Chương 3: Tất Sát Chi Kỹ
bởi Ly ThiênBốn chân yêu sư vừa chạm đất, đã lập tức hướng Tô Cẩn Lương gầm lên điên cuồng. Sóng âm cuộn trào thổi tung vạt áo y, nhưng thân ảnh ấy vẫn sừng sững không dời nửa phân.
Hai đầu yêu sư trước mặt hẳn là đã khai mở linh trí. Dù chưa thể hóa thành hình người, nhưng cậy vào ưu thế thể hình khổng lồ, tu vi của chúng hoàn toàn có thể sánh ngang tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Tuy nói với cảnh giới của Tô Cẩn Lương, chỉ cần khẽ vung tay cũng đủ nghiền chết đối phương trên mặt đất. Thế nhưng y có thể cảm nhận được linh mạch trong cơ thể mình lúc này đã khô kiệt, nguyên đan đình trệ. Quả thực giống hệt lời Tư Đồ Thiên Thiên nói, công lực chẳng còn nổi một thành.
Đối đầu với hai đầu yêu sư đã khai trí này, Tô Cẩn Lương không hề nắm chắc phần thắng.
Hệ thống cũng đã sớm tính toán ra điều này. Nó hớt hải đẩy nhanh tiến độ hướng dẫn cho người mới: 【Tiên tôn đại nhân, tiểu nhân có dự cảm chẳng lành. Bây giờ chúng ta hãy lập tức thiết lập nhanh một thuộc tính cơ bản và cốt lõi nhất của nhân vật chính — Độ sảng khoái. Hiện tại ngài hãy dốc hết khả năng vả mặt công chúa Ma tộc, tiểu nhân sẽ dựa vào độ sảng khoái tăng lên mà giúp ngài khôi phục công lực.】
Tô Cẩn Lương lùi lại tựa lưng vào tấm bình phong, một mặt cảnh giác hành động của yêu sư, một mặt đáp: “Vả mặt? Kẻ đứng bên trái công chúa là một trong Thất đại hộ pháp của Ma tôn. Hiện tại ta đánh không lại, hắn tất nhiên sẽ không để ta chạm vào nàng ta.”
【Không phải…】 Hệ thống biết y hiểu lầm rồi, 【Là khiến cho công chúa Ma tộc mất hết thể diện, bẽ mặt đến mức không biết giấu mặt vào đâu ấy!】
“Hiểu rồi.” Tô Cẩn Lương lĩnh hội cực nhanh, thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, đầu yêu sư bên phải đã vung một chưởng vồ tới.
Tại chỗ, Tô Cẩn Lương phi thân nhảy vọt qua tấm bình phong phía sau, xiềng xích dưới chân theo đó va vào nhau vang lên những tiếng ‘keng keng’ rộn rã. Thấy một đòn trượt đích, yêu sư lập tức lao tới vung vuốt. Bình phong chớp mắt nát tươm, Tô Cẩn Lương từ bên trong vụt ra, tay nắm lấy kiếm ý Bạch Giác ngưng tụ từ chút linh lực ít ỏi còn sót lại, đâm thẳng vào giữa trán yêu sư.
Chuỗi động tác diễn ra chớp nhoáng, đám ma tu vây xem còn chưa kịp hò reo, đầu yêu sư kia đã ăn trọn một kiếm. Thế nhưng bọn chúng không hề nảy sinh bất kỳ lo lắng nào, bởi vì ngay sau đó, đầu yêu sư còn lại đã ngoạm lấy sợi xích trói chân Tô Cẩn Lương, hung hăng giật ngược về phía sau.
Một kiếm này rốt cuộc không thể dốc toàn lực đâm thấu sọ con yêu thú kia.
Tô Cẩn Lương bị quăng quật mạnh vào hàng rào, cạn kiệt sức lực trượt dần xuống. Thế nhưng, y còn chưa kịp thở hắt ra, đã lại phải lách mình tránh né đòn công kích của con thứ hai.
Thấy Tô Cẩn Lương chật vật lẩn tránh khắp nơi, Tư Đồ Thiên Thiên phấn khích tột độ: “Quả không hổ là Ngọc Hoa Tiên tôn danh chấn thiên hạ, suýt chút nữa đã hạ sát được một đầu yêu sủng của bổn công chúa. Màn biểu diễn này thực sự đẹp mắt, chỉ tiếc sư tử quá đỗi ngu ngốc, uổng phí dáng múa tuyệt mỹ của Tiên tôn.”
Giờ phút này, Tô Cẩn Lương đã hoàn toàn tỏ tường ý đồ của Tư Đồ Thiên Thiên, cũng biết được chủ nhân của chiếc vòng vàng trên cổ chân mình lúc sinh thời mang thân phận gì. Ánh mắt y lạnh lẽo như đầm nước sâu, lại một lần nữa ngưng tụ kiếm ý, đón đỡ móng vuốt sắc nhọn của yêu sư.
Yêu sư bị hất văng ra tận chỗ khán giả, sắc mặt đám người kia thoáng biến hóa, nhưng ỷ vào việc có công chúa Ma tộc và hộ pháp Ma tôn tọa trấn, rất nhanh liền tiếp tục buông lời cay nghiệt mỉa mai Tô Cẩn Lương.
“Đây chính là Ngọc Hoa Tiên tôn, người đứng đầu giới tu tiên sao? Hôm nay bọn ta thật sự được mở mang tầm mắt.”
“Các ngươi nhìn bộ dạng thảm hại của y kìa, chúng ta đánh cược xem đầu sư tử nào sẽ nuốt chửng y đi.”
Giữa lúc đàm luận kịch liệt nhất, Tư Đồ Thiên Thiên vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý. Nàng ta đưa tay gác bên tai, đôi môi đỏ chót cười đến là yêu kiều: “Các ngươi nghe tiếng chuông này xem, hệt như tiên nhạc vậy.”
Gương mặt Tô Cẩn Lương căng cứng, khóe mắt hơi phiếm hồng. Y từ nhỏ đã là con cưng của trời, rất hiếm khi phải chịu đòn roi mắng chửi. Giờ đây, những lời lẽ nhơ nhuốc dội tới từ bốn phương tám hướng chẳng khác nào đem tự tôn của y chà đạp bùn nhơ.
Nhưng y có thể làm gì cơ chứ? Y ngay cả bước ra khỏi gian lao tù này còn không làm được.
Ngay lúc tất cả đều đã tìm chỗ yên vị chuẩn bị thưởng thức trò vui, quanh thân Tô Cẩn Lương bỗng tỏa ra một tầng vầng sáng trắng ngần. Thần tình y trang nghiêm, hai ngón tay đặt trước người rạch ra một miệng vết thương, đôi mắt xám bạc phản chiếu ánh máu nhờn nhợt.
Đám người còn chưa kịp phản ứng, hệ thống đã cuống quýt lên tiếng ngăn cản: 【Tiên tôn đại nhân, ngài đang muốn làm cái gì vậy?】
“Bản mệnh kiếm của bổn tôn do ngọc bội của Thượng Cổ Chiến Thần hóa thành. Chiến thần ngã xuống, tâm nguyện tan vào trong ngọc. Đây là chiêu tất sát của ta, trước khi chiêu thức thành hình, thân thể sẽ ở trạng thái bất hoại.” Giải thích xong hành động của bản thân, Tô Cẩn Lương mới hỏi ngược lại: “Giết chết hai con yêu sủng này, chẳng lẽ không tính là vả mặt sao?”
【Có thể, nhưng như vậy ngài sẽ tổn hao biết bao nhiêu công sức cơ chứ?】 Hệ thống nhìn độ sảng khoái đang tụt dốc không phanh, sầu não đến mức muốn vò đầu bứt tai, 【Tiểu nhân bày cho ngài vài cách. Kế thứ năm trong “Mỹ nhân thập kế”: Có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có kẻ để lợi dụng tuyệt đối không để hắn được nhàn rỗi!】
Mưu kế này nghe lọt tai phết, Tô Cẩn Lương cũng nổi hứng: “Cụ thể nên làm thế nào?”
【Đòn chốt hạ này, ngài không bằng đánh thẳng ra bên ngoài.】
Tô Cẩn Lương nhìn ra phía cửa: “Đây là kết giới do Ngâm Uyên thiết lập, một khi phá vỡ e rằng ta cũng cạn sức để trốn thoát.” Cùng lúc đó, đám khán giả rốt cuộc cũng nhận ra tuyệt kỹ kiếm thuật trong truyền thuyết cực hiếm khi xuất hiện ở thế gian đang hiển hiện ngay trước mắt, ai nấy đều trố mắt ngoác mồm.
【Nhưng có thể thông báo cho hắn biết ngài đang phá trận.】 Hệ thống hiểu rằng suy nghĩ của Tô Cẩn Lương nhất thời chưa bẻ cua kịp, có lẽ là do sâu trong nội tâm, y vẫn bài xích chuyện chạm mặt Phong Ngâm Uyên.
Quả nhiên, Tô Cẩn Lương chìm vào im lặng, rồi mau chóng khước từ: “Bổn tôn không cần hắn.” Lời vừa dứt, hai tay Tô Cẩn Lương nhanh chóng bấm quyết kết ấn.
Y hé mở đôi môi mỏng, thanh âm cất lên ngân vang như tiếng chuông chiều: “Lâm Giang ven bờ, đá thô mờ nhạt. Ngàn năm mài giũa, ôn nhuận sáng ngời.”
Trong chớp mắt, vô số lưỡi đao ánh sáng từ tay y xé gió bay ra, mang theo uy áp vượt trên cả Đại Thừa kỳ. Ma tu la liệt ngã rạp xuống đất, từ tận đáy lòng Tư Đồ Thiên Thiên trào dâng một nỗi khiếp hãi vô bờ, ả cuống cuồng hỏi vị hộ pháp đang chắn trước mặt mình: “Không phải y chẳng còn mấy phần công lực sao? Tại sao chiêu này lại lợi hại đến vậy?”
Hộ pháp trầm giọng đáp lời: “Là tất sát kỹ, cũng là liều mạng kỹ. Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành.”
Gần như toàn bộ lưỡi đao ánh sáng đều đâm xuyên thân thể hai đầu yêu sư, nghiền nát nội đan của chúng. Không hề có điềm báo trước, hai đầu yêu thú ban nãy còn oai phong lẫm liệt cứ thế đổ rạp xuống đất tắt thở. Vài tên ma tu tu vi thấp kém cũng bị những tia kiếm quang còn lại đâm mù đôi mắt.
Giữa một mảnh tiếng gào thét thảm thiết, Tô Cẩn Lương phủ phục trên mặt đất, gương mặt trắng bệch nhưng lại phảng phất nét vui vẻ: “Chiêu này thử thách tâm cảnh, bảy năm sống hệt như con rối, rốt cuộc bổn tôn vẫn có thể thi triển được.” Dứt lời, y khẽ ho khan như sắp hộc máu.
Hệ thống ngược lại đã tức đến hộc ra cả lít máu rồi. Đối mặt với một ký chủ cố chấp thích cậy mạnh thế này, đáng ra nó phải chọn “Độ thảm thương” làm thuộc tính cho nhân vật chính mới phải. Cơ mà may thay, nó tinh mắt nhìn ra góc kết giới của lồng giam đã xuất hiện vài đạo vết nứt.
Thấy mình không cách nào tạo ra tai nạn ngầm để bóp chết Tô Cẩn Lương, sắc mặt Tư Đồ Thiên Thiên đen kịt lại: “Mạng lớn thật đấy, chúng ta đi.” Thế nhưng ả vừa mới xoay người, đã thấy Phong Ngâm Uyên gấp gáp chạy tới, lạnh lùng đứng ở cách đó không xa.
Trên đôi má Tư Đồ Thiên Thiên lập tức vương nét e ấp của nữ tử đang yêu: “Ngâm Uyên, sao chàng lại tới đây? Đại chiến vừa mới kết thúc, chàng không đi nghỉ ngơi ư?”
Phong Ngâm Uyên lạnh lùng sải bước lướt qua ả. Sau khi xác nhận Tô Cẩn Lương vẫn còn sống, hắn mới cất giọng: “Ma tôn từng đáp ứng, Tô Cẩn Lương giao cho ta toàn quyền xử lý. Cho dù là công chúa điện hạ, cô cũng không được phép can thiệp, càng không thể tự tiện đến gặp y.”
Tư Đồ Thiên Thiên làm sao lại không biết Phong Ngâm Uyên cấm cản mình tới đây, nhưng dưới bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm, ả không tài nào nuốt trôi cục tức này. Bởi vì đối phương là người mình ái mộ, ả liền định nhân cơ hội thăm dò: “Phụ tôn ta có ý muốn chàng cưới ta, lẽ nào thê tử tương lai lại không thể quản lý một tên tù binh do chàng giam giữ sao?”
Lời này vừa thốt ra, đám người xung quanh lập tức trưng ra vẻ mặt tò mò hóng chuyện.
Đáng tiếc Phong Ngâm Uyên tuyệt nhiên không hề biết thương hương tiếc ngọc là gì: “Ma tôn chưa từng nhắc chuyện này với ta. Công chúa điện hạ thân phận tôn quý, chớ nên buông lời đồn đại ở chốn đông người, cẩn thận kẻo làm hỏng thanh danh trong sạch của bản thân.” Ngay sau đó, hắn quay sang nói với kẻ đứng cạnh ả: “Hộ pháp Căng, phiền ngài đưa công chúa trở về.”
Câu này quả thật đanh thép không nể mặt mũi chút nào. Căng thân là hộ pháp của Ma tôn vốn cực kỳ tự phụ, sao có thể coi trọng một thằng nhãi nhân tộc thế này: “Phong Ngâm Uyên, ngươi cũng đề cao bản thân quá rồi đấy.” Bất quá, hắn hiện tại cũng chỉ được cái võ mồm, rốt cuộc thì nhiều năm trước hắn từng nhịn không được mà hạ chiến thư, kết quả mười trận bại cả mười.
Dứt lời, hắn khuyên nhủ Tư Đồ Thiên Thiên dời bước: “Công chúa điện hạ, xin đừng tự rước bực vào thân.”
Tư Đồ Thiên Thiên rốt cuộc vẫn còn chút lòng tự trọng. Thấy Phong Ngâm Uyên sỉ nhục mình xong cũng chẳng thèm liếc lấy một cái, ả tức khắc xấu hổ đến đỏ mặt tía tai. Vậy nên sau khi được Căng mở cho một đường lui, ả bèn hậm hực phất tay áo rời đi.
Chẳng mấy chốc, đám ma tu hóng chuyện cũng nơm nớp lo sợ chạy biến đi mất, chỉ chừa lại mấy tên thủ hạ của Phong Ngâm Uyên.
Phong Ngâm Uyên mở cửa lồng giam bước vào, tiến tới sát bên Tô Cẩn Lương, dùng mũi giày giẫm lên vạt áo đối phương nói: “Đứng dậy.” Hắn từ trên cao nhìn xuống, lại chỉ đổi lấy sự phớt lờ đầy bình thản.
“Vẫn giữ thói thanh cao thế sao, sư tôn của ta. Ta muốn xem người còn có thể gồng mình chống đỡ đến lúc nào.” Dứt lời, Phong Ngâm Uyên xoay người chuẩn bị gấp gáp trở về trấn áp đám đệ tử Lăng Vân Tông. Nếu không phải vì chuyện khẩn cấp bực này, hắn đã chẳng cần vội vã chạy tới rồi lại vội vã rời đi.
“Tăng cường nhân thủ canh chừng y, nếu còn có lần sau… xách đầu tới gặp ta.”
Mấy tên thủ hạ đồng loạt quỳ rạp: “Rõ.” Tiếp đó, bọn chúng tản ra các góc của lồng giam kiểm tra độ hoàn chỉnh của kết giới, chợt liếc thấy bóng người bên trong tựa như một con bươm bướm rách nát đang tĩnh lặng nằm sấp trên nền đất. Bọn chúng lúc này mới giật mình nhận ra, sự bất khuất của Ngọc Hoa Tiên tôn thực chất chỉ là ráng sức gượng ép.
“Chủ tử!”
Phong Ngâm Uyên chưa kịp đi khuất vội ngoái đầu nhìn lại, con ngươi trong nháy mắt co rút kịch liệt.
Tác giả có lời muốn nói:
Tạm không thể khảo cứu (Tạm không thể khảo cứu.).
0 Bình luận