Các chương
-
"Xin lỗi, xin lỗi các vị." "Dạ, dạ?" "Là thằng bé nhà tôi, do không biết gì về tình hình chính trị đất nước nên mới cư xử thiếu suy nghĩ như vậy." Nghe tiếng gọi "thằng bé nhà tôi", đứa trẻ bỗng chốc nở nụ cười tươi rói như hoa nở mùa xuân. Nó không giấu nổi sự rạng rỡ, phấn khích, chạy lên phía trước và líu lo. "Mẫu...! À không, phụ, phụ thân! Con thực sự có thể gọi người…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"Hôm nay ngươi học được những gì?" Trước khi dùng bữa, Hoàng đế nhấp một ngụm trà rồi đặt chén xuống, cất tiếng hỏi. San-san đang nhai một miệng đầy bún vội vàng nuốt ực xuống. "……Dạ, ừm……" "Ngươi không nghe giảng đàng hoàng sao?" "Không, không phải đâu ạ!" San-san xua tay liên tục, ra sức phủ nhận như thể có tật giật mình. Hoàng đế nheo mắt nhìn y chằm chằm. Ánh mắt ấy…-
318,4 N • Completed
-
-
A-nok thừa hiểu. Đám cung nhân này, dẫu trước mặt thì ra vẻ lo lắng, sốt sắng, nhưng một khi bước ra khỏi điện, họ sẽ lại tụm năm tụm ba bàn tán những gì. Họ sẽ rỉ tai nhau rằng vị Hoàng hậu vốn dĩ chỉ có Hoàng đế và Nguyên tử làm chỗ dựa, nay lại đứng trước nguy cơ mất trắng tất cả, nên đâm ra hoảng loạn, bất an. Sự thực là, A-nok biết tỏng chuyện Thái y đã lén lút bẩm báo…-
159,9 N • Ongoing
-
-
“Có một cái thánh đường nhỏ nằm trong lãnh địa của ngài ấy. Cứ đi bộ ra phía sau lâu đài một đoạn là thấy ngay. Đó là một nhà thờ nhỏ, mỗi tháng một lần sẽ có linh mục đến làm lễ, lúc đó mọi người sẽ tập trung lại để cầu nguyện. Ngoài những lúc đó ra thì chủ yếu chỉ có ngài Bá tước lui tới thôi. Cứ cách một hai ngày chúng ta lại vào đó dọn dẹp hoặc bổ sung đồ dùng cần…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Thứ rượu mà Dang Ran-yeong đang uống khá nặng, dù Cheong-ra chẳng biết tên nó là gì. Có lẽ vì đã ngà ngà say, hoặc do sự hiện diện của nam nhân đã nhiều lần khuất phục y, nên Cheong-ra bắt đầu buông lỏng cảnh giác và nói nhiều hơn. "Ta không hề cam tâm tình nguyện với hoàn cảnh hiện tại, nhưng cũng chẳng sao. Đường thiếu gia đối với ta cũng chỉ là bèo dạt mây trôi thôi. Nó giống như một…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Nếu hương thơm có hình hài, có lẽ nó sẽ mềm mại và trắng muốt như chiếc áo lót sơ sinh của trẻ nhỏ. A-nok thầm nghĩ khi cúi xuống nhìn sinh linh bé bỏng vừa mới he hé đôi mắt trong vòng tay mình. Đôi má đứa trẻ phúng phính, trắng hồng rạng rỡ. Vuốt ve mái tóc tơ mềm mại tựa bồ công anh, A-nok nở một nụ cười hiền hậu. Thấy phụ thân cười, đứa bé cũng toe toét cười theo, đôi mắt híp…-
159,9 N • Ongoing
-
-
San-san đợi mãi, đợi mãi, sốt ruột ngước mắt lên nhìn, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Hoàng đế đang nhìn y chằm chằm. Chính lúc đó, Hoàng đế bật ra một tiếng cười nhạt. "Ngươi là một yêm nhân, thì lấy vợ lấy con nỗi gì?" "Ơ? S-sao ngài lại biết ạ?" Có vẻ như y đã quên bẵng chuyện mình vừa tồng ngồng không mảnh vải che thân đêm qua. Nhưng dù có nhớ đi chăng nữa, thì chuyện đã từng…-
318,4 N • Completed
-
-
"Ch, chuyện này là sao." Bước ra khỏi Băng Cung Điện, Wi Yeon-gang không thốt nên lời trước đống báu vật và vàng thỏi chất đống trên mặt đất. Những kẻ vây quanh cỗ xe chở tài vật đều bịt mặt, tự xưng là tiêu sư, nhưng từ họ tỏa ra luồng khí thế áp đảo mà tiêu sư bình thường không thể nào có được. Thậm chí tên tiêu cục còn là Bổ Băng Tiêu Cục (Tiêu cục bắt băng). Chưa từng nghe…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Vì vội vàng ra ngoài vì tiếng ồn ào, cậu đã tùy tiện đặt nó xuống. Chẳng phải chỗ để là tủ đầu giường sao? Đang hồi tưởng lại tình huống lúc đó, suy nghĩ của Hae-jin không thể tránh khỏi hướng về một nơi. Chẳng lẽ người hầu lại động vào đồ của mình? Vừa nghĩ vậy, cậu đã buồn bã cúi mặt. Nếu nghĩ rằng những người đã tỏ ra quan tâm đến mình ban ngày lại lấy trộm, thì…-
111,1 N • Ongoing
-
-
"...." Tôi thở dài thườn thượt. Hắn còn định gặng hỏi nhai đi nhai lại cái câu hỏi vớ vẩn này đến bao giờ nữa đây? Để dập tắt ngăn chặn hắn tiếp tục lải nhải làm phiền, tôi thò ngón tay ra chọc chọc ấn mạnh một cú thật mạnh vào lồng ngực vạm vỡ của hắn, và dõng dạc đáp lời một cách vô cùng kiên định chắc nịch, "Chu Gi-oh Chu Gi-oh. Sếp Đại ca lớn Chu. Kẻ nắm quyền sinh sát…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 29 30 31 … 102 Tiếp