
Độc tấu cho hai người
“Tôi muốn yêu, và được yêu.”
Karel – một chàng trai bảo thủ, chân thành – trong chuyến du hành tình cờ gặp một người đàn ông.
Đó là Sasya, kẻ bỏ trốn với dáng vẻ tiều tụy đến thảm hại, nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp trời phú.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Karel đã phải lòng người đàn ông ấy, rồi dốc cạn trái tim mình cho một tình cảm vốn chẳng thể được đáp lại…
—
Tám năm sau.
Kẻ từng phải lẩn trốn ấy nay đã trở thành một vũ công khiến cả Paris say mê.
Nhưng bóng sau lưng anh luôn đi kèm với vô số lời đồn:
Rằng anh là kẻ đồng tính.
Rằng anh dùng thuốc phiện trước khi bước lên sân khấu.
Rằng anh hầu hạ trên giường của những nhà quý tộc để đổi lấy sự xa hoa.
Và trong những lời đồn ấy, một số quả thật là sự thật.
Thế nhưng, Sasya cũng từng có một quá khứ được ai đó yêu thương hết mực.
Chỉ là, để đổi lấy thành công, anh đã bỏ rơi người ấy. Và sau chiến tranh, người đó biến mất không một dấu vết.
Cho đến một ngày, vị tình nhân bị lãng quên lại xuất hiện trước mặt anh – trong một dáng hình hoàn toàn khác xưa.
—
“Thì ra những lời đồn là thật.”
Thoạt đầu, Sasya không hiểu hắn muốn nói gì. Nhưng khi ánh mắt kia lần lượt dừng trên đôi môi nứt nẻ, mái tóc rối bời do bị nắm kéo thô bạo, và đầu gối còn vết xanh do cỏ nhuộm, cơn nhục nhã liền ập đến dữ dội.
“Đổi lấy chuyện cùng lên giường với bọn quý tộc kia, cậu thu được điều gì?”
Trong câu hỏi của Ska vang lên sự tò mò thuần khiết. Chính điều đó lại càng khiến Sasya khó lòng chịu đựng.
Thành công, danh dự, tiền bạc, sự nổi tiếng… và cả vị trí vũ công chính. Tất cả đều do tự tay anh giành được. Không phải bằng cách bán thân.
Thế nhưng sau khi đã chứng minh được tài năng của mình như thế này, kế tiếp… rốt cuộc tôi còn muốn đạt được điều gì?
“Không có gì để đạt được cả.”
“Đã không có gì để đạt được, vậy tại sao cậu lại tự nguyện ngậm của đàn ông?” Người đàn ông bước tới chậm rãi. Bước chân dài trong bộ vest chỉn chu, dáng đi uyển chuyển, và cái cách hắn nhìn xuống từ trên cao – tất cả đều giống Karel đến rợn người.
Sasya dằn nén thôi thúc muốn lao vào vòng tay ấy. Nếu anh bật khóc, cầu xin được nghe sự thật, liệu người kia có vì thương hại mà tiết lộ thân phận? Hay chỉ thẳng tay tát vào mặt anh, coi anh như kẻ điên?
“Chẳng lẽ ‘hành vi đó’ mới là mục đích của cậu sao?”
“Cái… gì….”
Khi nghe câu hỏi ấy, mặt Sasya lập tức tái nhợt.
Không biết điều gì tệ hại hơn: bị coi như một thằng điếm đem thân đổi lấy lợi ích, hay bị xem như kẻ bệnh hoạn khát khao thân thể đàn ông.
“Tôi… không phải loại người như vậy….”
“Nếu không, vậy hãy giải thích lý do tại sao cậu cứ bám lấy tôi.”
Không biết từ khi nào, người đàn ông đã tiến sát ngay trước mặt.
Giọng nói điềm tĩnh ấy khiến mồ hôi lạnh chảy dọc lưng Sasya. Không thể nào… không thể nào hắn không phải là Karel. Anh chỉ muốn ngay lập tức òa khóc mà van xin. Muốn phơi bày sự yếu đuối của mình, cầu được tha thứ. Nếu trước mắt đúng là Karel… nếu hắn chỉ cần thừa nhận rằng mình là Karel…
Kể từ ngày rời khỏi căn nhà đó, Sasya vẫn luôn cô độc. Giờ đây, trái tim anh bắt đầu rung lên dữ dội, không thể kiểm soát nổi. Từ ngoài cửa sổ, ánh trăng tràn vào, soi rõ đôi mắt đang run rẩy, yếu ớt đến mức gần như sụp đổ.
Mặt tái nhợt, Sasya cất tiếng nói với anh ta.
“…Tôi muốn anh.”
Trong mắt người đàn ông không một lời đáp, chỉ thoáng qua một tia khinh miệt.