầu dây bên kia cứ lặp đi lặp lại bên tai.
Có lẽ… giám đốc đã quan hệ với người phụ nữ nói những lời đó tối qua.
Cậu không muốn tưởng tượng những việc xảy ra sau đó, nhưng hình ảnh những hành động giám đốc và người phụ nữ có thể đã làm cứ hiện lên trước mắt.
Liệu giám đốc có trao những nụ hôn như với cậu cho cô ta không? Có lẽ anh ấy cũng nắm mặt, hôn một cách thô bạo như hôm qua, rồi cho tay vào trong áo… sờ soạng khắp nơi. Chắc là vậy.
Dù vẻ mặt đáng sợ, nhưng anh ta có khuôn mặt rất ưa nhìn. Đôi lông mày đậm và đôi mắt sâu thẳm, tối đen trông như diễn viên. Đường hàm sắc nét, sống mũi cao thẳng và làn da rám nắng đẹp đẽ khiến anh ta trông như một mỹ nam điển hình.
Còn cơ thể thì sao? Dù đã tiếp xúc nhiều lần, nhưng khác với cơ thể mềm mại của cậu, toàn thân anh ấy cứng như đá.
Vừa đẹp trai, vừa có thân hình tốt, chắc người phụ nữ kia cũng đáp ứng tích cực hơn. Khác với cậu hoàn toàn sợ hãi, không làm được gì, chỉ run rẩy, cô ta hẳn đã đối xử với giám đốc một cách nũng nịu và dịu dàng.
Những hành vi mà chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến cơ thể cậu cứng đờ, chân run, thì cô ta hẳn đã thực hiện một cách tự nhiên, làm hài lòng giám đốc…
Nghĩ vậy, Amin trở nên vô cùng chán nản.
Bản thân cậu đâu dám so sánh với người phụ nữ đó. Chỉ là, cậu sợ tâm trạng của giám đốc khi trở về sau một đêm thỏa mãn như vậy.
Đúng lúc đó, trong mắt giám đốc, một kẻ vô dụng chẳng biết làm gì như cậu sẽ chỉ là đứa trẻ chỉ biết ăn hết cơm.
Với tâm trạng u uất, Amin đi rửa mặt và đánh răng. Hôm qua cuối cùng cậu cũng không nghe được giám đốc nói khi nào về. Không biết khi nào anh ấy đến, nên cậu phải chăm chỉ hoàn thành công việc của mình.
Vốn dĩ anh ấy đã chán cậu rồi, nếu ngay sau khi xuống máy bay lại thấy bộ dạng lôi thôi của cậu thì chắc càng chán ghét hơn. Vì vậy, Amin cố gắng hết sức rửa mặt sạch sẽ và vuốt mái tóc rối.
Cậu lục trong túi shopping giám đốc cho, lấy ra bộ quần áo đẹp nhất để mặc. So với vài ngày trước mặc bộ đồ cũ kỹ, bốc mùi, thì bây giờ trông đỡ hơn nhiều.
“…May mà ít nhất quần áo cũng đẹp.”
Amin lẩm bẩm với vẻ mặt ủ rũ. Dù trước đây thấy áp lực vì giá cả, nhưng giờ đây thấy may mà vẫn còn những bộ quần áo này.
Cậu lếch thếch đi lại, ngồi xuống trước sofa. Trong lúc đó, bữa ăn vẫn được mang đến đầy đủ. Amin lại cúi người nhiều lần cảm ơn khi nhận bữa ăn từ thư ký.
Bữa sáng hôm nay là món cơm canh giá đỗ ngon lành. Cậu cẩn thận ăn để nước canh không văng lên bộ quần áo đẹp. Dọn dẹp sạch sẽ, lau dọn bàn.
Làm xong mọi thứ, đánh răng cẩn thận, rồi lại ngồi xuống chỗ cũ. Giờ chỉ còn vài mảnh xếp hình nữa thôi. Trước khi nói chuyện điện thoại với giám đốc hôm qua, cậu đã từng hơi háo hức. Đó là bộ xếp hình giám đốc cho cậu, nếu hoàn thành trước khi anh về, biết đâu anh sẽ hài lòng một chút.
Dù chẳng dám mong treo lên trong văn phòng, nhưng cậu thầm hy vọng ít nhất khi nhìn thấy bộ xếp hình hoàn thành, anh sẽ cười khẽ như mọi khi.
Giờ nghĩ lại, thấy bản thân hồi hộp vì một thứ như vậy thật ngốc nghếch. Chỉ là ghép xong bộ xếp hình này thôi mà có gì to tát? Làm sao giám đốc có thể vui vì chuyện đó chứ.
“Ngốc thật…”
Một tiếng thở dài tự nhiên thoát ra từ miệng. Nghe chính lời mình nói, cậu càng thấy nản lòng.
*’Dù sao thì cũng phải làm việc được giao.’*
Với vẻ mặt u sầu, Amin kiên nhẫn ghép những mảnh xếp hình. Những chỗ trống đang dần được lấp đầy một cách chậm rãi nhưng đều đặn. Vì đây là thứ duy nhất cậu có thể dồn tâm trí vào, nên Amin cố tình tập trung hơn để ghép hình.
Sau một hồi như vậy, cơ thể trở nên rất mệt mỏi. Nhẹ nhàng xoay cổ và eo, rồi muốn đi bộ một chút dù chỉ trong hành lang, cậu lén ra khỏi phòng giám đốc.
Kể từ sau ngày được phép tắm, không ai ngăn cấm việc đi lại trong hành lang của tầng này, nên cậu nghĩ mức độ này cũng ổn thôi.
Đi đến tận phòng tắm ở cuối hành lang, rồi lại từ từ đi bộ về phía phòng giám đốc. Đang định quay người lại đi về phòng tắm, thì cửa thang máy mở ra, một khuôn mặt quen thuộc bước ra.
“Ồ, thằng nhóc!”
“Anh Hyun-soo ạ!”
Amin reo lên vui mừng. Có vẻ anh Hyun-soo cũng ngạc nhiên không kém. Anh ta tròn mắt nhìn, chỉ tay về phía Amin.
“Này, chuyện gì vậy? Mày ở đây à, Lee Amin?”
May là văn phòng thư ký chưa mở, trong hành lang chỉ có hai người. Dù vậy, Hyun-soo vẫn lén hạ giọng.
“Vâng. Em sống ở đây… ạ. Anh có khỏe không ạ?”
“Tao thì khỏe chứ. Không, đúng lúc mọi người đang tò mò vì mày đột nhiên biến mất. Đến cơ sở mại dâm tìm thì bảo không có mày ở đó.”
Khuôn mặt Hyun-soo vừa cười vui vẻ bỗng nhiên nhăn lại.
“Nhưng mà, nghe nói thằng chó đẻ Park Sang-cheol định ăn thịt mày hả? Thằng khốn điên.”
Hyun-soo trừng mắt, không kiêng nể gì mà chửi thề. Amin, người chỉ thấy anh ta được tôn trọng với câu “Anh, anh” trong văn phòng, hơi ngạc nhiên, ngây người nhìn anh ta.
“Sao… anh… biết chuyện đó ạ?”
“Thằng đó mặt bị xé toạc quay về, tính ông quản lý thế nào chứ? Có hỏi là thằng nào, Park Sang-cheol cũng cắn răng không nói, trong lúc đó nghe nói dạo này cứ lẻn vào văn phòng một mình. Thấy lạ nên tra lại camera, chết tiệt… Ai ngờ được nó bắt nạt mày thế, rồi sau lưng lại làm chuyện như vậy.”
Hyun-soo vừa lải nhải, lần này cúi người xuống, thì thầm chỉ đủ cho Amin nghe.
“Nhưng mà, dù chỉ xem qua camera thôi cũng thấy giám đốc đáng sợ thật đấy? Là tao thì chắc đái ra quần tại chỗ rồi.”
“……”
“Thằng đó lén vào văn phòng thường xuyên, rút tiền như chuột, nên dạo này Park Sang-cheol cũng chẳng được coi là người trong văn phòng nữa.”
Amin im lặng lắng nghe, chỉ lắc lắc đầu. Nghĩ lại thì cậu đã hoàn toàn quên sự tồn tại của Sang-cheol.
Chỉ vài ngày trước thôi, chỉ cần nghe tên Sang-cheol là đã thấy sợ không chịu nổi, thấy bóng của hắn là người run bần bật. Thật kỳ lạ khi nghe Hyun-soo kể về hắn mà chẳng thấy cảm xúc gì. Có lẽ vì bản thân sự tồn tại đang hoàn toàn khống chế cậu ở nơi này đã quá sức chịu đựng.
Hyun-soo áp sát mặt lại gần, hỏi với giọng điệu bí mật hơn.
“Này, thằng nhóc. Nhưng mà mày có phải… với giám đốc, cái đó… chuyện như vậy không?”
0 Bình luận