Chương 27
bởi Ly ThiênQuay lưng lại với những vị khách đang bối rối, tôi ra hiệu với chị Hyun-jung rồi mới lê bước theo Tae-kyum. Chỉ khi nhận được cái gật đầu đồng ý của cô, tôi mới chịu di chuyển. Tae-kyum vốn chẳng bao giờ xuất hiện trong học kỳ, giống như Seo Hae-young, vậy mà giờ đây, ngay sau khi mối quan hệ giữa họ trở nên kỳ lạ, cậu ta lại vượt quãng đường xa xôi đến tận đây. Nghĩ lại thì trường của Hae-young cũng cách đây không xa, nhưng vì chưa từng đặt chân tới nên với tôi, nó vẫn là một nơi xa lạ.
Tôi mở cửa sau bước ra, đóng chặt cửa sau lưng rồi giữ khoảng cách với Tae-kyum đang hút thuốc. Dưới ánh đèn đường mờ ảnh, Tae-kyum ngồi xổm dựa vào tường, rít một hơi dài rồi nhả khói. Cái cách tôi ta không thể nhịn thuốc dù chỉ một tiếng đúng chất dân hẻm.
“Cậu khiến tôi phải đi xa tận đấu đấy, Hae-won à.”
“Cậu không đến là được mà.”
Tôi chẳng định chọc tức Tae-kyum, nhưng phản xạ khiến môi tôi nhếch lên.
“Chà. Yoon Hae-won, cậu thật sự…”
Tae-kyum bật cười, dập tắt điếu thuốc mới chỉ hút được vài hơi rồi đứng dậy. Tưởng Hae-won run rẩy vì cậu ta dám bơ tin nhắn, ai ngờ giờ lại còn biết cãi lại. Cảm thấy bực nhưng không nhịn được cười, Tae-kyum bước lại gần.
“Tôi cứ nghĩ cậu thật sự… Hae-won à, đầu óc cậu dạo này có vấn đề à? Quay lưng là quên hết? Cậu nghĩ tôi không dám chịch cậu ở đây à?”
Giọng điệu sắc lạnh đầy mỉa mai. Tôi không tránh ánh mắt nhíu lại của Tae-kyum, giấu hai tay ra sau. Dù đã nắm chặt rồi lại thả lỏng, đầu ngón tay tôi vẫn run rẩy, nhưng tôi không muốn để Tae-kyum thấy. Càng sợ, tôi càng ưỡn cằm lên.
“…Cậu muốn sao?”
Từng bước tiến lại gần, Tae-kyum đứng trước mặt tôi, nhìn xuống khuôn mặt tôi dưới ánh đèn đường rồi bật cười. Ở khoảng cách này, anh ta có thể thấy rõ hàng mi run rẩy và hàm răng nghiến chặt đến đau của tôi.
“Sao chăng gì? Ít nhất thì cậu cũng phải nghe điện thoại của tôi đi chứ… như việc cậu vẫn làm với Seo Hae-young ấy.”
Tôi lùi lại mỗi khi Tae-kyum tiến tới. Khi gót chân chạm vào tường, không còn chỗ lùi, ánh mắt tôi đột nhiên cúi xuống. Ngón trỏ của Tae-kyum đút vào cổ áo len mỏng đang quấn quanh tôi cổ tôi.
“Cậu không nóng à?”
Tae-kyum kéo cổ áo xuống, liếc nhìn bên trong rồi lập tức nhíu mày. Dưới ánh đèn vàng, những vết bầm tím xung quanh cổ tôi hiện rõ rệt.
“Seo Hae-young?”
Tae-kyum lần theo vết bầm, nhẹ nhàng xoa xoa rồi đùi qnh ta ép vào giữa hai chân tôi. Con hẻm chật hẹp và tối tăm này nằm kẹt giữa các tòa nhà, ngoài cửa sau quán ra không có lối nào khác. Nghĩa là sẽ chẳng có ai đến, nhưng tôi vẫn hoảng hốt nhìn xung quanh anh, rồi đẩy Tae-kyum ra.
“Thôi đi…”
“À. Không phải. Seo Hae-young bảo bận chết đi được mà.”
Hai bàn tay lập tức trượt xuống eo, chui vào trong áo len. Cảm giác lạnh toát từ lòng bàn tay khiến tôi nổi da gà.
“Joo Hyun-woo? Thằng khốn đó à?”
“Buông… tay ra…”
Tôi nắm lấy cổ tay Tae-kyum, cố gắng kéo xuống, nhưng ngón cái anh ta ấn mạnh vào khe xương sườn khiến tôi đau nhói. Cơn đau âm ỉ và cảm giác ngứa ran lan khắp eo. Tôi rên rỉ, vặn vẹo cơ thể bị kẹt giữa tường và Tae-kyum, nhưng điều đó chỉ khiến anh ta khó chịu hơn, đùi ép mạnh vào háng tôi.
“Tôi đã bảo từ lâu rồi, thằng Joo Hyun-woo là đồ bất bình thường.”
Hai bàn tay vồ lên ngực. Tae-kyum nắm chặt lồng ngực tôi, dùng ngón cái vê núm vú rồi cắn nhẹ vào tai tôi.
“Biến thái vãi, thằng điên.”
Giọng nói thô ráp chậm rãi luồn vào tai, tôi cố kìm nén ý muốn bịt tai lại, mắt đăm đăm nhìn bức tường đối diện.
Nếu cậu ta bóp cổ cậu đến chết, thì ai sẽ chịu trách nhiệm? Thật kinh tởm, sao cậu ta lại hứng lên vì mấy thứ này?…
Thật nực cười. Go Tae-kyum không có tư cách để chỉ trích Joo Hyun-woo.
Cùng hội cùng thuyền, ngay cả trong sở thích cũng vậy. Họ hợp nhau vì có điểm chung, bỏ qua lỗi lầm của nhau vì cùng chia sẻ thứ gì đó. Dù lẩm bẩm rằng không hiểu nổi, nhưng bàn tay thô ráp vẫn tiếp tục xoay núm vú, thỏa mãn dục vọng của chính mình.
Trong con hẻm tối om, bàn tay không mời mà đến luồn vào áo khiến tôi dần cảm thấy ghê tởm. Dù chẳng ăn gì, tôi vẫn buồn nôn, cắn chặt môi. Nhà, nhà vệ sinh, xe, biệt thự, ngõ hẻm, Go Tae-kyum không chừa một nơi nào, và điều đó khiến tôi sợ hãi. Sợ rằng dù đi đâu, tôi cũng sẽ nhớ lại. Sợ rằng dù đi đâu, tôi cũng không thể thoải mái. Tôi cứng đờ cổ, cúi gằm mặt xuống.
“Thôi đi… Tae-kyum à.”
Giọng nói mệt mỏi. Tae-kyum nhìn xuống đỉnh đầu gọn gàng của tôi rồi bật cười khẩy.
“Cậu thấy có khi nào cậu nói là tôi sẽ dừng lại chưa?”
“Á…!”
Hai ngón tay bóp mạnh vào núm vú đã cứng. Cơn đau nhói từ ngực khiến nét mặt tôi biến dạng. Tae-kyum tiếp tục ấn mạnh ngón cái vào núm vú đỏ ửng, đồng thời ép đùi sát hơn.
“Ở yên đi. Để tôi sờ một chút.”
Tae-kyum vội vàng kéo áo len lên. Tôi chẳng còn sức để kháng cự. Khi tôi bỏ mặc, Tae-kyum áp môi lên quai hàm gần tai, hút mạnh vào da thịt. Áo bị kéo lên đến xương đòn, không khí lạnh lùa vào ngực. Để lại vài vết hằn, anh ta cúi đầu, dùng răng cửa cắn nhẹ vào núm vú căng cứng rồi thè lưỡi liếm.
“Hức…”
Tôi cố gắng phớt lờ cảm giác ngứa ngáy, nhưng tiếng lách cách ẩm ướt cùng bàn tay vuốt dọc lưng khiến tôi không thể kiềm chế phản ứng. Mỗi lần tiếp xúc cơ thể với Tae-kyum, những nơi bị chạm vào dù chỉ nhẹ cũng bừng lên cảm giác khoái cảm khó chịu. Khi Tae-kyum áp sát vào ngực, mút núm vú rồi để lại vết đỏ trên làn da vừa sạch sẽ, tôi luồn tay vào tóc cậu ta, nắm chặt rồi kéo ra sau.
“Thôi đi…”
Dù bị túm tóc, Tae-kyum chẳng hề đau, hai tay ôm chặt eo tôi kéo lại gần. Tôi ngả người ra sau, ngực ưỡn về phía trước. Núm vú ướt đẫm khiến hơi thở tôi gấp gáp.
“Ah…!”
Tôi ôm đầu Tae-kyum, run rẩy trong khoái cảm. Càng ghét lại càng thích. Những núm vú tôi chưa từng nghĩ tới việc đụng chạm giờ bị Tae-kyum bóp và mút, mang lại cảm giác kỳ lạ. Ngứa đến mức muốn dùng dao cắt bỏ chúng đi.
Sau lần mút cuối vào núm vú sưng đỏ, Tae-kyum kéo áo len xuống, chỉnh lại trang phục cho tôi rồi dùng ngón trỏ xoay tròn núm vú nhô lên dưới lớp vải mỏng, cười khẩy.
“Xong chưa? Tiếc quá, chỉ có thế thôi à…?”
Dù đã từng nhận cả ba duong vat cùng lúc, giờ chỉ bị mút ngực mà tôi đã làm ra bộ mặt xấu hổ. Tae-kyum búng nhẹ vào má tôi, lắc qua lắc lại.
“Hae-won của chúng ta, giờ chỉ cần sờ ngực là đã thích rồi…”
Tae-kyum khúc khích cười, đùi anh ta ấn nhẹ vào giữa hai chân tôi. Tôi nghiến chặt răng, nuốt nỗi tủi hờn. Chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa thôi, tôi tự nhủ rồi đẩy mạnh vai Tae-kyum ra. Anh ta lập tức lùi lại, dùng bàn tay to đập nhẹ vào má tôi. Đầu tôi choáng váng.
“Nếu muốn tiếp, thì chờ tôi đến lúc tan làm.”
“…Không thích.”
“Mẹ kiếp lúc nào cũng kêu không thích. Nói có một lần thì có phải thoải mái không?”
Tâm trạng có vẻ tốt hơn, Tae-kyum nhún vai, vòng vo như đang có điều gì đó muốn nói. Ánh mắt bồn chồn của tôi hướng về phía cửa sau. Đã lãng phí quá nhiều thời gian. Dù quán không đông, tôi không muốn bị coi là trốn việc. Gạt tay đang sờ mặt ra, tôi bước về phía cửa sau.
“…Này.”
Vừa chạm vào tay nắm cửa lạnh ngắt, Tae-kyum đã kéo tay tôi lại. Tôi bị lôi về phía sau, cằm nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp rồi bị nâng lên. Đôi môi vừa mút núm vú tôi giờ áp vào đôi môi vừa lành vết thương. Chụt, một nụ hôn nhẹ rồi Tae-kyum rời ra, áp mũi vào mũi tôi thì thầm.
“Cuối tuần này… nếu Seo Hae-young gọi, thì cậu đừng đi.”
Giọng nói nhỏ như đang tiết lộ bí mật, rồi ngay lập tức anh ta lẩm bẩm chửi thề, buông cằm tôi ra. Nhìn tôi loạng choạng lùi lại, Tae-kyum thở dài, nói thêm một câu rồi đi vào trong quán.
“Sinh nhật hay gì đi nữa, kệ đi. Tắt nguồn điện thoại đi.”
Một mình trong hẻm, tôi dùng lòng bàn tay xoa xoa ngực. Cảm giác chiếc lưỡi ẩm ướt vẫn đang hành hạ núm vú khiến tôi khó chịu. Dùng tay áo lau môi, tôi trở lại vẻ ngoài bình thường. Nhưng không thể vào quán ngay.
Liếc nhìn xuống dưới, sự ghê tởm trào lên. Tự thấy mình thậm tệ hơn cả thú vật khi cương cứng lên trong hẻm vừa bị mút ngực, mặt tôi nhăn nhó. Nắm chặt tay nắm cửa, tôi dựa đầu vào, hít thở sâu rồi đập trán vào cửa.
“Bẩn thỉu, mẹ kiếp, thật kinh tởm…”
Lẩm bẩm, tôi siết chặt nắm đấm. Móng tay đâm vào lòng bàn tay. Tôi muốn xé toạc mọi thứ, nơi Tae-kyum đã chạm, đã liếm, đã nhìn. Trên hết là thứ đang cương cứng, chẳng có chút tự trọng nào. Đập trán vào cánh cửa sắt đến khi đỏ ửng, tôi kìm nén cơn xung động đang dâng trào.
Rung.
Chiếc điện thoại trong túi sau rung lên. Tôi lùi lại, tôi nhanh chóng đọc tin nhắn từ Seo Hae-young.
[Cuối tuần này]
[Đến nhà tôi chơi nhé]
Tin nhắn chứa đầy đủ những gì Tae-kyum vừa nói. Cuối tuần, gặp mặt, sinh nhật Seo Hae-young.
Hae-young chẳng bao giờ quan tâm đến sinh nhật mình. Đến hai năm sau khi làm bạn, tôi chợt nhớ ra mà hỏi. Cậu ta không coi đó là ngày đặc biệt, cũng chẳng vui khi nhận quà. Chỉ là một ngày bình thường. Năm nay chắc cũng vậy thôi.
Tôi nhắn lại “Tan làm sẽ đi” rồi bước vào quán. Giờ tôi mới có thể phớt lờ Tae-kyum đang hòa đồng với bạn bè, phớt lờ Hyun-woo đang đi lại quanh quẩn. Khi Hyun-jung hỏi vì sao trán đỏ, tôi bảo bị va vào, rồi nói tương tự với những nhân viên khác. Cố gắng sống qua ngày, như mọi khi.
0 Bình luận