Bạn không có cảnh báo nào.

    “Hưm, ức…! Á…!”

    Đôi bàn chân đang cố đẩy hắn ra chợt co quắp lại, run rẩy bần bật. Từ đỉnh phân thân đang đỏ bừng, giật phập phồng của tôi, một luồng chất lỏng ấm nóng tuôn ra thành dòng. Tầm nhìn của tôi tối sầm lại rồi đột nhiên loang lổ những vệt trắng xóa.

    “A, a! Ha…!”

    Hơi thở tôi nghẹn lại, chất lỏng loãng đọng trên vùng bụng lõm xuống của tôi nhỏ từng giọt xuống giường, thấm đẫm tấm ga. Những cảm giác vừa bị ngăn chặn trong thoáng chốc bỗng đổ ập xuống như thác lũ, kéo theo đó là nỗi nhục nhã ê chề. Tôi chồng đôi cánh tay đang run rẩy lên để che mặt, nức nở. Luồng chất lỏng dính dớp tưới đẫm vùng bụng dưới đang phập phồng kia mang lại cảm giác quá đỗi chân thực để có thể coi là một giấc mơ.

    “Hức, ức…”

    “Lúc trước tôi đã thấy lạ rồi… hóa ra mấy chuyện thế này cậu cũng bắn được à?”

    Seo Hae-young đưa tay xoa nắn vùng bụng đọng đầy thứ chất lỏng loãng chẳng phải nước tiểu cũng chẳng phải tinh dịch của tôi, cất giọng mỉa mai đầy giễu cợt. Thấy tôi chỉ biết che mặt khóc mà chính bản thân cũng chẳng rõ đó là thứ gì, hắn thở hắt ra một hơi dài.

    “Thật là…”

    Tiếng khóc bật ra khiến bên trong tôi tự giác siết chặt, liên tục kích thích phân thân đang ở giới hạn của hắn. Hắn lại tóm chặt lấy xương chậu đầy vết bầm tím của tôi rồi đâm sầm vào như muốn tống cả đôi tinh hoàn vào trong. Mỗi khi vách trong ấm áp và mềm mại động đậy, sự tự chủ của hắn lại tan chảy không phanh, khiến lực tay hắn càng thêm siết mạnh. Tôi rùng mình, lắc đầu như muốn bảo hắn dừng lại, nhưng với một Seo Hae-young vốn đã kiềm chế nãy giờ thì lời cầu xin đó thật khó lòng đáp ứng.

    “Hae-young à… đau, hức…, ức! Aa…”

    “Ha… này…”

    Hắn đè nghiến lấy tôi đang đau đớn, khuôn mặt nồng nặc mùi hưng phấn khó khăn lắm mới nở một nụ cười.

    “Tôi đang làm nhẹ nhàng rồi mà…”

    Hắn giật phăng đôi tay đang che mặt của tôi ra rồi quàng lên cổ mình, sau đó ôm chầm lấy tôi đang hổn hển bám víu và vùi môi vào cổ tôi. Sức nặng đè lên vai, thoang thoảng mùi rượu và cả giọng nói thốt ra những tiếng rên rỉ khản đặc, tất cả đều thuộc về một Yoon Hae-won đã chẳng biết thân biết phận mà đi tằng tịu với những thằng chẳng ra gì. Áp môi vào vành tai nóng hổi của tôi, hắn trầm giọng thầm thì.

    “Từ giờ không được thế nữa. Nghe rõ chưa?”

    Hắn dồn ép cho đến khi tôi, dù đầu óc không còn tỉnh táo, phải vội vã gật đầu lia lịa. Lúc bấy giờ, Seo Hae-young mới rót vào nơi sâu nhất mà hắn khó lòng rút ra được những cảm xúc ích kỷ, nhớp nháp và u ám của mình.

    Đúng như lời đã nói, đêm đó Seo Hae-young đối xử với tôi tương đối nhẹ nhàng. “Nhẹ nhàng” ở đây không có nghĩa là dịu dàng, mà chỉ đơn giản là hắn không thượng cẳng tay hạ cẳng chân hay tống những thứ kỳ quái vào lỗ của tôi. Hắn vẫn cứ thô bạo nhấn chìm đầu hay cơ thể tôi, khiến tôi phải gào khóc. Hắn thúc vào cái thân xác nằm dài như xác chết mà chẳng mảy may hối lỗi, có lúc lại mút mạnh lấy phân thân đang đau rát vì trầy da của tôi. Phân thân của tôi, vốn chẳng còn gì để tiết ra, cũng chẳng thể cương lên được nữa, chỉ có những cơn đau thấu trời từ vùng hội âm truyền đến.

    Đến mức đó, tôi chỉ biết khóc nấc lên mà van xin. Tôi nắm lấy tóc hắn khi hắn đang vùi mặt giữa hai chân mình, nước mắt rơi lã chã, van nài rằng chẳng còn gì ra được nữa, xin hắn hãy dừng lại. Khi hắn lại lần nữa đâm vào sau khi đã mơn trớn quy đầu đỏ lựng vì trầy xước đầy tiếc nuối, đôi nhãn cầu phía sau hàng mi đang run rẩy của tôi đảo ngược lên. Cảm giác sướng đến mức muốn chết đi, và cũng đau khổ đến mức muốn chết đi.

    Đạt đến khoái cảm cực hạn mà chẳng thể bắn nổi một giọt tinh dịch, tôi lịm đi, hơi thở nghẹt lại. Đầu ngón tay ngón chân run rẩy không sao kiểm soát nổi. Đó là những cảm giác mà một tinh thần suy nhược không thể gánh vác được. Từ cái lỗ chẳng thể khép lại, số tinh dịch tan chảy trào ra từng đợt. Khoảng thời gian khiến tôi thấm thía rằng bấy lâu nay Seo Hae-young vẫn luôn nương tay cứ thế kéo dài vô tận.

    “Dậy đi.”

    Chỉ đến khi bàn tay đang vỗ vỗ vào má trở nên gay gắt, tôi mới mở đôi mắt sưng mọng của mình ra. Ngay khi phần thân trên đang mềm nhũn được dựng dậy, một thìa cháo trơn tuột đã bị tống vào miệng.

    “Ưm…” 

    Chẳng biết sau vài lần làm thử, hắn có hứng thú với việc nấu cháo hay không, nhưng đây không phải là thứ tôi có thể ăn được. Kể từ sau mùa hè năm ấy, tôi đã rất khó nuốt những thứ lỏng bèo nhèo. Sau vài lần tôi không nuốt nổi mà nôn ra, hắn bắt đầu cáu kỉnh, bịt mũi tôi rồi ép mở miệng để tống cháo xuống cổ họng.

    “Làm ơn đi, đừng có để tôi phải đánh cậu… nhé?”

    Hắn giữ chặt đầu và cằm để tôi không mở miệng ra được, lẳng lặng chờ cho đến khi tôi nuốt xuống. Hắn còn bồi thêm một câu: “Nôn ra là chết với tôi”. Tôi vừa nhăn mũi vừa cố gắng nuốt trọn số cháo trong miệng. Cảm giác buồn nôn nhộn nhạo cả ruột gan. May mắn là hắn không trộn thêm thứ nguyên liệu kỳ quái nào vào đó.

    Sau khi tống hết cả bát cháo vào người tôi bằng một phương thức chẳng khác gì tra tấn, hắn bịt miệng giám sát tôi một lúc lâu mới chịu buông tay. Tôi cố nuốt nước miếng để nén cơn buồn nôn rồi nhìn quanh. Cảm giác như đã rất lâu rồi, nhưng căn phòng vẫn tối tăm. Đêm dài đến lạ lùng. Khi tôi quay cái cổ đang kêu răng rắc, tấm rèm dày cộm đang che khuất dòng thời gian trôi. Mọi mốc thời gian trộn lẫn vào nhau khiến cảm giác thực tại đã bay biến từ lâu. Chẳng biết là ngày hay đêm, hôm qua hay hôm nay nữa.

    Đón lấy ly nước từ tay hắn, tôi mấp máy đôi môi khô khốc.

    “M-mấy giờ rồi…”

    Tôi giật mình vì giọng nói khàn đặc kinh khủng của mình nên đành hắng giọng. Hắn bưng bát đứng dậy, hất hàm thản nhiên cho biết thời gian.

    “Chắc là… khoảng bảy giờ?”

    Hắn cũng chẳng nói là ngày bao nhiêu rồi đi ra khỏi căn phòng chìm trong bóng tối. Nhìn theo bóng lưng của hắn, tôi lập tức gượng dậy nhưng vừa mới chạm chân xuống sàn đã ngã nhào về phía trước.

    “Á…”

    Cảm giác như xương chậu đã bị vặn vẹo đến mức không cứu vãn nổi. Phần lớn là do tôi đã phải dạng chân suốt trong tư thế đối mặt. Tôi rên rỉ định đứng lên nhưng rồi đành từ bỏ kế hoạch đi kéo rèm cửa, thay vào đó tôi gục đầu lên mu bàn tay. Chiếc áo phông rộng thùng thình rủ xuống, tỏa ra một mùi hương thanh khiết. Tôi vẫn còn nhớ mang máng chuyện mình bị lôi vào phòng tắm. Tôi chẳng muốn nhớ lại mình đã làm gì ở đó chút nào.

    Phân thân bị vắt kiệt đến giọt tinh dịch cuối cùng giờ đây đau rát đến mức tôi chỉ muốn vứt nó đi cho xong, và những vùng da bị cắn mỗi khi tôi lịm đi giờ đã phủ đầy vết bầm tím. Tôi không chỉ thấy chán ngán mà còn cảm thấy ghê tởm. Không chỉ là chuyện tình dục, mà là cả bản thân Seo Hae-young.

    “Thằng khốn nạn…”

    Tôi thầm rủa xả xuống mặt sàn. Uất hận trào dâng, nhưng tôi không có can đảm để chửi thẳng vào mặt hắn. Đáng lẽ tôi phải lo lắng cho thực tại mù mịt của mình, nhưng dường như nước trong cơ thể đã bị rút cạn sạch khiến mạch não cũng hỏng hóc theo. Tôi chẳng nghĩ được gì cả, ngoại trừ việc cứ nghĩ mãi về một Seo Hae-young đáng ghét.

    Mải mê chửi rủa đến tận khi hết cả vốn từ, tôi hậm hực thở dốc mà không hề hay biết có tiếng bước chân đang đến gần.

    Sau khi cất bát đĩa về chỗ cũ và quay lại phòng, hắn bắt gặp tôi đang nằm rạp dưới sàn như đang hành lễ thì bật cười khanh khách. Hắn sải bước tới, túm lấy eo nhấc bổng tôi lên, khiến tôi giật bắn mình quay lại nhìn.

    “Không được ngủ bạ đâu nằm đấy thế này đâu.”

    Tôi vùng vẫy đôi chân đang mất thăng bằng, nhưng đầu ngón chân chỉ quẹt qua mặt sàn. Trong lúc tôi đang đứng chới với, cánh tay đang quấn quanh eo tôi lại siết chặt một cách quái đởm. Nội tạng bị ép đến nghẹt thở, cảm giác muốn nôn mửa trào lên.

    “Á, n-nhẹ tay chút…”

    “Thơm quá.”

    Hắn vùi mặt vào sau gáy tôi hít hà mùi hương rồi dụi mặt vào đó. Những cái cắn nhẹ và đôi môi cứ chạm rồi lại rời khiến cổ tôi co rụt lại vì ngứa ngáy.

    “N-ngứa quá.”

    “Nhịn đi.”

    Bàn tay đang mơn trớn đôi chân trần của tôi chợt luồn vào trong chiếc áo phông trống rỗng. Tôi kinh hãi vặn vẹo người khi lòng bàn tay hắn lướt qua bẹn, nhưng hắn chẳng mảy may để tâm, bàn tay đưa lên cao rồi nhấn mạnh vào bụng dưới như muốn đẩy nó ra. Ngay khi cảm nhận được có thứ gì đó đang chảy dài từ cái lỗ tự giác mở ra, da đầu tôi tê dại.

    “Hình như vẫn chưa ra hết. Cứ chảy suốt thế này…”

    Seo Hae-young nói rằng hắn đã nhìn thấy từ lúc tôi còn nằm rạp dưới sàn, rồi hắn cười trầm đục như thể rất hài lòng với số tinh dịch đang chảy dọc đùi tôi. Tôi chỉ biết tái mặt nhìn bàn tay đang luồn vào giữa hai chân mình.

    “Cậu có biết là nó rộng ra hẳn rồi không? Nhìn này.”

    Hai ngón tay cùng lúc chen vào trong cái lỗ rồi nhẹ nhàng khuấy động bên trong. Ngón tay cào sạch số tinh dịch còn sót lại giờ đây di chuyển bên trong dễ dàng hơn hẳn so với trước. Vòng eo đang run rẩy của tôi bị một cánh tay ôm chặt, ép sát vào nhau hơn nữa.

    “Hức…”

    “Tiêu rồi, Hae-won của chúng ta… giờ mà dùng cái nhỏ chắc chẳng cảm giác gì nữa đâu nhỉ?”

    Những lời trêu chọc chẳng biết là đang mỉa mai ai đó… thôi thì, cũng chẳng còn làm tôi thấy tổn thương nữa. Bởi lẽ tôi chẳng còn chỗ nào để mà tổn thương thêm được nữa.

    Dường như biết rõ là chẳng còn tinh dịch nào để ra nữa, hắn mân mê phân thân đang đau rát của tôi như thể của chính mình một lúc rồi mới rút tay lại. Tôi chỉ biết ậm ừ đáp lại những câu chuyện nhảy cóc của hắn, cho đến khi biết được đã ba ngày trôi qua thì tôi suýt chút nữa là ngất xỉu. Hắn nói tôi đã ngủ li bì suốt một ngày trời, nhưng đó chẳng phải chuyện gì đáng để cười cả.

    Trong lúc cùng nằm trên chiếc giường đã được thay ga mới, ngay khi nghe thấy tiếng thở đều đặn của hắn, tôi nhẩm đếm đến năm mươi rồi cẩn thận sờ soạn cánh tay đang quấn lấy eo mình. Cả hai cổ tay đều trống trơn. Tôi dời cánh tay vô định đó ra, đặt chân xuống giường rồi lần này đứng dậy một cách cực kỳ chậm chạp. Phía sau đau rát như lửa đốt, nhưng so với lúc vừa mới tỉnh dậy thì cũng có thể đi lại được.

    Dù biết là hắn sẽ không dễ gì thức giấc, nhưng vì lo lắng nên tôi cứ liên tục liếc nhìn ra sau rồi mới rời khỏi phòng. Ngay khi ra đến hành lang, bước chân tôi nhanh dần. Bước vào thư viện, tôi bấm ngón tay đếm ngày. Thực sự chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa. Trong lúc đang sốt ruột cắn móng tay, tôi bỗng thấy chiếc vòng tay lấp lánh trên chiếc bàn gỗ.

    Tôi nhanh chóng tiến tới chộp lấy chiếc vòng, lặng lẽ nhìn xuống sợi bạc thanh mảnh được uốn cong rồi mở khóa. Nắm chặt hai đầu, tôi dùng sức từ đôi bàn tay đầy sẹo của mình.

    Một tiếng “tách” vang lên, mắt xích bị gãy. Khi tôi thử chụm chúng lại, hình tròn vẫn được hình thành nhưng phần móc khóa đã bị lệch. Thử bao nhiêu lần cũng chẳng thể trở lại như cũ, chiếc vòng đã hoàn toàn hỏng nát. Đối với một thứ chứa đựng cả sự xao xuyến, thất vọng lẫn luyến tiếc, cái kết này thật quá đỗi hư ảo. Sau một hồi lâu nhìn chằm chầm vào chiếc vòng tay đã hỏng, tôi nắm chặt khối sắt trong lòng bàn tay rồi quay bước.

    Thật lạ là tôi chẳng hề rơi nước mắt. Cứ ngỡ mình sẽ khóc nấc lên cơ, thật sự là một chuyện kỳ quặc.

    Tôi khoác lên mình chiếc áo len dày cộm, bước ra khỏi cổng lớn với dáng vẻ có phần kỳ dị. Vì sụt cân quá nhiều nên trong số quần áo của Seo Hae-young chẳng có cái nào vừa với tôi cả. Đành chịu vậy, tôi khoác chiếc quần nỉ rộng thùng thình phải thắt chặt dây lưng, cộng thêm đôi dép lê cứ chực tuột ra chẳng hề hợp với thời tiết se lạnh này.

    “Lạnh quá…”

    Dù chưa lạnh đến mức làm đầu ngón chân thò ra ngoài đông cứng, nhưng đối với tôi, cái se lạnh này chẳng khác gì giữa mùa đông. Tôi xoa xoa cánh tay, liếc nhìn về phía bên kia bức tường nơi hắn đang ngủ say rồi quay đầu đi. Tôi xỏ lại đôi dép đang kéo lê gót rồi chậm rãi bước đi dọc theo con phố vắng lặng. Chiếc vòng tay méo mó tuột khỏi tầm tay, lăn lóc trên mặt đường nhựa.

    Tôi đến trước cửa hàng đang treo biển đóng cửa. Lẽ ra đây là lúc vẫn còn một nhân viên đang dọn dẹp nốt, nhưng tôi chẳng dám bước vào mà cứ đứng tần ngần. Mãi đến vài tiếng trước tôi mới nhận ra mình đã bỏ quên điện thoại ở đây vào hôm đó. Đáng lẽ tôi có thể ghé qua vào lúc muộn hơn, nhưng vì vừa đi vừa sắp xếp lại suy nghĩ nên đã bước đến đây. Trong lúc tôi đang phân vân định giơ tay lên thì cánh cửa bỗng bật mở.

    “Ơ…”

    Cả hai người khi chạm mặt nhau đều đồng thời thốt ra giọng nói ngơ ngác. Tôi chẳng biết nói gì, cứ đứng lóng ngóng. Thà là Joo Hyun-woo bước ra thì tôi còn đỡ giật mình hơn, đằng này lại là người mà lòng tôi đang thấy tội lỗi như núi thái sơn.

    Hyun-jung là người đầu tiên thu lại vẻ bàng hoàng trên khuôn mặt. Một nụ cười gượng gạo nở trên khuôn mặt mệt mỏi.

    “Hae-won đấy à. Điện thoại thì sao? Chị thấy tắt máy suốt.”

    “Em để quên ở đây nên…”

    “À, chị có nhặt được một cái, chắc là của em rồi. Để chị lấy cho ngay, vào đi.”

    Tôi nhận lấy cánh cửa từ tay Hyun-jung khi chị lùi lại một bước mời vào, tôi bước chân vào trong rồi cẩn thận hỏi.

    “Cái đó… chị vẫn ổn chứ?”

    Nhận được câu hỏi với chủ ngữ mơ hồ, Hyun-jung không đáp lại gì nhiều mà chỉ chỉ vào chiếc bàn ở góc phòng.

    “Nếu có thời gian thì mình nói chuyện một chút nhé. Em ngồi đó đi.”

    Chỉ cần quay về trước khi Seo Hae-young tỉnh giấc thì sẽ không có vấn đề gì lớn. Tôi kéo ghế ngồi xuống, trong khoảng cách đầy tế nhị, tôi chỉ biết khẽ đá vào mặt sàn trống không. Mông và eo khi chạm vào ghế đau nhức nhối, nhưng tôi cố tỏ ra như không có chuyện gì, đón lấy chiếc điện thoại từ tay Hyun-jung khi chị quay lại.

    Hai chiếc cốc sứ bốc khói nghi ngút được đặt lên bàn. Từ túi trà đang chìm sâu trong nước, sắc xanh lan tỏa ra như làn khói. Hyun-jung ngồi đối diện, tay mân mê chiếc cốc ấm áp như đang chọn lời để nói, mãi một lúc lâu sau mới mở lời.

    “Em không đi thăm bệnh sao? Tae-kyum đang làm loạn lên đấy.”

    “…Hả?”

    “Cậu ta bảo là làm vỡ đầu người ta xong rồi biến mất luôn à.”

    Nụ cười không mấy tự nhiên, chắc chắn là đang gượng ép, nhanh chóng tắt lịm. Tôi mất một lúc lâu mới hiểu được lời của chị ấy. Đến cả việc chớp mắt cho tự nhiên tôi cũng chẳng làm nổi.

    “Go Tae-kyum… có sao không?”

    “Bị rách hơi sâu một chút thôi, nhưng không sao đâu. Ở nhà cậu ta cứ… nên vẫn chưa được xuất viện.”

    Nghe câu chuyện Hyun-jung kể, tôi chậm rãi gãi lên mu bàn tay đặt dưới bàn. Go Tae-kyum bình an vô sự hơn tôi tưởng, và cha của anh ta đã hỏi về quá trình xảy ra tai nạn rồi yêu cầu trích xuất CCTV, nhưng camera quay phía nhà kho đã hỏng từ lâu nên chẳng giúp ích được gì.

    Đây là lần đầu tiên tôi nghe chuyện này. Tôi đã tin sái cổ một Seo Hae-young luôn mập mờ đánh lận con đen, và giờ tôi thực sự trở thành một trò hề. Chẳng biết nên trách cái đầu óc ngu muội này, hay nên trách cái lòng tin dành cho hắn vẫn còn hiện hữu.

    Dù trên mu bàn tay đã trầy da rỉ máu, tôi cũng không nhận ra mà vẫn cứ cào cấu lên đó. Không chú ý đến vết thương, Hyun-jung nhấp một ngụm trà đã ngấm rồi nhún vai nhìn xuống.

    “Tae-kyum cũng bảo đó là tai nạn. Là do chị để đồ ở đó không đúng chỗ thôi.”

    Tôi lắc đầu bảo không phải, nhưng lòng lại phân vân giữa cảm giác nhẹ nhõm và bị phản bội. Lời nói chẳng thể thốt ra dễ dàng. Lý do là bởi Seo Hae-young. Tôi không thể hiểu nổi, và cũng chẳng muốn hiểu tại sao hắn lại làm vậy.

    Hyun-jung, người nãy giờ cứ lặp đi lặp lại việc nắm rồi buông chiếc quai cầm góc cạnh, ngẩng đầu nhìn tôi. Dưới ánh đèn của khu nhà hàng, khuôn mặt chị ấy phủ một bóng đen đậm đặc. Vùng thịt dưới mắt tôi sưng mọng, chỉ nhìn thôi cũng thấy đau rát. Đôi môi đóng vảy máu thì sao chứ. Dáng vẻ đáng thương của tôi khiến chị nghẹn lời, nhưng không chỉ có thế. Phá vỡ khoảng thời gian khó xử và gượng gạo chưa từng có trước đây, chị ấy mở đôi môi khó nhọc.

    “Hyun-woo… lần này đi rồi sẽ không quay lại đâu. Cho đến khi tốt nghiệp và ổn định sự nghiệp.”

    “…Chắc cậu ấy sẽ bận lắm.”

    Bất ngờ nghe chị nhắc đến anh ấy, tôi bình thản hưởng ứng, nhưng rồi khi đối mặt với vẻ quyết tuyệt của chị, tôi bỗng thấy bất an. Nụ cười sảng khoái vốn luôn thường trực trên môi chị giờ đây đã hoàn toàn biến mất.

    “Chị sẽ không cho nó quay lại đâu.”

    Lời bồi thêm lại càng khiến tôi rúng động.

    Lại cúi gằm mặt xuống, chị ấy chậm rãi tiếp lời như đang nói ra những điều đã trăn trở từ lâu.

    “Chị biết hai đứa rất thân nhau. Nhưng dạo này chị thấy hình như mình đã nghĩ sai rồi.”

    Lời mở đầu mang một sắc thái u ám. Bàn tay đang gãi mu bàn tay của tôi khựng lại. Động tác ngẩng đầu của chị ấy dường như trở nên chậm chạp vô cùng.

    “Em có thể nói cho chị biết đã có chuyện gì xảy ra không?”

    Khi ánh mắt tôi chạm phải cái nhìn của Hyun-jung, người vẫn luôn nhìn tôi bằng đôi mắt dịu dàng, tôi nhận ra ngay cả điều đó cũng đang sụp đổ. Chị ấy biết điều gì đó rồi. Tôi nở một nụ cười gượng gạo, mở đôi môi đang run rẩy.

    “À, không có chuyện gì đâu ạ. Chỉ là tình cờ em…”

    “Không phải chuyện đó. Sau khi mấy đứa đi nghỉ về, Hyun-woo có chút… kỳ lạ. Cả Hae-young, Tae-kyum… và cả em nữa.”

    Cảm giác tim tôi rớt phịch một cái. Rồi sau đó nó lại đập liên hồi, làm rung động cả cơ thể. Chị ấy thở dài một hơi dài như đang đối mặt với một tình cảnh bế tắc rồi ngẩng đầu lên.

    “Bọn nó đánh em à? Đang bắt nạt em sao?”

    “À…”

    Những ký ức của những ngày tháng qua, vốn đã vượt xa cả việc đánh đập và bắt nạt, không phải là thứ có thể dễ dàng nói ra. Nhưng biết đâu chị ấy lại có thể giúp đỡ bằng cách nào đó. Ngay khi hy vọng nhỏ nhoi nảy nở khiến đôi môi đang dính chặt của tôi định hé mở, một câu nói của hắn lại vang lên trong đầu.

    ‘Cậu nghĩ cậu có thể nói ra chuyện đó không?’

    Bàn tay đặt trên bàn đối diện siết chặt thành nắm đấm đầy căng thẳng. Chiếc nhẫn trên ngón tay áp út lấp lánh. Hình ảnh chị từng xòe bàn tay khoe rằng chồng và Hyun-woo đã cùng chọn chiếc nhẫn này chợt lướt qua tâm trí. Em trai ngoan của chị. Đó là câu cửa miệng của chị ấy. Nhìn khuôn mặt chị đang dần đanh lại, tôi lại im lặng. Việc vạch trần tội ác của ba người họ suy cho cùng cũng chỉ là một ảo tưởng vô vọng mà thôi.

    “Liệu Hyun-woo… cũng có liên quan không?”

    Thế nên, câu hỏi thốt ra không giấu nổi vẻ sốt ruột ấy chẳng hề mang theo chút oán trách nào. Máu loãng còn hơn nước lã, và tôi cũng chỉ là một người em mà chị ấy quý mến mà thôi. Tôi hiểu. Tôi hoàn toàn hiểu, nhưng lồng ngực lại thắt chặt đến mức khó thở.

    “Không phải đâu nhỉ…?”

    Ánh mắt chị ấy như đang van nài tôi hãy nói như vậy. Nhìn khuôn mặt như sắp trào nước mắt của chị, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Trước khi để lộ dáng vẻ thảm hại, tôi vội vàng đứng dậy, xua tay. Như thể chẳng có chuyện gì cả.

    “…Không, không phải đâu. Em phải đi rồi. Em xin lỗi, chị.”

    “Hae-won à, đợi đã!”

    Trong lúc tôi quay lưng định chạy ra cửa thì bị một bàn tay nắm chặt lấy cánh tay kéo lại. Chị ấy nở một nụ cười gượng gạo, đôi bàn tay run rẩy rút điện thoại từ trong túi ra. Trông chị ấy có vẻ rất gấp gáp.

    “Chị vẫn chưa đưa tiền thôi việc cho em. Để chị gửi cho em ngay bây giờ…”

    Vành mắt tôi đỏ hoe. Chị ấy biết rồi. Dù không tinh ý thì tôi cũng có thể nhận ra. Có thể cái camera bảo là hỏng thực ra đã ghi lại tất cả, hoặc có thể chị tự nhận ra bằng linh cảm. Giờ đây những chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa.

    Tôi nén tiếng khóc đang nghẹn lại nơi cổ họng, gạt tay chị xuống. Từ chỗ chị ấy, tôi luôn nhận được số tiền nhiều hơn mức công sức mình bỏ ra. Tôi bắt đầu thấy phân vân không biết đó là vì lòng thương hại, hay vì chị thực sự quý mến tôi nữa.

    “Cậu ấy, Hyun-woo không liên quan đâu. Vậy nên chị đừng làm thế này.”

    “Hae-won à. Ý chị… ý chị không phải thế…”

    Hyun-jung, người có vẻ còn hoảng hốt hơn, nắm chặt lấy cánh tay tôi, nhưng tôi đã dùng sức gạt ra.

    “Chỉ là, không có chuyện gì đâu. Là do em thích nên… chỉ là chuyện nhỏ thôi nên không sao đâu ạ.”

    Ngăn chị ấy định đi theo, tôi tiếp tục đưa ra những lời bào chữa vụng về. Đôi mắt vằn tia máu của tôi đảo liên hồi. Tai tôi ù đi và tầm nhìn mờ đục như có lớp dầu nổi phía trên. Cảm nhận được khuôn mặt mình đang nhăn nhúm một cách xấu xí, tôi cố gắng dùng sức kéo khóe miệng lên. Đối với chị, tôi luôn muốn giữ lại một lòng biết ơn.

    “M-mọi chuyện đều ổn cả nên xin chị đừng làm vậy.”

    Bước ra khỏi cửa, tôi không một lần quay đầu lại. Mãi một lúc sau, một câu nói nhỏ nhẹ của chị mới đuổi kịp tôi, nhưng nó chẳng mang lại chút an ủi nào.

    Chị xin lỗi, Hae-won à.

    Người phải nói câu đó không phải là chị.

    Trên đường kéo lê đôi dép đi về, tôi bật chiếc điện thoại đã tắt nguồn lên. Tắt cửa sổ cảnh báo pin yếu đi, hàng loạt liên lạc hiện ra.

    Joo Hyun-woo, Joo Hyun-jung, Go Tae-kyum.

    Chỉ có thế. Dù có lật xem hết số tin nhắn chồng chất, cũng chẳng có liên lạc nào từ người khác. Lúc không cần thì gửi lắm thế, vậy mà ngân hàng và nhà mạng cũng chẳng để lại một tin nào trong suốt mấy ngày qua. Lướt qua danh bạ trống rỗng, tôi đứng trước cổng nhà từ lúc nào không hay, liền ngồi thụp xuống ôm lấy đầu. Tấm lưng cong tròn khẽ phập phồng. Tôi vốn đã quen với việc ở một mình, nhưng sao hôm nay lại thấy cô đơn đến lạ kỳ.

    Chống tay xuống bậc thềm lạnh lẽo để đứng dậy, tôi lảo đảo bước vào trong nhà. Đi qua phòng khách lạnh lẽo chẳng mấy khi có người, lên cầu thang, đi dọc hành lang, tôi đặt chân vào không gian mà mình từng yêu thích nhất ở nơi này.

    Seo Hae-young vẫn đang ngủ say sưa ở đúng vị trí đó. Thay quần áo xong xuôi rồi chui vào trong chăn, tôi lục lọi tấm chăn để tìm những ngón tay thuôn dài của hắn. Dù có nắm chặt lấy hơi ấm trong tay và mân mê, tôi vẫn thấy có chút gì đó thiếu hụt. Tôi kéo cánh tay hắn vòng qua lưng mình rồi rúc vào lồng ngực rộng lớn ấy. Cánh tay vô thức ôm lấy tôi tuy ấm áp, nhưng đồng thời cũng là cánh tay sẵn sàng đè bẹp một con người.

    “…Hae-young à. Chẳng có ai cả.”

    Tôi khẽ thì thầm nhưng chẳng có câu trả lời nào đáp lại. Người ta nói im lặng là đồng ý. Dù đã biết rõ, nhưng mỗi khi nhận ra mình hoàn toàn đơn độc, lòng tôi lại tan nát tơi bời.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú