Chương 45: H+
bởi Chung SeikerDáng vẻ ngoan ngoãn, vừa vặn khẩu vị của anh như thế này thật đáng yêu, khiến anh phát ra những tiếng nhóp nhép mà quấn lấy lưỡi.
Chụp, chụp… Âm thanh mút bẩn thỉu vang bên tai. Vừa mân mê vành tai và dái tai ngày càng đỏ ửng của đứa nhỏ, vừa dùng chiếc lưỡi cứng rắn cào mạnh lên vòm miệng.
Nắm lấy chiếc xương chậu nhỏ xíu, cọ xát phần dưới một cách nhớp nháp, đôi chân mảnh khảnh từ từ dang rộng sang hai bên. Cái dáng vẻ đó khiến anh bực mình, liền giơ tay đánh mạnh vào mông nó.
“Nhóc là cái thứ gì mà dám trước mặt đàn ông tự ý dang chân thế hả?”
“A…!”
“Nhóc cũng dễ dàng dang chân cho thằng khác như thế này à?”
Vừa thốt ra lời cay nghiệt, nó liền cắn chặt môi, nguầy nguậy lắc đầu. Đôi lông mày mảnh xệ xuống, đôi môi run rẩy, trông càng khiến anh thêm bực mình.
Đúng là thằng nhóc. Cái ánh mắt vừa lo lắng, vừa khẩn thiết, như sợ lỡ lòng anh, thật gợi cảm.
“Không, không phải đâu. Chưa bao giờ có chuyện đó… với bất cứ ai.”
“Vậy thì sao lại dang chân dâm dục thế hả? Cái thằng có cặc chỉ cần cọ xát một tí là sướng thế à?”
“Không, không phải. Tuyệt đối không phải thế… Đàn ông khác… em sợ. Không, không phải thế…”
Anh muốn túm tóc nó, xô nó xuống và đòi hỏi câu trả lời ngay lập tức. Ham muốn nặng nề và u ám đã lâu không trỗi dậy, thật xa lạ.
“Vì là giám đốc… Vì ngửi thấy mùi giám đốc, con thấy an tâm… nên tự nhiên…”
Giọng nói rụt rè, đôi mắt tràn ngập nhiệt huyết, dương vật của anh cứng đến mức đau.
Thằng nhóc không hề biết rằng kẻ đang đè bẹp nó lúc này mới là thứ vô lương tâm và trơ trẽn nhất, trông thật đáng yêu.
“Thế à?”
In-beom nheo mắt với vẻ khoan dung.
“Vậy nên mới dang chân dâm dục thế này. Vì ngửi thấy mùi chú, thấy an tâm.”
“…Vâng…”
Chỉ một câu nói ngọt ngào buông ra, khuôn mặt nó đã sáng bừng. Cái dáng vẻ vội vàng gật đầu khiến In-beom dịu dàng đặt lên trán nó một nụ hôn.
“Vậy chú phải ôm em bé chứ.”
In-beom hạ mắt xuống. Ánh mắt từ từ lướt dần xuống gương mặt nó. Cái trán tròn, đôi mắt chẳng thể che giấu cảm xúc, những sợi lông mi, đôi má ửng đỏ, và đôi môi run rẩy như đôi cánh bướm bị xé rách. Tất cả, từng khoảnh khắc, đều đang kích thích anh.
“Nhóc nói mùi chú dễ chịu. Ngửi thấy thì an tâm.”
“Vâng… đúng vậy.”
Nó gật đầu lia lịa. Sợ bị bỏ rơi đến vậy sao? Cũng phải, việc bị tống xuống cơ sở mại dâm chắc chắn đáng sợ đến mức tè ra quần. Lại từng bị lũ đàn ông làm mấy trò bẩn thỉu, nên càng thêm phần.
Dù biết điều đó, lòng anh vẫn thoáng chút gợn.
Một sự thôi thúc bất chợt nảy lên. Muốn đứa nhỏ này sợ sự vắng mặt của anh hơn cả việc lăn lóc trong bùn. Muốn thấy nó run rẩy vì nhớ nhung một hơi hương của anh, chứ không phải vì sợ bị tống xuống cơ sở mại dâm.
“Vậy thì phải nũng nịu đẹp mà xin ôm chứ.”
Ánh mắt chứa nụ cười đậm chăm chú nhìn nó.
“Ôm, ôm em đi…”
Đôi môi đáng yêu vừa thốt ra những lời đó, bỗng mím chặt. Nó cúi mắt, không dám nhìn thẳng, ấp úng.
Thay vào đó, nó thận trọng đưa tay vòng qua cổ In-beom. Nhìn đứa nhỏ đã quen với những cử chỉ đáng yêu này, In-beom vui vẻ cúi người, đè lên cơ thể nó.
***
Cốp, cảm nhận sức nặng đè lên chân, Amin nhanh chóng kéo ý thức vừa buông lỏng trở lại.
Mở mắt mơ màng, tầm nhìn tối đen. Bởi vì anh ta như hòa vào bóng tối đang từ trên cao phủ bóng đen lên toàn bộ.
‘Ờ…?Anh về rồi ạ, giám đốc.’
Mãi lúc đó, cậu mới nhận ra mình đã làm gì.
Chỉ định chợp mắt một lát thôi. Rõ ràng định sẽ treo áo lại chỗ cũ trước khi giám đốc về.
Lúc đó, vừa nghĩ nếu tự ý đắp áo thì sao, vừa an ủi rằng lần trước anh ta cũng đắp cho, chắc sẽ không mắng.
Nhưng anh ta đã phá vỡ dự đoán của Amin, mắng cậu. Câu nói “Nhóctưởng mình là ai” khiến Amin thót tim. Không thể nào, tuyệt đối không phải thế, cậu lắc đầu nguầy nguậy.
Trước mặt giám đốc vẫn chưa có dấu hiệu nguôi giận, cuối cùng cậu đã thú nhận xấu hổ rằng mình thích mùi của giám đốc. Thế là giám đốc không còn giận nữa, và trao cho cậu nụ hôn.
Trên người anh ta có mùi rượu nồng. Cũng có mùi thuốc lá đậm. Pha lẫn với mùi nước hoa và gió trời, nồng độ đặc quánh đến nỗi chỉ ngửi thôi cũng như say.
“Ứ, ư ụp…”
Lúc nào không hay, cơ thể đã bị đè xuống giường. Bắp đùi cứng như đá của anh ta không thương tiếc luồn vào giữa hai chân. Tự nhiên, chân dang rộng, tay vòng qua cổ anh ta.
Thật khó để đón nhận chiếc lưỡi đang trút xuống một cách điên cuồng. Amin thở hổn hển, đôi mắt lờ đờ đón nhận nụ hôn của anh ta.
Chiếc lưỡi quấn quýt như vốn dĩ là một, không có dấu hiệu rời ra. Đôi tay yếu ớt vòng qua cổ anh ta đang xáo trộn cậu run rẩy, yếu ớt thảm hại.
“Ư, hừ ức…”
“Im.”
Vô thức, chân cậu giãy giụa, định đẩy anh ta ra, nhưng giọng nói trầm thấp ngay lập tức ngăn cậu lại. Chỉ một mệnh lệnh ngắn gọn, cơ thể Amin đông cứng tại chỗ.
Chiếc áo len đang mặc bị xốc lên. Bàn tay to lớn luồn vào trong áo. Anh ta không chút do dự, vừa nắm lấy thịt ngực, vừa dùng đầu ngón trỏ cào mạnh lên núm vú.
“A, a!”
Một tiếng kêu the thé bật ra từ miệng Amin. Bụng dưới co thắt, run rẩy.
Đầu ngón tay thô ráp dâm đãng mân mê phần nhô lên. Mỗi khi những ngón tay có vết chai sần cọ xát vào lớp thịt mỏng manh, môi Amin lại run rẩy, thốt ra tiếng rên.
Chiếc lưỡi to lớn, cứng như dương vật, đâm sâu vào miệng, tùy ý xáo trộn. Nó xâm chiếm lớp niêm mạc mềm mại, mỏng manh như làn da, dùng đầu lưỡi cọ xát không chút áy náy.
Bị cuốn theo động tác mút mạnh của anh ta, Amin không nuốt nổi nước bọt, chỉ biết vùng vẫy. Nước bọt đã chảy dài xuống cằm.
“Giám, đốc, haa, giám đốc…”
Giờ đây, trước mắt như mờ đi. Với đôi tay run bần bật, Amin đẩy lồng ngực anh ta, người vẫn không ngừng hôn và dồn ép. Vì nghẹt thở đến tận cổ, bản năng đưa tay ra. Amin thở gấp, ngước nhìn anh ta với ánh mắt van xin.
“Chậm, chậm một chút… Em nghẹt thở…”
“Nhóc đã xin ôm. Chú đang chiều lòng nhóc đấy, không chịu được à?”
Lời trách nhẹ pha chút giọng đùa, nhưng Amin không nhận ra vì thiếu oxy khiến đầu óc trở nên hỗn loạn.
Mắt lờ đờ, Amin cắn môi, rồi lại đưa tay vòng qua cổ giám đốc. Hơi ấm như lửa của anh ta lại lan tỏa trên cổ tay cậu.
Hình như có tiếng cười khẽ. Amin tưởng sẽ lại phải đón nhận cơn bão nụ hôn, nhưng anh ta không hôn nữa.
Thay vào đó, anh ta xốc áo Amin lên, áp đôi môi nóng hổi lên lồng ngực để lộ ra. Ngay sau đó, núm vú bị hút vào môi anh ta. Cảm giác tê dại khiến Amin thở hổn hển, vặn vẹo eo.
“A, hừ ức!”
Đã cảm thấy từ trước… giám đốc thực sự rất thích mút ngực mình. Vô tình nghĩ vậy, Amin đỏ bừng tai.
Cái ngực vô dụng, phẳng lì, chẳng có gì để sờ, tại sao anh ta lại bám lấy như thế…
Bàn tay và động tác cắn mút của anh ta vẫn không hề nương tay như mọi khi. Anh ta lao vào liếm, mút, cắn núm vú một cách tham lam, như thể không biết xấu hổ là gì. Tất cả những cảm xúc đó đều là phần của Amin. Amin không biết làm sao, vừa bịt miệng, vừa vặn vẹo eo.
“A, ư ức… hừ.”
“Ai dạy nhóc nhịn rên hả?”
“A, hư hức, a, không ạ, aaa!”
Giật mình vì giọng nói lạnh lùng, vừa bỏ tay ra khỏi miệng, những âm thanh xấu hổ đã tuôn ra. Xấu hổ đến nóng cả tai.
“Nhưng mà, sao lại nhịn?”
Lẫn vào giọng nói trầm thấp là những tiếng ướt át của việc mút thịt.
“Con, không… làm tốt. Hư hức… a, con sẽ không nhịn nữa.”
“Ừ, phải thế chứ.”
Amin ngửa đầu, hốt hoảng van xin. Giọng nói thảm thiết, nhưng đã ướt đẫm hơi nóng hơn là sợ hãi.
Hài lòng, anh ta lại áp môi vào núm vú. Ngậm đầy miệng thịt đang nắm trong tay, mút chùn chụt. Mỗi lần dùng lực, hút chặt như bám, một cơn đau âm ỉ lại bùng lên từ đầu dây thần kinh.
Anh ta dùng răng nhai nhẹ quầng vú. Cái nhú đang dựng cứng bị lăn qua lăn lại trong miệng nóng. Không thể chịu nổi cảm giác này, Amin rên rỉ, run rẩy.
“Mới chỉ bú tí thôi mà cu cũng đã dựng lên thế này rồi.”
Đang ngậm ngực một hồi, anh ta ngẩng đầu, chạm nhẹ vào phía dưới. Amin đang ngực trần, thở hổn hển, co rúm người lại. Quần đã căng đến nỗi chính cậu cũng giật mình.
“Đồ dâm. Chú chép miệng mút tí mà nhóc sướng thế à?”
“Hư, ư ức…”
Không thể trả lời. Từng từ từ miệng anh ta đều là những thứ không thể chịu nổi, toàn là xấu hổ. Vừa vặn vẹo chân, vừa lắc đầu, trên ngực Amin bỗng vang lên tiếng cười khẽ, cùng hơi thở phả nhẹ.
“Hay để chú sờ cả chỗ này nhé?”
“Giám, đốc…”
Bàn tay anh ta nhớp nháp lướt trên quần. Mỗi lần bàn tay nóng và cứng trêu đùa hạ bộ, trước mắt lại choáng váng.
Hức, những tiếng kêu kỳ lạ tự ý tuôn ra. Đang khơi gợi tiếng rên, anh ta dừng tay, hỏi Amin.
“Em bé nói đi. Sợ hay sướng?”
0 Bình luận