Các chương
-
Đoàn người khởi hành từ Bạch Gia phủ hướng về Thượng Kinh trông khá gọn nhẹ, đơn sơ. So với bảy năm trước, điểm khác biệt duy nhất có lẽ là sự góp mặt của Han-wol. Chỗ của hồi môn mang theo mang tiếng là sính lễ, nhưng thực chất nếu đem so với những món đồ quý giá ở Minh vương phủ thì chẳng bõ bèn gì. Dẫu vậy, A-nok cũng không lấy cớ đó mà chối từ thiện ý của họ. Chí ít thì…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"Thống Thống, ta đã tính đến nước hồ Dao vì đạt trạng thái cân bằng với Xích Huyết Kim Đan mà biến thành thứ nước mang tính chí âm, vậy mà lại chẳng ngờ tới việc Lâm An Sinh vì hấp thụ Xích Huyết Kim Đan mà dần dần biến đổi thành thể chất chí âm." Trong khi Tô Cẩn Lương còn đang đứng đây vò đầu bứt tai tự trách sự sơ suất của bản thân, thì hệ thống ở đầu dây bên kia lại vừa…-
45,1 N • Ongoing
-
-
Trông giống như một bức tranh màu nước nhạt nhòa, gần như không có sắc độ vậy. Cậu cũng thế. Hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, ánh mắt của Ko Yo-han lại một lần nữa thu trọn hình ảnh Lee Shin-woo. Một đứa trẻ dù tài năng có hơi kém cỏi nhưng luôn nỗ lực và chăm chỉ, đó là lời nhận xét của giáo viên phụ trách về Lee Shin-woo. Đối với Ko Yo-han, Lee Shin-woo cũng chỉ là một thành viên cùng…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Câu lạc bộ quần vợt là một trong những hội nhóm địa phương mà Kang Tae-eon tham gia. Dù chỉ là một hội nhóm vớ vẩn, nơi thỉnh thoảng bọn họ lại đặt ra những vụ cá cược nhảm nhí để thắt chặt tình giao hữu, nhưng Kang Tae-eon vẫn hòa nhập khá nhiệt tình xen lẫn chút hời hợt. Nhân dịp sắp bước sang tuổi trưởng thành, lần này một vụ cá cược khá lớn đã được đưa ra. Vài ba chiếc du…-
165,0 N • Ongoing
-
-
Đó là chuyện xảy ra lúc y cưỡi ngựa dạo chơi trong ngự uyển, rướn người định hái nhành hoa dạ hợp thì mất thăng bằng ngã ngựa. Nhớ lại chuyện ngày hôm đó, Ki-jun khẽ nhíu mày. Vốn dĩ Hae-eon có thể trạng yếu ớt, không thể vận động mạnh, hắn cứ nghĩ thi thoảng để y cưỡi ngựa đi dạo một chút chắc chẳng sao, ai ngờ rốt cuộc lại xảy ra tai nạn lớn. Nghi ngờ có uẩn khúc, hắn đã…-
77,3 N • Ongoing
-
-
Giọng nói của Hoàng đế trầm hẳn xuống, nhuốm màu nhục dục cao trào khi buông lời đe dọa San-san. Cơ thể gầy guộc run rẩy giữa hai đùi hắn trông vừa đáng thương, vừa tội nghiệp, nhưng đồng thời cũng đáng yêu đến kỳ lạ. Chẳng hiểu hôm nay lồng ngực hắn đã bao lần nhức nhối thứ cảm giác này. Chính thứ sinh vật nhỏ bé này cứ liên tục khiến hắn như vậy. Hoàng đế lại phủ môi xuống…-
153,2 N • Ongoing
-
-
“Được rồi, Bliss đã cố gắng rất nhiều. Vất vả cho con rồi. Giờ thì Daddy sẽ xếp đồ vào balo giúp con, còn Bliss thì tập cách chào hỏi nhé, chịu không?” “Cách chào hỏi ạ? Thế này á?” Bliss bật dậy rồi loạng choạng khuỵu một bên gối xuống. Chẳng cần hỏi cũng thừa biết thằng bé học cái kiểu chào đó ở đâu ra. Chắc chắn là bắt chước mấy cảnh trong mấy bộ phim truyền hình mà…-
154,3 N • Ongoing
-
-
“Tôi biết mình đẹp trai mà, nên cậu không cần phải nhìn tôi bằng ánh mắt say đắm thế đâu.” “À, tôi nhìn anh không phải vì lý do đó đâu.” “Ý cậu là tôi xấu sao? Đây là lần đầu tiên tôi bị xúc phạm như vậy đấy.” “Không phải thế đâu……” Dẫu trong thâm tâm hiểu rõ mình đang bị trêu chọc, mỗi lần đối mặt với điều đó, cậu vẫn luôn cảm thấy khó xử. Cậu là In…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Chẳng cần nói cũng biết người đó là ai. Kẻ đã cho gọi y rồi ngồi điềm nhiên chờ sẵn trong phòng, ngoài Minh Vương ra thì còn ai vào đây nữa. Bàn tay đang buông thõng bên vạt áo màu xanh nhạt của người nam nhân kia to lớn, những khớp xương ngón tay dài nhô lên rõ rệt, toát lên vẻ thô ráp và hoang dại khó tả. Lần theo bàn tay ấy, ánh mắt A-nok từ từ hướng lên trên. Lớp đan lĩnh bào màu tím…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"Tuyết hạt rơi rồi." Trước khi lên xe, Kang Tae-eon khẽ chạm ngón tay vào thứ cảm giác lạnh buốt vừa lướt qua má và phóng tầm mắt ra xa. Giữa những đám mây xám xịt nặng trĩu, những hạt tuyết tựa như tàn tro bay lả tả một cách vô định. Kang Tae-eon bước lên xe, những hạt tuyết vương trên cổ áo măng tô tan biến không để lại dấu vết. "Đến viện điều dưỡng nhé?" "Phải đến chào một…-
165,0 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 27 28 29 … 32 Tiếp