Chương 1
bởi Ly ThiênNăm 1911, tại biên giới phía Bắc của Đế quốc Áo, Hungary.
“Karel, nhìn kìa.” Julian – chàng trai trẻ với mái tóc vàng óng gần như ánh bạc – chỉ tay về phía một chiếc bàn, giọng hiếm khi nào hứng khởi đến vậy.
“Cậu ta trông đúng là nghèo kiết xác.”
Tầng trệt của quán trọ nhỏ, đơn sơ nhưng đông nghịt khách, bàn nào cũng kín. Nhờ vậy mà Karel coi như không nghe thấy lời Julian, vin cớ ấy để tập trung ăn uống.
“Mau nhìn ra sau đi.” Julian vẫn không chịu bỏ cuộc.
Khó chịu, Karel đành miễn cưỡng quay đầu, kín đáo liếc về phía “ăn mày” mà Julian nói đến. Quả nhiên, ở đó có một người đàn ông dáng vẻ gầy gò, cúi gằm mặt.
Không hiểu vì sao Julian lại để mắt tới người kia, Karel nhàn nhạt đáp: “Cậu tưởng tượng nhiều rồi. Có khi chủ quán thương tình cho ngồi đấy thôi.”
“Thế à? Nhưng mà… cậu ta cứ liếc bàn chúng ta suốt đấy.”
Khác với Karel chỉ nhìn từ phía sau, Julian ngồi đối diện nên thấy rõ người đàn ông kia.
“Tại sao?”
“Còn tại sao nữa? Có khi cậu ta đang thèm cái đống đồ ăn thừa trước mặt chúng ta.”
Đúng là, Karel thoáng liếc bàn tiệc của mình – bày biện quá nhiều món so với số lượng gọi ra. Dù ở nhà hàng sang trọng hay quán rượu tồi tàn, Julian chưa bao giờ tiết kiệm chuyện ăn uống. Anh ta lúc nào cũng đặt dãy món phong phú, trả tiền thoải mái, đến mức ông chủ quán lúng túng nhận, lẩm bẩm rằng thường chẳng ai gọi mấy món đắt đỏ như vậy.
Bằng cách nào đó, trong bếp cũng xoay xở để dọn ra vô số món đặc trưng vùng giáp nước Nga. Khi bụng đã no mà thức ăn vẫn tiếp tục mang ra, cả hai bắt đầu thấy ngán ngẩm. Trên bàn, những đĩa đồ ăn nguyên vẹn còn bày la liệt.
“Thế sao? Chia cho cậu ta ít nhé?” Julian gợi ý, còn Karel thì im lặng rót rượu.
Trước mặt người ăn mày chỉ có bát súp cà chua nhạt nhẽo, chẳng thấy nổi miếng thịt nào. Cái cách anh chậm rãi, dè dặt đưa thìa lên miệng khiến Karel bứt rứt. Hắn vốn khó chịu với những hành động mang màu sắc “làm phúc”, có lẽ vì xuất thân của mình.
“Hửm? Ý cậu sao?” Julian hỏi.
“Cậu thấy thế nào thì làm vậy.” Hắn nhún vai.
Julian bật cười, thích thú với thái độ thờ ơ của hắn. Đối với Julian, đây luôn là cơ hội trêu chọc.
Ngưng cười, Julian ghé sát thì thầm: “Đi mang chút đồ sang cho cậu ta đi.”
“…”
Hắn cau mày. Julian vẫn cười, thong thả rót đầy ly rượu trống.
“Đi đi, cho cậu ta ít rượu nữa. Nhanh nào.”
“Rồi, rồi.”
“À, nhớ nói là do quý ông ngồi đây ban tặng nhé.” Julian nheo mắt đùa cợt.
“Hãy để việc nịnh nọt cho mấy cô gái.” Hắn gằn giọng.
“Cậu không hiểu đâu. Đưa tay cứu giúp một kẻ khốn cùng cũng có cái khoái cảm riêng đấy.”
Gia tộc Ludwig vốn nổi tiếng với những hoạt động từ thiện, nhưng trong mắt Karel, đó đôi khi chỉ là thứ thỏa mãn bản thân có phần méo mó. Julian thì hăng hái chẳng khác nào lên cơn sốt.
Miễn cưỡng, hắn cầm một đĩa shashlik chưa đụng đến. Vừa đứng dậy, Julian đã gõ bàn ra hiệu dừng lại.
“Lại gì nữa?” Hắn gắt.
“Đem rượu theo.” Julian thì thào.
Hắn lười biếng nhận ly. Chỉ bốn bước là đến bàn người đàn ông kia. Cổ gầy khẳng khiu lộ rõ khi anh cúi sâu đầu, mãi lâu mới ngẩng lên.
“Để đây cho cậu.” hắn đặt đĩa xuống. Người đàn ông lập tức ngẩng mặt, mắt đảo qua hắn rồi nhìn xuống món ăn. Hầu họng chuyển động rõ ràng khi nuốt khan.
“Xin lỗi, bọn tôi ăn không hết nên…”
Hắn còn chưa nói dứt thì vô thức quay đầu. Quả nhiên, Julian đang ngồi xa xa vẫy tay – cái vẫy tay khoa trương y như đang tán tỉnh quý cô nào đó.
Hắn quay lại nhìn người đàn ông. Nhưng trái ngược với điệu bộ của Julian, đôi mắt kia chỉ tràn đầy sự dè chừng, gần như sợ hãi.
Hắn khẽ nhíu mày. Người này…
“Không lẽ không hiểu lời mình? Là người nước ngoài à?” Hắn cất tiếng hỏi.
“Cậu đến từ đâu?”
Người kia vẫn chỉ giữ vẻ hoảng hốt. Dưới ánh đèn, Karel ngắm kỹ khuôn mặt. Bỏ qua vẻ ngoài nhếch nhác, đó là một gương mặt trẻ trung, đường nét mảnh mai. Tóc buộc qua loa, môi nứt nẻ vì lạnh, vậy mà nét đẹp vốn có vẫn nổi bật. Có lẽ chỉ mới mười mấy tuổi.
Làn da sáng như kem đối lập mái tóc đen nhánh… Hàng mi dài rũ xuống tạo nên bóng mờ dưới mắt càng khiến gương mặt thêm ấn tượng.
Người như thế, sao lại thành kẻ lang thang? Chỉ thoáng thấy vẻ đẹp thật sự sau lớp vỏ rách nát kia, hắn khó mà rời mắt. Đành lúng túng quay về bàn.
“Ồ… cậu ta ăn rồi, ăn rồi.” Julian lẩm bẩm, mỉm cười nhìn theo. Cái vẻ thỏa mãn ấy chẳng khác nào khi thấy con mèo cảnh khó tính cuối cùng cũng chịu ăn thức ăn trong tay chủ.
Hắn im lặng rót thêm rượu, trong đầu bận nghĩ: người kia vẫn cúi gằm mà ăn ư, hay đang vui vẻ lấp đầy cái bụng trống? Nếu nếm thử chút rượu thì sao nhỉ… hắn không quay lại, chỉ tưởng tượng.
Khi cả hai lên lầu về phòng, bên dưới quán trọ, chủ quán đang lớn tiếng xua đuổi kẻ ăn mày. Nghe ồn ào, hắn ngoái lại, nhưng bóng dáng kia đã biến mất.
“Mai đi muộn chút đi. Tôi định ngủ nướng, đừng gọi dậy trước khi tôi tự tỉnh.” Julian nói.
“Rõ.”
“Với lại, bỏ bữa sáng đi, trưa ăn luôn.”
Julian vừa ngáp vừa bước vào phòng, để mặc Karel đứng một mình ngoài hành lang.
Lúc Julian mới vào quán trọ, anh ta đã hỏi ngay căn phòng đắt nhất. Dù chỗ đó không hẳn sang trọng, nhưng sàn gỗ đánh sáp và tấm thảm trải trước cửa cũng có nét duyên riêng. Julian thường cợt nhả bảo rằng mình thích “nếm thử hương vị của dân thường”, nhưng khi nói đến chuyện ngủ chung giường với côn trùng hay mang bệnh tật, anh ta lại cực kỳ kén chọn.
“Miệng thì nói du hành như dân dã, nhưng tiền thì vung tay vô tội vạ.”
Dẫu vậy, Karel thấy thế vẫn tốt hơn nhiều. Nếu Franz Ludwig – cha của Julian – đi cùng, thì họ đã chẳng ghé một quán trọ thế này. Họ sẽ chọn khách sạn hạng nhất, kèm theo quản gia, ban ngày giao thiệp với quý tộc hoặc sĩ quan, ban đêm đi nhà hát xem opera hay ballet.
Vậy nên, nếu phải chọn, hắn chắc chắn sẽ đứng về phía Julian.
“Cũng đúng thôi, nó ăn vào máu rồi.”
Nhờ có Julian, hắn được hưởng xa hoa, nhưng Karel chưa bao giờ quên nơi mình sẽ quay về.
Gia đình Ludwig phất lên nhờ ngành luyện thép, thuộc tầng lớp tư sản giàu có. Còn cha của Karel chỉ là một người làm nghề mổ gia súc trong dinh Ludwig.
Đôi khi, hắn cảm thấy rõ sự khác biệt về gốc gác.
Khi Karel ra đời, Franz Ludwig lo lắng cho Julian nên đã nhận hắn làm anh em kế. Nhờ đó, hắn lớn lên cùng vú nuôi của Julian, học cùng gia sư, rồi sau này theo anh ta vào học ở Eton.
Cũng bởi vậy, hắn ngày càng giống Frank Ludwig.
Nhưng tất cả chỉ là vẻ ngoài. Trong thâm tâm, Karel lúc nào cũng nhắc nhở bản thân phải biết vị trí của mình.
Chuyến đi này cũng là theo ý Julian, muốn tận hưởng chút tự do cuối cùng trước khi tốt nghiệp đại học. Suốt hành trình, Julian chăm sóc hắn như thể anh em ruột, nhưng Karel thì biết rõ mình không phải kẻ sai vặt.
Rồi đến lúc, Julian sẽ thừa kế gia sản và công việc. Còn hắn sẽ quay về nối nghiệp cha.
Một ngày nào đó, cả hai sẽ trở lại đúng chỗ thuộc về mình.
Với Karel, điều đó hoàn toàn tự nhiên, tất yếu.
Gió đêm lùa qua cửa sổ mở rộng. Gió mạnh, đường phố vắng hoe. Hít vào làn khí ẩm lạnh, hắn linh cảm trời sẽ mưa.
Hắn đi qua đi lại trong phòng, đầu óc bận nghĩ. Quyết định thì đã có, chỉ là còn đang tính toán cách thực hiện.
Đúng lúc mưa bắt đầu gõ lên khung cửa sổ, Karel mới cầm giỏ đồ ăn vặt nhỏ rồi lại bước ra ngoài.
Xuống tầng một, hắn tìm ngay đến chủ quán, hỏi thăm về tên ăn mày.
“Cậu ta đang ở chuồng ngựa.”
“Chuồng ngựa sao?”
“Ừ, ngay cạnh. Không có tiền trả phòng.”
Chủ quán càu nhàu. Karel khẽ tặc lưỡi, đi vòng ra phía chuồng.
“Đúng là kẻ ăn mày thật nhỉ.”
Đi men theo bức tường, hắn thấy một chỗ tạm bợ dựng cạnh chuồng ngựa. Rõ ràng chủ quán đã đẩy gã vào kho cũ. Trong thoáng chốc, Karel nghĩ như thế là quá đáng, nhưng rồi hắn gật gù – ít ra chủ quán cũng không nỡ vứt bỏ một kẻ khốn cùng. Thường thì phải vậy thôi. Người kia trông đáng thương, gầy yếu như nai nhỏ, nên ông ta mới miễn cưỡng cho cái kho. Cũng hợp lý. Dù sao, chính Karel đang mang đến một giỏ đồ ăn vặt mà ngay cả trẻ con cũng thích.
Thế nhưng, ở một nơi như thế này…
Lại gần, hắn bất giác cau mày. Những tấm ván gỗ lợp mái đã mục nát chỗ nọ chỗ kia. Mưa kiểu gì chẳng dột xuống.
“Đêm thế này, phơi sương gió một lát cũng đủ chết cóng.”
Vừa lúc hắn bước lại gần, bên trong vang lên tiếng sột soạt. Nghe thấy có động tĩnh, Karel mới thở phào, gọi lớn: “Có trong đó không?”
Trong chốc lát, bên trong vang lên một tiếng thở dài. Hắn lắng tai nghe.
“Ư… ực…”
Đó là tiếng nôn khan. Hắn giật mình dừng lại. Có thể là do súp cà chua ăn dở khi nãy đã ôi, cũng có thể là món thịt anh lâu rồi không động đến. Nhiều khả năng lắm.
Khi Karel đẩy cửa, mùi chua loang ra. Hắn cau mày, ánh sáng ngoài trời rọi vào nửa khuôn mặt anh. Đẫm mồ hôi lạnh, anh từ từ ngẩng đầu. Trong đôi mắt giãn to, đầy sợ hãi, ánh nhìn cắm chặt vào Karel.
Đôi mắt mà hắn cứ ngỡ là đen, dưới ánh sáng lại hiện ra màu hổ phách sáng rực.
Vì lý do gì đó, Karel đứng lặng, nhìn chằm chằm không thốt nên lời.
“…Ra ngoài đi.”
Một lúc sau, khi tiếng nôn đã ngớt, hắn mở miệng. Người kia chỉ ngẩng lên, đôi mắt đầy ngờ vực.
“Ồ… không hiểu à…”
Karel gãi đầu, còn anh thì nhìn hắn cảnh giác, rồi rụt rè bước ra. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính vào má, hơi thở gấp gáp mệt nhọc.
Trong một cái chuồng bừa bộn thế kia, ngủ qua đêm quả là khổ.
Karel đưa giỏ đồ ăn cho anh. Anh ngập ngừng, rồi mới nhận, ánh mắt chốc chốc lại so Karel với cái giỏ.
“Có muốn rửa mặt bằng nước ấm không?”
“…”
“Đi theo tôi.”
Hắn đút tay vào túi, quay lưng bước chậm rãi. Chưa chắc anh hiểu, nhưng bằng cách nào đó Karel tin rằng anh sẽ đi theo.
Quả nhiên, sau lưng vang lên bước chân dè dặt. Vào đến sảnh trọ, Karel bắt gặp chủ quán đang đứng chặn lối. Hai bên chạm mắt nhau. Gã ăn mày bám sát sau lưng hắn, như sợ bị giữ lại. Trong cử chỉ nhỏ bé ấy, Karel bỗng thấy một thứ cảm giác thỏa mãn lạ lùng.
“Xem ra Julian đúng là có hứng thú với mấy kẻ lang thang.”
Cùng lúc ấy, hắn lại tự trách mình. Như Franz Ludwig từng nói, làm việc thiện thì đừng mong được báo đáp. Cho đi vốn dĩ đã là phần thưởng. Nhưng hắn thừa hiểu bản thân chẳng phải bậc thánh nhân gì.
May mà ông chủ quán trọ – người đã nhận từ hắn (chính xác hơn là từ Julian) một khoản không nhỏ – cũng chẳng buông lời khó nghe, giả vờ như không nhìn thấy vị khách mặc quân phục đi theo hắn. Leo lên cầu thang gỗ kẽo kẹt và bước vào phòng, hắn cố gắng phớt lờ người đàn ông kia. Bằng cách nào đó, hắn cảm giác nếu làm vậy thì đối phương cũng sẽ bớt căng thẳng.
Sau khi rửa tay, rửa mặt, chải tóc rồi bước ra, hắn vẫn thấy người đàn ông ấy đứng giữa phòng.
“Trời thế này mà ngủ trong chuồng ngựa thì sớm muộn cũng chết cóng. Chủ quán chắc không muốn phải phiền phức với một xác chết.”
“…”
“Nếu muốn nằm lên giường này thì đi rửa ráy sạch sẽ rồi quay lại.”
Tuy không hiểu hết từng lời, nhưng người kia dường như cũng đoán được ý từ giọng điệu của hắn, liền đi về phía phòng tắm. Từ trong đó vang lên tiếng quần áo cẩn trọng được cởi bỏ.
!
Hắn ngồi xuống ghế, trong đầu hiện rõ hình ảnh người kia đang trút bỏ xiêm y. Ai có thể kết tội những tội lỗi chỉ nằm trong trí tưởng tượng? Khi người đàn ông gấp gọn đống quần áo vừa cởi và đặt ra ngoài cửa, hắn để ý đến đôi cánh tay dài, làn da mượt mà.
Mang vẻ mặt dửng dưng, hắn nhìn chằm chằm vào đống quần áo kia hồi lâu. Chúng bẩn đến khó chịu, hẳn vì đã lang thang ngoài đường quá lâu.
“…Giặt sạch chúng thì… cũng tốt.”
Ngay sau đó, hắn sai người mang đi. Hắn cũng không quên dặn lấy thêm một chiếc áo choàng bằng vải bông.
Trong lúc lắng nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, hắn ngẩng đầu kiên nhẫn nhìn trần nhà. Đôi lúc hắn cố ép mình nghĩ về những chuyện hợp lý, hữu ích hơn, nhưng rồi chẳng thể gạt được hình ảnh người đàn ông kia ra khỏi tâm trí.
Tại sao mình lại đưa cậu ta vào phòng?
Hắn lại tự trách. Nhưng nghĩ rằng nếu quay lại giây phút ấy, hắn vẫn sẽ làm vậy, hắn nhanh chóng xua đi những hối hận vô ích.
Người kia tắm rất lâu.
“Lâu rồi mới được ngâm trong nước ấm chứ gì.”
Ngồi lặng trên ghế, hắn đã chờ người kia ra ngoài được một lúc. Mí mắt hắn bắt đầu nặng trĩu.
Khi mở mắt ra lần nữa, cửa phòng tắm đã hé mở. Hắn giật mình ngồi bật dậy.
Người đàn ông kia, vì mất quần áo, dường như không dám bước ra. Mái tóc vẫn còn ướt. Không biết hắn đã ngủ bao lâu, và cũng không biết đối phương đã phải chịu đựng trong ấy bao lâu, hắn cầm áo choàng tiến đến gần phòng tắm.
Đưa áo vào qua khe cửa, hắn vô tình thoáng thấy cơ thể trần trụi kia.
“…”
Nó còn mượt mà hơn cả tưởng tượng.
Bên ngoài quần áo trông gầy gò, nhưng lúc này những thớ cơ bắp rõ rệt hiện ra. Ngay lập tức hắn hiểu, người này hẳn làm nghề cần nhiều sức lực.
Nước từ mái tóc nhỏ xuống ngực.
Hắn thản nhiên quay mặt đi, lại đưa áo qua khe cửa. Dù đã tránh nhìn, hình ảnh từng giọt nước lăn khỏi đầu ngực vẫn hằn rõ trong tâm trí hắn.
Người kia run rẩy đón lấy chiếc áo.
Để mặc anh trong phòng tắm, hắn tắt đèn. Vừa để đối phương bớt ngại, vừa để chính mình được yên.
Hắn cố tình nằm nép sang một bên giường, chừa đủ chỗ cho một người nằm. Quay lưng lại, hắn lắng nghe bước chân khẽ khàng. Người đàn ông chậm rãi đặt lưng xuống giường, nhưng cả thân mình vẫn căng cứng.
Dưới lớp chăn, hắn khẽ nói:
“Cứ ngủ thoải mái đi.”
Dù trong đầu tràn ngập hình ảnh cơ thể kia, hắn vẫn cố giữ lời lẽ nhã nhặn.
Mà càng cố xua đi, trí óc hắn lại càng vẽ nên cảnh tượng quá rõ ràng: hơi thở ướt át, da thịt kề sát, tóc rối đong đưa trong khoái lạc… Trong trí tưởng, người đàn ông kia không hề từ chối bàn tay hắn vươn tới, mà còn mở lòng như để bày tỏ biết ơn vì được sưởi ấm.
“Người đó run lên vì sợ, vậy mà vẫn nằm đây, không hề động đến mình.”
Hắn giày vò bởi sự tự trách.
Nhưng người đàn ông nằm cạnh đâu phải kẻ bình thường. Với làn da láng mịn sau khi tắm sạch, chiếc cổ dài, tứ chi thanh tú, anh chẳng khác nào hiện thân cho hình mẫu lý tưởng mà hắn hằng ao ước từ thuở nhỏ. Đối với hắn – kẻ từ bé đã thích thân thể đàn ông hơn phụ nữ – thì đây là một cực hình.
Hơn nữa, người này chỉ là kẻ lang bạt không xu dính túi. Dù hắn có làm gì, e cũng chẳng để lại hậu quả gì lớn.
Ấy vậy mà người đàn ông ấy lại quay lưng về phía hắn, thay vì tự dâng hiến cho một kẻ đẹp đẽ như hắn, khiến hắn không khỏi sững sờ.
Ngay lúc đó, sau vô vàn đấu tranh nội tâm, người kia khẽ cất tiếng, nói gì đó sau lưng hắn. Một thứ ngôn ngữ xa lạ, mềm mại và bình thản.
Chỉ là một câu rất ngắn.
0 Bình luận