Các chương
-
Thế nhưng, gác lại mọi chuyện, mỗi khi hít thở, cảm nhận được sự sống vẫn đang tuôn chảy, trái tim Hee Bi-yeon lại đập rộn ràng, một niềm vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng. Dù sao thì, chẳng phải y vẫn còn hy vọng có thể tự tay thay đổi cái tương lai bi thảm kia hay sao. '...Mình đã có được một cơ hội. Cho dù có phải chuyên tâm tu luyện võ học lại từ đầu, thì cũng tuyệt đối không…-
12,0 N • Ongoing
-
-
“Xin chào……” Này! Kim Yoo-shin! Không, In Yoo-shin! Cậu đã làm cái quái gì vậy?! Giữa đêm hôm khuya khoắt, cậu tỉnh giấc và nghe điện thoại, nhưng ở đầu dây bên kia, người gọi lại hét lớn, nên cậu càng trở nên luống cuống hơn. Để xem đó là ai, In Yoo-shin nhìn lại điện thoại của mình một lần nữa, và đó là một người bạn cùng trại trẻ mồ côi với cậu. “Park Seung-gi? Cậu vừa…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Sâu bên trong khu Lý Tả, phần lớn nhà cửa đều thấp bé lụp xụp và tồi tàn, một số nơi thậm chí chỉ còn trơ lại vài mảng tường đổ nát hoang tàn. Những mảng vữa tường bong tróc chất đống làm cho con đường vốn dĩ đã chật hẹp lại càng thêm bẩn thỉu nhếch nhác. Khói bếp mù mịt xám xịt bay lơ lửng trên đỉnh đầu tạo cảm giác vô cùng ngột ngạt và bức bối. Đường đi về phía Nam…-
45,1 N • Ongoing
-
-
“……?” In Yoo-shin nghĩ chắc hẳn mình đã nghe nhầm. Làm sao một kẻ ban đầu còn nung nấu ý định giết cậu lại có thể đề nghị hẹn hò với cậu chứ? Chỉ liếc nhìn cái tên mang vẻ mặt hoang mang tột độ này, Hyeon Gyu-ha lại kẹp cậu lên hông mình. “Bởi vì nếu nán lại đây lâu, quái vật có thể sẽ kéo đến, nên ra ngoài đi rồi chúng ta nói chuyện.” Bước ra khỏi hầm ngục, Hyeon…-
54,4 N • Ongoing
-
-
"……" "Tỉnh mộng đi, thứ tạp chủng như ngươi thì lấy tư cách gì để Tam hoàng tử Đại Thần phải để mắt tới chứ?" Bởi lẽ đó là sự thật rành rành nên lời nói ấy tựa như một lưỡi dao găm thẳng vào tim. Trong miệng đắng ngắt. A-nok u buồn ngước đôi mắt đang cụp xuống lên. Seol Ga-muk hệt như một con chim sâu mỏ nhọn. Hắn không ngừng buông lời dè bỉu, chà đạp A-nok. Nhưng lúc này…-
72,9 N • Ongoing
-
-
Mà thật ra, đó cũng chẳng phải là một lời xin lỗi tử tế gì cho cam. Thâm tâm A-nok vốn chẳng hề muốn chấp nhận cái thái độ xin lỗi cho có lệ này. Nhưng ngẫm lại, bản thân y cũng không muốn xé chuyện này ra to thêm nữa. Vẫn không rời mắt khỏi Seol Ga-muk — kẻ đến giờ vẫn chưa nhận thức được lỗi lầm của mình — A-nok chầm chậm dời ánh nhìn sang Seol Ga-hyo. "Khi lên Thượng Kinh, ta muốn…-
72,9 N • Ongoing
-
-
“Anh có đoán được ý đồ của hệ thống là gì không, Gyu-ha-ssi?” “Câu hỏi của cậu ám chỉ hệ thống có tri giác sao. Nhưng tại sao cậu lại đột ngột hỏi vậy?” “Chà, tôi chỉ không hiểu tại sao nó lại gượng ép một ý tưởng nực cười như vậy—rằng dơi cũng là chuột—rồi ghép đôi một thợ săn vĩ đại như Gyu-ha-ssi với một kẻ như tôi, một người thức tỉnh tầm…-
54,4 N • Ongoing
-
-
“Điều đó không quan trọng đâu. Vì cũng đã 20 năm trôi qua rồi, có lẽ tôi đã quên mất ai từng lo lắng cho mình rồi.” Sau khi thốt ra câu đó, Hyeon Gyu-ha thả In Yoo-shin xuống khỏi xe máy và khẽ vỗ đầu cậu. “Lần tới, với những năng lực khác của Chủ nhân mà chúng ta chưa kiểm tra, chúng ta hãy tiếp tục nhé. Đừng nhồi nhét vào đầu những suy nghĩ vô bổ nữa, lên lầu nghỉ ngơi đi. Sau khi…-
54,4 N • Ongoing
-
-
Chẳng cần nói cũng biết người đó là ai. Kẻ đã cho gọi y rồi ngồi điềm nhiên chờ sẵn trong phòng, ngoài Minh Vương ra thì còn ai vào đây nữa. Bàn tay đang buông thõng bên vạt áo màu xanh nhạt của người nam nhân kia to lớn, những khớp xương ngón tay dài nhô lên rõ rệt, toát lên vẻ thô ráp và hoang dại khó tả. Lần theo bàn tay ấy, ánh mắt A-nok từ từ hướng lên trên. Lớp đan lĩnh bào màu tím…-
72,9 N • Ongoing
-
-
"……Hà." Nơi trần giường Giá Tử(1), tiếng thở trầm thấp, đứt quãng tan đi đầy vô vọng. Trong sảo gian(2), đám thái y túc trực từ sớm đồng loạt quỳ rạp xuống sàn, ai nấy sắc mặt đều tái nhợt. Bởi lẽ, họ linh cảm được rằng giây phút hơi thở mỏng manh kia ngừng lại, cũng là lúc mạng sống của chính mình đi đến hồi kết. Nhưng dù có linh cảm được thì họ cũng chẳng thể làm gì…-
153,2 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 9 10 11 … 32 Tiếp