Bạn không có cảnh báo nào.

    Các chương

    • Chương 6 bìa
      bởi Chung Seiker …Đáng lẽ tôi không nên nói câu đó. Cái ánh mắt lúc dì ta đưa vé cho tôi lại xuất hiện. Nụ cười âm u khiến tôi có cảm giác từ nay về sau dì ta sẽ tống hết mọi chuyến giao hàng của Kimoon cho tôi. Kang Moon-su vừa khúc khích cười vừa giật phắt tấm séc từ tay Kim Jeong-seok, nói: “Đã bảo rồi mà. Gold Horse kiểu gì cũng dính.” “Cậu có con mắt nhìn người à? Nhìn ra luôn thế?” “Ừ. Mẹ…
    • Chương 31 bìa
      bởi Chung Seiker "Đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đó. Đây là lần đầu tiên của tao đấy, lần đầu tiên đấy. Tao không bao giờ hành xử như thế này với bất cứ ai đâu." "...Vâng." Ngón tay cái của hắn, đang vuốt ve má tôi, từ từ trượt đến đôi môi. Ánh mắt hắn, vốn đang dán chặt vào mắt tôi, cũng nương theo chuyển động đó mà hướng về phía miệng tôi. Linh cảm được một điều tồi tệ gì đó sắp sửa…
    • Chương 11 bìa
      bởi Chung Seiker "Mày không biết Chu Gi-oh là cái loại người gì đâu. Chu là cái loại dù có chuyện gì xảy ra cũng sòng phẳng tiền cà phê. Dù trời mưa hay tuyết rơi, một khi hắn đã uống cà phê của tao, hắn sẽ trả tiền ngay tại chỗ. Mày đã hiểu chưa?" "Vâng, tôi biết hắn là loại người như thế. Nhưng hôm nay, chắc mặt trời mọc đằng Tây rồi, vì hắn bảo cứ ghi nợ đấy dì ạ." "Mày nghĩ tao lên mấy tuổi…
    • Chương 14: Tuyệt thế Thần Y bìa
      bởi Ly Thiên Đầu giờ chiều, khi cái nắng gay gắt đã dần dịu bớt, trước cửa Tề Dân Đường - tiệm thuốc lớn nhất kinh thành - lại nhộn nhịp đông đúc hơn hẳn ngày thường. Bản tính của bách tính vốn là tò mò thích hóng hớt, cứ thấy chỗ nào đông người là y như rằng xúm đen xúm đỏ lại xem, xem chán chê mê mỏi rồi mới sực nhớ ra phải hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì. "Nghe đồn Tề Dân Đường…
    • Chương 4 bìa
      bởi Chung Seiker Dam-yeon nhờ sự giúp đỡ của Yoon Thượng cung và các cung nữ để thay bộ y phục mới. Mái tóc vốn luôn được búi gọn gàng nay cũng được chải chuốt lại cho phù hợp với trang phục. “Có quá... phô trương không?” Y chẳng phải là khuê nữ trẻ tuổi gì, việc trang điểm quá đà thế này khiến y để lộ rõ vẻ gượng gạo. Nhìn bóng mình trong gương đồng, Dam-yeon lo sợ người ngoài sẽ buông lời…
    • Chương 13: Lễ hội (1.2) bìa
      bởi Ly Thiên Trông giống như một bức tranh màu nước nhạt nhòa, gần như không có sắc độ vậy. Cậu cũng thế. Hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, ánh mắt của Ko Yo-han lại một lần nữa thu trọn hình ảnh Lee Shin-woo. Một đứa trẻ dù tài năng có hơi kém cỏi nhưng luôn nỗ lực và chăm chỉ, đó là lời nhận xét của giáo viên phụ trách về Lee Shin-woo. Đối với Ko Yo-han, Lee Shin-woo cũng chỉ là một thành viên cùng…
    • Chương 2 bìa
      bởi Ly Thiên Karel thử đỡ người đàn ông ấy lên một chút, nhưng cổ anh mềm oặt ngả ra sau, chẳng có chút kháng cự nào. “Này, cố mở mắt ra một chút đi.” Người kia chỉ khẽ rên lên. Hắn liền xuống tầng dưới, muốn lấy ít súp cho bệnh nhân với hy vọng anh có thể ăn được. Ngờ đâu, khi hắn bước xuống sảnh, Julian đã ngồi đó từ trước, vừa đọc báo vừa nhâm nhi cà phê. Karel có chút bối…
    • Chương 8 bìa
      bởi Ly Thiên "A. Yoon Hae-won chơi tệ vãi." Chiếc tay cầm bị đẩy ra xa lúc nãy giờ lại nằm gọn trong tay. Đằng sau, tiếng đế dép lê cọ xát nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Tiếng ngón tay lướt qua tựa lưng ghế sofa, mùi hương phảng phất khi ai đó khẽ đẩy vai tôi rồi ngồi xuống bên cạnh. Và sau đó, một giọng nói vang lên. "Thua rồi à?" "Ừ. Yoon Hae-won chết sạch rồi. Không còn là thằng nhóc ngày…
    • Chương 26: Phi (妃) bìa
      bởi Chung Seiker Màn đêm đen đặc, đục ngầu giăng bủa khắp không gian, bao trùm từ tầng mây cao vút đến tận mặt đất thấp lè tè. Ánh trăng nhợt nhạt, ma mị bắt đầu nghiêng mình về phía Tây, len lỏi qua ô cửa sổ đang mở toang, ùa vào khuê phòng của biệt viện hệt như một dòng thác bạc. Sau khi đã sai hạ nhân dọn dẹp mâm cơm tối từ sớm và nhắm mắt nhắm mũi nốc cạn chén thuốc đắng ngắt mà Jo…
    • Chương 8 bìa
      bởi Chung Seiker “Nương nương. Người đi đâu về vậy ạ?” “A... Yoon Thượng cung.” Sợ trễ giờ, y đã chạy một mạch chẳng dám ngừng nghỉ, vậy mà Yoon Thượng cung đã đứng chờ ở Hoa Nhiên Điện từ bao giờ. Chạm phải khuôn mặt vô cảm của bà ta, Dam-yeon (căng thẳng tột độ, mấp máy môi đáp: “Chuyện đó... Ta thấy ngột ngạt quá nên đi dạo quanh đây một lát thôi.” “Lần sau nếu Người muốn đi…
    Ghi chú