Chương 4
bởi Ly Thiên“Karel, đóng cửa lại đi….”
Tuy nhiên, Karel chẳng thèm để ý lời Julian, cũng không bận tâm đến cái lạnh buốt đang len vào, chỉ ngồi thất thần, hơi nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ cỗ xe.
“Vì Chúa, đóng cửa sổ lại đi, Karel.”
Đúng lúc ấy, “Dừng lại!” tiếng hét của Karel khiến người đánh xe, vốn không hiểu tiếng Anh, lập tức ghì ngựa dừng lại.
Và thay vì đóng cửa sổ, Karel ngược lại, bật tung cửa xe. Gió và tuyết ùa vào, quất rát vào má Julian. Vẫn còn choáng váng vì hành động bất ngờ, Julian vội đưa tay đóng cửa, nhưng Karel đã kịp nhảy ra khỏi xe.
Julian thò người ra, gọi lớn: “Karel!”
Nhưng Karel đã cách xa xe ngựa mấy mét. Nén lại cơn bực bội, Julian xuống xe, bước nhanh về phía hắn. Khi đến gần, anh ta thấy Karel đang giữ chặt một người đàn ông.
Người lạ kia, có lẽ cảm thấy câu chuyện đã chấm dứt, liền bỏ đi.
Karel nhìn theo bóng người đàn ông đang rời xa với vẻ mặt thất vọng.
“Cậu làm cái gì thế? T-tại sao lại tự nhiên…?”
Julian run rẩy vì lạnh, nghiến răng hỏi.
“…Tưởng là cậu ấy.” Karel lẩm bẩm.
“Nhầm rồi.”
“Cái… gì cơ?”
“Xin lỗi. Về thôi.”
Julian lại ngoái nhìn người đàn ông đang khuất dần. Người ấy có mái tóc đen. Dáng người cao lớn khiến Julian chợt nhớ đến chàng trai trẻ họ từng gặp gần đây.
Julian sững lại, quên cả lạnh, rồi chạy theo Karel, gọi dồn dập: “Karel, cậu…!”
Trong xe, Karel lặng lẽ phủi tuyết bám trên áo. Julian ngập ngừng, rồi nuốt lời định nói. Nét mặt Karel u tối đến mức không sao tả được.
Cuối cùng, Julian chỉ thở dài, buông lời an ủi:
“Thôi bỏ đi.”
“…”
“Làm sao tìm nổi một người chỉ tình cờ đi ngang trên cái lục địa bao la này? Với lại…”
Julian nuốt lời. Sasya từng nói anh muốn đến Paris. Nếu vậy, cơ hội gặp lại anh ở nước Nga này e là rất mong manh.
Bất chợt, một suy đoán lóe lên trong đầu Julian.
“Karel, chẳng lẽ… cậu đồng ý đi Petersburg chỉ vì người đàn ông đó?”
Karel không phủ nhận, khiến Julian choáng váng.
Cách đây không lâu, hắn còn kịch liệt phản đối việc tới Nga, thậm chí nói nếu Julian nhất quyết đưa đi thì hắn thà bị đánh ngất rồi kéo đi còn hơn. Vậy mà bây giờ Karel lại dễ dàng vượt qua biên giới Nga thế này? Chẳng lẽ hắn ôm chút hy vọng mỏng manh, mong được gặp lại chàng trai người Nga kia?
“Cậu… thật là… ngốc nghếch đến mức không tưởng…”
“Mặc kệ tôi. Tôi biết mình ngu ngốc.”
Karel nói nhanh, như thể tự thú tội. Nhưng trong lời hắn không hề có chút hối hận nào.
“Nếu cậu thật sự nghiêm túc, thì quên thằng đó đi. Ai cũng có thể mở lòng với bất kỳ kẻ nào, miễn là có giá tiền thích hợp, đâu chỉ riêng cậu. Nếu không quên nổi, thì cậu bỏ tiền mua một kẻ khác trông giống cậu ta…”
Nhưng ngay cả khi nói thế, Julian cũng chẳng có chút tự tin. Tìm được một kẻ vừa trẻ trung, vừa có gương mặt hao hao Sasya, lại thêm thân hình cao ráo, tao nhã như anh, chẳng phải dễ dàng.
“Đừng gọi cậu ấy là ‘thằng đó’.”
“Gì cơ?”
“Đừng nói về cậu ấy một cách hạ tiện như vậy.”
Thấy Karel thở dồn dập, Julian nhận ra hắn đang thực sự giận dữ. Vào lúc này mà còn gọi Sasya là “thằng đó”…
Cậu ta mất trí thật rồi…!
Julian im lặng lùi lại trước cơn giận dữ lặng lẽ của Karel. Anh ta chưa từng thấy người em trai quen thuộc của mình mang vẻ xa lạ như vậy. Anh ta biết tình yêu có thể khiến kẻ thông minh nhất cũng hóa khờ dại, nhưng chưa bao giờ nghĩ Karel lại rơi vào cái bẫy này.
Cứ tưởng chỉ là hứng thú thoáng qua.
Hay là… điều gì khác? Vậy thì từ khi nào?
“Cậu… nghiêm túc thật sao?” câu hỏi của Julian khiến Karel cau mày, tỏ vẻ khó chịu.
“Cậu vẫn luôn bị hấp dẫn bởi đàn ông ư?”
“Nếu vậy thì sao?”
“Từ khi nào?”
“Tôi chưa từng nghĩ đó là một sai lầm.”
Giọng hắn kiên quyết khiến sắc mặt Julian tái đi.
Không ngờ cậu ta thậm chí chưa bao giờ hứng thú với phụ nữ!
Julian biết trên đời vẫn có những người bị đồng giới hấp dẫn, nhưng cảm giác lại khác hẳn khi chính em trai mình nằm trong số đó. Đặc biệt trong bối cảnh hiện tại, các nhà phân tâm học vẫn xếp loại đồng tính như một chứng bệnh tâm thần. Mới chỉ cách đây năm mươi năm, ai bị bắt gặp dan díu với đàn ông sẽ phải nhận án tử. Thế giới đang dần thay đổi, nhưng vẫn còn nhiều quốc gia trừng phạt đồng tính.
Đúng là ở đâu cũng có những kẻ bí mật nuôi thứ ham muốn bẩn thỉu đó, nhưng sức nặng trong lời Karel lại không hề nhẹ.
Julian bực bội nghĩ đến hành động vừa rồi: chỉ vì chút cảm thông với một kẻ đói khát mà hắn lập tức nảy sinh liên kết. Trước khi gặp Sasya, Karel chưa từng có phản ứng nào như vậy với đàn ông.
Julian do dự một lát, rồi đưa ra một lý do tạm chấp nhận được để thuyết phục hắn: “Karel… thích thú thoáng qua thì còn được, nhưng hãy dừng cái thú chơi bệnh hoạn này đi. Sau này cậu có thể nào thành thật kể với người vợ đáng yêu của mình về quá khứ đó không?”
“Hôn nhân à.”
“Đúng, và nếu đồng tính bị lộ, cậu sẽ phải ngồi tù. Cậu định bôi nhọ danh dự của ai đây?”
“Tôi có danh dự gì đâu.”
Karel lầm bầm. Giọng điệu lạ lẫm ấy khiến Julian thoáng sửng sốt.
Rồi hắn tiếp tục: “Tôi vốn không cần những thứ đó.”
“Ý cậu là sao?”
“Chỉ vậy thôi. Tôi… khác cậu. Tôi thậm chí còn chẳng phải quý tộc.”
“Tôi cũng đâu phải quý tộc!”
“Ý tôi không phải thế.”
“Karel…”
Julian thấy bất an trước câu trả lời cộc lốc ấy.
“Julian, mặc những bộ âu phục này, học cách cư xử, nói năng bằng giọng điệu của kẻ có học, với tôi chỉ là giả vờ bắt chước. Tôi vẫn luôn nghĩ vậy. Xuất thân của tôi hoàn toàn khác cậu.”
“Karel, thôi nào. Cậu còn nhiều khả năng khác.”
“Khả năng gì? Sống khác với cha ư?”
Trong giọng Karel chất chứa châm biếm.
Julian khựng lại, mặt căng cứng.
“Tôi chỉ muốn sống thành thật, dù có phải mặc đồ không vừa người hay trông nhếch nhác.”
“Vậy à…”
Julian thở dài.
Anh ta biết Karel vốn chẳng tham vọng hay để tâm đến danh dự, nhưng hắn chưa bao giờ công khai bày tỏ nội tâm như thế. Ngay cả khi Julian khuyên nhủ hắn theo học đại học, Karel chỉ thẳng thừng từ chối, nói không muốn tiếp tục tiêu tốn tài sản nhà Ludvig.
Julian hiểu ra. Đây chẳng khác gì tuyên ngôn của Karel: sống cuộc đời hắn muốn.
“Sống thành thật…”
Julian lẩm bẩm. Anh ta có linh cảm chẳng lành.
Tại sao lại phải tuyên bố điều đó vào lúc này?
Điều đó đồng nghĩa với việc chọn một cuộc sống tự do, phi truyền thống, thay vì hòa nhập vào giới thượng lưu thông qua hôn nhân hay quy tắc. Nghĩa là… không cưới xin gì cả!
Từ bao giờ cậu ta nghĩ vậy? Tại sao lại bỏ hết khả năng, chọn cách sống như một kẻ thô lậu?
Julian cắn môi trong suy nghĩ. Anh ta vẫn tin còn thời gian để thuyết phục hắn.
“Được rồi, chuyện này để sau hãy bàn. Không, tốt nhất đừng bàn nữa.”
Julian cố chấm dứt cuộc trò chuyện.
Hiện giờ, Karel chỉ đang bị ham muốn làm mờ mắt, phản ứng gay gắt như vậy thôi – Julian nghĩ thế. Nhưng nhìn Karel vừa bộc lộ lòng mình, anh ta lại thấy hắn kiên quyết hơn bao giờ hết. Hơn nữa, hắn chẳng hề tìm lý do hay thấy xấu hổ vì một chàng trai. Trái lại, còn giống như một lời thề thành thật.
Đột ngột, xe ngựa giảm tốc. Từ xa, biệt thự mùa đông của nữ bá tước đã hiện ra.
“Hẹn gặp lại…”
Lần sau, hắn sẽ không để người đó đi như thế nữa.
Khi Karel lẩm nhẩm, gần như một lời thề, Julian chỉ im lặng, mang trong lòng trăm mối tạp niệm.
***
Cỗ xe dừng lại ở cuối một con đường sạch sẽ, hoang vắng, kéo dài vô tận về phía một tòa cung điện nguy nga. Julian, sau một thoáng ngơ ngẩn, mới nhận ra đó là biệt thự mùa đông của bá tước phu nhân. Như vậy, con đường hoang vu họ vừa đi qua hẳn cũng thuộc về điền trang này. Cậu không giấu được vẻ ngạc nhiên trước khu đất rộng lớn hơn tưởng tượng và hào phóng thưởng thêm tiền cho phu xe.
“Cảm ơn ngài.”
Người phu xe Tatar, lầm tưởng Julian và Karel là quý tộc ngoại quốc, cúi rạp người sau khi dỡ hành lý xuống. Sau khi dỡ xong, ông ta lại cúi mình kính cẩn thêm lần nữa. Đám gia nhân đã chờ sẵn nhanh chóng mang hành lý đi mất hút. Dù Julian và Karel đều mặc ấm, cả hai vẫn rùng mình khi bước lên bậc thềm.
Vừa vào bên trong, trước mắt họ là một hàng dài người đứng xếp thành hàng ngũ chỉnh tề. Ngay cả Karel, kẻ vốn chẳng dễ gì nao núng, cũng thoáng sững lại. Hai người còn chưa kịp phản ứng thì cánh cửa lại mở ra, bá tước phu nhân xuất hiện.
“Xin lỗi vì đã để hai cậu phải chờ.”
Cô ta đi ngang qua họ, bước thẳng về phía người đàn ông mặc áo trắng đứng giữa hàng gia nhân.
“Đây là chồng tôi, Nikolai Dmitrievich. Nikolai, đây là hai chàng trai em đã gặp trên chuyến tàu, có hứng thú với Nga. Em mời họ đến vì thấy họ quan tâm. Xin lỗi vì không báo trước với ngài.”
“Không sao cả.”
Sau Julian, Karel cũng bắt tay vị bá tước rồi cúi chào. Ánh mắt bá tước phu nhân dừng lại nơi họ, lướt từ mặt xuống tận eo, như một bóng mờ khó đoán là thiện chí hay không.
Vị bá tước trung niên để ria mép, gương mặt vẫn còn nét trẻ, nhưng đứng cạnh người vợ có dung nhan trẻ trung kia, ông ta trông giống một người chú hơn là chồng. Cái bắt tay của ông ta cứng ngắc, lạnh lẽo. Ngoại trừ khoảnh khắc bất ngờ khi nghe Julian nói tiếng Nga lưu loát, sắc mặt ông ta nhìn chung lạnh nhạt.
Dù sao thì, đó cũng không phải cảm giác hắn muốn gặp lại thường xuyên.
Bá tước rời đi trước. Con đường gia nhân dẫn họ đến phòng khách cũng dài bất tận. Karel thoáng tự hỏi liệu lớp giấy dán tường mạ vàng phủ kín tường và trần có thực sự là vàng thật hay không. Trong lúc hắn đang mải suy nghĩ, giọng Julian vang lên chen ngang.
“Như tôi đã nói, hôn nhân của họ chắc chắn không trụ nổi hai tháng.”
“Ừm… tôi cược là chưa tới một tháng.”
“Tội nghiệp thật, tôi thấy thương bá tước phu nhân. Rời quê hương đến sống ở cái xứ lạnh lẽo này, lại lấy phải ông chồng như thế, nàng ta hẳn cô đơn lắm.”
Nhìn Julian vẫn pha trò như thường, Karel bật cười khẽ.
Gia nhân dẫn họ đến hai căn phòng riêng biệt đối diện nhau.
“Vậy nghỉ ngơi đi nhé.”
Julian để lại lời nhắn rồi bước vào phòng trước.
Karel cũng theo gia nhân bước vào phòng sau khi cửa được mở. Dù chuẩn bị vội, phòng khách dành cho khách trông vẫn sang trọng chẳng kém gì khách sạn hạng sang. Dù lò sưởi chưa được nhóm, không khí bên trong cũng dễ chịu. Hắn đặc biệt thích góc phòng kín đáo này, nơi không phải chạm mặt vị bá tước kia.
Hắn tiến đến cửa sổ, cố mở nó ra. Cánh cửa sổ nặng nề có lẽ chưa từng được mở, khiến hắn phải dồn khá nhiều sức. Một luồng gió lạnh ùa vào, Karel hướng ánh mắt ra con đường mờ tối bên ngoài sảnh. Biệt thự rộng đến mức ngay cả con đường gần nhất cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngoài cửa sổ tuyệt nhiên chẳng thấy bóng người hay bóng dáng một con vật nào.
Phải bắt đầu tìm người đàn ông đó từ đâu, bằng cách nào?
Karel thở dài bực bội.
Hắn đã nghĩ chỉ cần sang được đất Nga thì sẽ có cách. Nhưng hắn không ngờ vùng đất này lại mênh mông và quạnh quẽ đến vậy. Hơn nữa, số người có mái tóc đen cực kỳ hiếm. Tất cả gia nhân đều tóc vàng, vàng sẫm, hoặc nâu.
“Quyết tâm tìm Sasya của mình chẳng lẽ chỉ là hão huyền?”
Hắn cố trấn tĩnh lại những suy nghĩ rối bời trong lòng.
***
Trong suốt hai ngày, Karel đi khắp biệt thự mùa đông – nơi đúng hơn nên gọi là cung điện. Julian mỗi đêm đều nằng nặc rủ hắn dự dạ vũ, nhưng Karel thản nhiên cho rằng đó chẳng phải việc hắn quan tâm. Nhờ phớt lờ được sự quấy rầy dai dẳng của Julian, hắn có thời gian của riêng mình.
Biệt thự quá rộng, ngoài đám gia nhân thì hầu như chẳng thấy ai, mà bọn họ cũng chẳng mấy ai để ý đến hắn. Đến lúc đã quen, hắn thả lỏng, thoải mái lang thang qua những hành lang dài, phòng tiếp khách nơi trao đổi lời chào, nhà bếp, phòng giặt nơi gia nhân làm việc. Dù không thể ra ngoài như ở St. Petersburg, nhưng bên trong biệt thự cũng có đủ điều để ngắm nhìn, nên hắn coi đó như một cuộc hành trình.
Và vào ngày thứ ba kể từ khi đặt chân đến dinh thự, Karel bắt gặp một cánh cửa lớn, nặng nề.
Đẩy cửa bước vào, sàn đá cẩm thạch sáng loáng, khung cửa sổ mạ vàng tinh xảo, và trần nhà cao vút của đại sảnh hiện ra trước mắt. Hắn dừng lại một thoáng, thầm trầm trồ trước vẻ tráng lệ của khung cảnh.
Một bên tường phủ kín gương, phía đối diện là hàng cửa sổ rộng để ánh sáng chan hòa tràn vào. Khung cảnh bên ngoài cũng đẹp đẽ. Dù giờ chỉ trơ trụi với vài gốc cây còn sót, nhưng đến mùa hè xanh mướt hẳn sẽ càng lộng lẫy.
Karel bước chậm rãi trên sàn đá phản chiếu cảnh vật bên ngoài như gương, tiến về phía cửa sổ.
“Đây là phòng khiêu vũ.”
Giọng nói quen thuộc khiến hắn quay người lại. Bá tước phu nhân, người mà ba ngày nay hắn không gặp, đang đứng ở đó.
Thay vì tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ của cô ta, Karel điềm nhiên hỏi:
“Phòng này dùng để khiêu vũ sao?”
“Không, đây không phải nơi mở cửa đón khách.”
“Xin lỗi… tôi ra ngay.”
“Không, ý tôi là nó không mở cho giới thượng lưu.”
Giọng cô ta có vẻ gấp gáp khiến hắn dừng bước.
“Ra vậy.”
Karel quay lại, đảo mắt quan sát khắp sảnh lần nữa. Khi nghe nói đây là phòng khiêu vũ, hắn hình dung đến những điệu vanxơ hay mazurka của các cặp đôi. Thế nhưng, việc một bức tường phủ đầy gương lại khiến hắn thấy lạ.
Nhận ra sự tò mò trong mắt hắn, bá tước phu nhân giải thích thêm: “Đây là phòng tập. Chồng tôi rất hứng thú với ba lê và vũ dân gian, nên ngài ấy tài trợ cho đoàn ba lê hoàng gia. Những vũ công được tài trợ ở lại tại đây.”
“Phu nhân cũng múa ba lê chứ?”
“Không.”
Cô ta trả lời với vẻ nghiêm nghị trước câu hỏi của Karel. Lúc ấy hắn mới sực nhớ bá tước phu nhân vốn xuất thân từ Paris. Ở Paris, đã từ lâu, giới kỹ nữ và vũ công dưới danh nghĩa được bảo trợ từng thịnh hành trong giới quý tộc. Hắn không rõ vị thế của vũ công tại Nga ra sao, nhưng đem điều đó ra trước mặt phu nhân có lẽ chỉ là một sự sỉ nhục.
“Xin lỗi, tôi lầm. Tôi cứ nghĩ đây là một nơi tráng lệ dành riêng cho nữ chủ nhân… thất lễ rồi.”
Nhận ra sai sót, Karel vội xin lỗi, cô ta chỉ khẽ gật đầu.
“Tôi thỉnh thoảng cũng tới đây xem diễn ba lê, chúng đẹp lắm. Tôi cũng rất thích ngắm. Ba lê Nga nổi tiếng tinh hoa. Nếu cậu có thời gian, nên đến xem một lần. Tôi sẽ thu xếp cho.”
Karel chỉ gật đầu. Dù lời cô ta nghe có vẻ như một lời mời mang tính riêng tư, hắn giả vờ không để ý.
“Vậy trong dinh thự này cũng có các vũ công sao?”
“Đúng, có chứ.”
Chưa kịp để hắn đáp, bá tước phu nhân đã tiếp lời với vẻ trầm ngâm: “Nếu cậu muốn gặp, đi theo tôi.”
Không có lý do gì để từ chối, hơn nữa suốt chuyến đi hắn cũng chỉ quanh quẩn với Julian, nên Karel đồng ý đi theo.
Trên suốt đoạn đường, khóe môi bá tước phu nhân luôn giữ nụ cười, dẫu có chút gượng gạo, nhưng hắn không coi trọng tình huống này. Hắn vốn quen với việc nhận lấy ân cần của những quý bà rồi lại dứt bỏ sau đó.
Dẫu sao, phu nhân dường như muốn dành cho hắn sự ưu ái nhiều nhất có thể.
Trên đường tới khu ở của vũ công, cả hai bắt gặp vài tốp thiếu nữ buộc tóc cao. Cô ta giải thích rằng đó là những vũ công trẻ mới được chọn. Không lâu sau, vài cậu trai trẻ cũng đi ngang. Ngạc nhiên, Karel hỏi:
“Cả con trai nữa sao?”
“Đúng vậy. Trong đế quốc, ngoài nữ vũ công, còn có rất nhiều vũ công nam chuyên nghiệp.”
“Tôi thật tò mò.”
Karel buột miệng nói không chút ẩn ý. Trong ký ức hiếm hoi về những buổi diễn ba lê mà hắn từng xem, chỉ toàn vũ công nữ mảnh mai, duyên dáng xuất hiện. Hắn tự hỏi liệu màn trình diễn của vũ công nam sẽ đem lại cảm giác thế nào.
Sau một quãng đi bộ, bá tước phu nhân dừng lại ở cuối hành lang, trước một lối vào.
Trước mắt họ hiện ra một tòa nhà gỗ chắc chắn, thiết kế khá cầu kỳ, tách biệt khỏi dinh thự và được bao quanh bởi rừng thông.
“Đây là khu ở của các vũ công.”
“Tôi có thể vào không?”
“Tất nhiên. Vì gia nhân và nhà bảo trợ vẫn thường ra vào, nên việc người ngoài bước vào cũng không có gì lạ. Đây là khu của các vũ công nam. Xin mời.”
Karel khẽ cảm ơn rồi bước vào.
Bên trong tòa nhà hầu hết đều ốp gỗ. Hắn nhận ra nơi này được xây dựng chưa lâu, khác hẳn biệt thự mùa đông cũ kỹ. Nội thất đơn giản, mộc mạc nhưng cho thấy được chăm sóc cẩn thận.
Giữa trưa, phần lớn các phòng đều trống, dường như mọi người đã ra ngoài. Thấy một cánh cửa hé mở, Karel chậm rãi đẩy vào.
Tại sao trong hàng loạt căn phòng chỉ có cánh cửa này mở? Và tại sao hắn lại thấy bị hút về phía nó?
Về sau nghĩ lại, Karel vẫn thường băn khoăn: chẳng lẽ đây là một loại dấu hiệu?
Một tín hiệu của định mệnh, dẫn hắn đến với Sasya.
“…?”
Karel bước vào trong. Căn phòng chật hẹp đến mức ngay cả một người cao lớn như hắn cũng thấy gò bó.
Có một chiếc giường nhỏ vừa cho một người nằm, chỉ còn trơ khung sắt không trải nệm. Dường như chẳng ai đang ở căn phòng này. Thế nhưng, để gọi nó là trống rỗng hoàn toàn thì cũng không hẳn, bởi dấu vết sinh hoạt vẫn vương vãi trong không gian.
Quần áo treo trên tường, vài cuốn sách và sổ tay đặt trên tủ gỗ…
Mang trong lòng cảm giác áy náy vì đã xâm phạm sự riêng tư của người khác, Karel vẫn tiến lại gần. Ngực hắn phập phồng bởi một linh cảm kỳ lạ.
Ánh mắt hắn dừng lại trên khung ảnh đặt ở đầu giường.
“Đây là…”
Một cuộc hội ngộ bất ngờ. Một luồng rùng mình chạy dọc sống lưng. Karel đứng chết lặng giữa phòng, dán mắt vào khung ảnh như bị thôi miên.
“Sasya.”
Giây lát sau, không kịp để bản thân nghĩ ngợi, hắn nhanh chóng gỡ tấm ảnh ra khỏi khung, giấu chặt vào ngực áo. Biết rõ mình vừa làm hành vi chẳng khác nào trộm cắp, hắn úp khung ảnh xuống sau khi lấy bức hình ra, rồi len lén bước ra hành lang, kìm chặt tiếng chân.
Khi ra khỏi phòng hoàn toàn, Karel dựa vào bức tường hành lang, đứng lặng để lấy lại hơi thở.
“Có thể chỉ là ảo giác thôi.”
Có lẽ chỉ vì khao khát gặp lại Sasya mà hắn đã gán khuôn mặt anh lên hình bóng của một người khác.
Karel cố gắng suy nghĩ lý trí. Song cùng lúc đó, một thôi thúc mãnh liệt buộc hắn phải xem kỹ bức ảnh. Hắn lục tìm nơi túi áo đã cất tấm hình, nhưng nơi này quá bất tiện để nhìn rõ.
Trên cửa các phòng đều có gắn bảng tên, hẳn để chỉ người ở, nhưng trong mắt hắn, những ký tự kia chỉ như ký hiệu, không thể đọc được. Karel nhanh chóng quay gót theo lối cũ.
“Thưa phu nhân, ngài có đọc được tiếng Nga không?”
“Một chút thôi.”
Mải đăm chiêu, Karel phân vân không biết có nên nhờ Rambuoye xem giùm bảng tên không. Rồi hắn nghĩ để sau gọi Julian có lẽ thích hợp hơn, thế là bước đi trong im lặng.
Hai người lại men theo hành lang dài để quay về.
Karel mải bận lòng với tấm ảnh giấu trong ngực, chẳng nhớ nổi Rambouye đã trò chuyện điều gì hay hắn đáp lại ra sao. Trong đầu hắn chỉ hiện lên khoảnh khắc lần đầu gặp Sasya, nụ cười mờ nhạt khi hai người chia sẻ chút đồ ăn, hơi ấm nơi cơ thể và làn da mềm mại kia. Dù chỉ là một cuộc gặp ngắn ngủi, nhưng có quá nhiều điều để nhớ.
Khi tỉnh khỏi dòng hồi tưởng, Karel nhận ra mình đã đứng trước cánh cửa quen thuộc. Lẽ ra hắn phải chào tạm biệt bá tước phu nhân, nhưng kết cục lại thành ra được cô ta tiễn. Nhận ra điều đó, hắn giấu đi sự ngượng ngập, lên tiếng cảm ơn.
“Cảm ơn phu nhân đã bớt thời gian.”
“Không, phải là tôi cảm ơn mới đúng…”
Thấy đôi gò má Rambuoye ửng hồng, Karel thoáng nghĩ: chẳng lẽ bây giờ chính là lúc thích hợp để đưa ra một thỉnh cầu.
0 Bình luận